Lưu trữ | Tháng Mười Một, 2013

Hắc Dục _Chap 13

23 Th11

Tình hình là dạo này đang mê chơi game quá không sao dứt ra được nên đến post chiện cũng lười nữa, làm sao bây giờ :v

Chương 13 Dịu dàng thăm dò? (1)

Ở trong căn hộ tư nhân mà nhà trường đặc biệt chuẩn bị cho sinh viên, Nhậm Thần Phong vừa không ngừng gõ máy tính, vừa hí hoáy viết viết.

Thư Liên bưng chén nước, đứng phía sau hắn nửa buổi, mới e dè mở miệng: “Thiếu, thiếu gia…”

“Tôi nhớ mình đã dạy cô gọi tôi thế nào rồi.” Nhậm Thần Phong không quay lại nói, khi hắn tập trung làm việc, hoàn toàn khác với vẻ cuồng dã bất kham ngày thường, giọng nói vẫn trầm thấp, mang từ tính đặc trưng của nam giới.

“Phong…” Một ngón tay thon dài chỉ chỉ lên màn hình, Nhậm Thần Phong kinh ngạc quay đầu nhìn cô, khiến Thư Liên không khỏi rụt tay lại, “Chỗ đó hình như có vấn đề.” Tiếp tục đọc

Bức thư vô danh ( đoản văn)_kết

15 Th11

Đệ 3 chương

 9400_1392709274275831_2053487522_n

            Sau đó là cửa hàng bán lẻ bị bỏ hoang bên ngoài khu phố sầm uất.  Lần này cô suy nghĩ thật lâu, không thể nhớ rõ đây là nơi nào.  Chàng trai đã bỏ ra tảng đá chặn phong thư, nhìn cũng không nhìn, chàng trai ấy đưa cho cô.

 “Thân thể em không được linh hoạt cho lắm. Sở trường là nhảy, cũng không có khả năng khiêu vũ đặc biệt. Có đôi khi tôi thấy em trong giờ thể dục là một loại dày vò. Nhưng tôi nghĩ chính em cũng biết, cho nên chưa bao giờ thấy em giống các cô gái khác tranh giành khoe mẽ trên sân khấu trong các chương trình múa hiện đại hay múa dân gian.  Tự mình biết mình là tốt, cho nên tài năng của em mới phát huy tốt như vậy, càng phát càng chói lọi.

“Khuyết điểm cũng càng ngày càng ít. Tiếp tục đọc

Bức thư vô danh(đoản)

13 Th11

        Đệ 2 chương

19

            “Lần đầu tiên tôi tới bãi đất đã là cuối mùa thu lớp 11, trường học tổ chức đi cắm trại dã ngoại, lửa trại tiệc tối. Đêm khuya thầy giáo đi tuần tra xung quanh trại, tôi đứng ở trên cầu, qua một cái lều trại lúc vô ý nghe thấy em cùng với một bạn nam nói chuyện. Em còn nhớ rõ người bạn nam kia không, thành tích nam sinh lớp các em cùng em nghạnh tài ưu tú suất sắc, cười rộ lên có răng khểnh. Các em ra vẻ thành thục nói chuyện nhân sinh. Lúc chúng ta mười sáu mười bảy tuổi đều thích bàn luận nhân sinh lý tưởng cùng tương lai, nhất là em là cô gái vừa thích đọc sách vừa hiểu biết. Tôi đã không nhớ rõ các em nói cái gì, nhưng đêm khuya như vậy, tôi đoán các em nhất định không chỉ có bàn luận nhân sinh.

Quả nhiên cuối cùng người nam sinh kia hỏi em, tình yêu là gì.

em nói, người có lý trí trưởng thành, mới đáng có tình yêu lâu dài. Tiếp tục đọc

Bức thư vô danh (đoản)

12 Th11

Đệ 1 chương

18

 

Sáng sớm vừa bước vào văn phòng, liền nhìn thấy phong thư màu trắng trên bàn.

Chỉ có địa chỉ tên họ người nhận thư, phần người gửi thì trống rỗng, nhìn tem trên phong thư hẳn là tem ở thành phố này.

Cô hơi hơi kinh ngạc, đáy lòng có một loại cảm giác thần kỳ cùng vui sướng đã lâu không thấy.

Cánh thư phong trần mệt mỏi ngàn dặm xa xôi luôn có một loại ma lực vây lấy, khiến  QQ, MSN, E-mail đơn giản và tiện ích trở nên quá phù phiếm. Tiếp tục đọc

Ông xã gõ cửa lúc nửa đêm _ chương 11

11 Th11

Kinh thành Tam thiếu: Ông xã gõ cửa lúc nửa đêm

Chương 11: Lộ gặp Thần An

Edit : Tam Vĩ Ngọc Hồ

Beta: Phong nhi a.k.a Keroro

969479_573641102676508_593564669_n

Tiếp tục đọc

Trọng sinh vạn sự thiếp vi tiên _ chương 22

11 Th11

Chương thứ hai mươi hai Tiểu Linh hồ

17

 

            “Cái gì? Nó mới chỉ là một hài tử mà thôi, nhiều lắm là mười tuổi thôi.”

 

            “Nó mới chín tuổi mà thôi, những rất thích điêu khắc, chỉ tiếc. . . Chỉ có thể trách tôi, đúng rồi, nếu không ngần ngại, lại đây ngồi đi.”

 

            Lạc diễn gật đầu, đi cùng cô ấy qua hành lang gấp khúc, đi tới một bàn đá trong đình, ngồi xuống bên cạnh, mà đứa nhỏ vừa nãy kia, thì an vị ở bàn đá bên cây đào cách đó không xa, đang vẽ cái gì đó.

 

            “Nơi này, đã rất nhiều năm không có người đi vào rồi, qua nhiều năm như vậy, các cô là người duy nhất tới.”

 

            “Đúng rồi, các cô vào nơi này như thế nào? Phía ngoài còn có tấm bảng nói là cấm địa.”

 

             Lúc trước lúc cô gả vào tướng phủ, cũng chưa từng phát hiện ra nơi này. Tiếp tục đọc

Hắc Dục _ Chap 12

10 Th11

Chương 12: Triệt thiếu gia thần bí.

Một chiếc xe thể thao màu đỏ bắt mắt chậm rãi chạy tới, bảo vệ gác cổng lập tức chạy ra mở cửa, có thể tới học ở trường tư quý tộc này đều là thiên kim công tử của giới thượng lưu, ai ai cũng không thể đắc tội.

Một người đàn ông cao lớn bước từ trên xe xuống, vai rộng mông nhỏ, áo sơ mi để hở, trang sức màu bạc tinh xảo trên cần cổ làm nổi bật lên làn da màu đồng trông hết sức gợi cảm, người ấy còn cố tình nhếch môi mỉm cười, tác phong đầy bỡn cợt làm người khác không khỏi động lòng. Tiếp tục đọc