Archive by Author

Thiên Thượng Bát Công Chúa – Chap 15

13 Th7

557059_473006302732464_1421491799_n

Chương 15

Nụ hôn bất ngờ, Hư Ninh thất thần!

♥ Edit: Evans

Trong căn nhà kính, Hư Ninh cùng Âu Dương Cảnh im lặng đứng đối diện nhau. Đôi mắt Hư Ninh chợt lóe, thầm nghĩ, rõ ràng là phàm nhân, vì sao lại biết thuật dò la hành tung?

Âu Dương Cảnh hơi hơi nheo mắt lại, trong lòng sinh nghi. Tiếp tục đọc

Thiên Thượng Bát Công Chúa – Chap 14

13 Th7

 

934899_361154910662874_1903381725_n

Chương 14:  ác **** vật 1

“Thái Bạch lão nhân, ngươi đi ra cho ta!” Hư Ninh kinh ** rống.

Tức thì đất rung núi chuyển, Thái Bạch Kim Tinh hoang mang rối loạn vội vã chạy đến,“Bát, bát công chúa, kêu tên lão thần có chuyện gì?” Tiếp tục đọc

Thiên Thượng Bát Công Chúa – Chap 13

6 Th7

 

64463_359357297507929_1040454004_n.jpg

♥ Edit: Evans

Chương 13:

Trong phòng học ồn ào , Hư Ninh khó hiểu hỏi “ Sao vậy?”

“Hình như là có một nữ sinh mới tới.” Hàm Tiếu nói. Tiếp tục đọc

Thiên Thượng Bát Công Chúa – Chap 12

8 Th6

 
 jx3_sexy_anime-1280x800

Chương 12:

Câu nói khó hiểu của Mộ Dung Hàn, Hư Ninh bỏ rơi Long thái tử!

♥Editor: Evans

“Không phải, Hư Ninh, ta………..” Tứ thái tử định giải thích, đột nhiên kêu lên,“Nương tử……….”

Giơ tay tát vào mặt thái tử, Hư Ninh giận dữ,“Còn dám gọi như vậy, ta sẽ đánh ngươi nữa!” Khua khua bàn tay đau, Hư Ninh nhanh chóng trở về phòng..

“Ai u tứ thái tử, không sao chứ?” Thái Bạch Kim Tinh cười trộm, cuống quít chạy tới nâng Long tứ thái tử đang ngã ngồi trên đất dậy,“Bát công chúa xuống tay thật ngoan độc.”

“Không sao không sao, ta chính là thích tính cách này của Hư Ninh, rất có cá tính .” Long tứ say mê.

Thái Bạch Kim Tinh không nói gì.

Thiên đình.

“Xảy ra việc nghiêm trọng rồi.” Ngọc đế nhíu mày, ném mạnh  cuốn sổ con trong tay.

Vương mẫu cả kinh,“Chuyện gì?”

“Thái Bạch Kim Tinh tấu trình, chính nàng xem đi!” Ngọc đế mệt mỏi lấy tay chống đầu.

“Cái gì? Hư Ninh……… Nha đầu này, thật không hiểu trời cao đất rộng!” Vương mẫu lo lắng, “Tự ý giết u linh, nếu như Minh Vương phát hiện, vậy Hư Ninh………..”

“Tam giới đại kiếp, sắp ứng nghiệm.” Ngọc đế ngẩng đầu, tràn đầy bất đắc dĩ.

Vương mẫu ngã ngồi trên ghế, “Phải làm gì cho đúng đây? Không bằng mau chóng triệu hồi Hư Ninh……..”

“Dựa vào tính tình của Hư Ninh, nó sẽ cam chịu trở về hay sao?” Ngọc đế lắc đầu ,“Mà cho dù Hư Ninh có trở lại thiên đình, ai có thể chống đỡ nổi Minh Vương? Minh Vương muốn tìm Hư Ninh, có thể nói là dễ như trở bàn tay. Chẳng bằng ở lại thế gian, thiên hạ to lớn, Minh Vương ngược lại không dễ dàng tìm được Hư Ninh.”

“Nhưng Thái Bạch Kim Tinh cũng không thể luôn luôn ở bên cạnh Hư Ninh……..” Vương mẫu lo lắng nói.

Ngọc đế đột nhiên nói, “Không bằng để cho Đông hải tứ thái tử hạ phàm, tốt xấu gì cũng có thể chiếu ứng lẫn nhau.”

“Ừ, biện pháp này rất hay.” Vương mẫu đồng ý.

Thụy Tu học viện.

