Tag Archives: Ngọc Khuynh Uyển

Vạn sự thiếp vi tiên_chương 11

8 Th5

Chương 11 Cuộc hẹn lầu Thính Phong ( một )

7

 

            Ánh trăng nhàn nhạt chiếu vào trong song cửa sổ chưa đóng lại, Lạc Diễn cảm giác, người nàng đang ở trong biển máu, cũng sắp bị chìm ngập trong máu, không hô nổi tiếng cứu mạng, ngay cả hít thở cũng trở nên khó khăn.

 

            “Đừng. . . Đừng. . .”

 

            Đôi tay quơ quơ không ngừng, nhưng lại không thể túm được một chỗ dựa, trong sâu thẳm trí nhớ hiện ra những khuôn mặt dữ tợn, không ngừng đánh tới, những giễu cợt những mưu kế, nhiều đến nỗi khiến cnàng chống đỡ không nổi.

 

            “Ta không có. . . Không phải ta, không phải. . . . . .”

 

            Nước mắt từ khóe mắt chảy xuống, mà cùng lúc đó, dường như có một bàn tay to lớn ấm áp cầm đôi tay hơi lành lạnh của Lạc Diễn, tiện đà kéo vào trong lồng ngực, ngửi thấy được hương hoa đào nhàn nhạt, rất thoải mái.

 

            Lạc Diễn giống như đang chìm nổi giữa biển rộng thì bắt được một cây gỗ di động, ôm chặt, dần dần , có thể cảm giác được có một bàn tay vỗ nhè nhẹ trên lưng nàng, cùng một chút nỉ non

 

            “Đừng sợ, không có chuyện gì, ngoan. . . . . .”

 

            Giữa những tiếng ôn nhu dỗ dành, nàng từ từ khôi phục bình tĩnh, tiếp đó trầm trầm đi vào giấc ngủ, một đêm này, những cơn ác mộng kia sẽ không tiếp tục nữa.

 

            **

 

            Sáng sớm hôm sau, ánh nắng ấm áp từ ngoài cửa sổ đi vào, gian phòng nhất thời sáng ngời lên, Lạc Diễn thoải mái hít một hơi, từ từ tỉnh lại, mặc dù cơn ác mộng tối qua mới bắt đầu, nhưng sau lại dường như lọt vào trong một rừng hoa đào, tất cả đều tràn ngập một mùi hương hoa đào nhàn nhạt.

 

            Khẽ động, sau đó phát hiện cảm xúc trong tay có vẻ hơi không bình thường, mở mắt vừa nhìn, đập vào mắt chính là một lồng ngực xa lạ, có lẽ là đàn ông .

 

            “A. . . . . .”

 

            Nàng nhẹ hô lên, lui về sau, trong lúc nhất thời, chăn đều được để bên trong giường, người vốn nằm nghiêng ngoài của sổ, hoàn toàn lộ ra ở bên ngoài, nghe thấy thanh âm hơi xoay người, đôi mắt hoa đào sâu kín nhìn Lạc Diễn.

 

            “Tiểu Ngọc nhi, đêm qua vi phu có lòng tốt dỗ dành nàng, sáng nay vừa tỉnh dậy nàng liền báo đáp ta như vậy?”

 

            Hắn nói xong đưa tay kéo tay Lạc Diễn, đặt ở chỗ ngực hắn.

 

            “Sờ xem, trái tim cũng rất lạnh.”

 

            Trong giọng nói mang theo vài phần ủy khuất, Lạc Diễn rụt tay lại, kiểm tra mình một chút, thấy quần áo mình vẫn hoàn hảo ở trên người, không khỏi thở phào nhẹ nhõm, hôm qua nàng vốn muốn nói rõ ràng với hắn chuyện phân phòng ngủ , nhưng sau đó hắn lại đi ra ngoài, buổi tối đợi đến giờ hợi hắn cũng không về, bất tri bất giác nàng liền ngủ thiếp đi.

 

            “Ngươi trở về khi nào?”

 

            “Không nhớ.”

 

            “Việc kia, ta có việc muốn cùng ngươi. . . . . .”

