Tag Archives: tịch y hạ

Vạn sự thiếp vi tiên_chương 11

8 Th5

Chương 11 Cuộc hẹn lầu Thính Phong ( một )

7

 

            Ánh trăng nhàn nhạt chiếu vào trong song cửa sổ chưa đóng lại, Lạc Diễn cảm giác, người nàng đang ở trong biển máu, cũng sắp bị chìm ngập trong máu, không hô nổi tiếng cứu mạng, ngay cả hít thở cũng trở nên khó khăn.

 

            “Đừng. . . Đừng. . .”

 

            Đôi tay quơ quơ không ngừng, nhưng lại không thể túm được một chỗ dựa, trong sâu thẳm trí nhớ hiện ra những khuôn mặt dữ tợn, không ngừng đánh tới, những giễu cợt những mưu kế, nhiều đến nỗi khiến cnàng chống đỡ không nổi.

 

            “Ta không có. . . Không phải ta, không phải. . . . . .”

 

            Nước mắt từ khóe mắt chảy xuống, mà cùng lúc đó, dường như có một bàn tay to lớn ấm áp cầm đôi tay hơi lành lạnh của Lạc Diễn, tiện đà kéo vào trong lồng ngực, ngửi thấy được hương hoa đào nhàn nhạt, rất thoải mái.

 

            Lạc Diễn giống như đang chìm nổi giữa biển rộng thì bắt được một cây gỗ di động, ôm chặt, dần dần , có thể cảm giác được có một bàn tay vỗ nhè nhẹ trên lưng nàng, cùng một chút nỉ non

 

            “Đừng sợ, không có chuyện gì, ngoan. . . . . .”

 

            Giữa những tiếng ôn nhu dỗ dành, nàng từ từ khôi phục bình tĩnh, tiếp đó trầm trầm đi vào giấc ngủ, một đêm này, những cơn ác mộng kia sẽ không tiếp tục nữa.

 

            **

 

            Sáng sớm hôm sau, ánh nắng ấm áp từ ngoài cửa sổ đi vào, gian phòng nhất thời sáng ngời lên, Lạc Diễn thoải mái hít một hơi, từ từ tỉnh lại, mặc dù cơn ác mộng tối qua mới bắt đầu, nhưng sau lại dường như lọt vào trong một rừng hoa đào, tất cả đều tràn ngập một mùi hương hoa đào nhàn nhạt.

 

            Khẽ động, sau đó phát hiện cảm xúc trong tay có vẻ hơi không bình thường, mở mắt vừa nhìn, đập vào mắt chính là một lồng ngực xa lạ, có lẽ là đàn ông .

 

            “A. . . . . .”

 

            Nàng nhẹ hô lên, lui về sau, trong lúc nhất thời, chăn đều được để bên trong giường, người vốn nằm nghiêng ngoài của sổ, hoàn toàn lộ ra ở bên ngoài, nghe thấy thanh âm hơi xoay người, đôi mắt hoa đào sâu kín nhìn Lạc Diễn.

 

            “Tiểu Ngọc nhi, đêm qua vi phu có lòng tốt dỗ dành nàng, sáng nay vừa tỉnh dậy nàng liền báo đáp ta như vậy?”

 

            Hắn nói xong đưa tay kéo tay Lạc Diễn, đặt ở chỗ ngực hắn.

 

            “Sờ xem, trái tim cũng rất lạnh.”

 

            Trong giọng nói mang theo vài phần ủy khuất, Lạc Diễn rụt tay lại, kiểm tra mình một chút, thấy quần áo mình vẫn hoàn hảo ở trên người, không khỏi thở phào nhẹ nhõm, hôm qua nàng vốn muốn nói rõ ràng với hắn chuyện phân phòng ngủ , nhưng sau đó hắn lại đi ra ngoài, buổi tối đợi đến giờ hợi hắn cũng không về, bất tri bất giác nàng liền ngủ thiếp đi.

 

            “Ngươi trở về khi nào?”

 

            “Không nhớ.”

 

            “Việc kia, ta có việc muốn cùng ngươi. . . . . .”

 

            Nàng còn chưa nói hết, hắn liền lấy thân đè ép lên, giữa hai người cách một tầng chăn, nhưng lại rất gần, gần đến hơi thở ra của hắn đều phun ở trên mặt của nàng, một tay xoa nhẹ má phải nàng, dừng ở chỗ sao sáu cánh .

