Lưu trữ | 23:07

Chồng, anh thật xấu_chương 4

1 Th6

Chương 4. Đại thọ

bia2

Edit: Như Ca

Beta: Apakcha

Âu Dương gia tọa lạc bên bờ một con sông lớn nhất của Thành phố G, đại đa số những ngôi nhà lớn ở đây đều là lưu lại từ thế kỷ trước. Trong vòng mười năm biến cố, những ngôi nhà này được xem như biểu tượng của một tòa nhà phong kiến đã bị đóng cửa, một số chỗ bị thời gian phá hủy. Đại viện của Âu Dương gia cũng được coi là trong họa có phúc, trong hoàn cảnh đó, ngoại trừ hư hại một vài bộ phận bên ngoài, phần lớn đều được bảo tồn. Sau khi cải cách được mở ra, chính phủ cũng không liệt ngôi nhà cổ này vào di sản văn hóa mà trả lại cho chủ nhân của nó, thể hiện sự tôn trọng của quốc gia đối với những nhà trí thức, coi như an ủi.

Tới nơi này khiến người ta cảm thấy như được xuyên qua thời không, giống như mình được trở lại trên đường phố của thời đại Trung Hoa Dân Quốc. Cho nên đây cũng là một trong những cảnh quan mỹ lệ nhất của thành phố G, đương nhiên nơi đây cũng được làm biểu tượng cho sự hiểu biết tri thức cùng tài năng và học vấn, bởi hầu hết những người sống ở đây đều là học giả nổi tiếng trong nước, và thậm chí một số còn được trong và ngoài nước biết đến.

Thành phố G nhiệt tình và tràn đầy yêu thương, dù không đến mức cuồng nhiệt, nhưng họ đều rất tôn kính và tôn trọng, vì thế thành phố G là một tòa thành lớn với bề dày văn học lịch sử, so với những thành phố lớn tràn ngập ham muốn hưởng thụ vật chất, nó càng thêm vẻ thanh khiết . Tự nhiên nơi đây cùng chính quyền địa phương dốc sức thúc đẩy nền văn minh mới và văn hóa truyền thống là không thể tách rời .

Trước cổng hai con sư tử bằng đá lớn, khiến cho đại viện này vốn giàu hơi thở huyền bí lại tăng thêm vài phần uy nghiêm, bình thường người toái nơi này tự giác để xe ở bờ sông bên kia, sau đó sẽ đi bộ qua đây.

“ Cố bí thư, Cố phu nhân, Cố thiếu gia, hoan nghênh hoan nghênh, mời vào trong.” Quản gia của Âu Dương gia Uông Hằng đứng ở trước cổng lớn nghênh đón khách tới, nhìn thấy cả Cố gia cùng đến đây liền nhanh chân tiếp đón. Bí thư Thị Ủy thành phố G mới nhân chức, đương nhiên là không thể chậm trễ.

Chỉ có điều lúc Uông Hằng nhìn thấy Cố Cẩn Bạch, quả thật có phần sửng sốt. Sau khi Tôn tiểu thư cùng tiểu thiếu gia rời khỏi, Cố thiếu gia này cũng chưa từng một lần đặt chân đến cổng Âu Dương gia nữa. Hôm nay cậu ta đột nhiên xuất hiện thật thật sự làm người ta có chút luống cuống, mí mắt Uông Hằng hơi giựt giựt.

Biểu hiện ngạc nhiên của Uông Hằng hiển nhiên không qua nổi mắt Cố Thích, quay đầu nhìn thoáng qua thằng con mình, trước đây nó nhất quyết không đến, hôm nay lại chủ động muốn tới. Nó bằng lòng tham gia lễ đại thọ của Lâm lão thái thái, kỳ thật ngay cả ông là cha còn cảm thấy giật mình, tuy nhiên điều này cũng chứng minh đứa nhỏ này lớn lên, cái gì cần buông nó đều có thể buông được.

“Uông quản gia, vất vả rồi.” Cố Thích tiến đến bắt tay Uông Hằng, tiện tay ôm bà xã tiến vào cửa chính.