 

            Nàng còn chưa nói hết, hắn liền lấy thân đè ép lên, giữa hai người cách một tầng chăn, nhưng lại rất gần, gần đến hơi thở ra của hắn đều phun ở trên mặt của nàng, một tay xoa nhẹ má phải nàng, dừng ở chỗ sao sáu cánh .

 

            “Tiểu Ngọc nhi, sớm a.”

 

            Thanh âm thấp nhu hòa đến nỗi có thể chảy ra nước , Lạc Diễn trong lúc đó có chút ngây ngẩn cả người, miệng hơi mở ra, khóe miệng hắn khẽ nhếch, trực tiếp hôn xuống.

 

            Nụ hôn này rất nhẹ rất mềm, Lạc Diễn chống hai tay trước ngực muốn đẩy hắn ra, lại không làm gì được, thật lâu sau, hắn mới buông nàng ra, hài lòng nháy mắt mấy cái, xoay người xuống giường.

 

            Đến khi Lạc Diễn lấy lại tinh thần , hắn đã mặc xong áo rồi, nàng ngồi dậy

 

                    “ Quân Thành Duệ, ta có việc muốn thương lượng.”

 

            Hắn thậm chí cũng không quay người, chỉ nói xa xôi

 

            “Chuyện gì không có lợi với tôi, tôi không muốn nghe.”

 

            Sau đó liền đi ra khỏi phòng, chỉ để lại Lạc Diễn một mình ngồi trên giường, trong lúc nhất thời, khó giải thích được đó là cái cảm giác gì, người này, thật sự là Nhị công tử tướng phủ sao?

 

            “Tiểu thư.”

 

            Khuyết nhi bưng nước rửa mặt đi vào, Lạc Diễn tự mình rời giường mặc quần áo.

 

            “Tiểu thư, ngày đó ngài muốn Khuyết nhi đi hỏi thăm người, Khuyết nhi nghe ngóng, nhưng những nha hoàn bọn gia đinh kia cũng ngậm miệng không nói, nhìn vẻ mặt dường như rất sợ hãi.”

 

            “Thật không. . . . . .”

 

            Lạc Diễn muốn biết Từ nhi hiện tại ở nơi nào, nhưng lại không thể lộ liễu hỏi trực tiếp, vốn tưởng rằng đợi sau khi Khuyết nhi cùng những nha hoàn kia thân quen hơn sẽ có thể hỏi một chút, aiz. . . . . .

 

            “Còn có a, mới vừa có một nha hoàn, nói Nam phu nhân nhà nàng ta mời giờ Tỵ tới Thính Phong Các thưởng thức tranh, em hỏi nàng ta Nam phu nhân là ai nàng ta lại không nói đã đi rồi, thật khó hiểu .”

 

            Lạc Diễn ngẩn ra, Tư Đồ Nhã Nam? Kẻ luôn luôn miệng nam mô, bụng bồ dao găm kia, tại sao bỗng nhiên muốn mời nàng tới thưởng thức tranh chứ?

 

            “Tiểu thư, người làm sao nữa?”

 

            “Khuyết nhi, chuẩn bị một chút, chúng ta đi Thính Phong Các.”

 

            Nếu đã tìm tới tận cửa rồi , nàng tự nhiên sẽ không trăm nghìn lần cự tuyệt, đi xem trong hồ lô của ả ta rốt cuộc là bán loại thuốc gì, dù sao, nàng cũng muốn tìm cơ hội cùng ả giải quyết một ít chuyện.

Van sự thiếp vi tiên_chương 10

7 Th5

Chương 10 Thành hôn khi nào

6

Sau khi Quân Thành Duệ giúp Lạc Diễn trừ hết độc trên tay, để cho Lạc Diễn ngồi ở trên giường, mà hắn thì đứng ở trước giường, từ trong ngực lấy ra một bình ngọc nhỏ rất tinh sảo, bên trong thuốc mỡ hơi hồng nhạt, sau khi được bôi lên lành lạnh vô cùng thoải mái, còn có thể ngửi thấy một mùi hương.