Hàm Tiếu thường xuyên ngoái đầu lại nhìn Long thái tử luôn thưo sát bọn họ,“Hư Ninh, hắn……..”

“Đừng để ý đến hắn.” Hư Ninh nói.

“Hắn là ai, vì sao luôn đi theo bạn? Có vẻ như rất thích bạn.” Hàm Tiếu thấp giọng cười.

Hư Ninh khinh thường,“Mình không thích chút nào.”

Hàm Tiếu che miệng cười trộm,“Bạn cũng có lúc phải đau đầu a!”

“Bạn giễu cợt mình?” Hư Ninh giả bộ tức giận.

Hàm Tiếu cuống quít giải thích,“Không có, ý mình không phải là như vậy.”

“Mộ Dung Hàn?” Hư Ninh ngẩn ra, cách đó không xa Mộ Dung Hàn đang tập trung vẽ tranh trước giá vẽ.

“Bộ dạng anh ấy vẽ tranh thật đẹp.” Hàm Tiếu si ngốc.

Hư Ninh bước đến sau Mộ Dung Hàn, đó là một bức tranh vừa mới được vẽ, phác họa hình dáng một cô gái. Y phục phiêu lãng như ẩn như hiện tựa thiên nhân, nhưng lại chưa vẽ mặt mũi, không đoán được ra ai.

“Đẹp không?”

Mộ Dung Hàn đột nhiên quay đầu hỏi Hư Ninh..

“Ừm, thật sự giống hệt thần tiên.” Hư Ninh khen ngợi.

“ Cô đã nhìn thấy thần tiên thực sự?” Mộ Dung Hàn hỏi thẳng.

Hư Ninh ngẩn người,“Không có, tôi chỉ thuận miệng nói ra.” Dứt lời liền liếc nhìn Hàm Tiếu.

Hàm Tiếu cuống quít chột dạ hoà giải,“Ai nha, trên ti vi đều có, chính là như vậy .”

Mộ Dung Hàn không nói gì, khóe miệng mê người khẽ cong lên, có thâm ý khác nhìn chằm chằm Hư Ninh.

“Vì sao anh không vẽ khuôn mặt?” Hư Ninh nói sang chuyện khác.

“Muốn biết vì sao?” Mộ Dung Hàn đứng dậy thu hồi giá vẽ.

Trong lòng có chút cảm giác không hiểu, Hư Ninh gật đầu.

Mộ Dung hàn lập tức đứng trước mặt Hư Ninh , chăm chú nhìn ánh mắt của nàng,“Không lâu sau, cô có thể nhìn thấy đầy đủ bức hoạ, chỉ là , có lẽ cô sẽ hối hận, nhìn thấy thứ không nên nhìn.”

Hư Ninh ngẩn ra, Mộ Dung Hàn tiêu sái rời đi.

Long tứ thái tử đứng sau gốc cây, xa xa nhìn biểu tình mất mát mê hoặc của Hư Ninh , không khỏi tự nói,“Không biết hắn cùng Hư Ninh đang nói gì? Nếu hắn dám đoạt nương tử của ta, ta liền làm thịt hắn!”

“Đúng, đúng, thái tử, giết, làm thịt hắn!” Một tên cà lăm đột nhiên xuất hiện ở sau lưng hắn.

“Sao ngươi lại tới đây?” Long tứ kinh ngạc hỏi,  cũng là hỏi tên tiểu tướng Hà Tử.

Hà tử lắp bắp,“Dạ, dạ long vương bảo, bảo tiểu nhân đến, đến giúp thái tử.”

“Phụ vương thật tốt.” Long tứ hoàn hồn, nhưng lại không thấy bóng dáng Hư Ninh và Hàm Tiếu ,“Người đâu?”

“Đi, đi rồi.” Hà tử đáp.

“Vậy sao ngươi không nói cho ta biết?” Long tứ giận dữ.

“Thần, thần còn không kịp báo, báo cho người, nàng, các nàng rời đi .” Hà Tử cố sức nói.

Long tứ nghiến răng,“Còn thất thần làm gì, chạy nhanh theo ta tìm, nếu  mất dấu nương tử của ta, ta bóc vỏ tôm nhà ngươi!”

“Dạ ,dạ.” Hà Tử vội vàng đuổi kịp long tứ.

Góc tường, Hư Ninh nhẹ nhàng thở ra,“Rốt cục cắt đuôi được hắn .”

“Hư Ninh, không phải là bạn yêu Mộ Dung Hàn chứ?” Hàm Tiếu hỏi.

“Yêu? Cái gì là yêu?” Hư Ninh không hiểu.

“Chính là cảm giác rất thích rất thích này.” Hàm Tiếu giải thích lung tung.

