Lưu trữ | Tháng Sáu, 2013

Như là cố nhân – Chương 31

30 Th6

392808_553285871371173_344284614_n

Tiếp tục đọc

Thoát cốt hương [Chương 33]

29 Th6

Chia tay trong hòa bình, hai bên đều vui vẻ

Edit: Cookies

Máy bay từ từ chuyển động, Tiểu Đường quay đầu nhìn phía trước, toàn bộ vách núi như gặp phải động đất, bắt đầu sụp đổ, cậu vừa hoảng hồn vỗ ngực vừa thu thang dây lên.

“Giang Lưu đâu? Khấu Đan đâu?” Thấy chỉ có hai người chạy ra, cậu phát hiện ra có điều không ổn.

Giang Tiểu Tư nghe thấy cậu hỏi, nước mắt dàn dụa, lại xoay người mở cửa sổ nhìn ra bên ngoài, cố gắng xác định vị trí của Giang Lưu thông qua hạt châu, nhưng lại không thể cảm nhận được gì, chẳng lẽ ba đã gặp chuyện không may thật rồi?

Tuy thân là cương thi, không thể vì bị ngã xuống vực mà chết thêm lần nữa, nhưng nếu bị nhiều vật như vậy nện xuống cũng có thể bị chôn sống, kẹt lại không ra được. Hơn nữa ai biết dưới hố đen kia là cái gì chứ, chỗ đó vốn là miệng núi lửa, nếu không may dưới đó tràn ngập dung nham thì sao? Mà đáng lo nhất không phải là ba mà là chị Khấu Đan, cho dù cô ấy có chút đạo hạnh thì cũng chỉ là một người bình thường, đúng là cửu tử nhất sinh.

Giang Tiểu Tư càng nghĩ càng sợ hãi, Thẩm Mạc luôn luôn cầm chặt tay nàng, lòng bàn tay anh còn lạnh hơn tay nàng, nhưng sắc mặt vẫn thật trấn tĩnh, chậm rãi đáp lại: “Bọn họ không chạy kịp.” Tiếp tục đọc

Ông xã em là thú nhân — Chap 44

27 Th6

         29542_457543017641700_1777175889_n

Chương 44 : Mượu rượu quát tháo [4]

Nhưng Ryan lại không làm như nàng mong muốn, xoay người lại  đặt nàng ở dưới thân, ánh mắt sáng trong suốt, khẽ chạm vào mặt dụ dỗ nàng: “Bảo bối, bà xã, ông xã có lợi hại không, có làm cho em dễ chịu không?”

Điền Hân nhịn không được kêu rên một tiếng, trong lòng đem tổ tông tám đời nhà hắn ra ân cần thăm hỏi một lần, nhưng hắn bây giờ còn chưa tỉnh rượu, Điền Hân sợ hắn lại tiếp tục mượn rượu làm càn ép buộc nàng, đành phải thuận theo: “Lợi hại, rất lợi hại, ngủ đi, ngủ đi, buồn ngủ chết được.”

Nghe nàng trả lời, Ryan cảm thấy mỹ mãn ôm nàng quay người lại, để nàng nằm trong lòng hắn, dùng trán cọ cọ trán của nàng, ôn nhu kêu: “Bà xã, bảo bối, anh yêu em, anh yêu em.”

Điền Hân nghe xong trong lòng khẽ nhói lên! Một chút, không thể nói rõ đó là mùi vị gì, có vui mừng nhưng sợ hãi lại nhiều hơn, mấy ngày nay tuy rằng bọn họ ngày đêm bên nhau, hắn làm với nàng tất cả những chuyện tư mật nhất, nhưng hắn chưa bao giờ nói lời yêu nàng, nàng tự nhủ với chính mình hắn chỉ có dục niệm với mình, không có tình yêu, nàng có thể không chút lưu luyến rời đi.

