Lưu trữ | [ XK, CĐ ] Tìm Trai RSS feed for this section

Tìm Trai – Chap 5.2

26 Th7

raindrops_on_steel_by_angelastone-d3bbqut

 

Tiếp tục đọc

Tìm Trai – Chap 5.1

26 Th7

Fuchsia-Flower

Tiếp tục đọc

Tìm Trai – Chap 4.2

8 Th6

Chap 4.2

 

Nhưng mà rất may là hai người kia chưa nói gì. Hình như Đường cô nương cho rẳng mình đã đoán đúng, Tô Tiểu Bồi cũng không bất đồng, những người khác đương nhiên cũng im lặng.

Cứ như vậy mọi người rơi vào trầm mặc, nhưng Tô Tiểu Bồi dùng khẩu âm không được tự nhiên của mình hỏi được Đường cô nương hiện giờ là Tĩnh Phong năm thứ mười ba, ngày sáu tháng ba.

Tô Tiểu Bồi nghĩ nghĩ, lúc mình ngủ là ngày 26 tháng 8, rạng sáng hôm sau là ngày 27 tháng 8, tóm lại là cách xa ngày sáu tháng ba. Tĩnh Phong, Tĩnh Phong là niên hiệu của ai? Cuối cùng nàng đành bỏ qua, sở trường của nàng không phải lịch sử, suy nghĩ lung tung không bằng cân nhắc nên làm gì bậy giờ?

Đầu tiên, nàng không có tiền, thật sự là vấn đề lớn nha. Nàng thậm chí không biết nơi này dùng loại tiền gì? Là tiền đồng, bạc hay vàng? Hay là giống như trong TV nói là dùng ngân phiếu?

Nghĩ xa hơn nữa, không có tiền,  nàng cũng không có chỗ ở, cuối cùng không có đồ ăn. Nghĩ gần một chút thì hiện giờ ngay cả quần áo thích hợp cũng không có, còn đi chân trần.

Điều quan trọng bây giờ là nàng không biết đi đâu.

Tô Tiểu Bồi nhìn đống lửa ngẩn người.

Ở phía đối diện, Đường cô nương cũng không nói nữa, xem tư thế của nàng, Tô Tiểu Bồi đoán chắc nàng đang ngủ. Một cô nương bị sơn tặc bắt lại trốn thoát được, có thể thấy nàng ta rất kiên cường. Tô Tiểu Bồi cũng gặp không ít những vụ án như vậy, một cô gái gặp phải tình cảnh như vậy chưa cần nói, loại chuyện tìm được đường sống trong chỗ chết này bất cứ ai gặp phải cũng sinh ra không ít thì nhiều vấn đề về tâm lý.

Tô Tiểu Bồi đột nhiên hồi thần, vào thời điểm này nàng còn nghĩ tới tâm lý của người khác, vấn đề của mình còn chưa giải quyết xong.

Nhưng mà có lẽ nàng suy nghĩ quá nhiều rồi, nói không chừng nàng ngủ một giấc tỉnh lại phát hiện mình đang nằm trên giường, tất cả chỉ là giấc mộng mà thôi.

Tô Tiểu Bồi đang miên man suy nghĩ, hoàn toàn nhập tâm, hay là cứ thử ngủ một giấc, nàng vừa xoay đầu thì phát hiện nam tử đang nhìn chằm chằm chân nàng. Trên tay hắn không biết từ lúc nào đã xuất hiện cây kéo, đang cắt cắt mấy mảnh vải.

Tô Tiểu Bồi nhìn đôi chân trần của mình lại quay đầu nhìn nam tử.

Nam tử kia thấy nàng nhìn hắn bèn nói: “Thất lễ.” Sau đó động tác trên tay nhanh hơn, trong chốc lát mấy miếng vải thô đã được cắt xong.

Tô Tiểu Bồi hơi ngạc nhiên thì nam tử đã nói: “Cô nương không có hài làm sao đi xuống núi?”

“A, nha.” Tô Tiểu Bồi hiểu ý.

Không làm được giày, nhưng mấy miếng vải thô làm vớ cũng được còn hơn là chân trần.

Nàng nhận lấy mấy miếng vải và bọc kim chỉ, trong lòng tràn đầy cảm kích với nam tử. Hắn đem quần áo cho nàng mặc, bây giờ còn cắt nát quần áo làm vớ cho nàng, thật sự là người tốt a.

Chẳng những là tráng sĩ, mà còn là thân sĩ nữa.

“Tên ngươi là gì?” Nàng thuận miệng hỏi, hỏi xong cảm thấy có chút không ổn, bèn sửa lại: “Tôn tính đại danh của tráng sĩ là gì?”