“Cái này, là hương hoa đào?”

Sau khi hắn đậy kín nắp, ngẩng đầu cười, đôi mắt hoa đào cười lên cong cong , đẹp mắt cực kỳ, đứng dậy đi tới ngồi xuống bên cạnh Lạc Diễn, cánh tay vươn ra ôm eo nhỏ của nàng, giọng nói hơi chút ngả ngớn.

“Ừ, cái này cho nàng thôi, vết thương nào cũng có thể trị, rất hữu hiệu đó.”

Bốn chữ cuối cùng nói xong đặc biệt nhu mềm, còn nhân tiện chớp chớp mắt phải. Lạc Diễn có chút không quen với dáng vẻ ngả ngớn của hắn, khẽ nhíu đôi mi thanh tú, bất động thanh sắc đẩy hắn ra sau đó ngồi trên ghế bên cạnh cái bàn.

“Cám ơn.”

Hắn cũng đứng lên, chậm rãi chuyển tới ngồi xuống cái ghế bên cạnh nàng, hai người trong lúc đó chỉ cách một cái bàn trà, hắn nửa gục ở trên bàn trà nhích tới gần nàng cười nói

“Nàng rất sợ ta.”

Không hẳn là câu nghi vấn, giọng nói một nửa trêu tức một nửa khẳng định.

“Không có.”     

Kỳ thật Lạc Diễn căn bản không biết rốt cuộc mình nên ở chung cùng phu quân như thế nào, nhưng dù sao bọn họ cũng là vợ chồng, hành động vừa rồi của nàng có chút không nên.

Quân Thành Duệ khẽ cười, tựa trên ghế ngồi, kéo Tiểu Linh hồ từ trên đầu vai xuống.

“Phải biết rằng ánh mắt nó chính là rất cao, người không vừa mắt nó rất sẵn sàng cắn.”

Lạc Diễn nhếch mi, có thể xem như là một loại Logic a, nàng sẽ cảm thấy vinh hạnh a? !

“Nó có tên?”

“Tiểu Bạch.”

Tiểu Bạch? Tên này cũng rất bình thường, trực tiếp căn cứ vào màu sắc của nó. Khuyết nhi lúc này bỗng nhiên thở hồng hộc chạy vào, vừa thấy hai người đều ở đây cuối cùng thở phào nhẹ nhõm.

“Tiểu thư, em, em tưởng ngài bị lừa đi đâu chứ, lúc trước em không đuổi theo các người, tưởng người sẽ trở về đây, cho nên liền chạy tới đây, nhưng Khuyết nhi cũng chạy đi chạy lại mấy lần, cứ thế không thấy các ngài, tiểu thư rốt cục đi đâu a?”

Lạc Diễn nghẹn họng, nên trả lời như thế nào đây, còn có thể đi đâu chứ, luôn tìm đường đến Lâm Quân Uyển a.

“A, tại sao hắn vẫn còn ở lại chỗ này! ?”

“Hả? Tiểu mỹ nhân, vậy nàng cũng nói một chút ta không ở đây vậy ta nên ở đâu bây giờ?”

“Ngươi, ngươi là đăng đồ tử!”

Nghe được lời của hắn, Lạc Diễn cũng không khỏi nhíu đôi mi, người này hiển nhiên đúng là vô lại.

“Khuyết nhi, hắn là Nhị thiếu gia tướng phủ.”

“Cái gì? Hắn chính là cô gia?”

Cái này, từ lâu Khuyết nhi đã không có thăng cấp hảo cảm đối với hắn mà là hoàn toàn chán ghét. Tuy nhiên Quân Thành Duệ giống như chợt nhớ tới điều gì, nhìn Lạc Diễn

“Đúng rồi, tại sao nàng ở tướng phủ a?”

Lời này vừa hỏi ra, trong phòng hai người cũng sửng sờ tại chỗ, thật lâu cũng không kịp phản ứng, Lạc Diễn thế mới hiểu, thì ra vừa rồi căn bản là hắn không biết hai người bọn họ là vợ chồng, còn đối với hành động của nàng, hiện tại theo một câu của Khuyết nhi chính là, nàng đối với hắn cũng hoàn toàn không có hảo cảm.

