Lưu trữ | Tháng Ba, 2013

Vạn sự thiếp vi tiên (trọng sinh)_Văn án

31 Th3

                                                                         Văn án

8cea68c42a12477ab8a993e.jpg

           Mười hai năm trước, hắn nói với nàng,  sau khi lớn lên nhất định phải gả cho hắn;

            Mười hai năm sau, dốc  hết tâm cơ, cuối cùng nàng thỏa được   ý nguyện, gả cho hắn;

            Đêm tân hôn, nàng bị một người đàn ông xa lạ phá hủy trong sạch, tiếng gào vang vọng khắp bầu trời nhưng không người nào phản ứng;

            Một tháng sau kết hôn, nàng bị nhóm thê thiếp lập mưu tra tấn, phu lang không thấy; Tiếp tục đọc

Thoát cốt hương [Chương 18]

31 Th3

Giáo sư Thẩm ra tay đánh đàn ông phụ bạc

♥ Edit: Cookies

Giang Tiểu Tư không hiểu nổi tại sao Thẩm Mạc luôn tùy tiện đánh nhau với người ta ở trên đường. Nhìn anh trông lạnh lùng thản nhiên, thì ra cũng là người nóng nảy.

Lí Nguyệt Y vội vã xông tới trước mặt Thiệu Băng, người đang đau đến nỗi không dậy nổi, sốt ruột hỏi han: “Băng ca ca, anh không sao chứ?”

Thiệu Băng giận tới nghiến răng, muốn đứng dậy đánh trả nhưng lại sợ bị thương nặng hơn, muốn chửi ầm lên, nhưng miệng lại rất đau. Quay đầu nhìn thấy Lí Nguyệt Y nước mắt rưng rưng, gương mặt ấy làm cho người ta thật thương tiếc, thái độ cậu lập tức trở nên dịu dàng, nắm lấy bàn tay nhỏ bé của cô. Tiếp tục đọc

Thông báo về pass

31 Th3

Vấn đề đọc chiện “Ông xã em là thú nhưn”

*Tặc lưỡi* Bợn cũng đâu mún đặt pass, vì bợn lười nhứt là phải share pass, bà con đừng để lại mail, vì bợn lười vô cùng 😦 mà chỉ là do bợn hiện tại bợn đang bị thiếu editor trầm trọng , vả lại thực ra bộ “Ông xã em là thú nhân” này cũng khá là “nặng đô”, nên từ chương 12 trở để bợn sẽ đặt pas ưu tiên cho những bợn phụ edit bộ này.

Pass cũng tương đối dễ, bợn có thể gợi ý cho mọi người, mọi người đừng hỏi pass bợn nha vì cứ 1 tuần sau khi đặt pass bợn sẽ gỡ mà 😦

Gọi ý: Đọc mà không com không like là gì ? Pass gồm 7 chữ 😉

Ông xã em là thú nhân — Chap 12

31 Th3

480827_254098964709965_940743455_n.jpg

♥ Edit : MuP

♥ Beta : ss xink đệp của lòng em

Lời nàng vừa thoát ra cổ họng liền thu hút sự chú ý của mọi người trong phòng, Ryan lập tức tỉnh táo thu lại lực đạo trên tay, nâng bàn tay nhỏ bé của nàng bị hắn nắm chặt hằn vết đỏ, có chút đau lòng nhẹ nhàng vuốt ve.

Mộ Sa lúc này mới thấy rõ người đứng ở cửa hình như là Ryan, đôi mắt có chút đỏ lên kêu lớn: “Ryan.”

Ryan nghe tiếng cả người chấn động, cũng không dám nhìn về phía nàng, chỉ cúi đầu lên tiếng: “Ừ.”

“Thật tốt quá, anh đã trở lại.” Mộ Sa kích động ưỡn thắt lưng lên, lại bị Chelsea ấn trở lại đệm, giọng điệu chua loét cảnh cáo: “Kích động cái gì, ngồi yên đi.”