 

            “Tiểu Ngọc nhi, sớm a.”

 

            Thanh âm thấp nhu hòa đến nỗi có thể chảy ra nước , Lạc Diễn trong lúc đó có chút ngây ngẩn cả người, miệng hơi mở ra, khóe miệng hắn khẽ nhếch, trực tiếp hôn xuống.

 

            Nụ hôn này rất nhẹ rất mềm, Lạc Diễn chống hai tay trước ngực muốn đẩy hắn ra, lại không làm gì được, thật lâu sau, hắn mới buông nàng ra, hài lòng nháy mắt mấy cái, xoay người xuống giường.

 

            Đến khi Lạc Diễn lấy lại tinh thần , hắn đã mặc xong áo rồi, nàng ngồi dậy

 

                    “ Quân Thành Duệ, ta có việc muốn thương lượng.”

 

            Hắn thậm chí cũng không quay người, chỉ nói xa xôi

 

            “Chuyện gì không có lợi với tôi, tôi không muốn nghe.”

 

            Sau đó liền đi ra khỏi phòng, chỉ để lại Lạc Diễn một mình ngồi trên giường, trong lúc nhất thời, khó giải thích được đó là cái cảm giác gì, người này, thật sự là Nhị công tử tướng phủ sao?

 

            “Tiểu thư.”

 

            Khuyết nhi bưng nước rửa mặt đi vào, Lạc Diễn tự mình rời giường mặc quần áo.

 

            “Tiểu thư, ngày đó ngài muốn Khuyết nhi đi hỏi thăm người, Khuyết nhi nghe ngóng, nhưng những nha hoàn bọn gia đinh kia cũng ngậm miệng không nói, nhìn vẻ mặt dường như rất sợ hãi.”

 

            “Thật không. . . . . .”

 

            Lạc Diễn muốn biết Từ nhi hiện tại ở nơi nào, nhưng lại không thể lộ liễu hỏi trực tiếp, vốn tưởng rằng đợi sau khi Khuyết nhi cùng những nha hoàn kia thân quen hơn sẽ có thể hỏi một chút, aiz. . . . . .

 

            “Còn có a, mới vừa có một nha hoàn, nói Nam phu nhân nhà nàng ta mời giờ Tỵ tới Thính Phong Các thưởng thức tranh, em hỏi nàng ta Nam phu nhân là ai nàng ta lại không nói đã đi rồi, thật khó hiểu .”

 

            Lạc Diễn ngẩn ra, Tư Đồ Nhã Nam? Kẻ luôn luôn miệng nam mô, bụng bồ dao găm kia, tại sao bỗng nhiên muốn mời nàng tới thưởng thức tranh chứ?

 

            “Tiểu thư, người làm sao nữa?”

 

            “Khuyết nhi, chuẩn bị một chút, chúng ta đi Thính Phong Các.”

 

            Nếu đã tìm tới tận cửa rồi , nàng tự nhiên sẽ không trăm nghìn lần cự tuyệt, đi xem trong hồ lô của ả ta rốt cuộc là bán loại thuốc gì, dù sao, nàng cũng muốn tìm cơ hội cùng ả giải quyết một ít chuyện.

Vạn sự thiếp vi tiên _chương 9

4 Th5

Chương 9 Hắn ta chắc hẳn là phu quân ( hai )

4

Hắn hắn hắn, hắn ta không phải là tên khất cái ở ngoài đường ngày hôm đó sao?Ngày đó cũng bởi vì hắn không có đi tới xin cháo mà nàng cho hắn một thỏi bạc, nhưng mà ngày hôm nay hắn.. trang phục này. . . . . .

Người trước mắt dường như không nghe thấy lời của Lạc Diễn, tuấn mâu khẽ chau lên, cầm lấy tay phải của Lạc Diễn, ngón trỏ chắc là bị cắn chảy máu.