Đợi sau khi họ đi vào, trong lòng Uông Hằng càng không ổn định .Cố thiếu này làm việc luôn không theo lẽ thường, tính tình có tiếng là tồi tệ, hơn nữa lại là con trai độc nhất của Cố gia, kiêu ngạo bá đạo không cần phải nói, người nào thiếu nợ cậu ta thì đừng mong sống sót. Nhưng vài năm này cậu ta không đến Âu Dương gia, ông cũng không tiếp xúc nhiều với cậu ta nữa , không biết hiện tại tính nết thế nào, thực nghĩ không ra.

Mấy năm nay Âu Dương gia xảy ra chuyện, cậu ta cũng chưa hề đến ,vậy tối nay tới chẳng lẽ có liên quan đến Tôn tiểu thư. Chỉ hy vọng mọi chuyên tối nay được thuận lợi, đừng xảy ra chuyện gì.

“Lâm lão thái thái sinh nhật vui vẻ a.”Cố Thích dẫn theo bà xã Kiều Nhan đến trước mặt cùng chúc thọ.

“Cố bí thư, anh có thể đến, lão thái thái ta rất vui.” Lâm Tú Tuệ cười nói, hài lòng nhìn đôi vợ chồng. Chuyện xảy ra năm đó, nhà bọn họ cũng không so đo hiềm khích lúc trước, hai nhà vẫn tiếp tục qua lại, coi như là người rộng lượng.

“Bà nội Lâm, sinh nhật vui vẻ.” Cố Cẩn Bạch đứng bên cạnh  cha mình nói với Lâm Tú Tuệ.

“Tiểu Cẩn a, lâu lắm rồi cháu đã không đến.” Lâm Tú Tuệ quan sát anh, đứa nhỏ này năm năm không gặp , cũng đã thay đổi không ít, so với trước kia càng thêm trầm ổn.

Đang nói thì Âu Dương Phong bước lại đây, thấy Cố Thích liền nói với  ông:“Tiểu Cố Nhị tới rồi à, lão thủ trưởng thân thể tốt chứ.”

“Đa tạ Âu Dương bá bá nhớ, thân thể cha cháu cũng khỏe mạnh, chỉ là không chịu tuổi già, bây giờ vẫn ở trong quân doanh luyến tiếc không muốn trở về.” Cố Thích cười ha hả nói.

“Vậy thì tốt.”

“Âu Dương gia gia khỏe.” Cố Cẩn Bạch lễ phép chào hỏi Âu Dương Phong.

“Tiểu Cẩn a, thật là lâu ngày không gặp.” Âu Dương Phong nhìn Cố Cẩn Bạch, trong bụng cũng hiểu vài phần. Từ nhỏ đã lẽo đẽo sau lưng A Tuấn cho đến khi tách ra, thằng bé không còn tới nơi này, tối nay đột nhiên xuất hiện. E là có dụng ý khác a!

Mọi người tiếp tục trò chuyện, Cố Cẩn Bạch lấy cớ để lui ra. Anh cũng không biết tại sao mình lại tới? Vốn anh cũng không tính tới đây, chẳng qua khi mẹ hỏi, anh như ma xui quỷ khiến mà đạp ứng. Chỗ này từ  sau khi cô đào hôn, anh cũng không tới. Năm năm qua cũng không có thay đổi gì, có chăng chỉ có bọn họ thay đổi. Cảnh còn người mất mọi chuyện dừng lại, nói đại khái chính là nơi này có cảm giác đã từng quen biết.

“Cẩn?” Âu Dương Kiềm có chút bất ngờ khi nhìn người trước mặt, năm năm chưa tới đây, hôm nay lại xuất hiện .

“Thật bất ngờ.” Cố Cẩn Bạch nhìn anh, đôi mắt đen nhánh không có bất kỳ dao động.

“Mẫn Huyên ở bên kia.” Âu Dương Kiềm đưa tay chỉ cách đó không xa, Trâu Mẫn Huyên đang đi bên cạnh cha mình. Anh có chút mơ hồ không nghĩ ra mục đích tối nay Cố Cẩn Bạch đến, lúc trước Tiểu Ngưng nói với anh, Cố Cẩn Bạch đã biết chuyện Tiểu Mông trở về. Mấy ngày nay, anh ta vẫn ám binh bất động, cũng không nhắc chuyện này trước mặt anh.

