Lưu trữ | Đoản văn RSS feed for this section

Bức thư vô danh ( đoản văn)_kết

15 Th11

Đệ 3 chương

 9400_1392709274275831_2053487522_n

            Sau đó là cửa hàng bán lẻ bị bỏ hoang bên ngoài khu phố sầm uất.  Lần này cô suy nghĩ thật lâu, không thể nhớ rõ đây là nơi nào.  Chàng trai đã bỏ ra tảng đá chặn phong thư, nhìn cũng không nhìn, chàng trai ấy đưa cho cô.

 “Thân thể em không được linh hoạt cho lắm. Sở trường là nhảy, cũng không có khả năng khiêu vũ đặc biệt. Có đôi khi tôi thấy em trong giờ thể dục là một loại dày vò. Nhưng tôi nghĩ chính em cũng biết, cho nên chưa bao giờ thấy em giống các cô gái khác tranh giành khoe mẽ trên sân khấu trong các chương trình múa hiện đại hay múa dân gian.  Tự mình biết mình là tốt, cho nên tài năng của em mới phát huy tốt như vậy, càng phát càng chói lọi.

“Khuyết điểm cũng càng ngày càng ít. Tiếp tục đọc

Bức thư vô danh(đoản)

13 Th11

        Đệ 2 chương

19

            “Lần đầu tiên tôi tới bãi đất đã là cuối mùa thu lớp 11, trường học tổ chức đi cắm trại dã ngoại, lửa trại tiệc tối. Đêm khuya thầy giáo đi tuần tra xung quanh trại, tôi đứng ở trên cầu, qua một cái lều trại lúc vô ý nghe thấy em cùng với một bạn nam nói chuyện. Em còn nhớ rõ người bạn nam kia không, thành tích nam sinh lớp các em cùng em nghạnh tài ưu tú suất sắc, cười rộ lên có răng khểnh. Các em ra vẻ thành thục nói chuyện nhân sinh. Lúc chúng ta mười sáu mười bảy tuổi đều thích bàn luận nhân sinh lý tưởng cùng tương lai, nhất là em là cô gái vừa thích đọc sách vừa hiểu biết. Tôi đã không nhớ rõ các em nói cái gì, nhưng đêm khuya như vậy, tôi đoán các em nhất định không chỉ có bàn luận nhân sinh.

Quả nhiên cuối cùng người nam sinh kia hỏi em, tình yêu là gì.

em nói, người có lý trí trưởng thành, mới đáng có tình yêu lâu dài. Tiếp tục đọc

Bức thư vô danh (đoản)

12 Th11

Đệ 1 chương

18

 

Sáng sớm vừa bước vào văn phòng, liền nhìn thấy phong thư màu trắng trên bàn.

Chỉ có địa chỉ tên họ người nhận thư, phần người gửi thì trống rỗng, nhìn tem trên phong thư hẳn là tem ở thành phố này.

Cô hơi hơi kinh ngạc, đáy lòng có một loại cảm giác thần kỳ cùng vui sướng đã lâu không thấy.

Cánh thư phong trần mệt mỏi ngàn dặm xa xôi luôn có một loại ma lực vây lấy, khiến  QQ, MSN, E-mail đơn giản và tiện ích trở nên quá phù phiếm. Tiếp tục đọc

Hình ảnh

[ĐV] Sợi tình 2

24 Th10

Happy birthday Soph. Wish all your dream will become true ^_^. Đang đợi một chầu ăn uống ngày mai =D. Cái này quà tặng tinh thần, nhưng em nghĩ là chị thì vẫn khoái vật chất hơn chứ rề =.=?

Sợi tình

Tác giả : Xích Diễm Lãnh

5.

 

Ngày thứ mười hai…

 

Ao sen, trước đình trên bờ.

 

Vi Đà Thiên ngồi một mình, trên bàn đá đặt một mâm quế hoa cao, mùi hương ngọt ngào xộc vào mũi, hắn cũng không cảm nhận được, chỉ nhìn chằm chằm vết máu đầu ngón tay, lại là vết máu trên xác chết còn sót lại, hắn thi pháp hóa thành tro bụi, lúc này mới nhớ đến vết thương trên ngực.

 

Miệng vết thương trong một đêm đã biến mất không còn, khuôn mặt trong trẻo lạnh lùng nhất thời thoáng mờ mịt, hắn quay đầu nhìn về hồ sen, không nhìn nước trong ao, không nhìn hoa sen, chỉ nhìn chằm chằm một đài sen trong đó, cái nhìn địa lão chi hoang (dài đằng đẵng – ý là nhìn không chớp mắt ấy). Tiếp tục đọc

Hình ảnh

[ĐV] Sợi Tình 1

17 Th10

Tiếp tục đọc