Lưu trữ | [HĐ, hắc bang] Kỵ sĩ của công chúa RSS feed for this section

Kị sĩ công chúa — Chap 4.3

29 Th7

4ac4d4d4jw1e3uz3s0v0pj218g0pogu9

♥ Edit : Kem Đánh Răng

“Giai đoạn thứ nhất của kế hoạch đã hoàn thành chưa?” Một giọng nói trầm thấp mang theo hơi khàn phát ra từ chiếc loa của màn hình tinh thể lỏng.

“ Rồi, quả đúng như ngài dự tính, hòn đá chướng mắt trước mặt chúng ta đã có thể bị loại trừ.” Một người đàn ông ngồi trước bàn giấy, nhìn chằm chằm vào hình ảnh trong màn hình hiển thị từ mạng liên kết, vừa nói vừa mang theo ý đồ tìm ra người đang nói chuyện trong đó, đáng tiếc cả căn phòng cỡ trung  hoa lệ trong hình ảnh kia, chỉ nhìn thấy cánh tay thon dài đang đùa nghịch đôi chim ri trắng trong chiếc lồng làm bằng tre. Tiếp tục đọc

Kỵ sĩ công chúa — Chap 4.2

29 Th7

61209_629489217071150_618756369_n

Edit : MuP

Anh thở dốc vì kinh ngạc, toàn thân phát run, trái tim đập loạn, bỗng nhiên không dám nhìn thẳng vào ánh mắt lạnh tanh trực diện kia.

Nhiều năm qua, anh chỉ biết là Đằng Phi tín nhiệm anh, ỷ lại anh, nhưng anh chưa từng nghĩ tới cảm xúc ấy lại phát triển trở thành tình yêu, trong lòng anh, cô chính là Đằng Phi, là người không cùng thế giới, không cùng giới tính, không cùng tuổi tác, là một loại “ trách nhiệm” trưởng lão giao cho anh khiến anh cảm thấy phiền toái, nhưng lại không thể từ chối “trách nhiệm” ấy. Tiếp tục đọc

Kị sĩ công chúa_Chương 4.1

1 Th3

Hình nền đẹp cho máy tính (5)

♥ Edit: MuP

“Trời ạ! Phương Khoát, đứa con gái này là ai a?” Một tiếng kêu giận dỗi từ hàng ghế VIP nhất của “ Hoa Thiên Tửu” PUB vọng ra .

Chân mày Phương Khoát khẽ nhíu, chân dài khẽ nhấc lên, cái gì cũng chưa nói, chỉ nhấc chai bia lên tu một ngụm lớn.

Sớm biết rằng mang Đằng Phi tới nơi này dứt khoát sẽ khiến cho nhóm bạn gái bất mãn, nhưng anh không có lựa chọn nào khác.

Liên tục ba ngày, anh ăn không ngon, ngủ không yên.

Tuy rằng anh vì Đằng Phi riêng thay đổi một gian song nhân phòng, nhưng hơn cái nữ nhân ngủ ở cùng cái trong phòng vẫn là làm cho anh không thể nào ngủ được, không phải bởi vì cô khơi mào dục vọng nam tính của anh, mà là sự tồn tại của cô sẽ làm cho thần kinh anh buộc chặt, trước kia cũng vậy, chỉ cần có Đằng Phi, từng tế bào người anh sẽ không tự chủ rơi vào trạng thái đề phòng, loại cảm giác này căn bản là một loại áp lực, cho nên anh mới không thích ở bên cạnh cô.

Về ăn không ngon, cũng là nguyên nhân tương tự, hơn nữa Đằng Phi ăn ít giống như chú chim nhỏ, cùng cô cùng nhau ăn cơm quả thực mất hứng đau dạ dày, bởi vậy ba ngày qua anh có thể nói là sống một ngày bằng một năm.

Ngoài ra, vì cô anh còn phải hủy bỏ rất nhiều cuộc hẹn, đến sau cùng, đám bạn nhậu kia hạ tối hậu thư ép buộc anh, vừa vặn anh cũng muốn đi ra ngoài hít thở không khí, liền chập nhận cuộc hẹn.

Nhưng vấn đề bây giờ, Đằng Phi làm sao bây giờ?

Nếu nói trẻ con anh còn có thể đem đến nhà trẻ gửi, nhưng một người con gái mười tám tuổi, anh có thể gửi nhờ ai?