Nhưng trực giác mách bảo anh chuyện này không đơn giản như vậy, mấy năm nay, tính tình Cố Cẩn Bạch so với trước trầm tĩnh đi rất nhiều, thế nhưng con người khó thay đổi, bản chất của anh sẽ không có thay đổi nhiều . Anh thực  lo lắng anh ta sẽ làm chuyện gì với Tiểu Mông, dù sao anh biết năm đó sau khi Tiểu Mông đi theo tiểu thúc, bộ dạng phát điên của anh ta, ký ức đó cho đến bây giờ vãn còn mới mẻ.

“A kiềm, lại đây.”

“Tôi đi trước, cha tôi gọi, lát nữa tán gẫu tiếp.” Âu Dương Kiềm chưa kịp nói với anh ta cái gì, chỉ thấy cha đang ở đằng kia gọi anh, anh vội vàng nói với Cố Cẩn Bạch một tiếng, liền đi về chỗ cha mình.

Cố Cẩn Bạch gật đầu, anh ở trong đại sảnh nhìn một vòng, cũng không thấy bóng dáng như anh dự  đoán. Anh ngẩng đầu nhìn lầu hai, do dự một chút, sau đó chạy lên lầu. Chỗ này, năm năm trước anh không biết đến đây bao nhiêu lần, giờ nhắm mắt lại anh cũng có thể tìm được phương hướng.

Mỗi bước đi, tim cũng không tự  chủ mà nhảy lên một chút. Anh đã không phân biệt rõ mình là muốn đến gặp cô, hay là không muốn. Sau ngày đó, anh vẫn bắt chính mình không được nghĩ đến nữa, không để ý tới nữa. Năm năm này lại một lần nữa gặp lại cô, anh một lần cũng không nhớ tới cô. Nhưng hiện tại anh phát hiện mình làm không được, trí nhớ giống như cống nước hồng thủy, mở ra, trút xuống hết.

Lên lầu, trên lầu im ắng với đại sảnh náo nhiệt phía dưới tạo ra một loại đối lập lớn. Anh nhớ rõ cô là một người rất thích náo nhiệt, chỉ cần nơi nào náo nhiệt sẽ thấy bóng dáng của cô, cho dù là lúc chỉ có hai người bọn họ, cô cũng sẽ líu ríu nói cái này cái kia.

Ông xã em là thú nhân — Chap 38

1 Th6

901919969-Whimsical-Cartoon-Candy-Cane-in-Top-Hat-and-Bow-Tie

Quà 1/6 cho các “bé”.

Chương 38 : Anh hùng

Mộ Sa nhíu chặt mày, kéo tay Điền Hân qua, lời nói thấm thía khuyên nhủ nói: “Điền Hân, cô trước tiên đừng xúc động, nói cho cùng nó cũng là con cô, cho dù cô không vì Ryan, cũng phải vì mình ngẫm lại, nơi này điều kiện y học không phát triển, nếu cô uống thuốc lung tung, vạn nhất có gì ngoài ý muốn, mạng nhỏ có thể sẽ không bảo toàn, vậy sao có thể về nhà a. Hứa với tôi đừng xúc động, nếu như, nếu như cô thật có thể trở về, lại thật sự không nghĩ muốn đứa nhỏ này, lúc đó đến bệnh viện chính quy phá bỏ nó đi cũng không muộn. Cho nên trăm ngàn không thể xằng bậy, biết không?”

Mộ Sa chỉ có thể trấn an nàng ấy trước, để cho nàng ấy đừng có suy nghĩ sai lầm như vậy nữa, nếu như nàng ấy thật có thể tìm được đường về nhà, đó cũng chỉ có thể nói là thiên ý như thế, nàng ấy cùng Ryan trước sau đều là hữu duyên vô phận, nhưng là nếu như ý trời khiến cho Điền Hân không thể trở về, thì nàng cần phải nói gì đó giúp Ryan giữ lại đứa nhỏ này, đứa nhỏ này nói không chừng tương lai có thể là con dâu nàng.

 

Điền Hân lặng yên một hồi, cảm thấy Mộ Sa nói có lý, thảo dược này thật đúng là không thể ăn bậy, tuy nói nàng có y học gia truyền Trung Quốc, nhưng nàng căn bản không biết về dược tính thảo dược nơi này. Nếu thực sự xảy ra chuyện không may, nàng liền cái gì cũng đừng nghĩ đến, thế là từ bỏ ý tưởng muốn ăn thảo dược phá thai, nhưng nàng lại càng thêm lo lắng muốn tìm đường về nhà, nếu nàng thật sự mang thai, bụng sẽ mỗi ngày một lớn, chưa nói đến chuyện nàng hành động càng thêm bất tiện mà muốn phá thai thì nguy hiểm cũng càng lớn.

