Tag Archives: Như là Cố Nhân

Ebook Như là cố nhân

18 Th8

Như là cố nhân

Tác giả : Phỉ Văn Nữ Vương

Độ dài: 40 chương

 Edit : Soph

Nguồn convert: http://sunnyconvert.wordpress.com/

Nguồn edit: https://hainguyetcung.wordpress.com/

Làm ebook: Phong nhi a.k.a Keroro

 

3aba2594a6d0ed2854fb966b-copy1

 

Tiếp tục đọc

Như là cố nhân- Chương 3.2

6 Th4

634557580523747500_dan-hung-uy-0

♥ Edit: Soph

Chu Tước nghiêng đầu nghĩ nghĩ, hắn thật ra chưa làm gì trái lời, rốt cuộc nét mặt giãn ra cười ngọt ngào: “Đa tạ công tử.”

Tiếp tục đọc

Như là cố nhân — Chap 1.1

2 Th4

380228_235550209908535_357088106_n

♥ Edit: Soph

Cái quái gì vậy! Đây là kiểu thời tiết quái quỷ gì?

Trời mưa cũng đành, nhưng vì sao giọt nước lại còn lớn hơn hạt đậu tương!

Có câu nói gì đấy nhỉ? Mưa tầm tã mưa như trút nước, đây tuyệt đối đúng với câu đó.

Chu Tước nghĩ đến chiếc váy dài biến thành màu xanh sẫm, vẻ mặt ai oán nhìn trời: “Ông trời là đồ chết tiệt ! Khiến cho lão nương lạc vào thâm sơn cùng cốc cũng không nói làm gì, vì sao mà còn giáng xuống một trận mưa to như vậy? Ngươi muốn chơi với lão nương a! Đến đây! Làm cho bão táp mãnh liệt thêm đi. Lão nương ta tuy chỉ là một tiểu nữ, nhưng ta không sợ ngươi nha! ..A…a.. Ông trời, ngươi nghe không? Ta không sợ ngươi !!!”

Trong núi sâu vang vọng tiếng kêu gào xa xôi “Ta không sợ ngươi …..!!!!”

Hừ! Biết sợ chưa? Lão nương nếu xuống âm ty, nhất định nghĩ cách thăng thiên, lên đến tận thiên đình, đem đám quỷ thần dám ức hiếp ta đánh một trận ! Thật sự là ‘ hổ xuống đồng bằng bị chó khinh’  mà

[1] hổ xuống đồng bằng bị chó khinh: ý chị là chị mất hết sức mạnh nên bị đám tôm tép khi dễ).

Ông trời trả lời nàng bằng một trận cuồng phong mạnh mẽ, mưa càng lúc càng mãnh liệt. Mưa gió bất chợt lớn hơn, giữa rừng rậm âm u, cây cối bị gió thổi hỗn loạn, ngay cả gốc rễ cũng bị đánh bật lên, rời khỏi mặt đất mà bay đi.

“Này, lão Thiên! Ta chẳng qua chỉ đùa một chút thôi, không cần tưởng thật nha.”

Chu Tước ôm một gốc cây đại thụ cao ngút trời, mưa gió giống như dao táp vào mặt nàng, mấy ngày nay mệt mỏi quá sức, vì muốn mau chóng thoát khỏi nơi quỷ quái này, lại ngày đêm không nghỉ, lúc này tinh thần và thể lực nàng đã đạt đến cực hạn, thân thể bám trên cây theo gió đung đưa sắp ngã, chỉ cần buông lỏng tay liền bị cuồng phong vũ bão thổi đi.

Phi! Phi! Phi! Uống một bụng toàn nước mưa.

Sắc trời lại nhanh chóng ảm đạm, nhìn cũng biết trời sắp tối, trước khi đêm xuống cần tìm một chỗ trốn mới phải.

Nhớ lại năm xưa, vẻ mặt mình tràn đầy uy phong, chúng quỷ phải cúi đầu, mọi người ai cũng phục tùng nghe lệnh. Hiện giờ nhìn lại bản thân, tựa như chó mất chủ, bị đám quỷ thời tiết bắt nạt, đâu còn thấy một chút uy nghiêm của Chu Tước La Sát ở Quỷ giới âm ty?

Gió thổi quá lớn, Chu Tước thử nằm trên mặt đất chậm chạp bò về phía trước, có lẽ sẽ tổn hại thứ danh dự nhân loại vốn chỉ dùng hai chân để đi, nhưng sinh tồn là trên hết, ai cũng đều phải cúi đầu.