“Đừng nói, đừng nói, đừng nói nữa.” Điền Hân ôm hắn cổ, chủ động hôn lên môi hắn, không cho hắn nói thêm gì nữa, nàng sợ, sợ mình kiềm không được dụ hoặc này, tức giận bản thân sẽ yêu nhân thú giống đực vừa đẹp trai vừa cao to này, bọn họ là hai cái thế giới hoàn toàn khác nhau, không thể ở bên nhau, thế giới kia nàng còn tình thân không thể dứt bỏ, cho nên nàng nhất định phải trở về. Giờ phút này tất cả những gì hắn nói toàn bộ đều do hắn uống rượu, nói hươu nói vượn không có khả năng là thật, Điền Hân tự thuyết phục mình.

Điền Hân chủ động hôn, làm Ryan cả người lại nóng lên, để mặc nàng tùy tiện liếm mút một lát, rồi lại đoạt quyền chủ động xoay người, đặt nàng ở dưới thân, kéo đầu lưỡi của nàng dùng sức ngậm hút.

Gậy thịt đã mềm trong hoa huyệt nháy mắt lại cứng rắn như sắt, Điền Hân trong lòng rối bời, giống như có tảng đá lớn đặt ở trên đầu, làm cho nàng thật sự khổ sở, vừa vặn muốn làm gì đó để phát tiết một chút, cũng không phản kháng tùy hắn gây sức ép lăn qua lăn lại, lại làm nhiều lần.

Điền Hân ngoan ngoãn nghe lời như liều thuốc kích động tính dục của hắn, Ryan chậm rãi đưa nhục bổng đến gần huyệt khẩu, sau đó động thân hung hăng đi vào, không lưu tình chút nào đâm đến chỗ sâu nhất, rút khỏi, lại tiến vào.

“A a. . .” Điền Hân chịu không nổi hét rầm lêm, sau đó dần dần thành nức nở, khóe mắt phiếm hồng, lông mi nhíu lại, khàn khàn giọng nghẹn ngào xin tha: “Chậm, chậm một chút. . . A. . .” Nhưng mà cầu xin nàn nỉ hoàn toàn không có tác dụng, Ryan giống như mắt điếc tai ngơ, chẳng những không có ý muốn chậm lại, ngược lại nâng eo động tác cuồng dã càng nhanh hơn.

Cuối cùng thời điểm Điền Hân mồ hôi đầm đìa nằm úp sấp quỳ gối trên giường, thân mình tuyết trắng bị nam nhân không biết thoả mãn phía sau kịch liệt va chạm, thỉnh thoảng phát ra âm thanh dâm mỹ, mấy lần cao trào làm cho thân thể mảnh mai của nàng cạn kiệt thể lực. Điền Hân mệt lử nhắm hai mắt, rầm rì tùy hắn tận hứng thỏa thích.

Giữa lúc tận cùng vui sướng Ryan gào thét, chất dịch nóng hổi phun ra, nam nhân phía sau cuối cùng đã thỏa mãn, lúc này chân trời phía Đông đã ngả màu xám trắng.

Sau này, nói gì cũng không để hắn uống rượu, Điền Hân trong mê man nháy mắt oán hận.

Lúc nàng tỉnh dậy toàn thân đau nhức. Trời đã sáng rồi, nhưng Điền Hân không biết bây giờ là mấy giờ, lại nghĩ đến chuyện nàng cùng Ryan cả người trần trụi ngủ trong nhà người ta, chẳng biết xấu hổ hoan ái cả đêm. Nàng liền cảm thấy mặt nóng rần lên, không biết nên như thế nào đối mặt Chelsea cùng Mộ sa.

Cẩn thận nghe ngóng xung quanh, dường như không có tiếng động nào, nói vậy mọi người còn đang ngủ. Nói thật tối hôm qua khi vừa bắt đầu nàng còn có thể chú ý nghe ngóng tiếng động xung quanh một chút, nhưng sau đó nàng không biết gì nữa, cũng không biết bọn họ ngủ khi nào, tuy nhiên nàng và Ryan tối hôm qua quá mức mãnh liệt, hẳn là bọn họ cũng ngủ không an ổn. Trên mặt Điền Hân ngày càng nóng, khẳng định nếu có cái hang sẽ lập tức chui vào, không bao giờ chui ra.