Mộ Sa mặt mếu máo, nhưng vẫn ngoan ngoãn dựa vào đệm, dùng ánh mắt thân thiết nhìn về phía Ryan, nhưng chợt nhận ra họ đnag nắm tay nhau thật chặt, kinh ngạc há to miệng, Ryan đã tìm được bạn đời?

Thuận mắt nhìn hướng lên trên bàn tay nhỏ bé xanh xao kia, Mộ Sa càng giật mình, là cô gái, nhưng trời ạ, chẳng lẽ, nàng ấy cũng giống nàng từ hiện đại đến?

“Cô…cô…” Mộ Sa kích động nói không thành câu, nửa ngày mới hỏi đầy đủ được một câu: “Cô cũng đến từ thế kỉ hai mươi mốt?”

Điền Hân bị hỏi sửng sốt, bây giờ không phải là hai mươi mốt thế kỷ sao, chẳng lẽ nói nàng thật đã xuyên qua, tới thế giới trăm năm trước ?

Thế là rất bình tĩnh hỏi một câu : “Bây giờ là thế kỉ nào?”

Mộ Sa thấy nàng còn chưa rõ tình huống, mới truy vấn nói: “Cô có biết máy tính, tivi, ô tô, nhà lầu này nọ là không?” Mộ Sa kích động muốn phát khóc, tuy rằng nàng đã muốn quyết định ở lại dị thế, nhưng nơi này chỉ có một mình nàng, làm cho nàng cảm thấy cô độc, có thể nhìn thấy người giống như mình, quả thực so với xa hương gặp bạn cố tri còn kích động hơn.

Nhìn nàng kích động như vậy, Chelsea cũng nhíu mày, tuy nhiên cũng có thể hiểu được cảm giác của nàng, cũng không có lên tiếng ngăn cản, mà chỉ không ngừng giữ vai xoa lưng nàng, làm cho nàng giữ bình tĩnh.

“Biết chứ.” Điền Hân chưa rõ tình hình bị nàng hỏi có chút ù ù cạc cạc, nhưng vẫn là gật đầu đáp.

Mộ Sa xác nhận nàng ấy thật là đến từ nơi đó, đôi mắt lại đỏ, quay đầu nói Chelsea: “Chelsea, anh cùng Ryan đi trước đi, em cùng…Ơ…” Mộ Sa nhìn về phía Điền Hân, nàng còn chưa biết tên nàng ấy, cũng không ai giới thiệu cho nàng.

“Tôi là Điền Hân.” Điền Hân đón nhận ánh mắt dò hỏi của nàng cất cao giọng nói.

Mộ Sa gật gật đầu, lại chuyển hướng tiếp tục nói với Chelsea: “Ừm, em muốn nói chuyện chút với Điền Hân.”

“Ừ.” Chelsea gật đầu, vừa đứng lên vừa dặn dò: “Em phải chú ý đừng quá kích động, anh một hồi sẽ trở lại.” Sau đó đi ra ngoài.

Ryan cũng vỗ vỗ tay Điền Hân, ý bảo nàng hắn sẽ quay lại đón, sau đó theo Chelsea đi ra ngoài, hắn cũng phải đi xin phép các trưởng lão, dù sao mất tích thời gian dài như vậy, lại mang giống cái ngoại tộc trở về, thì dù thế nào cũng phải thông báo cho bọn họ một tiếng.

Trong phòng chỉ còn hai người Điền Hân cùng Mộ Sa, Mộ Sa không chút cố kị kéo Điền Hân qua ngồi ở bên giường, tốn không ít công sức để nàng ấy hiểu được, nàng ấy thật xuyên qua dị thế, hơn nữa là nơi chỉ có thú nhân giống cái cùng thú nhân giống đực, các nàng hai người ở đây xem như ngoại tộc.

Điền Hân nghe hiểu được thật sự là khóc không ra nước mắt, ông trời ơi, đây là chuyến bay kiểu gì vậy, nàng từ trước giờ chưa làm chuyện xấu, như thế nào liền vô duyên vô cớ bay tới nơi kì cục này.

