Lưu trữ | Đoản văn RSS feed for this section

Bức thư vô danh ( đoản văn)_kết

15 Th11

Đệ 3 chương

 9400_1392709274275831_2053487522_n

            Sau đó là cửa hàng bán lẻ bị bỏ hoang bên ngoài khu phố sầm uất.  Lần này cô suy nghĩ thật lâu, không thể nhớ rõ đây là nơi nào.  Chàng trai đã bỏ ra tảng đá chặn phong thư, nhìn cũng không nhìn, chàng trai ấy đưa cho cô.

 “Thân thể em không được linh hoạt cho lắm. Sở trường là nhảy, cũng không có khả năng khiêu vũ đặc biệt. Có đôi khi tôi thấy em trong giờ thể dục là một loại dày vò. Nhưng tôi nghĩ chính em cũng biết, cho nên chưa bao giờ thấy em giống các cô gái khác tranh giành khoe mẽ trên sân khấu trong các chương trình múa hiện đại hay múa dân gian.  Tự mình biết mình là tốt, cho nên tài năng của em mới phát huy tốt như vậy, càng phát càng chói lọi.

“Khuyết điểm cũng càng ngày càng ít. Tiếp tục đọc

Bức thư vô danh(đoản)

13 Th11

        Đệ 2 chương

19

            “Lần đầu tiên tôi tới bãi đất đã là cuối mùa thu lớp 11, trường học tổ chức đi cắm trại dã ngoại, lửa trại tiệc tối. Đêm khuya thầy giáo đi tuần tra xung quanh trại, tôi đứng ở trên cầu, qua một cái lều trại lúc vô ý nghe thấy em cùng với một bạn nam nói chuyện. Em còn nhớ rõ người bạn nam kia không, thành tích nam sinh lớp các em cùng em nghạnh tài ưu tú suất sắc, cười rộ lên có răng khểnh. Các em ra vẻ thành thục nói chuyện nhân sinh. Lúc chúng ta mười sáu mười bảy tuổi đều thích bàn luận nhân sinh lý tưởng cùng tương lai, nhất là em là cô gái vừa thích đọc sách vừa hiểu biết. Tôi đã không nhớ rõ các em nói cái gì, nhưng đêm khuya như vậy, tôi đoán các em nhất định không chỉ có bàn luận nhân sinh.

Quả nhiên cuối cùng người nam sinh kia hỏi em, tình yêu là gì.

em nói, người có lý trí trưởng thành, mới đáng có tình yêu lâu dài. Tiếp tục đọc

Bức thư vô danh (đoản)

12 Th11

Đệ 1 chương

18

 

Sáng sớm vừa bước vào văn phòng, liền nhìn thấy phong thư màu trắng trên bàn.

Chỉ có địa chỉ tên họ người nhận thư, phần người gửi thì trống rỗng, nhìn tem trên phong thư hẳn là tem ở thành phố này.

Cô hơi hơi kinh ngạc, đáy lòng có một loại cảm giác thần kỳ cùng vui sướng đã lâu không thấy.

Cánh thư phong trần mệt mỏi ngàn dặm xa xôi luôn có một loại ma lực vây lấy, khiến  QQ, MSN, E-mail đơn giản và tiện ích trở nên quá phù phiếm. Tiếp tục đọc

Hình ảnh

[ĐV] Sợi tình 2

24 Th10

Happy birthday Soph. Wish all your dream will become true ^_^. Đang đợi một chầu ăn uống ngày mai =D. Cái này quà tặng tinh thần, nhưng em nghĩ là chị thì vẫn khoái vật chất hơn chứ rề =.=?

Sợi tình

Tác giả : Xích Diễm Lãnh

5.

 

Ngày thứ mười hai…

 

Ao sen, trước đình trên bờ.