Quay đầu nhìn người nào đó vẫn ngủ say sưa, buồn bực không chịu được dùng sức đẩy hắn, nhỏ giọng kêu: “Ryan, rời giường, Ryan, tỉnh dậy đi.” Nàng thừa dịp Chelsea và Mộ sa còn chưa tỉnh giấc, vụng trộm trở về nhà, sau đó ở nhà trốn mười ngày nửa tháng không ra khỏi cửa, hic hic, dù sao nàng cũng không còn mặt mũi nào gặp người khác.

“Ưm. . .” Ryan trong giấc ngủ say bị nàng  đánh thức, có chút hờn giận mở to mắt, sau khi thấy rõ ràng người kêu hắn là Điền Hân. Ryan rời giường thanh âm khàn khàn gọi “Bà xã”. Rồi xáp dính lại, cọ cọ vào cổ nàng.

Điền Hân lúc này vừa thẹn vừa giận, không có tâm tình thân mật với hắn, hẩy mạnh hắn ra khỏi cổ mình, tức giận nói: “Mau đứng lên, ôm em về nhà”. Nàng hiện tại cả người đều đau nhức, lên xuống giường là cả một vấn đề.

Ryan lại không để ý da mặt dày nũng nịu nói: “Bà xã, anh mệt cho anh ngủ thêm chút nữa”.

Mệt?! Mặt Điền Hân run rẩy, nổi giận đùng đùng đẩy Ryan ra, nghiến răng nghiến lợi nhìn hắn, hắn còn không biết xấu hổ kêu mệt, cũng không biết là do ai, toàn buổi tối ép buộc nàng, thắt lưng nàng đều như bị chặt đứt, giờ chỉ khẽ động người là đau đớn khôn cùng, hắn thế còn dám kêu mệt.

Ryan nhìn nàng chăm chú, bỗng nhiên có chút chột dạ, lúc này hắn hồi tưởng lại hết thảy phát sinh chuyện gì tối hôm qua. Tối hôm qua hắn dường như có chút quá đáng, đã hứa sẽ dịu dàng với nàng, nhưng lại ngay lập tức nuốt lời, hơn nữa hắn còn mạo phạm miệng nhỏ nhắn của nàng. Tư vị thật sự là vô tận, Ryan líu lưỡi, lấy lòng nói: “Bà xã đừng giận, anh ôm em về nhà” .

Nói rồi mặc quần áo cho Điền Hân, quấn da thú ngang lưng mình, ôm Điền Hân đi ra ngoài.

“Khoan.” Điền Hân gọi hắn, nhỏ giọng nói: “Mang da thú trên giường đi luôn.” Da thú trắng tuyết trên giường đã bị hai người chà đạp không ra hình dạng gì, nơi nơi đều có dấu vết hoan ái, nếu để cho Mộ sa thấy, nàng thật sự không muốn sống nữa mà nàng hiện tại còn chưa muốn chết.

Ryan nghe lời liền quay lại gom da thú, một tay cầm da thú một tay ôm Điền Hân  đi về nhà mình.

Thoát cốt hương [Chương 32]

27 Th6

Lưỡng họa

Edit: Cookies

Hai vai Thẩm Mạc chợt trở nên cứng ngắc, trong nháy mắt, sắc mặt cũng trở nên tái nhợt. Mọi người cũng cảm thấy thật sợ hãi nhìn quanh bốn phía, nhưng không hề thấy người nào.

Giang Tiểu Tư nhận ra hai tay Thẩm Mạc đang run run, đang định tới gần thì đã thấy anh không nói một lời, chạy như bay qua mộ đạo, nhanh chóng tiến hướng về phía trước.