Nàng nói xong, trong lòng lại than thở, nói như vậy còn không tự nhiên hơn a.

“Tại hạ họ Nhiễm, Nhiễm Phi Trạch.” Hắn cũng khách sáo không kém.

Tô Tiểu Bồi gật đầu, nàng quay lại với đám vải thô, mở tới mở lui cũng không biết bắt đầu từ đâu. Lớn như vậy nhưng nàng chưa bao giờ cầm kim khâu đồ a.

Mặc kệ, khâu trước đã.

Nàng bắt đầu làm, một bên khâu vá một bên tính toán, nếu thật sự hết cách, trước hết nên theo Nhiễm Phi Trạch, nhìn qua thì người này không tệ, chắc sẽ không nhẫn tâm bỏ mặc nàng, một cô nương không quần áo, không chỗ dựa còn bị mất trí nhớ nữa a?

Chỉ là cần cân nhắc mở miệng như thế nào, hay là nàng theo hắn đưa “nữ nhân gặp nạn” về nhà, hoàn thành việc đó rồi mới tính tới chuyện của mình?

“Cô nương.” Nhiễm Phi Trạch đột nhiên nói.

“Hả?” Tô Tiểu Bồi đáp lại, không biết hắn định làm gì.

“Có lẽ nên để ta làm.”

Làm cái gì? Tô Tiểu Bồi nhìn hắn bước lại gần, nàng vội đưa kim và đống vải trả lại hắn.

Nhiễm Phi Trạch cũng không nói gì chỉ im lặng tháo đường khâu mà Tô Tiểu Bồi vừa làm, sau đó sắp xếp lại mấy miếng vải, nhanh tay khâu lại. Tô Tiểu Bồi nhìn động tác thành thục của hắn, trong lòng không khỏi xấu hổ.

Chỉ trong chốc lát, đôi vớ đã được làm xong.

Nhiễm Phi Trạch đưa cho nàng, Tô Tiểu Bồi nói cảm tạ rồi nhanh mang vào chân. Ở chỗ lòng bàn chân, hắn còn may thêm rất nhiều vải thô, rất chắc chắn nha. Chuyện này càng làm Tô Tiểu Bồi cảm thấy nếu không tìm được cách nào thì nhất định phải bám theo vị tráng sĩ tốt bụng này mới được.

Nhiễm Phi Trạch mở lời: “Cô nương, ngày mai ta đưa Đường cô nương quay về Thạch Đầu trấn, cô nương có đi cùng hau không?”

“Đương nhiên, đương nhiên.” Tô Tiểu Bồi gật đầu rất nhanh. Nàng để ý thấy hắn đã đổi từ danh xưng “tại hạ” thành “ta”, đây có thể xem là thành người quen rồi không? Có vẻ tiến triển tốt a.

“Tới Thạch Đầu Trấn, cô nương nên vì bản thân mà suy nghĩ tính toán một chút.”

Tô Tiểu Bồi hơi ngạc nhiên, hắn đang uyển chuyển yêu cầu mình không quấn lấy hắn sao?

Bắt đầu giả bộ đáng thương được rồi.

“Ta không người thân thích, chuyện gì cũng không nhớ rõ, nên không biết tính toán ra sao a.” Tô Tiểu Bồi tạm thời chưa nói nửa câu sau “Tráng sĩ thu nhận ta đi.”, bởi vì nàng không biết phong tục ở đây như thế nào, loại chuyện một cô nương khong quen biết yêu cầu nam nhân thu nhận có đáng sợ lắm không, theo dõi trước đã, tìm cơ hội tốt nên lưu lại một đường lui.

Nhưng Nhiễm Phi Trạch cũng rất thẳng thắn, hắn nói: “Ta vốn nên tương trợ cô nương một chút nhưng mà hữu tâm vô lực, cô nương cũng đừng trách. Ta cũng không dư dả gì nên không thể chăm sóc cô nương.”

Gì?

Tô Tiểu Bồi cân nhắc một hồi mới hỏi: “Ý của tráng sĩ là trên người không có tiền nên không thể giúp đỡ ta, là ý này phải không?”

Nhiễm Phi Trạch lộ ý cười, cũng không thấy xấu hổ, trả lời: “Ý của cô nương cũng giống ý ta.”

Giống con khỉ! Còn trả lời thản nhiên!

Nhất thời Tô Tiểu Bồi cũng không biết phải phản ứng thế nào, tóm lại là tạ ơn người ta trước, học ngữ khí của Đường cô nương, nói vài câu khách sáo.