 

Vi Đà Thiên ngồi một mình, trên bàn đá đặt một mâm quế hoa cao, mùi hương ngọt ngào xộc vào mũi, hắn cũng không cảm nhận được, chỉ nhìn chằm chằm vết máu đầu ngón tay, lại là vết máu trên xác chết còn sót lại, hắn thi pháp hóa thành tro bụi, lúc này mới nhớ đến vết thương trên ngực.

 

Miệng vết thương trong một đêm đã biến mất không còn, khuôn mặt trong trẻo lạnh lùng nhất thời thoáng mờ mịt, hắn quay đầu nhìn về hồ sen, không nhìn nước trong ao, không nhìn hoa sen, chỉ nhìn chằm chằm một đài sen trong đó, cái nhìn địa lão chi hoang (dài đằng đẵng – ý là nhìn không chớp mắt ấy). Tiếp tục đọc

Hình ảnh

[ĐV] Sợi Tình 1

17 Th10

Tiếp tục đọc

You are the sunshine of my life [4]

7 Th5

942826_258628940949783_2121689485_n

Lãng quên

Đúng giờ tan tầm, xe cộ chạy trên đường kín như mắc cửi, chiếc Huyndai màu bạc của Kỳ Vĩnh như một con tuấn mã thở phì phò.

Vô số âm thanh lộn xộn tràn về trong đầu anh, nhưng hiện lên rõ mồn một.

“Tôi muốn đi Mĩ.”

“Hả?”

“Đi chữa mắt.”

“Chữa mắt, vì sao anh phải đi chữa mắt?”

Kỳ Vĩnh nở nụ cười, cười chua xót. Anh biết cô là cố ý nói như vậy, chỉ là kỹ xảo diễn kịch của cô rất vụng về.

“Nhóc sau này đừng đến đòi tôi mời uống sữa tươi nữa.”

“Anh rồi cũng sẽ trở về thôi.”

“Có lẽ sẽ không trở lại nữa.”

Giọng nói phút chốc kinh hoảng: “Vì sao? …Cùng lắm sau này em sẽ không bắt anh mời uống sữa tươi nữa.”

“…”

“Cùng lắm, chờ sau khi em kiếm được tiền, em lại tiếp tục mời anh.” .

 “Tiểu nha đầu, nhóc cho là mỗi người đều giống như là ‘Nếu có sữa, chuyện gì cũng có thể làm được’ ?” Trong giọng nói nồng đậm ý cười.

“Em… Em mặc kệ, anh nhất định phải trở về nha.” Trong thanh âm bắt đầu xen lẫn tiếng nức nở, “Ba ba cũng là như thế này, người cũng nói người có thể không về nữa, kết quả thật sự không trở lại !”

“Nhóc con…” Một tiếng thật dài thở dài.

“Được rồi, tôi hứa với nhóc, tôi nhất định sẽ quay về tới tìm nhóc, được không?”

Giọng nói lanh lảnh giảo hoạt nở nụ cười: “Anh nói đó, không được đổi ý đâu đấy!”

Anh bất đắc dĩ thở dài, cảm giác mình lại bị cô đưa vào tròng.

Trước mắt hình như có hồng quang chớp động, Kỳ Vĩnh hốt hoảng ngẩng đầu, giẫm lên cần đạp phanh lại,nhưng đã muộn ——

Một tiếng va chạm chói tai xẹt qua, rồi sau đó hết thảy lại tĩnh lặng…

***

Trần Tiểu Húc đỡ lấy tay vịn trên xe taxi, toàn thân theo lực phanh của xe ô tô mà khẽ nhào về phía trước.

“Ai, lái xe bây giờ thật ẩu tả?” Cô nghe được một vị thím nhỏ bên cạnh nhỏ giọng bàn luận.

“Ngày hôm qua ngay tại nơi này, đã xảy ra tai nạn mà.” Một thím khác phụ họa vuốt đuôi.