“Giáo sư!” Giang Tiểu Tư vội vàng đuổi theo, trong tình hình đang ở trong mộ như vậy mà không chú ý cẩn thận xung quanh, tùy tiện tiến lên là cực kỳ nguy hiểm, nhưng tốc độ của Thẩm Mạc quá nhanh, chẳng mấy chốc đã không thấy bóng dáng anh. Tiếp tục đọc

Thoát cốt hương [Chương 31]

25 Th6

Kim Ngân Tài Bảo, cương thi nhảy múa

Edit: Cookies

Không khí lại trở nên yên tĩnh như trước, Tiểu Đường ôm hai tay, hai mắt ngấn lệ.

“Vì sao lần nào người bị thương cũng là tôi?”

Lâm Cường lạnh lùng lườm cậu ta một cái: “Ai bảo cậu yếu nhất!”

“Giáo sư Thẩm, tôi không bị trúng cổ độc chứ?”

Thẩm Khấu Đan cười, an ủi cậu ta: “Yên tâm đi, không sao rồi.” Tiếp tục đọc

Ông xã gõ cửa lúc nửa đêm — Chương 8

25 Th6

Kinh thành Tam thiếu: Ông xã gõ cửa lúc nửa đêm

Chương 8: Lộ gặp Thần An

Edit: HP Băng Sương Lâu

Beta: Phong nhi a.k.a Keroro

485184_10151565081784406_313697010_n

Tiếp tục đọc

Ông xã em là thú nhân — Chap 43

24 Th6

img200909241128293

Chương 43 : Mượn rượu quát tháo [3]

♥ Edit : Mino (Cảm ơn Mino nhìu nghen ^.^, mấy chương sau đa số toàn nhờ nàng)

Ryan lì lợm vừa áp người đi tới, liếm miệng nàng, tán thưởng nói: “Bảo bối, em kêu thật là dễ nghe, kêu nhiều một chút, Mộ Sa đều kêu Chelsea ông xã, em cũng kêu anh ông xã cho anh nghe đi.” Hắn vừa nói vừa đem đại nhục bổng cường tráng đẩy vào hoa huyệt của nàng, ở trong hoa huyệt trên thành tử cung nghiền nát, nắm lấy thắt lưng của nàng chậm rãi đâm sâu vào trong khuấy đảo, hưởng thụ bên trong như nhung tơ màng nhện quấn lấy ma sát đầy khoái cảm.

 

“Ưhm….đồ điên….Anh đừng mơ….Đừng. . .” Điền Hân bị hắn nghiền nát hơi thở hỗn loạn, đôi bàn tay nhỏ bé hạt nắm chặt tấm da thú dưới thân, khoái cảm khác biệt lúc nãy làm cho hai gò má của nàng nhuộm ánh nắng chiều mà ửng hồng, mắt khép hờ, thẹn thùng hòa cùng khoái cảm sắp bức điên nàng, còn sót lại chút lý trí cuối cùng làm nàng kháng cự.

 

“Bảo bối, anh sẽ làm em kêu, rất nhanh kêu thật lớn.” Ryan vui vẻ vì thấy nàng vì ham muốn dục vọng mà chống cự yếu ớt, lại càng kích thích hắn chinh phục. Ryan nhếch mép mỉm cười, đem dịch thủy dính ở đầu ngón tay cắm vào cái miệng nhỏ nhắn đùa giỡn đầu lưỡi mềm mại ẩm ướt của nàng, sau đó đè thấp thân mình cùng nàng hoàn toàn tiếp hợp cùng một chỗ, sức nặng toàn thân đều đặt ở trên người nàng, dùng cơ bắp rắn chắc một chút một chút cọ xát vú nàng.

 

“Đừng….ưhm….A. . .” Cái miệng nhỏ nhắn Điền Hân ngậm ngón tay, không thể khép miệng lại, không tự chủ được nhỏ giọng rên rỉ. Ryan được cổ vũ, ngón tay lại không ngừng ra vào cái miệng nhỏ nhắn của nàng, bắt chước nhịp điệu đại nhục bổng dưới thân, nước miếng nàng thuận theo khóe miệng không ngừng chảy xuống.