Nhớ tới muốn tìm đường về nhà, lại nghĩ tới chuyện Lang tộc, thế là tò mò hỏi: “Lang tộc rốt cuộc muốn làm gì vậy, sao hai ngày nay chưa nghe thấy động tĩnh gì.” Nàng còn tưởng rằng bọn họ sẽ đánh nhau cơ, tuy rằng nàng mấy ngày nay cơ hồ đều ngủ, nhưng cũng biết hiện tại trong thôn thực yên tĩnh, một chút cũng không có ý tứ muốn đánh trận.

Đây cũng là một chuyện mà Mộ Sa lo lắng, nàng lắc lắc đầu, thở dài nói: “Bọn họ muốn bức Sư tộc đem một trong hai chúng ta giao ra, không giao bọn họ sẽ không đi, mấy ngày nay các nhân thú giống đực đều không có đi ra ngoài săn thú, bọn họ luôn bao vây xung quanh, nhưng cũng không thể không đánh, đồ ăn trong thôn duy trì không được bao lâu nữa.”

Mộ Sa vừa nói xong, Chelsea cùng Ryan liền sắc mặt ngưng trọng từ phòng kia đi ra, hai người đối với tình thế hiện tại đều thực lo lắng, Lang tộc tuyên bố là muốn vây chết bọn họ, để cho bọn họ chủ động giao người ra, nhưng bọn họ hiện tại lại đánh không được, thủ cũng không được. Nếu phải đánh, sẽ có chết chóc, Sư tộc trải qua nhiều năm tu dưỡng, khó khăn lắm mới có môn quy như hôm nay, nếu như cùng Lang tộc một hồi ác chiến, không biết sẽ tiêu hao bao nhiêu người, cho dù may mắn đánh bại bọn họ, nhưng nếu người Hổ tộc cùng Hùng tộc liên thủ, bọn họ sẽ không dễ đối phó được.

 

Nếu phòng thủ, đồ ăn trong thôn nhiều lắm chỉ có thể duy trì nửa tháng, nửa tháng sau đồ ăn đều sẽ không còn, chỉ sợ vẫn còn người luôn lăm le xâm lược. Viện quân Báo tộc không biết vì sao đến bây giờ còn chưa tới, tình huống trước mắt xem ra, đối với bọn họ đến nói thật ra là rất bất lợi a.

Điền Hân đưa lưng về phía bọn họ, không phát hiện hai người đã tiến vào, nghe được tình huống Mộ Sa nói nhất thời hết hồn, nếu Sư tộc chống đỡ không được với áp lực thực sự phải giao nàng ra, nàng liền rơi vào tình cảnh nguy hiểm, không Ryan sẽ không, hắn sẽ không giao nàng ra đâu, không biết vì cái gì, nàng liền cho rằng chắc chắc là như thế, vô luận có xảy ra chuyện gì, Ryan đều sẽ bảo hộ nàng.

Nàng tuy rằng không phải thực sợ hãi, nhưng đối với hành vi Lang tộc vẫn là cảm thấy thực tức giận: “Làm gì có người khốn kiếp như thế, đã đến cửa nhà người ta khi dễ, để một người cho bọn hắn bao độc dược, độc chết bọn họ là được.”

Người nói vô tâm, người nghe cố ý, Chelsea cùng Ryan đều là sửng sốt, bọn họ đồng thời nghĩ đến một cái ý kiến hay, nhìn nhau một cái, cùng dặn dò Điền Hân và Mộ Sa vài câu để các nàng đừng chạy loạn ra ngoài, hai người liền phóng đi, vội vàng đến nhà Kreider.

 

Hai người vừa đi mất dạng, tối rồi cũng không trở về, Điền Hân bởi vì hai ngày này ngủ rất nhiều cho nên giờ không muốn ngủ, chính là nơi này đến cái tivi cũng không có rất nhàm chán, Mộ Sa thấy nàng nhàm chán, lấy chút da thú ra, dạy nàng may áo choàng.