“Đúng, tôi cũng nghe. Hình như là một danh họa,  tuổi còn trẻ, cứ như vậy…”

“Tôi phải về nhắc nhở chồng tôi, anh ấy thường xuyên lái xe, không thể sơ suất được.”

Xe dừng lại trước đó một chút, tiểu Húc từ cửa sau xuống xe.

Lãm Lãm hẳn là đã nhận được thư của cô chứ? Nghe nói cô ngày hôm qua đi xem triển lãm tranh, không biết hiện tại nhận được thư của cô hay chưa? Tiểu Húc quay đầu đi, mím môi nghĩ ngợi.

Đi qua cửa hàng tạp hóa, tâm huyết cô dâng trào đi vào.

“Một hộp sữa Quang Minh.”

Nhân viên thu ngân nhanh chóng thối lại tiền. Tiểu Húc nhận lại tiền thối lại, lộ ra tờ tiền được vuốt phẳng phiu ở đầu tiền, trên đó còn dùng chiếc bút màu lam vẽ một khuôn mặt tươi cười.

Tiểu Húc mỉm cười. Cô nhớ tới rất nhiều năm trước kia cô đã từng có lời ước hẹn:

“Nếu tương lai anh không tìm thấy em thì sao?” .

“Vậy thật tốt nha.”

 “Không được, em còn muốn anh mời em uống sữa tươi đâu. Như vậy đi, nếu anh tìm không thấy em, thì hãy đưa ra một tờ năm đồng vẽ một mặt cười màu lam, dùng nó mua sữa uống, chờ cho đến khi tờ tiền này rơi vào tay em, em sẽ sẽ biết anh đang ở đây tìm em.”

“Cắt, sao có thể trùng hợp như thế?”

“Anh cứ vẽ thật nhiều mặt cười lên tiền nha, luôn luôn dùng tới thì sẽ bị em nhìn thấy nha, quyết định như vậy nha, không được đổi ý!”

Trần Tiểu Húc nhẹ hút lấy một ngụm sữa đi khỏi cửa hàng tạp hóa, ánh mặt trời rọi lên mặt cô, nhẹ nhàng. Tâm trạng cô chợt trở lên khoan khoái kỳ lạ. Mới trước đây cô luôn không đợi người khác đáp ứng đã nói “Quyết định như vậy nha, không được đổi ý!” Giống như có chút bá đạo thì phải.

Chỉ có mình ngu như quả dưa vậy mới có thể nhớ rõ lời ước hẹn như vậy đi? Cô tự giễu cười cười. Ở cửa nhà không xa, cụ bà nhô đầu ra, gọi tên thân mật của cô: “Hiểu Hiểu, con còn la cà gì nữa? Con có điện thoại, là Lãm Lãm!”

Tiểu Húc vui mừng lên tiếng, bước nhanh hơn chạy lại.

Thành phố này trời đã vào thu, khắp thành phố, lá phong đã bay đầy trời, bầu trời nhiễm một màu đỏ, diễm lệ động lòng người.

You are the sunshine of my life [3]

7 Th5

72818_586238124729593_1847325048_n.jpg

Hiện tại

Tiếng chuông  tan tầm vang lên, ôm vài cuốn sách, tiểu Húc theo đám đông đi ra khỏi phòng học.

“Tiểu Húc!” Lãm Lãm đuổi theo phía sau.

Tiểu Húc quay đầu lại.

“Tiểu Húc, mình có việc muốn nói với cậu.” Vẻ mặt Lãm Lãm vẫn cười tới sáng lạn.

“Cái gì?” Tiểu Húc mỉm cười quay lại.

“Lớp chúng ta có một vở kịch, cậu có hứng diễn một vai không?”

“Kịch?” Tiểu Húc kỳ quái nhìn một chút cô, “Cậu sao lại nghĩ mình có thể diễn kịch?”

“Được,  bọn mình vừa vặn thiếu một người, mà cậu lại rất thích hợp. Là nữ nhị hào nha.”

Tiểu Húc cười cười: “Mình không diễn được đâu.”