“Đều là việc tốt ngươi làm.” Tiếp tục đọc

Vạn sự thiếp vi tiên_chương 8

4 Th5

Chương 8 anh ta chắc hẳn là phu quân ( một )

3

 Lạc Diễn ở tướng phủ an ổn trải qua ba ngày, ba ngày này, nàng giống như lơ đãng hỏi qua không ít nha hoàn về chuyện của Quân Thành Duệ, tuy nhiên cũng không có thu hoạch lớn.
Mỗi người trả lời đều na ná giống nhau: Nhị thiếu gia a, trí nhớ của ngài không tốt tý nào.
Aiz, ngày đó vào cung, tại sao lại quên không nói rõ phải gả cho Đại công tử hay Nhị công tử tướng phủ chứ, nàng vốn là đặt ra, sau khi vào tướng phủ sẽ toàn tâm toàn ý tập trung vào việc báo thù, cho dù là cùng Quân Trình Văn đồng quy vu tận, nhưng bây giờ, ngoài báo thù ra, nàng còn phải nghĩ đến, bây giờ nàng phải chung sống thế nào cùng phu quân.
Còn có, hôm đó nhìn thấy thân ảnh quen thuộc ở hành lang gấp khúc kia, khi nàng đuổi tới thì lại không thấy rồi, không biết có phải hay không hay là nàng nhìn lầm.
“Aiz. . . . . .”
Ngồi trong đình ngát hương giữa hoa viên, Lạc Diễn thở dài, Khuyết nhi vẻ mặt nghi ngờ nhìn nàng.
“Tiểu thư, gần đây ngài rất thích than thở đó, có phải bởi vì cô gia vẫn không trở về hay không a?”
Lạc Diễn không trả lời, có lẽ trong đầu vẫn đang suy nghĩ về chuyện phiền muộn, ánh mắt lướt về những bông hoa cách đó không xa, vườn hoa tướng phủ này cũng có thể so sánh với vương phủ, hoa nhỏ đa dạng phong phú.
Bỗng nhiên, một tiểu thân ảnh màu trắng hấp dẫn ánh mắt của nàng, đứng dậy ra khỏi đình, đi tới bên cạnh một bụi hoa mẫu đơn ngồi xổm người xuống, vén ra bụi hoa, xuất hiện một con Tiểu Linh hồ lông xù cực kỳ đáng yêu.
Mà nó giờ phút này đang dùng một đôi mắt to ngập nước nhìn Lạc Diễn, trong ánh mắt tràn đầy vẻ vô tội, Lạc Diễn kiềm lòng không nổi muốn vươn tay vuốt ve nó một chút.
“A. . . . . .”
Nhưng lại không có ngờ tới,Tiểu Linh hồ vô tội đáng yêu như thế, lại có hàm răng dài sắc nhọn dị thường, tay Lạc Diễn chưa đụng tới nó, liền bị cắn một cái, bết bát hơn chính là nó còn cắn không muốn nhả.
“Tiểu thư, người không sao chứ?”
Khuyết nhi hoảng hốt chạy tới, sau khi nhìn thấy sợ hết hồn, dưới tình thế cấp bách liền nhặt cây gậy gỗ ở bên cạnh trên mặt đất đánh về phía linh hồ kia.
“Không được!”
“Đừng, á. . . . . .”
Hai tiếng nói khác nhau đồng thời vang lên, Lạc Diễn không kịp nghĩ liền vươn tay trái ra đỡ một gậy của Khuyết nhi, một tiếng kêu rên, khẽ cắn răng không để cho mình kêu tiếp.
Khuyết nhi thấy cây gậy chắc là đánh vào tiểu thư nhà mình rồi, vội vàng bỏ cây gậy trên tay xuống, muốn chạy tới xem cánh tay của Lạc Diễn, nhưng người còn chưa ngồi xổm xuống liền bị xách lên, vẫn còn ở một bên.
“Hồ nháo, nếu không nhả ra ta liền mặc kệ ngươi!”
Lời này, chính là lời của người đã xách Khuyết nhi ra, Tiểu Linh hồ kia vừa thấy hắn, quả nhiên lập tức nới lỏng miệng, Lạc Diễn lúc này mới thu tay của mình về, một loạt dấu răng nho nhỏ, còn bị cắn ra máu, Lạc Diễn thấy máu trên ngón tay mình, không khỏi nhíu lông mày, trong trí nhớ dòng máu tươi này giống như thủy triều vọt tới.
Tiểu Linh hồ sau khi nhả ra liền lập tức nhảy tới trên vai người nọ, lại lấy ánh mắt vô tội kia nhìn Lạc Diễn, Lạc Diễn cố gắng ngăn chặn cảm giác khó chịu trong lòng mình, nhìn về người đàn ông bên cạnh , hắn là chủ nhân linh hồ sao.
Chỉ thấy người trước mặt một bộ cẩm y màu lam nhạt, bên hông treo một quả Ngọc Trụy tinh sảo, được điêu khắc từ Ngọc Thạch màu lam thượng hạng, hình dáng còn lại là hình tròn chạm rỗng Ngọc Linh Lung, phía trên sợi dây cùng phía dưới thùy đào (giống cái tua rua) cũng là màu lam , vừa nhìn liền biết giá trị không rẻ.
Lại nhìn lên, hàm dưới đường nét rõ ràng, lông mày tựa như Viễn Sơn Chi Đại (núi lớn nhìn từ xa), môi tựa như hoa đào tháng ba, mà tóc dài đen nhánh được cắt tỉa thật chỉnh tề , phía trên được buộc bằng một cây gấm, thùy ở hai bên sau đầu, hiện tại đang bị gió khẽ thổi lên.
Lạc Diễn sửng sốt, hắn là ai? Tại sao chưa bao giờ nhìn thấy người này ở trong tướng phủ? Nhưng mà đợi một chút, đôi mắt này, thật dài, đuôi mắt hơi cong, bốn phía hơi đỏ ửng, mắt giống như hoa đào, kết hợp với lông mi dài, đuôi mắt hơi vểnh lên, ánh mắt tựa như say nhưng không phải là say, khiến người ta có một loại cảm giác mông lung.
Trong bụng cả kinh, không khỏi hô lên
“Là ngươi?”