Muốn xuyên cũng xuyên đến cổ đại làm công chúa Cách Cách gì đó, chẳng những ăn ngon còn mặc đẹp, nơi này, nơi này, thật sự là quá cổ xưa, giao thông cơ bản dựa vào hai cẳng, thông tin cơ bản dựa vào truyền miệng.

Ô ô, nàng không cần, nàng nhớ ông nội, nhớ Kim mao, còn cả đệm giường ấm áp trong nhà, không được, nàng nói gì cũng không thể ngu ngốc ở đây, nếu có thể trở về, nàng nhất định phải về nhà, Điền Hân hạ quyết tâm, vẻ mặt kiên quyết kéo Mộ Sa qua nói: “Mộ Sa, cô cũng theo tôi tìm đường về nhà đi, chúng ta cùng nhau về nhà.”

“Ơ…” Mộ Sa nghe vậy sửng sốt một chút, lúc trước nàng là vì nản lòng thoái chí mới nhảy xuống vực, cho nên chưa từng nghĩ tới trở về, nhưng cô gái trước mắt không giống với nàng, nàng ấy muốn về nhà, Mộ Sa tuy rằng rất muốn Điền Hân ở lại nơi này cùng nàng, nhưng như vậy tựa hồ rất ích kỉ.

Không đợi nàng kịp lên tiếng, chợt cảm giác trước mắt bóng người nhoáng lên một cái, nàng đã bị người đó ôm trong lòng, sau đó truyền đến bên tai tiếng Chelsea không vui vẻ dằn giọng: “Nàng đã là bạn đời của tôi, trong bụng cũng đã có hài tử của tôi, nàng là sẽ không rời tôi đi với cô về nhà, cô từ bỏ ý định này đi.” Y vừa vào cửa chợt nghe giống cái kia đang ở cổ động Mộ Sa cùng nàng ta về nhà, quả thực dọa chết y, Ryan là đồ tai họa, không nghĩ tới bạn đời hắn cũng là tai họa, hai người đều muốn nghĩ cách mang Mộ Sa rời khỏi y.

Điền Hân bị y quát hoảng sợ, không tự chủ được thối lui về sau, lập tức va vào trong lòng Ryan, bị hắn dùng lực ôm lấy không thể động đậy, Điền Hân ngẩng đầu nhìn hắn, sắc mặt hắn tựa hồ cũng không tốt lắm, chẳng lẽ nàng nói sai cái gì? Cả soái ca kia phản ứng cũng thật thái quá, không cùng nàng trở về thì thôi, quát tháo lớn tiếng vậy làm gì?

Mộ Sa thấy Chelsea có vẻ rất tức giận, rất nhanh dùng tay xoa xoa ngực y, trấn an nói: “Em cũng đã nói sẽ không rời khỏi anh rồi, còn kích động cái gì, anh lại la lối rồi, cẩn thận dọa cục cưng.” Nói rồi đặt tay y lên bụng vuốt ve.

Chelsea biểu tình quả nhiên nhu hòa xuống, bàn tay nhỏ bé nàng vỗ về lồng ngực, xóa đi từng đợt sóng hung hãn tức bực của y, cúi đầu nhẹ nhàng hôn lên trán nàng.

Ryan suy tư nhìn Điền Hân một hồi, rồi ngẩng đầu nhìn Chelsea cùng Mộ Sa cáo biệt nói: “Sắc trời không còn sớm, tôi mang nàng về trước, các người nghỉ ngơi đi.” Nói xong ôm lấy Điền Hân đi ra ngoài.

“A… Không cần, anh thả tôi xuống đi, tôi không muốn đi theo anh, Mộ Sa, Mộ Sa, cứu tôi, cứu tôi…” Điền Hân không cảnh giác bị hắn đột ngột bế lên, sửng sốt xuất thần, chờ hắn đi gần tới cửa mới phản ứng lại, giãy dụa không chịu đi, bản năng nàng mách bảo chỉ có ở cùng với Mộ Sa mới an toàn nhất.

Ryan căn bản không nghe nàng, vác nàng lên vai, mặc kệ nàng la to giãy dụa, bước nhanh về nhà.