“Sao vậy?” Lãm Lãm vội hỏi, “Cậu thực sự là người thích hợp nhất, tin tưởng mình đi, cậu nhất định có thể diễn tốt!”

 “Thật sự?” Tiểu Húc bị nhiệt tình của nhỏ lây nhiễm, trong lòng lại cũng có chút nóng lòng muốn thử. Cô đang muốn đáp ứng, lại nghe thấy tiếng tức giận truyền tới từ phía sau.

“Hà Lãm Lãm!”

Tiểu Húc vừa quay đầu nhìn lại, đã thấy một cô gái xinh đẹp đang la hét. “Hà Lãm Lãm! Tuy rằng cậu là đạo diễn, nhưng cũng không thể tùy tiện quyết định diễn viên như vậy chứ?” Tử Kỳ hung hăng trừng mắt nhìn tiểu Húc, “Vai diễn kia vốn là của cậu, sao có thể nói nhường cho người khác là nhường cho người khác được?”

Sắc mặt Tiểu Húc nhất thời trắng bệch. Cô xoay người muốn rời đi.

“Tiểu Húc, cậu nghe mình giải thích!” Lãm Lãm hoảng hốt.

“Đừng động vào mình!” Tiểu Húc cũng không quay đầu lại.

“Trần Tiểu Húc!” Lãm Lãm ở sau lưng cô kêu to, nhưng cô mắt điếc tai ngơ.

Hà Lãm Lãm bị chọc giận xông tới phía trước, không nói tiếng nào mà túm lấy bàn tay tiểu Húc, rầm một tiếng, sách rơi đầy trên mặt đất.

“Hà Lãm Lãm!” Tiểu Húc cố sức muốn thoát khỏi gông xiềng của Lãm Lãm, nhưng chẳng thấm vào đâu.

“Lần nào cũng như vậy! Cậu lần nào cũng vậy, có chuyện gì cũng xoay người bỏ đi, chưa bao giờ nghe người ta giải thích, mình cũng chỉ muốn tốt cho cậu, rốt cuộc cậu có hiểu không vậy?!” Lãm Lãm hét lớn, nhưng lời vưa nói xong, nhỏ liền biết mình sai rồi.

Tiểu Húc phẫn nộ quát lại nhỏ: “Cậu tốt với tôi, ai cần cậu tốt hả? Tôi không cần sự bố thí của cậu! Nói cho cậu biết, Hà Lãm Lãm, từ hôm nay trở đi, cậu không cần tốt với tôi nữa, tất cả những việc tốt cậu làm tôi đều không cần!”

Cô rốt cuộc cũng thoát khỏi bàn tay Lãm Lãm, xoay người chạy đi.

Hà Lãm Lãm luôn luôn vui vẻ bỗng đứng ngây người tại chỗ, nước mắt rơi đầy mặt.

***

“Để ăn mừng cho việc con nhìn thấy ánh sáng, chúng ta đi du lịch đi! Nói đi, con muốn đi nơi nào?” Giọng mẹ anh tràn ngập vui mừng.

“Australia.” Anh không nghĩ gì đã buột miệng nói ra.

Bởi vì bệnh tình của anh không nghiêm trọng lắm, sau một năm mù lòa, Kỳ Vĩnh rốt cuộc tại một bệnh viện mắt nổi tiếng ở nước Mỹ lấy lại được ánh sáng. Có lẽ là số mệnh, anh đối với sự biến đổi màu sắc lại trở lên cực kỳ mẫn cảm, cuối cùng trở thành một họa sĩ. “Mọi người đều nói tai nạn sẽ khiến con người ta trưởng thành, quả nhiên là như vậy a. A Vĩnh, con đã trưởng thành .” Mẹ nhìn khuôn mặt góc cạnh của anh đã trở lên nhu hòa, cảm thán nói như vậy.