Nàng phải làm sao bây giờ? Nàng quyết định đi ngủ

Ôm đôi vớ cuộn người, nhắm chặt mắt lại. Dù sao nàng làm gì cũng không được, không bằng ngủ một giấc tỉnh lại coi có thể quay về phòng ngủ của nàng không đã.

Kết quả là nàng ngủ thật. Tuy rằng giấc ngủ không sâu nhưng mà có ngủ.

Khi mở mắt ra, vẫn là khu rừng.

Trước mắt đống lửa đã tắt, ánh mặt trời xuyên qua kẽ lá chiếu vào mặt đất, cảnh vật xung quanh đối với Tô Tiểu Bồi có chút xa lạ, nàng còn chưa bao giờ tới nơi thâm sơn cùng cốc như vậy a.

Đường cô nương và Nhiễm Phi Trạch đều đã thức dậy đi loanh quanh thu xếp đồ đạc, trong lòng Tô Tiểu Bồi thở dài, duỗi thân mình đứng lên, nàng nhìn quần áo rộng thùng thình trên người, không lộ chỗ nào, thử giật giật cánh tay, hoạt động được.

Được rồi, ký lai chi, tắc an chi, nàng là bác sĩ tâm lý mà, có thể vượt qua cảm xúc rối loạn và chướng ngại tâm lý nha. ( Ký lai chi, tắc an chi : chuyện gì đến cũng đã đến, cứ bình tĩnh đương đầu thôi.)

Tìm Trai – Chap 4.1

8 Th6

Chap 4.1

 

 

Cứu mạng?

Nam tử trẻ tuổi nhìn tình cảnh của Tô Tiểu Bồi, gật gật đầu, không nhanh không chậm trở lại đống lửa lấy một bộ xiêm y từ trong tay nải.

Tô Tiểu Bồi nghi hoặc không biết hắn định làm gì thì nam tử đã nhảy lên cành cây, cổ thụ run bần bật, Tô Tiểu Bồi không kịp ôm cành cây nên bị té xuống.

Tiếng thét chói tai vang lên, Tô Tiểu Bồi nghĩ lần này chắc cũng phải mất nửa mạng, nhưng một thoáng sau, nàng cảm thấy cả người bị siết chặt, bị lực kéo lên, đến khi nhận thức được thì thân thể đã được bọc kín bằng xiêm y, đáp xuống mặt đất.

Tô Tiểu Bồi rớt xuống lảo đảo không vững nên ngồi bệt xuống đất.

Nam tử kia cũng không tiến tới đỡ nàng, chỉ đứng cách nàng hai bước lẳng lặng nhìn.

Tô Tiểu Bồi nhớ lại mình đang mặc áo ngủ mỏng còn không có nội y, nàng vội kéo xiêm y rộng thùng thình cuốn thật chặt quanh người.

Khi nàng đứng lên, nhịn không được “hắt xì” một hơi, đi chân trần trên đất, chẳng những bị lạnh mà còn bị đá dăm đâm vào chân.

Tô Tiểu Bồi nói câu “Đa tạ.” Nam tử thấy nàng không sao, cũng gật đầu cười cười, dẫn nàng tới chỗ đống lửa.

Tô Tiểu Bồi đi phía sau hắn, tìm chỗ ngồi xuống. Đối diện nàng là nữ tử gặp nạn, bên trái là người ra tay tương trợ “tráng sĩ.”

Tô Tiểu Bồi nhìn hai người, trong lòng thầm nhủ phải tùy cơ ứng biến.

“Tại sao cô nương lâm vào tình cảnh này?” Đây là câu hỏi của nam tử. Ngữ khí của hắn bình thản, không sợ hãi, không hiếu kỳ, giống như chuyện vô duyên vô cớ nhặt đươc hai nữ nhân trên núi cũng không phải việc lạ lùng.

Tô Tiểu Bồi nhìn thẳng vào mắt hắn, nhưng đối với vấn đề hắn hỏi quả thật nàng không có đáp án.

Lần này còn kêu lên sợ hãi nhờ giúp đỡ chắc là vô dụng rồi.

Nhưng hai mắt hắn nhìn nàng chằm chằm khiến nàng không đáp không được.

“Ta không nhớ.”

Tô Tiểu Bồi nhìn vẻ mặt của họ, cũng không biết hai người ngạc nhiên vì cách nói chuyện của nàng hay do nàng nói bị mất trí nhớ. Nàng sửa sửa thân thể, cúi đầu thật thấp cố bắt chước ngữ điệu của nữ nhân gặp nàng, giọng nói thỏ thẻ: “Lúc ta tỉnh dậy thì phát hiện mình đang ở trên cây … Ta cũng không biết xảy ra chuyện gì…. Cái gì ta cũng không nhớ a.”