“…” Mộ Sa nhìn ra hướng cửa, đành nhìn Ryan đem Điền Hân mang đi. Nàng có thể lý giải tâm tình muốn về nhà của Điền Hân, nhưng lý trí nàng mách bảo nàng không nên nhúng tay vào chuyện của Ryan, hơn nữa nàng còn có ý muốn Điền Hân trở thành một đôi với Ryan, như vậy tất cả đều sẽ rất vui vẻ.

Chỉ là muốn tiếp nhận Ryan, thích ứng cuộc sống dị thế, nàng ấy cũng phải chịu rất nhiều khổ sở, Mộ Sa có chút do dự, rốt cuộc có nên giúp nàng ấy không đây?

Ông xã em là thú nhân — Chap 11

31 Th3

300250_441556619263572_1338567936_n

Hình mênh họa anh soái ca tóc trắng bạc, ôi, anh iu của lòng em~~

♥ Edit: MuP

♥ Beta:  Bí mựt chưa được bựt mí

Chương 11 : “Vận động”

 Ryan do dự hạ, cuối cùng gật gật đầu, “Ừ” một tiếng nhỏ gần như không nghe được. Biết rõ trở về nhất định đụng mặt Mộ Sa, làm cho hắn xấu hổ vô cùng, nhưng vì vật nhỏ phía sau, hắn nguyện ý thỏa hiệp. Dù sao hắn để nàng một mình sinh hoạt bên ngoài thật sự quá mức nguy hiểm, hắn không có khả năng lúc nào cũng từng giây từng phút ở bên cạnh nàng, mà nàng lại không chịu yên phận, cho nên tình huống hôm nay có thể thường xuyên phát sinh. Tiếp tục đọc

Kinh thành Tam thiếu_chương 3

31 Th3

Kinh thành Tam thiếu: Ông xã gõ cửa lúc nửa đêm

Chương 3: Lộ gặp Thần An

Edit: Phong nhi a.k.a Keroro

Beta: ss Bạch Liên

1013881845759b5828 Tiếp tục đọc

Trọng sinh vạn sự thiếp vi tiên_ Chương 1

30 Th3

Chương 1 :Chết mà không nhắm mắt

1

Tối nay, tại phủ thừa tướng khách và bằng hữu ngồi đầy, đèn lồng to đỏ thẫm treo trên cao, tiếng chúc mừng liên tục .
Đại công tử tướng phủ nạp thiếp, theo lý thuyết cưới vợ bé không cần long trọng như thế, nhưng mà nghe nói Đại công tử vô cùng yêu mến vị phu nhân mới này, theo đuổi ước chừng một năm mới được giai nhân gật đầu, đương nhiên là phải ăn mừng không kiêng nể rồi.