Váy dài phồng lên theo từng đợt gió thổi, Chu Tước lộn nhào theo sức gió, cuối cùng thật sự không còn chút sức lực, ngã xuống mặt đất. Nước mưa cùng bùn đất xối xả quất vào người nàng.

Đến khi nàng tỉnh lại, cả người đã lạnh như băng, run run mở mắt, trước mặt là một mảng tối tăm không nhìn thấy phía trước, không hề có ngườii ở, không có một tia hy vọng.

Trời ạ! Chẳng lẽ ta lại chết ở chỗ này? Trong lòng mang suy nghĩ như vậy, vẫn đấu tranh tiếp tục đi tới.

Cũng may gió thổi  nhẹ lại, mưa cũng không còn lớn như trước.

Có câu: “Sơn cùng thủy phục nghi vô lộ, liễu ám hoa minh hựu nhất thôn” ( Sơn cùng thủy tận ngờ hết lối, liễu rũ hoa cười lại gặp thôn, theo mình nghĩa là đến lúc tuyệt vọng cùng cực thì thấy lối thoát), Chu Tước đang tự nghĩ trong lòng chắc là sẽ chết, phía trước bỗng xuất hiện ánh sáng.

Là lửa! Chu Tước trong lòng vui vẻ, có lửa là có người , có người thì có thể thoát khỏi rừng sâu rồi.

Khí lực vốn đã mất đi, thoáng chốc lại trào lên, theo dòng máu lưu chuyển khắp cơ thể.

Thật tốt quá! Chu Tước không chút suy nghĩ hướng về nơi phát ra ánh lửa hưng phấn mà phóng tới.

Chẳng lẽ nàng không sợ có quỷ?

Chuyện cười, nàng tốt xấu cũng là nữ La sát danh tiếng lẫy lừng của Quỷ giới âm ty, một đám tiểu yêu quái căn bản cũng không đáng nàng để mắt đến.

Ánh sáng ẩn trong một sơn động giữa rừng rậm, cách mặt đất hơn sáu thước. Thử nhảy vài cái, hình như phải nhảy cao hơn nữa?

 Chẳng lẽ chỉ có thể “Trông mơ giải khát” ? [2]

 [2] Điển tích: quân lính trên đường hành quân rất khát. Thấy vậy Tào Tháo liền bảo rằng, họ sắp sửa hành quân qua rừng mơ. Nghe vậy, ai nấy đều ứa nước miếng và cảm thấy đỡ khát hẳn)

Lão nương cũng không tin! Trong lòng Chu Tước nổi nóng, trèo lên một cây nhỏ gần rìa hang động nhất, bắt đầu di chuyển chậm rãi về phía cửa động.

Thật tốt quá, thành công ngay trước mắt!

Cuối cùng bò lên!

Không đợi nàng thưởng thức ánh sáng ấm áp trước mắt, bên tai chỉ nghe được một tiếng hét lớn: “Người nào!” Tiếp theo một trận hàn quang nhá lên, đích thị là một lưỡi dao sắc quét ngang trước mắt, thoắt cái nằm ngang cổ.

Không phải nha, tiêu biểu cho câu “Vừa ra hang hổ lại vào ổ sói”, trên đời này còn có ai xui xẻo hơn nàng không?

Nâng hai tay tỏ ý đầu hàng, Chu Tước vội la lên: “Hảo hán tha mạng, tiểu nữ chỉ là đi ngang qua mà thôi.”

Đáng thương là nàng đứng đối diện với thành hang động, ngay cả diện mạo người uy hiếp tính mạng cũng chưa nhìn thấy, mà lưỡi đao sắc bén chỉ cách cổ nàng 0.01cm, vì suy nghĩ đến cái mạng nhỏ, cổ cũng không dám di động đên nửa phần, chỉ có thể đảo mắt quan sát tình thể xung quanh.

Ta đảo, ta đảo, ta đảo đảo đảo, tròng mắt mệt mỏi quá, vẫn là không nhìn được cái gì hết.

Duy nhất nhìn thấy được là thanh đao đang đặt trước cổ lòe lòe tỏa sáng, hàn khí dày đặc tỏa ra xung quanh bảo đao, giống như đầm nước mùa thu sâu thăm thẳm, nhất định lưỡi đao sắc bén là làm từ đồng tâm thiết ngọc. Chu Tước từ trước đến nay đối với bảo vật một lòng thưởng thức, nhưng hôm nay nàng lại bị thứ luôn luôn tán thưởng đó uy hiếp tính mạng.

Không biết có phải do ở âm ty làm bậy nhiều quá, cho nên bây giờ mới ác giả, ác báo?

Thanh âm tàn bạo kia lại nói: “Đi ngang qua? Nơi đây thâm sơn cùng cốc nửa đêm khuya khoắt, ngươi một thân nữ tử, không phải yêu tinh cũng chính là mà quỷ.”