“Khuyết nhi nếu gọi ngươi một tiếng cô gia, tiểu thư nhà ta dĩ nhiên là do ngươi cưới vào tướng phủ rồi, chẳng qua có người ngay trong ngày thành hôn liền bỏ lại cô dâu biến mất mà thôi.”

“Ta đón dâu khi nào?”

Khuyết nhi xem thường, còn chưa mở miệng liền thấy hắn bỗng nhiên nhếch lông mày, mắt hoa đào hiện lên vẻ hưng phấn.

“Nói như vậy, bây giờ ta và nàng là vợ chồng!”

Chẳng biết tại sao, nghe nói như thế, Lạc Diễn cảm giác, cảm thấy có loại dự cảm bất thường, hắn bỗng nhiên kéo tay nàng, trên gương mặt tuấn tú mang theo chút mất mác.

“Tiểu Ngọc nhi, chẳng lẽ ngày đó sở dĩ nàng cho ta bạc chính là bởi vì ta là phu quân của nàng?”

“Tiểu Ngọc nhi?”

“Ta đã điều tra nàng, biết được nàng gọi là Ngọc Khuynh Uyển.”

“Tại sao phải điều tra ta?”

“Nàng khi nào gả cho ta?”

Ông nói gà bà nói vịt, Lạc Diễn thật không biết tâm tình hiện giờ của mình  là như nào , hắn có thể nhớ hôm đó nàng đã cho hắn bạc, tại sao lại không nhỡ rõ hắn thành thân khi nào chứ? !

“Đúng rồi, vì sao hôm đó ngươi phải giả bộ dạng đó?”

Quân Thành Duệ sửng sốt, buông tay nàng ra, sắc mặt cũng không tốt lắm, nghĩ thầm hay là nên chuyển đề tài, đánh chết hắn cũng sẽ không nói thực ra ngày đó cúi đầu ngồi xổm ở góc tường kia hay là nghĩ lại mình vì sao phải làm bộ dạng tên khất cái, hơn nữa cho tới bây giờ, cũng không muốn nhớ tới.

 

Vạn sự thiếp vi tiên_ chương 6

28 Th4

Chương 6: Gặp lại nhau không quen biết

a3

Tại lễ bái đường tối hôm qua, sau khi chú rể Quân Thành Duệ vội vã chạy mất, liền không có quay trở lại, nhưng cũng bởi vì như thế, Lạc Diễn mới có thể thả lỏng một hơi, nàng chưa từng nghĩ làm thế nào để chung sóng cùng hắn.

Quân gia Nhị công tử tuy do chính thất sinh ra, nhưng ở trong phủ cực ít, cho nên lần trước Lạc Diễn gả vào trong tướng phủ hơn ba tháng, nàng chưa từng thấy vị Nhị thiếu gia này. Tiếp tục đọc

Vạn sự thiếp vi tiên _Chương 4

12 Th4

Chương 4: Lấn hai gả tướng phủ( một )

a1

Hôm nay ra ngoài đi dạo một vòng, nghe được ít nhiều về nguyên nhân Tam Quận chúa Ngọc Khuynh Uyển nhảy sông Nguyệt bởi vì bị cự tuyệt kết hôn, sau khi trở lại tướng phủ, tạm thời cũng nghĩ không ra biện pháp lẻn vào tướng phủ, dù sao thân phận  hiện tại của nàng là Quận chúa, lại không thể bán mình đi tướng phủ làm nha hoàn.
Nhưng mà không vào được tướng phủ nàng làm sao đi báo thù, còn nữa, đến nay nàng còn chưa tra ra tên khốn khiếp nào đã hủy trong sạch của nàng trong đêm tân hôn.