Hư Ninh nhún vai,“Giống như mình thích các tỷ tỷ?”

“Không đúng không đúng, là cảm giác thích giữa nam và nữ.” Hàm Tiếu cười nói.

Hư Ninh không hiểu ra sao,“Giống như mính đối với phụ vương?”

Hàm Tiếu không nói gì nữa T_T.

Thiên Thượng Bát Công Chúa – Chap 11

6 Th6

Editor: Evans
Beta: Sechan

 

Chương 11:

Long thái tử tìm người,

Hư Ninh tức giận!

Thụy Tu học viện, quảng trường trung tâm.

Hai bảo tiêu đi sau Tô Na và Lâm Hữu Mỹ, mắt lạnh chăm chú nhìn, chặn đường Hư Ninh, nét mặt ngạo mạn xen lẫn vẻ vô sỉ. Hàm Tiếu sợ hãi đứng sau lưng Hư Ninh, vẻ mặt kinh hoảng.

“Có phải chúng mày ném Tiếu Tiếu vào trong WC quỷ ám không?” Hư Ninh lớn tiếng chất vấn, không thèm để ý tới đám người vây quanh mình.

“Là chúng tao thì sao, mày quản được chắc?” Lâm Hữu Mỹ khinh thường nghếch cao cổ.

“Xem ra mày ăn ít bánh ngọt nhỉ, có muốn tao hầu hạ mày thêm một chút !” Hư Ninh giận dữ.

“Mày!” Giống như chạm phải tử huyệt, khuôn mặt xinh đẹp của Lâm Hữu Mỹ nhất thời trở nên  khó coi .

Tô Na cười lạnh,“Đừng nói nhảm với nó nữa, lần này tính hết nợ cũ cùng nợ mới luôn!” Rồi quay đầu nói với bảo tiêu đứng phía sau,“Lên!”

“Hư Ninh?” Hàm Tiếu kinh loạn.

Hư Ninh đẩy Hàm Tiếu ra,“Đứng sang một bên.”Nhảy lên, vung chân, hung hăng đá vào mặt hai người, mũi chân hạ xuống đất, ngay sau đó xoay người, nắm lấy tay tên kia làm một đòn quật qua vai tuyệt đẹp. Khuỷu tay đặt vừa đúng vào cổ thúc mạnh, đánh ngất thêm một tên khác. Người còn lại từ phía sau ghìm chặt cổ Hư Ninh, Hàm Tiếu lo lắng xông lên, lại bị đẩy ngã.

Tô Na và Lâm Hữu Mỹ tức giận giật tóc Hàm Tiếu, liều mạng quyền đấm cước đá.

“Khốn kiếp!” Hư Ninh quát, đột nhiên nâng chân, thật mạnh đánh trúng vào trán của người đứng sau lưng, người nọ lảo đảo, lập tức ngã xuống đất ngất xỉu.

Hư Ninh “Phì” một ngụm nước bọt, đi tới gần Tô Na và Lâm Hữu Mỹ, nắm lấy tóc chúng, không đếm xỉa đến sự giãy giụa của chúng, rầm một tiếng, ném cả hai vào trong thùng rác,“Tưởng mình thơm lắm sao? Nơi này mới là nhà chúng mày! Thùng rác, dùng thùng rác xem như tiện nghi các ngươi! Lần sau còn để tao biết chúng mày làm chuyện xấu, tao liền ném vào trong bồn cầu! A, biết bồn cầu không? Không biết thì cứ thử xem! Tao sẽ chỉ cho chúng mày biết!”

Rồi nâng Hàm Tiếu đầu tóc rối bù lên,“Không có việc gì chứ?”

“Không sao.”

Lâm Hữu Mỹ nôn mửa leo từ trong thùng rác ra, mọi người cười rộ lên.

Rầm, một xấp tiền mặt đập vào mặt Hàm Tiếu,“Không phải là mày muốn đòi tiền sao? Tao cho mày!”

Hư Ninh tò mò nhặt lên,“Đây là cái gì?”

Mọi người đều thấy tức cười.

“Đây là tiền sao?” Hư Ninh cầm cọc tiền lớn phe phẩy nhìn.

“Mày không biết đến tiền? Ngay cả tiền mày cũng không biết!” Cả người Tô Na bốc mùi hôi thối bước ra từ trong thùng rác, vẫn không quên lớn tiếng châm chọc.

Thấy thế, Hư Ninh trừng mắt liếc hai người một cái,“Không biết tiền thì rất kỳ quái sao? Trước giờ nhà tao chỉ dùng vàng thỏi, không cần tiền giấy, không được sao?”

