Tag Archives: Fresh Quả Quả

Thoát cốt hương [Chương 50]

3 Th8

Năm xưa

Edit: Cookies

Lại tới đêm Giáng Sinh, tuyết vẫn rơi nhiều như lúc trước, trắng xóa như cơn mưa đầy lông ngỗng. Mơid gần tới bảy giờ chiều mà sắc trời hầu như đã tối đen, Giang Tiểu Tư tạm biệt bạn học, chạy thật nhanh ra khỏi viện bảo tàng thành phố. Hơn hai năm trôi qua, dường như nàng vẫn không có thay đổi gì, vì cố gắng che dấu việc mình không hề lớn lên, ngày nào nàng cũng mặc rất nhiều quần áo bên trong, mua trang phục cũng chọn những kiểu trưởng thành, nhưng khuôn mặt trẻ con thì vẫn không thể nào che đậy được.

Thẩm Mạc cầm một chiếc ô màu đen đang đứng dưới cột đèn ven đường đối diện chờ nàng, không hề nhúc nhích, như thể đã bị đông cứng thành một pho tượng nghệ thuật vậy.

Giang Tiểu Tư thấy anh thì khóe miệng giương lên càng cao, chân bước càng mau, nhanh chóng băng qua đường lớn chui vào dưới ô cùng anh. Tiếp tục đọc

Thoát cốt hương [Chương 19]

4 Th4

9b6dc48b5b737abff11f3655

Thiên Lý Hương ở Bách Lý Nhai

♥ Edit: Cookies

“Ông chủ Giang, buổi sáng tốt lành.”

“Buổi sáng tốt lành.”

“Ông chủ Giang, đến đây dạo phố sao?”

“Đi loanh quanh một chút.”

…….

GIang Lưu thong dong bước đi trên đường, hết người này tới người khác dừng lại chào hỏi anh, anh hòa nhã mỉm cười gật đầu, vừa đi vừa nhìn quanh, xem xét các cửa hàng mọc san sát nhau ở hai bên đường. Nhà thì theo kiểu cổ kính, xây theo kiểu lầu bát giác, mái ngói cong cong, lại có nhà thì tráng lệ nguy nga như một cung điện nhỏ, có những nhà lại có mái vòm nhọn, nhiều cột trụ nhỏ, xây theo kiến trúc Gothic cầu kỳ hoa mỹ, còn có những nhà lại là nhà cao tầng xi măng cốt thép theo kiểu hiện đại.

Mỗi căn nhà lại mang những phong cách khác hẳn nhau, làm người ta cảm thấy khu phố tràn ngập cảm giác không hài hòa. Nhưng dường như mọi người trên đường không hề cảm thấy như vậy, bởi vì mỗi người họ cũng mang trên mình những phong cách cực kỳ khác biệt nhau.

Bên kia có một người trông rất đói bụng, mặt đỏ quạch, nhe răng nanh đứng trước tủ kính của tiệm vịt nướng mà chảy nước miếng. Bên này có một người mới ra khỏi quan tài, khuôn mặt tái nhợt, còn chưa biết đi lại nên đành duỗi thẳng hai tay mà bò lê trên đường. Phía trên không trung thỉnh thoảng có vài sinh vật bán trong suốt lơ lửng bay qua, làm cho người ta nổi cả da gà. Trên mặt đất, có rất nhiều vật hình thù kỳ quái chạy qua chạy lại, người đi đường cần cẩn thật tránh dẫm phải bọn họ.

Ngay cả những người có cử chỉ như người bình thường, cũng có người mặc cổ trang, người mặc váy ngắn, người mặc áo giáp, người mặc trang phục nữ đạo sĩ, lưng đeo một thanh đao, có người thì dán một lá bùa ở đằng sau gáy, kiểu kì lạ nào cũng có cả.

Nơi này chính là thế giới phi nhân loại ở thành phố Đào Nguyên, Bách Lý Nhai.