Để cô ở lại khách sạn thì sợ cô gặp chuyện không may, Đinh Lược cùng Giang Tuân bọn họ không cần hỏi cũng biết sẽ không hỗ trợ, anh cũng chỉ có thể mang cô đến cuộc hẹn.

Ai…… Thật nghiêm trọng!

“Phương Khoát, cô ta rốt cuộc là ai?”Từ khi bước vào PUB mọi người không ngừng hỏi, làm anh không khỏi phiền nhiễu, hơn nữa bây giờ anh còn phải “chịu trận” nghe cô bạn gái Doãn Đa Lệ rống giận, cảm xúc anh càng lúc càng tệ hơn.

“Cô ta là em gái anh.” Anh châm một điếu thuốc, dùng sức hít vào một hơi dài, mới chậm rãi quăng một đáp án thích hợp nhất.

Đằng Phi an vị bên người anh, cúi đầu không nhìn bất luận kẻ nào, cũng không để ý bất luận kẻ nào, nhưng khi Phương Khoát nói cô là em gái anh, lòng của cô bỗng nhiên đau đớn.

Em gái? Cô mới không muốn làm em gái A Khoát!(Chứ làm gì hả chị?)

Trong lòng cô ngầm kháng nghị.

“Gạt người! Anh khi nào có em gái?” Doãn Đa Lệ khí thế bức nhân, cánh môi đỏ tươi kề sát tai anh, cổ áo chữ V trũng sâu xuống, bộ ngực đầy đặn mê người triển lộ xuân sắc.

Nếu bình thường, Phương Khoát nhất định sẽ bị chiêu này của cô ta chọc tâm hoa nộ phóng, sau đó ôm lấy cô ta nói chút lời ngon tiếng ngọt dỗ dành, tuy nhiên hôm nay anh lại không có tâm trạng đó.

“Anh đã nói cô ta là em gái, em còn rầy rà gì nữa?” Anh không vui nhíu mày.

Doãn Đa Lệ bị thái độ lạnh lùng của anh làm hoảng sợ, cắn cắn môi dưới, ghen tị trừng mắt nhìn Đằng Phi.

Cô gái này rốt cuộc đến đây làm gì? Phương Khoát sao lại có thể vì cô ta mà nói nặng với cô?

“Ai! Phương Khoát, anh hôm nay làm sao vậy? Đa Lệ đã đợi anh cả mấy buổi tối, anh lại còn chọc giận cô ấy, như vậy hơi quá đáng!”

Một người đàn ông khác ngồi bên cạnh thay Doãn Đa Lệ bênh vực kẻ yếu, hắn ta là một bạn hữu ăn chơi cùng Phương Khoát, tên là Trương Khởi Sơn, là giám đốc một công ty Đài Loan nhỏ, đến Thượng Hải đã hai năm, cũng giống như Phương Khoát đều không có lý tưởng.

Phương Khoát nhả ra một đợt khói, bất đắc dĩ nói: “Không phải hôm nay tôi đã tới?”

“Nhưng anh lại mang theo bạn gái chọc tức cô ấy nha!Coi chừng cha cô ấy mất hứng, không hợp tác cùng tập đòa xây dựng Phương thị nha!” Trương Khởi Sơn vui đùa cảnh cáo.

Phương Khoát liếc mắt nhìn Doãn Đa Lệ, anh đương nhiên biết Doãn Đa Lệ là con gái ông trùm ngân hàng giới Thượng Hải, đây cũng là nguyên nhân chủ yếu mà anh trai anh ra lệnh cho Phương Khoát tiếp cận cô ta, tuy nhiên, tiền đề lớn nhất mà anh kết giao cùng cô ta là vì bộ dạng cô ta khá đẹp.

Đổi lại, nếu cô là một phụ nữ xấu xí, anh cũng không phụng bồi.

Nói thật, tuy rằng anh trai đem loại công việc này giao cho anh bản thân Phương Khoát cũng không thấy thoải mái, tuy nhiên lâu anh cũng vui vẻ chịu đựng, dù sao, vui đùa uống rượu ôm mỹ nhân tất cũng không có gì không tốt.

“Được rồi! Đa Lệ, đừng tức giận, đến đây, uống với anh một ly.” Anh vươn cánh tay dài, đem dỗi đưa lưng về nhau anh Doãn Đa Lệ kéo đi lại đây, trước mặt Đằng Phi mặt cùng cô cuồng nhiệt ủng hôn.