Bên này oanh ca yến hót, tiếng hoan hô không ngừng, mà phía Tây Tướng phủ lại vắng lạnh đến cực điểm, bất kể là trong phòng hay bên ngoài phòng, tất cả đều tràn ngập một cổ mùi máu tươi, người nằm trên giường hé ra gương mặt đẹp trắng như tờ giấy, hơi thở mong manh.
“Tiểu thư, đại phu lập tức… lập tức tới ngay, người kiên trì một chút nữa……”  Nha hoàn Từ nhi, trên khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy nước mắt, khóc đến thở không ra hơi, tiểu thư nhà nàng sao mạng khổ như vậy, từ khi gả vào Tướng phủ chẳng những không được cô gia thương yêu, lại còn nhận mọi ức hiếp, bây giờ còn bị hại thành như vậy.
Lạc Diễn đôi con ngươi trống rỗng ngước mắt nhìn đầu giường, nước mắt từng chuỗi từng chuỗi theo khóe mắt chảy xuống mặt, nhưng bên môi mang theo nụ cười khổ, trong đầu hiện lên là khuôn mặt lạnh vô tình của Quân Trình Văn, bên tai quanh quẩn những tiếng trào phúng.
Nàng mong mỏi phu lang mười hai năm, từ khi nàng gả vào liền không coi trọng nàng; nàng kính trọng cha chồng mười hai năm, nhưng trong một đêm lại thành kẻ thù giết mẫu thân của nàng, nàng cả đời này, thật đáng buồn.
“Từ nhi……”
“Tiểu thư, Từ nhi ở đây.”
“Đừng, đừng khóc.”
Thanh âm của nàng rất nhẹ, không mang theo một chút khí lực, nhẹ tới mức ngay cả chính nàng cũng nghe không rõ rốt cục nàng đang nói cái gì, cảm giác cả người cũng đặc sánh, rất không thoải mái.
Từ nhi vừa khóc vừa thay nàng chà lau nước mắt, một lòng lắc đầu cũng nói không ra lời, khẽ vén lên đệm chăn, cả chiếc váy trắng của tiểu thư cũng bị máu tươi nhuộm thành màu đỏ, nhìn thấy mà ghê người.
Ngoài cửa vang lên một loạt tiếng bước chân, Từ nhi cuống quýt đứng dậy đi mở cửa, nhưng đi tới không phải đại phu, mà là một lục y nha hoàn, nàng nhận ra, nàng ta là Thúy Lan bên cạnh lão phu nhân.
“Thúy Lan, đại phu đâu? đại phu ở đâu??”
Thúy Lan mặt lạnh nhạt, vung tay Từ nhi, lấy tay lụa che lỗ mũi, nơi này mùi vị làm cho người ta buồn nôn.
“Vội cái gì, tân phu nhân trật chân, hiện tại đại phu đang ở chỗ tân phu nhân, chờ xem xong rồi sẽ tới, lời đã chuyển, cáo từ.”
Thúy Lan xoay người muốn chạy, nhưng không ngờ lại bị Từ nhi ôm chặt lấy.
“Như vậy sao được, rõ ràng là tiểu thư nhà ta bị thương nặng hơn, ta muốn đại phu, ngươi trả đại phu lại cho ta!”
“Ngươi, con nha đầu chết tiệt này còn không mau buông tay, đại thiếu gia dặn dò, ta thì có cách gì, chẳng qua tối nay đại phu chưa tới đây, cũng không phải là không tới, ngươi……”
“Bịnh!”
Phía sau truyền đến một tiếng vang, Từ nhi buông lỏng tay xoay người nhìn lại, thấy Lạc Diễn vốn đang nằm trên giường lại ngã trên mặt đất, Thúy Lan tức giận nhìn lại, cũng bị hù dọa trắng mặt.
Cả người Lạc Diễn toàn máu, té trên mặt đất, đôi tay nắm chặt thành quả đấm, muốn bò về phía nàng, gương mặt vốn xinh đẹp, đã sớm vặn vẹo từ lâu, trở nên dử tợn.
“A, quỷ a!”
Thúy Lan hét to, lui lại về phía sau mấy bước thì ngã xuống đất, sau đó bò dậy chạy trối chết, Từ nhi tiến lên muốn đỡ Lạc Diễn dậy, nhưng lại không đủ khí lực.
“Tiểu thư, tiểu thư……”
“Tôi… Quân……” Từ nhi tới gần Lạc Diễn một chút
“Tiểu thư, ngài nói gì?”
“Quân… Quân… Trình Văn……”
nàng không cam lòng, nàng không cam lòng cứ như vậy chết đi, không cam lòng cứ như vậy để những người đó tiêu diêu tự tại tiếp tục cuộc sống, dựa vào cái gì, dựa vào cái gì nàng phải thừa nhận những thứ này?
“Phụt!”
Chợt phun ra một búng máu, sau đó liền ngã trong ngực Từ nhi, đôi mắt gắt gao mở to, đúng là đến chết cũng không nhắm lại.
“Tiểu thư…… tiểu thư!!!”
Tướng phủ vốn bao phủ dưới không khí vui mừng bỗng nhiên chấn động một cái, tất cả mọi người ngừng lại, một lát sau phát hiện không có gì khác thường, lại tiếp tục uống rượu tâm tình……