Khách sạn, quán cơm, khu mua sắm, bệnh viện, trường học, giáo đường, khu dân cư, tất cả đều có đầy đủ tại đây. Tất cả các loại phi nhân loại đều có mặt ở nơi này. Người thì định cư tại đây, người là đến đây mua sắm, người tới tham quan, còn có cả những quỷ hồn chưa muốn đầu thai ở tạm nơi này. Đường phố lúc nào cũng vô cũng náo nhiệt, đặc biệt là buổi tối. Tuy rằng nơi này hỗn tạp, tính lưu động của dân cư cũng rất cao (hay di chuyển), nhưng luôn có quỷ sai tuần tra khắp nơi, mỗi cửa hàng cũng mời những quỷ quái lợi hại làm bảo vệ nên tính trị an ở đây không hề kém.

Lúc đầu, Giang Lưu định mở Thoát Cốt Hương ở đây, nhưng lại nghĩ nên để Tiểu Tư tiếp xúc nhiều với cuộc sống của người bình thường thì tốt hơn. Rất nhiều người ở Bách Lý Nhai đều cần máu để duy trì sự sống, họ đều là khách hàng của Thoát Cốt Hương, nhưng số người biết Giang Lưu và Giang Tiểu Tư là cương thi không nhiều, chỉ biết họ có đại tỷ của Bách Lý Nhai là Diệu Yên làm chỗ dựa chống lưng nên cũng không dám tới tiệm gây sự, hoặc lấy hàng hóa mà không trả tiền.

Lần này, Giang Lưu tới đây là để tìm Quỷ Anh (linh hồn trẻ con)  trốn thoát lần trước, sau khi làm nó bị thương, lâu rồi cũng không phát hiện ra tung tích của nó. Tiểu quỷ kia rất ham chơi, Giang Lưu đoán chắc nó sẽ đến nơi này nên đã nhờ bạn bè ở đây dò la. Vừa rồi có lời nhắn rằng tiểu quỷ kia xuất hiện ở Bách Lý Nhai, anh lập tức rời bệnh viện tới đây.

Quỷ Anh kia rất lợi hại, mặc dù nó không mang oán khí quá nặng, cũng chưa từng tấn công con người, nhưng nó thích đùa dai, những nơi nó đến hầu như trở thành những đống hỗn độn. Giang Lưu nghĩ tốt nhất phải mau chóng bắt được nó, nếu không chẳng biết thân thể nó còn chống đỡ được bao lâu nữa.

“Giang huynh!”

Đột nhiên, một giọng nam vang lên từ phía sau, một cây quạt xếp vỗ nhẹ lên vai anh.

Giang Lưu quay đầu lại thì thấy một chàng trai mặc nguyệt sắc trường bào, đầu cài phát quan (*) đang mỉm cười, gật đầu với anh, cử chỉ của người này rất tao nhã, giống như mới xuyên không từ cổ đại tới đây.

Giang Lưu ngạc nhiên, hơi nheo mắt cố gắng nhớ lại. Mặc dù anh không phải người gặp ai một lần sẽ nhớ kỹ được, nhưng nếu đã từng gặp nhau ít nhất cũng cảm thấy quen mắt, nhưng người này hoàn toàn xa lạ với mình.

Nhìn trang phục của anh ta, Giang Lưu tưởng là người mới tới liền đáp lễ, hơi chắp tay: “Xin hỏi, huynh đài là…?”

Đối phương mở quạt lớn tiếng cười ha hả, sau đó hơi cúi người, nắm tay lại đưa lên miệng ho khan vài tiếng, rất quen thuộc, Giang Lưu lập tức nhận ra.

“Dạ bà bà?”

Trầm Khấu Đan nhẹ nhàng gật đầu: “Giang huynh đến đây để bắt Quỷ Anh kia sao?”

“Đúng vậy, sao cô cũng tới đây?”

“Tôi cũng nghe tin Quỷ Anh kia xuất hiện ở Bách Lý Nhai nên muốn tới giúp Giang huynh một tay, dù sao việc này cũng là do tôi mà ra.”