“Đại ca, ta thật sự chỉ là đi ngang qua, bên ngoài mưa quá, ta chỉ muốn sưởi ấm mà thôi.” Không biết tại sao hắn lập tức đoán được trước kia nàng là yêu quái. Hay là, người này là đạo sĩ lỗ mũi trâu.

Không xong rồi, âm phủ có câu nói như thế nào ấy chỉ, trêu thiên ghẹo địa cũng chớ chọc đạo sĩ. Chọc đạo sĩ, muốn “dạy dỗ” ngươi chịu cũng không nổi a. Xà mỹ nhân dù trong sạch như thế nào, không phải cuối cùng cũng bị chính đạo sĩ giết đó sao. [3]

[3] Trong truyền thuyết Thanh Xà, Bạch Xà.

“Răng rắc!”

“A!!!!!!………..” Tiếng hét chói tai của nữ nhân vang lên tận mây xanh, “Đau quá a! Tại sao ngươi lại bẻ gãy tay ta hả?”

“Công tử, nữ nhân này không có võ công, chắc không phải thích khách.”

Bị nam tử phía sau thả cánh tay bị bẻ ra, không kịp quan sát tình thế bốn phía, Chu Tước vội xoa xoa cánh tay chịu tội của mình, bộ mặt hung dữ la hét: ” Cái gì mà thích khách, ngươi mới là thích khách, cả nhà ngươi đều là thích khách.”

“Công tử, hành tung của người không thể tiết lộ, ta nghĩ trước tiên là giết yêu nữ này đi.”

Cái gì?!!!!

Một tia sét kinh thiên động địa đánh xuống!

Không nghĩ đến chỉ vì tìm lửa tránh mưa mà tánh mạng cũng không giữ đươc?

Trời ạ! Ta còn chưa muốn chết a!Không được, trước tiên phải nghĩ biện pháp để an toàn vượt qua ải này đã. Đời người chẳng phải lúc nào cũng có thể gặp nguy khốn không phải sao?

Tuy nhiên lúc nãy suýt mất mạng, làm sao còn nghĩ nhiều được, hàng ngàn ý niệm trong đầu chuyển một vòng, có điều trong nháy mắt khi viên đá lửa bắn lên, thân thể nàng đã đi trước lý trí lùi về phía vách tường, bởi vì do dùng lực quá mạnh, cánh tay bị thương đập vào đá gây một trận đau đớn trong lúc nhe răng nhếch miệng, nhưng cũng nhờ vậy mà nàng có thể quan sát xung quanh một lúc.

Sơn động chỉ là một vùng đất nhỏ chưa tới một trượng, ở giữa hang phía bên trái có một đống lửa đang cháy lốp bốp, phía trên đám lửa là một thanh gỗ đơn giản, một con thỏ hoang được xiên qua, lớp thịt nướng vàng rụm tỏa ra mùi hương ngất ngây. ( chẹp chẹp, đoạn này hơi chém nhưng mà nước miếng cũng ứa ra )

Thơm quá a! Muốn ăn quá a!

Nhẹ nhàng xoa xoa cái bụng đang kêu réo, Chu Tước kìm lòng không đặng nuốt nuốt nước miếng.

Không, không đúng. Trước mắt không phải thời điểm để ăn.

Bỗng nhiên, trước mắt Chu Tước sáng ngời.

Văn Án – Như Là Cố Nhân

1 Th4

62734_139785526198003_1321067134_n

♥ Edit: Soph

Chuyện mới, thành viên mới, hoan nghênh mọi người ném vàng, ném kim cương 😉

Văn án

Nữ quỷ nghịch ngợm đầu thai làm người, gặp gỡ công tử thần bí bề ngoài ấm áp, song nội tâm lạnh lùng. Trong gian nguy mới biết chân tình, hai người sẽ cùng nhau viết nên câu chuyện tình đặc sắc bậc nào đây?

Diêm vương sắp đặt nàng đầu thai một kiếp ở nhân gian, rốt cuộc là ý đồ xấu hay dụng tâm suy nghĩ ?

Mà nàng đã quên bí mật kinh thiên động địa gì trong dĩ vãng?

Quá khứ sâu nặng đã qua hay tương lai tươi sáng phía trước, để bắt đầu một kiếp sống mới?

Vì ái tình mà nảy sinh, cũng vì ái tình mà tan thành mây khói.

Thế sự luân hồi, chẳng qua cũng chỉ thế thôi.

Có lẽ… thế gian một lần ly biệt , là vì khoảnh khắc tương phùng.