Đối với chuyện không thể giải thích được không bằng đổ hết là do trí nhớ đi.

Lời nàng nói coi như là sự thật nha, đúng là nàng không biết chuyện gì xảy ra.

Nam tử kia chỉ lặng lẽ đánh giá nàng cũng không mở miệng.

Nhưng nữ nhân lại nhìn Tô Tiểu Bồi, tỏ vẻ cảm thông: “Cô nương không nhớ được bất cứ chuyện gì sao/”

Tô Tiểu Bồi lắc đầu.

“Vậy phương danh của cô nương cũng không nhớ được sao?”

Tô Tiểu Bồi tiếp tục lắc đầu.

Nữ nhân thở dài, không hỏi nữa.

Lúc này nam tử lại mở miệng: “Vậy cô nương có dự tính gì không?”

Tô Tiểu Bồi ngẩn người, nàng có thể dự tính cái gì? Thật sự nàng không biết gì hết, hiện giờ đầu óc nàng trống rỗng, hoàn toàn không biết làm gì bây giờ?

Ba người im lặng một lúc, cuối cùng Tô Tiểu Bồi bắt đầu hỏi một chút: “Xin hỏi, đây là chỗ nào vậy?”

“Thiên Liên sơn.” Nam tử đáp. “Ngay cả dãy núi đằng kia cũng có tên như vậy. Khi hạ sơn tiếp tục đi gặp được thôn trấn đầu tiên, đó là Thạch Đầu trấn. Hừng đông tại hạ sẽ đưa cô nương kia về nhà ở Thạch Đầu trấn.” Nam tử chỉ nữ nhân gặp nạn, lại hỏi Tô Tiểu Bồi: “Cô nương từ đâu tới, quê nhà ở chỗ nào?”

Tô Tiểu Bồi lắc đầu, nàng rõ ràng đã nói mình mất trí nhớ, hắn còn hỏi làm gì? Nàng đành giả bộ ngây ngô lần nữa: “Ta thật sự … chuyện gì cũng không nhớ.”

Đường cô nương nói: “Có lẽ quê hương của cô nương rất xa nơi này.” Nàng ta dừng một chút, nhỏ giọng giải thích giống như đang đoán nguyên nhân: “Khẩu âm của cô nương khác chúng ta.”

Tô Tiểu Bồi gật đầu, tỏ vẻ tán đồng.

Tráng sĩ không nói chuyện, không kinh ngạc, cũng không suy đoán lung tung, chỉ chăm chú lấy cây cời đống lửa lớn thêm một chút.

Đường cô nương thấy Tô Tiểu Bồi đồng ý với suy đoán của nàng nên tiếp tục nói: “Hay là cô nương ở trong am ni cô, bây giờ hoàn tục đi ra ngoài nhưng lại gặp họa?”

Tô Tiểu Bồi đang suy nghĩ am ni cô là cái gì, từ hoàn tục thì nàng hiểu được. Nàng lại sờ sờ mái tóc ngắn của mình, cảm thấy hơi khó nói.

Ni cô!

Thôi cũng được đi, ít nhất còn hoàn tục.

Kiểu tóc của ni cô mới hoàn tục  giống tóc của nàng a? Có lẽ bộ dạng của nàng trong mắt người xuất gia còn xấu hơn không chừng.

Tô Tiểu Bồi nắm thật chặt xiêm y bằng vải thô đang khoác trên người, vải cũng khá dày, che được, hy vọng ánh sáng không tốt lắm, nam nhân kia cũng không thấy rõ họa tiết trên áo ngủ của nàng. Nếu không, cho dù là ni cô từ phương xa tới, nhưng lại mặc trang phục kỳ quái, mặt trên của trang phục còn có họa tiết con gấu nhỏ thì nàng biết giải thích sao a?

Tìm Trai – Chap 3

26 Th5

fuchsia-245816

Dạo này Soph đang bận việc nên thời gian post truyện không ổn định, mong mọi người thông cảm và tiếp tục theo dõi, hứa lâu nhất sẽ là 2 tuần/ chap. Khi nào ổn định hơn sẽ post 2 chap/ tuần

Tiếp tục đọc

Tìm Trai – Chap 2.2

11 Th5

fuchsia

 

Edit: Soph Tiếp tục đọc

Tìm Trai – Chap 2.1

11 Th5

dew-drops

Edit: Soph

Tiếp tục đọc