Tuy rằng Đằng Phi ở đây, nhưng anh cũng mặc kệ cô nghĩ như thế nào, ai bảo cô cứng rắn muốn lại gần anh, như vậy cô phải sớm quen cách sống của anh.

Thân hình Đằng Phi khẽ run lên, một ngọn lửa lén lút bùng lên trong đáy lòng bình tĩnh .

Không nên làm như vậy! Phương Khoát cô quen không phải như vậy……

Cô tự nhủ với bản thân trong lòng, bàn tay nhỏ nhắn ở tên đùi không biết tự khi nào nắm chặt thành quyền.

“Tiểu thư, ngồi một mình hẳn là rất buồn chán? Để cho tôi uống cùng em nha!” Trương Khởi Sơn xung phong nhận việc dời về phía Đằng Phi.

Đằng Phi cúi đầu càng thấp, cô chán ghét mùi người này, một loại hoàn quần đệ mục vị.

“Hắc, em tên gọi là gì?” Trương Khởi Sơn tò mò hỏi.

Cô không hé răng.

“Chớ chọc cô ta, Tiểu Trương.” Phương Khoát nhíu mày nói. Không biết vì duyên cớ gì, thấy Trương Khởi Sơn đến gần Đằng Phi, anh cảm thấy không quá cao hứng.

“Tôi có lòng hảo tâm thay anh quan tâm em gái anh nha!” Trương Khởi Sơn cười cười với Phương Khoát, quay đầu lại hỏi Đằng Phi: “Em gái, em tên là gì?”

Đằng Phi vẫn là bất động không nói.

“Em gái anh không phải là câm điếc đấy chứ?” Doãn Đa Lệ ôi ở Phương Khoát trên người, châm chọc hừ lạnh.

Phương Khoát không hờn giận trừng cô liếc mắt một cái.

“Chắc là lần đầu tiên đến chỗ này nên có chút khẩn trương đi? Đi, chúng ta  vào sàn nhảy vận động một chút cho cơ thể nóng lên sẽ dễ dàng thích ứng hơn.”Trương Khởi Sơn nói xong vươn tay muốn lôi kéo Đằng Phi.

“Không nên đụng vào cô ta!” Phương Khoát vội vàng thấp giọng kêu.

Trương Khởi Sơn không nghe lời ngăn cản của anh, ngang ngạng kéo cánh tay Đằng Phi, đột nhiên một tiếng thét chói tai làm chấn động toàn bộ lô ghế.

“ A──”

Trương Khởi Sơn sợ tới mức lui về phía sau ba bước, Doãn Đa Lệ tắc bịt lỗ tai ngã ngồi ở ghế lô trên sô pha, chỉ có Phương Khoát trấn định đẩy ra Doãn Đa Lệ, giữ chặt Đằng Phi thủ kêu to: “Bình tĩnh một chút! Phi Phi! Bình tĩnh một chút!”

Đằng Phi dừng tiếng thét chói tai lại, tuy nhiên cô lập tức gạt tay anh ra, ngẩng đầu phẫn nộ trừng mắt anh, sau đó khi anh chưa kịp cảnh giác đã phía trước liền chạy ra khỏi ghế lô.

“Phi Phi!” Anh kinh hãi muốn đuổi theo đi lên, Doãn Đa Lệ lại ôm lấy cánh tay anh.

“Phương Khoát, anh muốn đi đâu? Cô ta muốn đi thì cứ để cô ta đi!”

“Buông tay!”Anh lo lắng hất tay cô ta ra, không dám chần chờ, rời khỏi lô ghế đuổi theo.

Doãn Đa Lệ tức tối trừng mắt nhìn bóng dáng anh vội vàng rời đi, tức giận đến hô to: “Anh rốt cuộc là đuổi theo em gái, hay là truy đuổi tình nhân?”

Phương Khoát căn bản đã không nghe thấy lời nói cô ta, anh chạy thẳng hướng ra bên ngoài, thấy thân ảnh Đằng Phi xuyên qua sân nhảy, đang muốn đi ra ngoài, anh chen chúc trong đám người, lớn tiếng kêu cô: “Phi Phi!”

Nghe thấy anh tiếng kêu, Đằng Phi ngược lại đi càng nhanh hơn.