“Éc………”

Im lặng.

Tô Na khiếp sợ nhìn Lâm Hữu Mỹ thỉnh thoảng lại nôn mửa.

Chỉ dùng vàng thỏi?

“Đi.” Hư Ninh kéo Hàm Tiếu đi xuyên qua đám người.

Tô Na nhìn Lâm Hữu Mỹ nôn mửa cũng quay đầu sang hướng khác nôn mửa theo.

Âu Dương Cảnh đứng ở xa xa nhìn rõ ràng mọi chuyện, ngoái đầu lại nhìn Dương Duệ nói,“Thế nào?”

“Đã điều tra rồi, người tên Hư Ninh này cùng với ông nội của nàng giống như là từ trên trời giáng xuống, đột nhiên xuất hiện ở nơi này, không có bất kỳ ghi chép gì. Nhưng có thể sống được trong Lê Viên Xuân Thiên thì chắc chắn không phải là người đơn giản.” Dương Duệ nói.

“Lê Viên Xuân Thiên ?” Giang Nguyệt Bạch mở to đôi mắt,“Trời ạ, nghe nói biệt thự ở nơi đó, đến vòi nước cũng được mạ vàng!”

“Cảnh thiếu của ngươi không phải cũng ở Lê Viên Xuân Thiên sao?” Dương Duệ nhìn Âu Dương Cảnh im lặng.

Giang Nguyệt Bạch sửng sốt,“Vậy sao không nghe thấy Cảnh thiếu nhắc tới.”

Nghe vậy, Âu Dương Cảnh cúi đầu cười,“Chỉ sợ không chỉ có ta sống ở đó, còn có một người khác, hẳn là đã ở.”

“Ai a?” Giang Nguyệt Bạch khó hiểu.

Dương Duệ ngẩn ra,“Người nói Mộ Dung Hàn?”

“Hmm, cậu xem, tên Mộ Dung Hàn này cũng thật kỳ quái, hắn hình như cũng là đột nhiên xuất hiện.” Giang Nguyệt Bạch nói.

“Đã điều tra Mộ Dung Hàn chưa?” Âu Dương Cảnh hỏi.

“Không có tư liệu. Chỉ biết là nửa năm trước hắn đến Thụy Tu, mang theo một số tiền rất lớn.” Dương Duệ nghiêm nghị.

Giang Nguyệt Bạch sửng sốt một chút,“Dường như thế giới này thoáng cái có rất nhiều nhà giàu có.”

Biệt thự hạng nhất Lê Viên Xuân Thiên

“Thế nào, hôm nay đủ hết giận chưa?” Hư Ninh cười cười toe toét, chỉ cần vừa nghĩ đến hai nữ nhân ghê tởm bước ra từ trong thùng rác, Hư Ninh liền thấy thật hưng phấn.

Hàm Tiếu không gật đầu mà cười vang.

Bước chân bỗng dừng lại, Hàm Tiếu sửng sốt, thu lại ý cười,“Làm sao vậy?”

“Có khí của nước.” Hư Ninh nghiêm nghị, bước vào cửa.

“Hư Ninh, ngươi rốt cục đã trở lại!” Một nam tử đột nhiên xông lên ôm Hư Ninh.

Mũi chân ở ngay cổ đối phương, sắc mặt Hư Ninh trầm lãnh, quay ra nói với Hàm Tiếu,“Tiếu Tiếu, bạn lên phòng trước đi.”

Hàm Tiếu ngây ngốc gật đầu, cuống quít chạy về phía gian phòng.

Hư Ninh lạnh lùng,“Tứ thái tử? Sao ngươi lại tới đây?”

Thái Bạch Kim Tinh cuống quít chạy ra,“Tứ thái tử sợ công chúa ở nhân gian có điều gì sơ xuất, cho nên được ngọc đế bệ hạ phê chuẩn, tới đây bảo hộ công chúa.”

Thu chân về, Hư Ninh đi về phòng.

“Hư Ninh?” Đông hải tứ thái tử ngăn Hư Ninh lại, vẻ mặt cười cười làm lành,“Sao nàng không để ý tới ta?”

“Ta không muốn nhìn thấy ngươi, lý do này được chứ?” Hư Ninh không kiên nhẫn trừng mắt nhìn hắn.

“Bệ hạ đã hạ chỉ, chúng ta là……..”

Chưa nói xong, Hư Ninh mắt trợn trắng,“Ngừng! Đó là chủ ý của một mình lão nhân nhà ta, không liên quan tới ta. Ngươi muốn kết hôn, liền cưới lão nhân nhà ta, đừng tới tìm ta.”