Vạn sự thiếp vi tiên _Chương 4

12 Th4

Chương 4: Lấn hai gả tướng phủ( một )

a1

Hôm nay ra ngoài đi dạo một vòng, nghe được ít nhiều về nguyên nhân Tam Quận chúa Ngọc Khuynh Uyển nhảy sông Nguyệt bởi vì bị cự tuyệt kết hôn, sau khi trở lại tướng phủ, tạm thời cũng nghĩ không ra biện pháp lẻn vào tướng phủ, dù sao thân phận  hiện tại của nàng là Quận chúa, lại không thể bán mình đi tướng phủ làm nha hoàn.
Nhưng mà không vào được tướng phủ nàng làm sao đi báo thù, còn nữa, đến nay nàng còn chưa tra ra tên khốn khiếp nào đã hủy trong sạch của nàng trong đêm tân hôn.

 Đôi tay gắt gao nắm chặt, bởi vì dùng quá sức chỗ đốt ngón tay có chút trở nên trắng.
” Quận chúa, Quận chúa.”
Ngày đó nàng dẫn tiểu nha đầu Khuyết nhi về, bây giờ tạm thời đi theo nàng, trở thành nha hoàn của nàng.
” Xảy ra chuyện gì?”
” Có một vị công công tới , nói là hoàng thượng triệu ngài vào cung.”
” Vào cung……”
Việc này, bỗng nhiên hoàng thượng gọi nàng tiến cung, vì chuyện gì chứ? chẳng lẽ là liên quan tới Thất hoàng tử?
**
Lạc Diễn một mình đi theo Lâm công công vào cung, đây là lần đầu tiên nàng tới hoàng cung, nhưng đối với nơi này không có một chút thiện cảm, nghe nói người ở đây đấm đá lẫn nhau, e rằng đây là nơi đáng sợ nhất trên đời.
Hoàng đế Ngọc Thiên Huyền ước chừng đã trên năm mươi tuổi, đang ở ngự hoa viên ngắm hoa, nghe nói Tam quận chúa vương phủ đến, sau khi cho lui tất cả nha hoàn, chỉ còn lại có ba người ông, Lạc Diễn và Lâm công công.
” Tham kiến hoàng thượng.”
” Không có người ngoài liền miễn lễ đi, Uyển nhi, biết được hôm nay tại sao trẫm lại gọi con vào cung không?”
” Uyển nhi không biết.”
“Aizz, Con nha, trẫm thương con như vậy, lại không biết con đúng là cố chấp, liên quan tới chuyện tứ hôn lần trước, là trẫm sơ suất, không có thăm dò qua ý tứ của Hoằng nhi , lại để  ầm ĩ thành như vậy.”
Lạc Diễn cúi thấp đầu, không nói tiếp, Ngọc Huyền Thiên nhìn về phía Lạc Diễn.
” Trẫm vốn cũng cảm thấy Hoằng nhi với con rất xứng đôi, nhưng lại không nghĩ tới Hoằng nhi này tính tình cũng ương nghạnh, azz… xem như là nó không có ánh mắt đi, tiểu tử này sau này nhất định sẽ hối hận.”
” Hoàng thượng nói quá lời, là Uyển nhi không có cái phúc khí kia.”