Phương Khoát lo lắng, tốc độ đuổi theo nhanh hơn, chân dài bước xa vài bước, ngăn cô lại ở cửa PUB.

“ Phi Phi! Cô muốn đi đâu?” Anh nắm chặt tay cô quát lớn.

Đằng Phi cúi đầu, càng không ngừng giãy dụa, cái gì cũng không nói.

“Phi Phi!”

Cô không hề phản kháng, tuy nhiên lại cố chấp đứng đóng đinh tại chỗ, cự tuyệt nhìn anh.

Thở ra một hơi, hai tay anh khoát lên trên lưng, rất rõ ràng cô đang tức giận, mà căn cứ theo kinh nghiệm anh, loại thời điểm bình thường này giải thích trước là được rồi.

“Được được rồi, đừng nóng giận, tôi biết là tôi sai, tôi không nên đưa cô đến nơi này, để bằng hữu của tôi quấy rầy cô, thực xin lỗi, có thể?” Anh tức giận nói.

Anh thật sự là tự mình chuốc lấy cực khổ, người mẫn cảm giống Đằng Phi, căn bản không nên mang cô đến pub, anh phát thần kinh cái gì mới có thể làm ra loại chuyện ngu xuẩn này.

Phương Khoát vừa xuống nước, tức giận của Đằng Phi liền giảm đi bảy phần, mới nguyện ý giương mắt nhìn anh, nhưng là vừa nhấc đầu thấy vết son đỏ trên khóe môi anh, cơn tức lại lần nữa bốc lên.

“Làm sao vậy?” Phát hiện lửa giận trong mắt cô lại bùng lên, anh khó hiểu sửng sốt.

Cô cau mày, lấy trong túi ra một chiếc khăn tay, không phân trần lau lau bờ môi anh.

“Cô làm cái gì vậy?”Anh thoáng kinh ngạc, lấy tay ngăn cản.

“Miệng anh dính bẩn, để em giúp anh lau sạch.” Cô trừng mắt nhìn miệng của anh, tức giận nói.

“Miệng? Tôi chưa ăn cái gì……” anh ngây ngốc sờ lên môi mình, nhưng nói đến một nửa, đột nhiên ngẩn ngơ.

Ý cô chỉ “ bẩn”, không phải là vết son môi của Doãn Đa Lệ chứ?

“Khó coi chết đi được!”Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô lạnh tanh, xoá sạch tay anh, dù nói gì cũng phải cho bằng sạch vết son hồng kia.

Anh có chút kinh ngạc trước phản ứng mãnh liệt của cô, quên cả ngăn trở, liền như vậy đứng yên cho cô chà lau.

Nha đầu kia là làm sao vậy? Như vậy tử quả thực tựa như đang ghen giống nhau ──

Ghen?

Này hai chữ vừa mới hiện lên, anh phút chốc trợn to mắt, nhìn thẳng cô chăm chú, lập tức bị ý nghĩ của chính mình dọa đến.

Không thể nào……

Đằng Phi nha! Cô là đứa tẻ tự cô lập bản thân, siêu cấp không tin tưởng người khác, cô làm sao có thể sẽ có loại cảm xúc “ ghen tị” này?

Thêm nữa, tiền đề lớn nhất tạo nên sự ghen tị,phải là cô yêu anh……

Lòng anh chấn động, bị suy đoán của chính mình làm sợ hãi.

Đằng Phi yêu anh? Thật sao?

Nhìn chằm chằm cô trước mắt đang nhíu lại hàng mi tinh tế lau đi vết son cho anh, anh tinh tường thấy ngọn lửa bùng lên trong sâu thẳm đôi mắt đen kia, ngọn lửa này, anh cũng đã từng thấy qua ở những người phụ nữ khác, gọi là “ lòng đố kị”.

Ngọn lửa ham muốn độc chiếm……

Kỵ sĩ công chúa_Chương 3.2

14 Th1

Kỵ sĩ công chúa

Chương 3.2

t333375

♥ Edit: MuP.

Sau một hồi yên lặng, Vũ Tuyệt Luân rốt cục nhịn không được mở miệng trước.

“Nhìn cô xem, cô một chút vẫn chưa thay đổi, cô như vậy làm sao có thể là Kỳ Lân Vương a?”Trong mắt hắn hiện lên một tia miệt thị, trên khuôn mặt tuấn tú tràn ngập thất vọng.