Giang Lưu cười lắc đầu: “Chúng ta đừng đối đáp kiểu này nữa, sao cô lại ăn mặc kiểu này?”

Thẩm Khấu Đan khẽ dùng quạt xếp vỗ đầu: “Xin lỗi, xin lỗi, thói xấu nhiều năm rồi, cải trang thành kiểu gì thì tôi sẽ nói năng kiểu đó, là phản xạ tự nhiên. Ăn vận kiểu này đẹp không? Bình thường tôi rất thích đọc tiểu thuyết võ hiệp, nhưng lúc nào cũng phải cải trang thành cảnh sát, luật sư này nọ, hôm nay đến Bách Lý Nhai nên phải trở thành người giang hồ một lần.”

“Sao không đeo thêm một thanh kiếm nào đó.”

“Người thực sự có võ công cao cường không phải không cần kiếm sao? Một cây quạt xếp có thể khuynh đảo giang hồ.” Thẩm Khấu Đan khẽ nâng tay trái, làm ra vẻ phong thái nổi bật xuất trần.

Giang Lưu cười nói: “Vậy cô đã phát hiện được tung tích Quỷ Anh chưa?”

“Vẫn chưa, phố Quỷ này dài như vậy, chỗ ăn chỗ chơi cũng rất nhiều, đã tới đây rồi, tôi đoán mới qua nửa khắc chắc nó vẫn chưa đi, hay chúng ta tới Thiên Lý tửu lâu uống một chén đi, lấp bụng xong lại cùng tìm tiếp, được không?”

Giang Lưu nhướn mày ngạc nhiên, nhưng cũng không từ chối, mỉm cười gật đầu.

Bách Lý tửu lâu là quán rượu lớn nhất ở Bách Lý Nhai, có khoảng năm tầng, ghế lô hay phòng riêng đều có, còn thường xuyên có quỷ nương tử (không phải vợ quỷ đâu, là ma nữ) tới hát mua vui. Ghế ngồi cũng có cao thấp đủ kiểu, hình dạng gì cũng có, phù hợp với nhiều loài phi nhân loại khác nhau.

Giang Lưu mặc áo choàng đen và Thẩm Khấu Đan mặc cổ trang màu trắng cùng nhau đi vào trong tiệm, tuy hoàn toàn không phù hợp, nhưng mọi người đã quen nên cũng không để tâm.

Hai người chọn một vị trí ở sảng lầu 3 ngồi xuống, Thẩm Khấu Đan thấy thỉnh thoảng lại có người hoặc cúi đầu thăm hỏi, hoặc vẫy tay chào, hoặc nhiệt tình trò chuyện, cười nói với Giang Lưu bèn cất tiếng nói.

“Công việc làm ăn của anh tốt thật.”

“Hoàn hảo.”

“Anh là con người, sao lại làm ăn với quỷ quái?”

“Kiếm được nhiều tiền a.”

“Trông anh cũng không giống người thiếu tiền, vừa làm bác sĩ vừa làm hóa trang (trang điểm tử thi), lại mở tiệm nữa, anh không thấy mệt sao?”

“Không mệt.” Tất nhiên làm sao cô hiểu được cái cảm giác trống rỗng của người đã sống ngàn năm, đành dựa vào sự bận rộn mà bổ sung cho sự trống trải, làm như vậy cuộc sống sẽ có ý nghĩa thêm một chút.

“Tiểu nhị, cho một bình Thiên Lý Hương, hai cân thịt bò.” Thẩm Khấu Đan gọi to.

“Được, có ngay!”

Giang Lưu nhìn người trước mặt, nếu không phải đã từng gặp Dạ bà bà trước đây, đúng là nhất thời anh không có cách nào biết người này là nam hay nữ.

“Cô thường tới đây uống rượu sao?”

“Đúng vậy.”

Thẩm Khấu Đan thấy vẻ mặt Giang Lưu đầy ý cười thì bất mãn nhướn mi.