Thị lực được hồi phục, anh sang nước Mỹ điều dưỡng một năm, trong khoảng thời gian này, mặc dù nỗi nhớ cố hương chưa bao giờ gián đoán, nhưng anh lại phát hiện, anh càng nhớ nhiều hơn là cái công viên không hề rộng rãi, thậm chí là cực kỳ xấu xí kia nhiều hơn.

Mẹ cuối cùng quyết định di dân sang Mỹ thì anh đang gọi điện thoại cho cha đang ở trong nước, “vô ý” hỏi một vấn đề mà anh đã để trong lòng rất lâu: “Cha có biết ở gần đó có một cô nhóc tên Hiểu Hiểu không?”

Câu trả lời của cha nháy mắt khiến anh rơi vào hầm băng. “Cô bé vừa chết kia sao, cha có nghe nói. Cha của cô bé mấy năm trước chết vì tai nạn lao động, mẹ cô bé vẫn cứ gạt nó rằng ông ấy đã đi Australia, kết quả có một ngày cô bé kia biết được sự thật, chạy ra ngoài, mẹ cô bé vì đuổi cô mà trên đường bị xe đụng chết. Hình như, cô bé ấy đã dọn đi rồi, hẳn là cùng cô sống chung đi. Sao vậy, con biết cô bé sao?”

 

“Reng reng reng…” Chuông điện thoại  kéo Kỳ Vĩnh ra khỏi dòng suy nghĩ, anh nhấc microphone. “Kỳ! Bức họa của anh đã có người mua! Người mua là một cô gái hai mươi tuổi! Giống như đúc hình dung của anh!” Đầu bên kia điện thoại giọng Nhĩ Tư vang lên đầy hưng phấn, lần này tiếng Trung của anh lưu loát một cách dị thường.

Kỳ Vĩnh bỗng dưng đứng lên: “Cô ấy tên là gì?”

“Cô ấy tên Hà Lãm Lãm, ở tại…” .

“Tôi sẽ lập tức đến đó!” Nắm chìa khóa xe trong tay, Kỳ Vĩnh nhanh chóng lao ra cửa.

Đèn bàn sáng ngời, bạn Trần Tiểu Húc đoan trang thục nữ ngồi trên bàn học,  mở tờ giấy viết thư trắng tinh, bắt đầu viết.

Cô viết viết, rồi đột nhiên phiền não nhíu mày, dùng sức xé trang giấy đó, vò bức thư đang viết thành cục, ném vào giỏ rác, lại tiếp tục viết, dường như vô cùng vất vả.

Bà nội lớn tuổi của cô lại gần, giúp cô chỉnh đèn bàn sáng hơn, miệng liên miên thuyết giáo: “Viết thư, thời đại này còn viết thư, con còn viết thư cho ai nữa?”

Tiểu Húc làm nũng sẳng giọng: “Bà à, thật sự là bức thư này rất quan trọng.”

Bà cụ liếc cô liếc mắt một cái, vẻ mặt là không tin: “Con mà có bức thư nào rất quan trọng ư? Là thư tình sao?”

Tiểu Húc bất mãn quệt miệng, lại như nhớ ra điều gì đó, biểu cảm nghiêm túc hẳn.

“Bà à, con đã làm sai một việc, làm tổn thương một người bạn rất tốt, nên làm gì bây giờ?”

Bà nở nụ cười: “Vậy hãy giải thích với cô ấy.”

“Chỉ là… Nếu cô ấy không chịu tha thứ cho con thì làm sao bây giờ?” .

“Con không phải đã nói đó là người bạn rất tốt sao? Chỉ cần sau này con đừng làm sai, cô ấy nhất định sẽ tha thứ cho con.”

Tiểu Húc chậm rãi nở nụ cười, cười thật vui vẻ.

Tiểu Húc viết bức thư xong, còn thêm một dòng cuối : “Mình muốn được nhận vai nữ nhị hào, cậu có cho không vậy?”