Không, phải nói là hắn đang tuyệt vọng.

Cô gái nhỏ nhút nhát như chú chuột con trước mặt lại chính là chủ nhân tương lai của hắn, Vũ Tuyệt Luân nghĩ đến đây không khỏi tức giận bất bình.

Bị một nữ nhân yếu ớt đứng trên đầu hắn đã muốn đủ nôn,  không nhũng vậy cô gái này lại còn là người vừa yếu đuối vừa quái đản tự cô lập, bảo sao hắn không tức giận.

Đằng Phi lờ đi lời phê bình của hắn, từ nhỏ, Vũ Tuyệt Luân thường xuyên dùng những từ ngữ khó nghe tổn hại cô, Đằng Phi sớm đã luyện thành thói quen. Dù sao, người kia mồm miệng độc địa vĩnh viễn cũng phun không ra được ngà voi. Tiếp tục đọc

Kỵ sĩ công chúa_Chương 3.1

12 Th1

119

♥ Edit: MuP.

Bên trong đại sảnh Tường Hòa Hội Quán, không khí cứng ngắc nặng nề, có chút chùng xuống.

Từ khi Phương Khoát mang Đằng Phi trở lại phân bộ Tường Hòa Hội Quán ở Thượng Hải, không khí tựa hồ ngưng kết.

Đằng Phi mẫn cảm theo sát Phương Khoát, một tay nhíu lấy sau lưng áo anh, cúi đầu không nhìn bất luận kẻ nào.

Cô biết bọn họ đang quan sát cô.

Bọn họ, trước kia là bạn thời thơ ấu, bây giờ là nhóm kỳ lân tân tiện nhiệm, đang  soi xét người lãnh đạo bọn họ tương lai.

Cường độ tia sáng ánh mắt này còn mạnh hơn cả tia X quang, phảng phất như xuyên thấu cô, làm cho cô cả người không được tự nhiên.

Còn cô đây? Cô có cần xem xét bọn họ kĩ như vậy?

Không cần, hết thảy liên quan đến bọn họ đã sớm đưa vào trong đầu của cô, cho dù ba năm không gặp, cho dù mỗi người bọn họ ngày càng xuất chúng,  ngày càng tỏa sáng, cô vẫn có thể kể lại tư liệu từng người.

Dù sao bọn họ có thể gọi là lớn lên cùng cô, tuy rằng Đằng Phi cùng bọn họ không tính là thân cận, nhưng trên cơ bản mà nói đã rất quen thuộc, cô thậm chí còn căn cứ cá tính mỗi người bọn họ thay bọn họ đặt biệt danh.

Con người có vẻ ngượng nghịu ngồi trên ghế sô pha đại sảng kia, là khốc ca kiêu căng tận trời, thói quen hắt cằm dương dương tự đắc khi nói chuyện Vũ Tuyệt Luân, cô gọi anh “ tiểu bá vương”

Vũ Tuyệt Luân không chỉ là “ Hỏa kỳ lân”mà thôi, hắn cũng đồng thời cũng là thủ lãnh “ hào “ của trung quốc bang phái “ U Minh hội” !

Thân phận đặc thù như vậy, làm cho người này từ nhỏ liền không coi ai ra gì, càn rỡ lại kiêu ngạo.

Có lẽ là bát tự không hợp đi! Cô vẫn thực không thích hắn.

Về phần Giang Tuân, trong bốn người này cậu là thân thiết hiền lành nhất, cậu luôn cười meo meo(cười châm biến), tâm tính có chút bướng bỉnh ngoan cố, dáng vẻ tựa như trời sập xuống cũng không sợ. Thực tế Giang Tuâm cũng là người thông minh khiến người ta sợ hãi, trí tuệthâm tàng bất lộ cùng cá tính xảo quyệt khó chơi chỉ có giao thủ qua với cậu mới có thể nhận ra.

Cho nên cậu được gọi là “ngoan đồng “.

Từ nhỏ Đinh Lược tựa như một tiểu đại nhân, thành thục khéo đưa đẩy, cơ trí khôn khéo, thâm trầm trui luyện, trời sinh chính là chiến tướng thương trường, cự kì có năng lực lãnh đạo. Cô nhớ rõ thời điểm anh mười bốn tuổi, đã thu phục tất cả người Đinh gia từ trên xuống dưới, bao gồm ông nội vốn không ưa thích anh, cùng với nhóm thủ hạ nguyên bản vẫn luôn đi theo chủ nhân là Đinh Dực, phụ thân anh. Tuổi còn trẻ phía sau luôn theo một đoàn thủ hạ, vì thế, cô liền thay anh lấy một tên hiệu phi thường sinh động ── “tổng lĩnh”.