Điền Hân cảm thấy nàng làm rất tinh xảo, rất là ngạc nhiên, lại ẩn ẩn cảm giác nhìn thấy quen mắt, nhưng trong khoảng thời gian ngắn nghĩ không ra đã từng ở nơi nào gặp qua cái tương tự như thế. Học làm được hai cái, lại cảm thấy ánh mắt xót xót, hai người thế là để y phục nằm ở trên giường mỗi người một câu nói chuyện phiếm, tán gẫu rồi chìm vào giấc ngủ.

 

Đợi cho đến thời điểm tờ mờ sáng ngày hôm sau, chợt nghe ở xa xa nhiều tiềng ồn ào, Mộ Sa cùng Điền Hân mơ mơ màng màng tỉnh lại, hiếu kì, đi giày vào rồi chạy ra ngoài, trên quảng trường một vòng người vây quanh,  Điền Hân cùng Mộ Sa cũng thấy không bình thường chạy tới xem.

 

Chỉ thấy ở chính giữa quảng trường ngổn ngang, lộn xộn, mười mấy nhân thú bị trói thành một cục, nghe các nhân thú bên cạnh đến sớm hơn các nàng nói, hình như là Chelsea cùng Ryan tối hôm qua thừa dịp trời tối, nói Kreider bào chế dược làm bọn chúng hôn mê rồi trói đến đây. Chelsea và Ryan hiện tại là đang ở bên trong đàm phán cùng thủ lĩnh của bọn chúng.

 

Không bao lâu Chelsea cùng Ryan còn có một nhân thú xa lạ từ bên trong đi ra, sau đó Chelsea hạ lệnh cởi trói những nhân thú này, nhân thú xa lạ kia gật đầu với Chelsea một cái, sau đó mang tộc nhân của hắn cùng nhau rời đi.

Chúng nhân thú Sư tộc thấy nguy cơ đã được giải trừ, không khỏi hoan hô một trận, vây quanh Chelsea và Ryan một mạnh mẽ hô: “Anh Hùng, Anh Hùng.” Ryan trong tiếng hoan hô mọi người đi đến bên người Điền Hân, ôn nhu dắt tay nàng, nhẹ giọng nói: “Chúng ta về nhà đi.”

Điền Hân tựa hồ cũng bị người chung quanh ảnh hưởng, cảm thấy Ryan thật sự giống như Anh Hùng, bị hắn nắm tay như vậy, làm cho trong ngực nàng cảm giác như có con nai đang nhảy loạn, kìm lòng không đậu nhìn trộm nhìn hắn.

Ryan bị nàng mang bộ dáng nhỏ bé khiếp sợ trêu chọc cho trong lòng ngứa ngáy, dẫn nàng bước nhanh về nhà, Điền Hân đi theo phía sau hắn, Ryan vừa vào cửa liền vội vàng đặt nàng trên ván cửa, hôn lên cái miệng nhỏ nhắn đang thở hổn hển của nàng, đầu lưỡi mãnh liệt xâm nhập vào miệng cùng cái lưỡi của nàng giao triền, mút cắn, sau đó một đường đi xuống.

 

“Ưm…Đừng…Ryan…Còn đau. . .” Nhận thấy được ý đồ gây rối của hắn, Điền Hân một bên vặn vẹo thân mình, một bên thở dốc cự tuyệt nói.

“Ngoan, đừng sợ, anh sẽ thực ôn nhu.” Ryan vừa nói vừa ôm nàng đi đến giường, nhẹ nhàng ném nàng lên giường, sau đó cởi khố da thú của mình, cả người trần trụi đè ép lên.

Tuy rằng không phải lần đầu tiên nhìn thấy hắn trần truồng, nhưng Điền Hân vẫn là cảm thấy thực ngượng ngùng khi nhìn, ỡm ờ để cho hắn cởi quần áo của mình.

Ryan mê mẩn nhìn thân mình trắng nõn, vùi đầu mình vào bộ ngực cao ngất của nàng, vươn đầu lưỡi khẽ liếm nhũ tiêm mẫn cảm.

“Ư…Ryan…Ryan. . .” Nhũ tiêm bị hắn ngậm ở miệng, làm cho nàng thật thẹn thùng, nhưng ngực truyền đến từng đợt khoái cảm thực kì lạ lại làm cho nàng không thể kháng cự, chỉ có thể không ngừng kêu tên của hắn, giống như chỉ có vậy mới có thể dễ chịu một chút.