 

“Đừng. . .” Điền Hân xấu hổ buồn bực, mở cái miệng nhỏ nhắn ra, hung hăng cắn hắn một cái, mãi đến khi cảm nhận thấy mùi máu tươi, lúc ấy mới nhả ra.

 

“Vật nhỏ, em lại cắn anh.” Ryan rút ngón tay ướt sũng trong miệng nàng ra nhìn dấu răng rõ ràng hòa cùng tơ máu, con ngươi tóe lên tia nguy hiểm.

 

Ngày thường Điền Hân bị hắn chọc cho tức điên vừa cắn vừa cào vừa đá, bất quá Ryan tính tình ôn nhu, cho là thú vị, nhưng hôm nay hắn uống rượu, vốn là tinh thần phấn khích không thôi, lại bị tiếng Mộ Sa rên rỉ càng thêm kích thích tình, lúc này đã bị mùi máu tươi kích thích, thú tính của hắn nổi dậy, da ngăm đen bắt đầu đỏ ửng. Kích cuồng tình dục làm cho hắn cảm giác được trước nay chưa từng hưng phấn đến vậy. . .

 

Gầm nhẹ một tiếng, ánh mắt đỏ như máu, giữ chặt eo Điền Hân, giống như cưỡi ngựa rong ruổi điên cuồng trên người nàng. Lực đạo hung mãnh một chút lại một chút hung hăng chính xác tiến vào hoa huyệt ẩm ướt sít sao. Hoa huyệt mẫn cảm bám chặt đại nhục bổng thô to. Không hề thương tiếc đâm vào chỗ sâu nhất của tử cung, quy đầu to lớn mãnh liệt đè ép va chạm hoa thịt nho nhỏ, tử cung mảnh mai bị lấp đầy, đáng thương run rẩy.

 

Điền Hân choáng váng, toàn bộ tâm thần đều tập trung dưới hoa huyệt, không quan tâm nũng nịu rên rỉ: “Không cần a….A. . .”

 

Ryan không để ý nàng phản kháng, vui sướng vô cùng ra sức rút ra chọc vào: “Thật thích….Thật thoải mái….Làm lâu như thế vẫn còn rất chặt, bảo bối, tiểu huyệt này thật đúng là bảo bối, thế nào cũng không muốn buông, thực thích, em bóp chặt anh nơi này không phải là càng thích sao? Lại kẹp chặt một chút….Đúng rồi, là như thế này….Anh muốn đâm vụn em….Hô. . .” Ryan gầm nhẹ không ngừng xoay đảo, đồng thời bàn tay to tham lam đi xuống, nắm Ryan tiểu cầu sưng đỏ, dùng sức kéo ra bên ngoài, sau đó đè lại vân vê, lại hung hăng kéo ra.

 

“A a a….Không cần….Chỗ đó không được….Ông xã….Chồng yêu….Đừng anh….A. . .Đừng. . .” Điền Hân la khóc hét ầm lên, chút rụt rè trong lòng cuối cùng tất cả đều buông bỏ, hắn muốn nghe cái gì, nàng đều thuận theo hắn nói ra hết.

 

Ryan vừa lòng khẽ than một tiếng, thoáng ngừng lại động tác, trêu chọc nói: “Vật nhỏ, thực không ngoan, thế nào cũng phải dùng sức làm em mới bằng lòng ngoan ngoãn nghe lời, em nhìn nè, nơi này được anh ôn nhu chăm sóc đã gồ lên, đây, sờ thật là tốt.”

 

Hắn nói liền kéo tay Điền Hân đặt trên bụng dưới của nàng, sau đó đem đại nhục bổng trong hoa huyệt của nàng thoáng rời đi, rồi lại dùng lực đi vào, hung mãnh rút ra chọc vào.

 

“A….Ông xã….Ryan….Em không được….A….Tha cho em….A. . .” Điền Hân bị hắn hung hăn chơi đùa, hoa huyệt bắt đầu run rẩy, đem đại nhục bổng thô to hút càng chặt.