” Trẫm nghĩ, để bồi thường, hôm nay trẫm liền đồng ý một yêu cầu của con, thế nào?”
Nghe vậy, con mắt Lạc Diễn thoáng sáng lên, không ngờ rằng có được điều này, một khi đã như vậy, những vấn đề khó khăn khổ tư không có được biện pháp của mình lúc trước chẳng phải là đã có thể giải quyết rồi sao?!
” Nếu đã như vậy, Uyển nhi khẩn cầu hoàng thượng lại vì Uyển nhi chỉ hôn một lần nữa.”
Ngọc Huyền Thiên giật mình
” Cái này……”
” Hoàng thượng yên tâm, lần này, Uyển nhi lựa chọn cũng không phải là Thất hoàng tử.”
” Vậy, là công tử nhà nào?”
Lạc Diễn cười nhạt, sau đó nâng lên khuôn mặt, trên má phải lộ ra cái bớt sao sáu cánh vô cùng tinh sáng, hé mở môi mỏng
” Tướng phủ.”
” Tướng phủ? là con trai của Quân Đường Dương.”
” Uyển nhi còn có một thỉnh cầu khẩn cầu hoàng thượng thành toàn.”
Lạc Diễn bỗng nhiên quỳ xuống nói
” Đứng dậy nói nghe một chút đi.”
” Hoàng thượng, ngài đồng ý trước đi.”
Ngọc Huyền Thiên thấy nàng không chịu đứng dậy, liền gật đầu đáp ứng, Lạc Diễn lúc này mới đứng dậy, nhìn Ngọc Huyền Thiên nghiêm túc nói
” Hoàng thượng, Uyển nhi hi vọng lúc ngài tuyên bố tứ hôn, Uyển nhi gả đi là làm thiếp mà không phải là thê.”
” Cái gì? Việc này như thế nào được, nào có đạo lý đường đường là Quận chúa gả đi làm thiếp.”
” Hoàng thượng, ngài mới vừa rồi đã đồng ý.”
Lạc Diễn không thay đổi sắc mặt vội nhắc nhở, Ngọc Huyền Thiên sững sờ, cuối cùng cũng chỉ có thể thở dài một hơi.
” Tiểu Lâm tử, lĩnh chỉ.”
” Dạ.”
Lạc Diễn nhìn về phía hoa viên trăm hoa đua nở hết sức tươi đẹp, bốn tháng trước nàng gả vào tướng phủ, là làm chính thê, nhưng cuối cùng kết quả cũng là như vậy, lần này, nàng không làm vợ nữa, lấy thân phận thiếp, tiếp đón năm vị mĩ thiếp kia của hắn.

Trọng sinh vạn sự thiếp vi tiên_ Chương 1

30 Th3

Chương 1 :Chết mà không nhắm mắt

1

Tối nay, tại phủ thừa tướng khách và bằng hữu ngồi đầy, đèn lồng to đỏ thẫm treo trên cao, tiếng chúc mừng liên tục .
Đại công tử tướng phủ nạp thiếp, theo lý thuyết cưới vợ bé không cần long trọng như thế, nhưng mà nghe nói Đại công tử vô cùng yêu mến vị phu nhân mới này, theo đuổi ước chừng một năm mới được giai nhân gật đầu, đương nhiên là phải ăn mừng không kiêng nể rồi.