“Làm sao, không được chắc, trước cửa quán cũng không treo biển ghi sĩ (kẻ sĩ – người tri thức) và chó không được vào.” m(_._)m

“Nếu những “người” xung quanh đây biết cô đang cùng ngồi dưới mái hiên với họ, không biết sẽ bị dọa thành như thế nào nữa.”

Thẩm Khấu Đan cười ha ha: “Tôi có phải quỷ dạ xoa đâu, cũng không giống như chú tôi, ghét quỷ như kẻ thù, chỉ cần họ không làm chuyện phi pháp thì nước sông không phạm nước giếng.”

“Rượu và thức ăn đến đây, mời hai vị khách quan thưởng thức.” Tiểu nhị là một u hồn chỉ tu luyện được một nửa thực thể, bay qua bay lại trên không trung, nhưng động tác vẫn rất nhanh nhẹn.

Thẩm Khấu Đan nâng chén, chắp tay, uống một hơi cạn sạch, Giang Lưu nhấp một ngụm nhỏ, nói: “Đừng uống quá nhanh, rượu ngon phải từ từ thưởng thức.”

“Tính tôi nôn nóng, thấy rượu ngon là mê, hay làm hỏng việc, chú tôi bảo tiểu Miêu quản tôi, không cho tôi uống rượu, tôi đành thỉnh thoảng dịch dung trốn tới đây. Vừa mới tiến vào Bách Lý Nhai, từ xa đã ngửi được mùi hương này, tôi đã không nhịn được, một ly quán, nhị chén chước, tam chén phẩm (ý là uống cạn ly đầu, uống từ từ ly thứ hai, đến ly thứ ba mới thưởng thức, chắc vậy), bây giờ phải giải quyết cơn nghiện đã.”

Giang Lưu gật đầu: “Rượu của Thiên Lý tửu lâu ở Bách Lý Nhai, hương bay ngàn dặm. Chỉ tiếc rằng, vì thứ quỳnh tương ngọc dịch khó tìm trên đời này, không biết bao nhiêu người vẫn lưu luyến một lần say chốn nhân gian, không chịu đi đầu thai.” (Quỳnh tương ngọc dịch: Quỳnh là ngọc đẹp, tương và dịch là cách gọi chất lỏng, cái này nghĩa là rượu làm từ ngọc đẹp. Thời xưa người ta tin rằng uống rượu làm từ ngọc có thể thành tiên. Thành ngữ này chỉ rượu hay đồ uống ngon)

“Đúng vậy, nếu là tôi, chắc chắn cũng sẽ luyến tiếc a.”

Hai người vừa uống rượu vừa trò chuyện, ăn uống no say xong bắt đầu xuống lầu đi đuổi bắt Quỷ Anh kia.

“Hai vị, xin dừng bước.”

Đột nhiên, một giọng nói gọi lại hai người họ, Thẩm Khấu Đan quay lại, nhìn trái nhìn phải, lấy cây quạt chỉ vào chính mình.

“Gọi chúng tôi sao?”

Đó là một người đàn ông trung niên nhìn lấm la lấm lét, có vài sợi râu râu mọc thưa thớt, má phải còn có một nốt ruồi đỏ to đùng, đằng sau kéo theo một chiếc đuôi cáo thật dài. Bên cái quán nhỏ của ông ta cắm một lá cờ bằng vải, ở trên có ghi “Bán yêu bán tiên, cũng cuồng cũng điên.” Vài chữ to kia, vừa nhìn cũng biết là thầy tướng số.

“Hai vị công tử dáng vẻ bất phàm, có muốn xem chỉ tay hay không, hoặc đoán chữ?”

Giang Lưu cười xua tay: “Đa tạ.” Anh không tin số mệnh, hơn nữa càng chẳng tin mấy thứ của thầy tướng số.

Thẩm Khấu Đan lại ngồi xuống trước quầy: “Nghe nói thầy tướng số là hồ tiên xem rất chuẩn, thử một chút được không?”

“Vị công tử này nói đúng, Cổ mỗ xem bói tuyệt đối chính xác, không đúng không lấy tiền.”