 Đôi tay gắt gao nắm chặt, bởi vì dùng quá sức chỗ đốt ngón tay có chút trở nên trắng.
” Quận chúa, Quận chúa.”
Ngày đó nàng dẫn tiểu nha đầu Khuyết nhi về, bây giờ tạm thời đi theo nàng, trở thành nha hoàn của nàng.
” Xảy ra chuyện gì?”
” Có một vị công công tới , nói là hoàng thượng triệu ngài vào cung.”
” Vào cung……”
Việc này, bỗng nhiên hoàng thượng gọi nàng tiến cung, vì chuyện gì chứ? chẳng lẽ là liên quan tới Thất hoàng tử?
**
Lạc Diễn một mình đi theo Lâm công công vào cung, đây là lần đầu tiên nàng tới hoàng cung, nhưng đối với nơi này không có một chút thiện cảm, nghe nói người ở đây đấm đá lẫn nhau, e rằng đây là nơi đáng sợ nhất trên đời.
Hoàng đế Ngọc Thiên Huyền ước chừng đã trên năm mươi tuổi, đang ở ngự hoa viên ngắm hoa, nghe nói Tam quận chúa vương phủ đến, sau khi cho lui tất cả nha hoàn, chỉ còn lại có ba người ông, Lạc Diễn và Lâm công công.
” Tham kiến hoàng thượng.”
” Không có người ngoài liền miễn lễ đi, Uyển nhi, biết được hôm nay tại sao trẫm lại gọi con vào cung không?”
” Uyển nhi không biết.”
“Aizz, Con nha, trẫm thương con như vậy, lại không biết con đúng là cố chấp, liên quan tới chuyện tứ hôn lần trước, là trẫm sơ suất, không có thăm dò qua ý tứ của Hoằng nhi , lại để  ầm ĩ thành như vậy.”
Lạc Diễn cúi thấp đầu, không nói tiếp, Ngọc Huyền Thiên nhìn về phía Lạc Diễn.
” Trẫm vốn cũng cảm thấy Hoằng nhi với con rất xứng đôi, nhưng lại không nghĩ tới Hoằng nhi này tính tình cũng ương nghạnh, azz… xem như là nó không có ánh mắt đi, tiểu tử này sau này nhất định sẽ hối hận.”
” Hoàng thượng nói quá lời, là Uyển nhi không có cái phúc khí kia.”
” Trẫm nghĩ, để bồi thường, hôm nay trẫm liền đồng ý một yêu cầu của con, thế nào?”
Nghe vậy, con mắt Lạc Diễn thoáng sáng lên, không ngờ rằng có được điều này, một khi đã như vậy, những vấn đề khó khăn khổ tư không có được biện pháp của mình lúc trước chẳng phải là đã có thể giải quyết rồi sao?!
” Nếu đã như vậy, Uyển nhi khẩn cầu hoàng thượng lại vì Uyển nhi chỉ hôn một lần nữa.”
Ngọc Huyền Thiên giật mình
” Cái này……”
” Hoàng thượng yên tâm, lần này, Uyển nhi lựa chọn cũng không phải là Thất hoàng tử.”
” Vậy, là công tử nhà nào?”
Lạc Diễn cười nhạt, sau đó nâng lên khuôn mặt, trên má phải lộ ra cái bớt sao sáu cánh vô cùng tinh sáng, hé mở môi mỏng
” Tướng phủ.”
” Tướng phủ? là con trai của Quân Đường Dương.”
” Uyển nhi còn có một thỉnh cầu khẩn cầu hoàng thượng thành toàn.”
Lạc Diễn bỗng nhiên quỳ xuống nói
” Đứng dậy nói nghe một chút đi.”
” Hoàng thượng, ngài đồng ý trước đi.”
Ngọc Huyền Thiên thấy nàng không chịu đứng dậy, liền gật đầu đáp ứng, Lạc Diễn lúc này mới đứng dậy, nhìn Ngọc Huyền Thiên nghiêm túc nói
” Hoàng thượng, Uyển nhi hi vọng lúc ngài tuyên bố tứ hôn, Uyển nhi gả đi là làm thiếp mà không phải là thê.”
” Cái gì? Việc này như thế nào được, nào có đạo lý đường đường là Quận chúa gả đi làm thiếp.”
” Hoàng thượng, ngài mới vừa rồi đã đồng ý.”
Lạc Diễn không thay đổi sắc mặt vội nhắc nhở, Ngọc Huyền Thiên sững sờ, cuối cùng cũng chỉ có thể thở dài một hơi.
” Tiểu Lâm tử, lĩnh chỉ.”
” Dạ.”
Lạc Diễn nhìn về phía hoa viên trăm hoa đua nở hết sức tươi đẹp, bốn tháng trước nàng gả vào tướng phủ, là làm chính thê, nhưng cuối cùng kết quả cũng là như vậy, lần này, nàng không làm vợ nữa, lấy thân phận thiếp, tiếp đón năm vị mĩ thiếp kia của hắn.