 

Thật chặt, Ryan nhíu mày, ép thân thể chống cự lực hút cùng đè ép của hoa huyệt, đại nhục bổng càng phát sưng, hắn cắn răng chưa muốn đi ra, hắn còn vui thích chưa đủ, không muốn nhanh vậy đã bắn ra, ôm nàng kéo vào trong lòng mình, bàn tay to ở vú nàng xoa nhẹ, ngắt quãng nói: “Vật nhỏ… Thả lỏng…” Vừa nói tốc độ lại càng nhanh hơn, ra sức hung hăng đâm tiểu huyệt mềm mại ẩm ướt của nàng.

 

“Ryan….A….Em không được….A. . .” Quá nhiều khoái cảm đang không ngừng tích lũy, Điền Hân sắp không chịu nổi, nàng ôm cứng cổ Ryan, không ngừng cầu xin hắn buông tha nàng.

 

“Muốn cho anh nhanh chút đi ra, nhanh xin anh, xin anh hung hăng làm em…Nhanh chút…” Ánh mắt Ryan nhìn nàng khóc cầu hắn, không biết xảy ra chuyện gì, nàng khóc thật đáng thương hắn lại càng muốn ức hiếp nàng.

 

“Đừng đừng….Xin anh….Làm em….Hung hăng đâm em….A a. . .” Cảm giác sắp cao trào tra tấn Điền Hân bỏ hết rụt rè cùng lý trí, thuận theo hô lên từ ngữ dâm loạn làm cho nàng thẹn đến muốn chui xuống đất.

 

“Vật nhỏ lẳng lơ, như em mong muốn, anh sẽ hung hăng đâm em.” Ryan khàn khàn đáp lại, sau đó ôm eo nàng hung hăng đi xuống một cái, ưỡn vòng eo rắn chắc điên cuồng xuyên xỏ hoa huyệt.

 

“A a a. . .” Điền Hân hét lên một tiếng cao trào.

 

Ryan không để ý nàng thét chói tai la lên, vẫn hung mãnh mà thô bạo không ngừng rút ra chọc vào hoa huyệt mềm mại của nàng, ngay cả bắp đùi non nộn thịt đều bởi vì hắn lần nữa thô bạo ma sát va chạm mà sưng đỏ.

 

Nhìn nàng da thịt trắng nõn càng ngày càng diễm lệ, khuôn mặt nhỏ nhắn hồng hồng, môi anh đào hồng sắp rướm máu, đôi vú đầy đặn theo va chạm của hắn làm nhũ hoa nhấp nhô lên xuống đầy đặn dâm đãng, Ryan không khỏi nuốt nước miếng xuống, cúi đầu, liếm khóe mắt của nàng, khen: “Tiểu bảo bối, em cũng thật gợi cảm, thực mê người.”

 

“Đừng….Đừng nói….Đừng. . .” Hoa huyệt Điền Hân bị hắn đảo vừa xót lại vừa tê dại, quá nhiều khoái cảm đã muốn làm cho nàng không biết nên phản ứng như thế nào, nghe miệng hắn nói những lời dâm ngữ, làm cho nàng rất xấu hổ, thế là chủ động ôm chặt hắn, hai chân víu ở bên hông kẹp chặt hắn, ngẩng mặt hôn môi hắn, không cho hắn nói tiếp.

 

Ryan được nàng hiếm khi chủ động nhiệt tình trêu chọc cả người chấn động tê dại, chịu không nổi càng thêm dùng sức rút ra chọc vào mấy chục cái, cuối cùng gầm nhẹ phun tinh dịch nóng bỏng vào tử cung của nàng.

 

Ryan thở hổn hển ôm nàng nằm xuống, Điền Hân mệt mỏi ngay cả đầu ngón tay cũng không cử động nổi, nhắm mắt lại thầm nghĩ ngủ một giấc thật ngon.