Cuối cùng, cô liếc mắt chuyển tầm mắt đến Lâm Thiên Túng. Trước kia Đằng Phi cho rằng anh ta rất giống vương tử từ trong chuyện cổ tích bước ra, diện mạo tuấn mỹ, ung dung quý khí, cá tính cao ngạo lạnh như băng, lại không thích giao tiếp, tên hiệu “vương tử” quả là thích hợp với anh.

Chỉ là anh ta dù có thể là vương tử rất nhiều nữ nhân, nhưng cũng tuyệt đối không phải của cô.

Không chỉ bốn người bọn họ, Phương Khoát đương nhiên cũng không ngoại lệ, bề ngoài nhìn tiêu sái không kềm chế được, dẫn đến tính cách hoa hoa công tử(Play Boy) lang bạt, kỳ thật là người hiền lành dịu dàng săn sóc, hào sảng vì nghĩa diệt thân. Anh là người đáng tin cậy nhất, cũng là “kỵ sĩ” cô yêu thương nhất.

Những biệt danh tên hiệu đó kỳ thật từ lúc cô bảy tuổi bắt đầu viết nhật kí liền sử dụng, tuy nhiên cô chưa từng đề cập qua với những người khác, thuần túy chỉ là trò chơi cá nhân nho nhỏ của cô, bên trong nhật kí chứa đựng rất nhiều tâm tình cùng ý tưởng cô, cũng là phương thức biểu đạt cảm xúc duy nhất của Đằng Phi.

Kỵ sĩ công chúa_Chương 2.2

11 Th1

tsubasa1-1280x800.jpg

♥Edit: Sechan

Phương Khoát đứng bên cạnh thang máy nghe điện thoại, anh cười trầm trầm, tâm tình vui vẻ đáp: “Được, anh đã biết, 6h đến  ‘Hoa Thiên Tửu’ ăn cơm có phải hay không? Anh sẽ đến……”

Vẫn như những ngày thường khác, buổi tối anh vẫn bận rộn với vô số tiết mục đếm không xuể, vì thế tươi cười tắt điện thoại di động trong tay, bước trở về phòng, quyết định trước tiên về phòng tắm rửa nghỉ ngơi thoải mái trước đã.

Kỳ thật không lên làm Thổ kỳ lân cũng tốt, anh nghĩ, khi Đinh Lược bọn họ vội vàng tìm người, anh lại có thể dễ dàng đi tìm vui.Ngay cả anh trai anh bây giờ hẳn cũng phải vội vàng từ Nhật Bản trở về gấp chứ?

Mang tâm tình vui sướng khi người gặp họa, hai tay anh đút trong túi, từ từ chậm rãi vui vẻ bước về phòng anh.

Nhưng, khi anh thấy có người ngồi dựa vào bên ngoài cửa phòng anh, cả người không khỏi ngẩn ngơ. Tiếp tục đọc

Kỵ sĩ công chúa_Chương 2.1

10 Th1

463381

♥ Edit: Sechan

Mùa thu, thành phố Thượng Hải mùa thu tiết trời mát mẻ.

Đằng Phi cúi đầu đi trên con đường lớn náo nhiệt ở Thượng Hải.

Trên đầu vành nón màu trắng dài rộng kia đang được kéo xuống rất thấp, che đi hơn phân nửa khuôn mặt cô, tóc dài đen bóng mượt sáng bóng lấp ló sau vành nón, buông dài sau lưng, một chiếc áo cổ tròn tay dài hình thức giản dị màu trắng, một chiếc quần bò bình thường, thoạt nhìn không khác gì những cô gái bình thường.

Lỗ tai cô đeo tai nghe, tựa hồ chuyên tâm lắng nghe CD trong máy nghe nhạc, tuy là lần đầu tiên đến Thượng Hải, lại không hề bị hòa tan trong không khí hỗn loạn này.Vẻ thời thượng pha lẫn cổ kích, sự hấp dẫn náo nhiệt phi thường của đô thị này cũng không làm cô liếc mắt lấy một cái. Tiếp tục đọc