Vạn sự thiếp vi tiên (trọng sinh) _Chương 3

10 Th4

Chương ba Tam quận chúa vương phủ

anh

Sau khi nghỉ ngơi nửa tháng, bây giờ Lạc Diễn cũng biết được một chút ít chuyện của nàng từ trong miệng những người khác, nàng là Tam quận chúa của phủ Ngọc Thân Vương, con vợ cả, Ama của nàng có một chính phi và hai sườn phi, nàng có một người ca ca cùng cha cùng mẹ, tên là Ngọc Cận Ngấn, từ nhỏ thân thể đã không khỏe; còn có một tỷ tỷ tên là Ngọc Tử An, con của thứ thiếp, bởi vì ái mộ Thất hoàng tử, nàng thỉnh cầu hoàng thượng tứ hôn, ai ngờ lại bị Thất hoàng tử cự tuyệt, trong lúc thương tâm quẫn bách, liền nhảy sông Nguyệt. Nhìn dung nhan hoàn toàn xa lạ trong gương, Lạc Diễn một tay nhẹ nhàng xoa má phải, có một cái bớt, hình sao sáu cánh màu lam cỡ như đồng tiền, không chỉ không ảnh hưởng dung mạo của nàng, thậm chí còn tăng thêm một cảm giác thần bí.

“Khuynh Uyển, Kỷ Lạc Diễn ta may mắn được tái sinh trong thân thể của ngươi, cũng có ý định báo thù cho ngươi, nghĩ đến ta và ngươi đều là người bị ái tình gây thương tích, có lẽ bởi vì điều này, cho nên ta mới ở trong thân thể ngươi.”

” Tam Quận chúa, đến giờ uống thuốc rồi.”

nha hoàn tiểu Thu bưng thuốc vào phòng, đặt ở trên bàn, Lạc Diễn khẽ nhéo nhéo mắt, thuốc này thật khó ngửi.

” ta đã không có chuyện gì, không cần phải uống thuốc nữa.”

” nhưng là do Vương Phi……”

” tiểu Thu, cùng ta đi dạo một chút, thái y không phải nói ta nên thường xuyên ra ngoài đi dạo giải sầu sao.”

” dạ, Tam Quận chúa.”

Đã uống thuốc nửa tháng,  uống vào nữa chỉ  sợ là nàng phải đổi thành ấm sắc thuốc thôi. Lạc Diễn nguyện ý ra ngoài giải sầu, Vương Phi Triệu Mộng Bách tất nhiên là vui vẻ đồng ý, nàng chỉ dẫn theo một nha hoàn là tiểu Thu, hiện tại lại đi trên con đường cực kỳ quen thuộc, thời điểm đi tới Vưu phủ, hơi chút ngừng lại, nơi này từng là nơi nàng sinh sống mười hai năm, nhưng bây giờ vật còn người mất, ai có thể nghĩ tới người cậu cậu mình tôn kính như vậy, lại cũng sẽ vì viên Thất Tinh trong truyền thuyết có thể làm cho người chết khởi tử hồi sinh mà cướp đoạt sát hại mẫu thân của nàng. Nghĩ tới những thứ này, tâm không khỏi một trận co rút đau đớn, một khắc cũng không muốn nán lại, cất bước đi về phía trước, lúc đi ngang qua cửa hàng gạo liền phát hiện ông chủ nơi đó đặt cái sạp trước cửa, phân chia cháo cho những tên khất cái.