Bên này oanh ca yến hót, tiếng hoan hô không ngừng, mà phía Tây Tướng phủ lại vắng lạnh đến cực điểm, bất kể là trong phòng hay bên ngoài phòng, tất cả đều tràn ngập một cổ mùi máu tươi, người nằm trên giường hé ra gương mặt đẹp trắng như tờ giấy, hơi thở mong manh.
“Tiểu thư, đại phu lập tức… lập tức tới ngay, người kiên trì một chút nữa……”  Nha hoàn Từ nhi, trên khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy nước mắt, khóc đến thở không ra hơi, tiểu thư nhà nàng sao mạng khổ như vậy, từ khi gả vào Tướng phủ chẳng những không được cô gia thương yêu, lại còn nhận mọi ức hiếp, bây giờ còn bị hại thành như vậy.
Lạc Diễn đôi con ngươi trống rỗng ngước mắt nhìn đầu giường, nước mắt từng chuỗi từng chuỗi theo khóe mắt chảy xuống mặt, nhưng bên môi mang theo nụ cười khổ, trong đầu hiện lên là khuôn mặt lạnh vô tình của Quân Trình Văn, bên tai quanh quẩn những tiếng trào phúng.
Nàng mong mỏi phu lang mười hai năm, từ khi nàng gả vào liền không coi trọng nàng; nàng kính trọng cha chồng mười hai năm, nhưng trong một đêm lại thành kẻ thù giết mẫu thân của nàng, nàng cả đời này, thật đáng buồn.
“Từ nhi……”
“Tiểu thư, Từ nhi ở đây.”
“Đừng, đừng khóc.”
Thanh âm của nàng rất nhẹ, không mang theo một chút khí lực, nhẹ tới mức ngay cả chính nàng cũng nghe không rõ rốt cục nàng đang nói cái gì, cảm giác cả người cũng đặc sánh, rất không thoải mái.
Từ nhi vừa khóc vừa thay nàng chà lau nước mắt, một lòng lắc đầu cũng nói không ra lời, khẽ vén lên đệm chăn, cả chiếc váy trắng của tiểu thư cũng bị máu tươi nhuộm thành màu đỏ, nhìn thấy mà ghê người.
Ngoài cửa vang lên một loạt tiếng bước chân, Từ nhi cuống quýt đứng dậy đi mở cửa, nhưng đi tới không phải đại phu, mà là một lục y nha hoàn, nàng nhận ra, nàng ta là Thúy Lan bên cạnh lão phu nhân.
“Thúy Lan, đại phu đâu? đại phu ở đâu??”
Thúy Lan mặt lạnh nhạt, vung tay Từ nhi, lấy tay lụa che lỗ mũi, nơi này mùi vị làm cho người ta buồn nôn.
“Vội cái gì, tân phu nhân trật chân, hiện tại đại phu đang ở chỗ tân phu nhân, chờ xem xong rồi sẽ tới, lời đã chuyển, cáo từ.”
Thúy Lan xoay người muốn chạy, nhưng không ngờ lại bị Từ nhi ôm chặt lấy.
“Như vậy sao được, rõ ràng là tiểu thư nhà ta bị thương nặng hơn, ta muốn đại phu, ngươi trả đại phu lại cho ta!”
“Ngươi, con nha đầu chết tiệt này còn không mau buông tay, đại thiếu gia dặn dò, ta thì có cách gì, chẳng qua tối nay đại phu chưa tới đây, cũng không phải là không tới, ngươi……”
“Bịnh!”
Phía sau truyền đến một tiếng vang, Từ nhi buông lỏng tay xoay người nhìn lại, thấy Lạc Diễn vốn đang nằm trên giường lại ngã trên mặt đất, Thúy Lan tức giận nhìn lại, cũng bị hù dọa trắng mặt.
Cả người Lạc Diễn toàn máu, té trên mặt đất, đôi tay nắm chặt thành quả đấm, muốn bò về phía nàng, gương mặt vốn xinh đẹp, đã sớm vặn vẹo từ lâu, trở nên dử tợn.
“A, quỷ a!”
Thúy Lan hét to, lui lại về phía sau mấy bước thì ngã xuống đất, sau đó bò dậy chạy trối chết, Từ nhi tiến lên muốn đỡ Lạc Diễn dậy, nhưng lại không đủ khí lực.
“Tiểu thư, tiểu thư……”
“Tôi… Quân……” Từ nhi tới gần Lạc Diễn một chút
“Tiểu thư, ngài nói gì?”
“Quân… Quân… Trình Văn……”
nàng không cam lòng, nàng không cam lòng cứ như vậy chết đi, không cam lòng cứ như vậy để những người đó tiêu diêu tự tại tiếp tục cuộc sống, dựa vào cái gì, dựa vào cái gì nàng phải thừa nhận những thứ này?
“Phụt!”
Chợt phun ra một búng máu, sau đó liền ngã trong ngực Từ nhi, đôi mắt gắt gao mở to, đúng là đến chết cũng không nhắm lại.
“Tiểu thư…… tiểu thư!!!”
Tướng phủ vốn bao phủ dưới không khí vui mừng bỗng nhiên chấn động một cái, tất cả mọi người ngừng lại, một lát sau phát hiện không có gì khác thường, lại tiếp tục uống rượu tâm tình……