” ông chủ kia thật tốt.”

” Quận chúa không biết, đó là Chu Hổ chủ cửa hàng gạo Tuệ Tâm, ông ta thường hay phân chia it cháo cho những người ăn xin ở đây.”

ánh mắt Lạc Diễn không dừng lại trên người những tên khất cái đang chen lấn, mà là nhìn quần áo tả tơi trên thân người kia, cách đó không xa không có đi lấy cháo. Nhìn bộ dạng hắn ta, chắc cũng là khất cái, nhưng hắn chỉ ngồi ở góc tường, lẳng lặng cúi thấp đầu, không biết suy nghĩ cái gì, hay hoặc giả bởi vì bị xa lánh cho nên mới bị bỏ quên, không có cách nào lấy được cháo. không khỏi nhớ lại cuộc sống trước kia của mình, bất kể là ở Vưu phủ hay là tướng phủ, nàng hình như luôn là một người bị bỏ quên, bọn họ luôn luôn có một trăm ngàn lý do để quở trách nàng.

” Này!”

Nàng đi tới trước người tên khất cái kia, đưa cho hắn một thỏi bạc, tên khất cái kia nghe tiếng ngẩng đầu nhìn về phía nàng, trên khuôn mặt tràn đầy bụi đất, nhìn không ra tướng mạo, nhưng có một đôi mắt thu hút tâm hồn người, mắt dài, đuôi mắt hơi cong, bốn phía hơi đỏ ửng, mắt giống như hoa đào, tựa như say nhưng không phải là say. Hắn chỉ kinh ngạc nhìn Lạc Diễn, rồi sau đó chuyển động về phía bạc trong tay của nàng, cũng chậm chạp không nhận lấy.

” Quận chúa nhà ta có hảo tâm thưởng ngươi bạc, ngươi, tên khất cái này lại không biết tốt xấu, ngươi……”

” Tiểu Thu!”

Một lát sau, người nọ cuối cùng cũng nhận lấy bạc trong tay Lạc Diễn, để vào trong ngực, ngay cả câu cám ơn cũng không có, nếu cẩn thận quan sát sẽ thấy khóe miệng của hắn hơi hơi giương lên.

” vị Bồ Tát sống này, van xin ngài thu tôi đi!”

Ngay khi Lạc Diễn xoay người muốn rời khỏi, từ bên cạnh lao ra một tiểu cô nương mười lăm mười sáu tuổi, toàn thân rách rưới, một tay liền ôm lấy chân Lạc Diễn, khóc đến thương tâm muốn chết.

” Tên to gan này, không mau buông Quận chúa nhà ta ra!”

” Bồ Tát sống a, tôi đây là đường cùng mới có thể đến van cầu ngài a, xin ngài thương xót thu nạp Khuyết nhi đi, Khuyết nhi có thể làm nô tỳ hầu hạ ngài a!”

” Nhưng mà tôi không cần nha hoàn.”

” Ngài dư một đứa nha hoàn cũng sẽ không nhiều a, Khuyết nhi không cha không mẹ không chỗ nương tựa, nếu ngài không chịu thu lưu tôi, tôi liền phải phơi thây đầu đường a!”

Không cha không mẹ, không chỗ nương tựa, tám chữ này như sinh sôi nảy mầm đâm vào trong lòng Lạc Diễn, cúi đầu nhìn tiểu a đầu vẫn còn đang khóc, không khỏi thở dài một hơi.

” Như vậy, ngươi theo ta hồi phủ đi.”

” Đa tạ Bồ Tát sống nha, đa tạ Bồ Tát sống nha!”

Lạc Diễn cũng không biết vì sao, sau khi sống lại, đối với những từ không cha không mẹ không chỗ nương tựa nhạy cảm như vậy, mười hai năm trước mặc dù nàng cũng là một người, nhưng lại chưa từng để ý nhiều như vậy a!

Quân Trình Văn tất cả giữa ngươi và ta, nên làm sao cho đúng!