Thẩm Khấu Đan liền hủy bỏ lớp ngụy trang tren tay, để ông ta nhìn lòng bàn tay. Giang Lưu cũng là người rất ít khi từ chối ai khác, vì vậy cũng để Cổ hồ tiên nhìn chỉ tay.

Cổ hồ tiên vuốt ria mép, trầm tư một hồi lâu: “Hóa ra vị này là tiểu thư sao, tặng hai vị một câu: Vị công tử này, anh sắp mất đi thứ quan trọng nhất. Vị tiểu thư này, cô sắp tìm lại được thứ quan trọng nhất.” Nói xong cười tủm tỉm nhìn hai người.

“Như vậy là xong sao?” Thẩm Khấu Đan ngạc nhiên, cô tưởng rằng ông ta phải nói ra một đống chứ, không phải trong tiểu thuyết võ hiệp, thầy tưởng số đều nói tất cả tên tuổi đối phương, lập ra đình hay không sao?

“Bản đại tiên liệu việc như thần, không xem quá khứ, chỉ đoán tương lai, mấy việc đoán thân phận hoàn cảnh đối phương là chuyện trẻ con, tôi khinh thưởng.”

“Vậy chúng tôi làm sao biết được ông nói đúng hay không?”

“Chờ việc xảy ra thì cô đến trả bạc cho tôi, đến lúc đó thì phải trả nhiều hơn, không chừng tôi có thể cho mấy người biết nhiều hơn.”

Mơ hồ quá, chẳng thú vị gì cả, Thẩm Khấu Đan thất vọng rời đi. Giang Lưu lại nhíu mày, im lặng thật lâu.

“Giang huynh, chẳng lã anh tin lời ông ta?”

Giang Lưu lắc đầu, đúng là anh không tin, nhưng thứ quan trọng nhất với anh chính là Tiểu Tư và Liễu Chi, chỉ cần có vấn đề gì liên quan tới bọn họ thì đều khiến anh cảnh giác.

“Giang huynh, có một cái đuôi nhỏ đi theo chúng ta đó!”

Giang Lưu quay lại, thấy có một bóng dáng quen thuộc đang cuống quít trốn vào sạp bánh bao bên đường, bất giác nở nụ cười.

Đi tới, người kia vẫn không dám ngẩng đầu, cắn mạnh chiếc bánh bao trong tay.

“Vũ Thần?”

“Ô ô ô….” Vũ Thần cố gắng nuốt miếng bánh bao xuống, xấu hổ đỏ mặt, vẫy tay chào hỏi: “Ha ha, Giang đại ca, thật trùng hợp, thật trùng hợp! Không ngờ gặp được anh ở đây, anh cũng đến dạo phố sao?”

lầu bát giác

Kim quan

Thoát cốt hương [Chương 18]

31 Th3

Giáo sư Thẩm ra tay đánh đàn ông phụ bạc

♥ Edit: Cookies

Giang Tiểu Tư không hiểu nổi tại sao Thẩm Mạc luôn tùy tiện đánh nhau với người ta ở trên đường. Nhìn anh trông lạnh lùng thản nhiên, thì ra cũng là người nóng nảy.

Lí Nguyệt Y vội vã xông tới trước mặt Thiệu Băng, người đang đau đến nỗi không dậy nổi, sốt ruột hỏi han: “Băng ca ca, anh không sao chứ?”

Thiệu Băng giận tới nghiến răng, muốn đứng dậy đánh trả nhưng lại sợ bị thương nặng hơn, muốn chửi ầm lên, nhưng miệng lại rất đau. Quay đầu nhìn thấy Lí Nguyệt Y nước mắt rưng rưng, gương mặt ấy làm cho người ta thật thương tiếc, thái độ cậu lập tức trở nên dịu dàng, nắm lấy bàn tay nhỏ bé của cô. Tiếp tục đọc

Thoát cốt hương [Chương 16]

20 Th3

1b

Đại thúc cổ hủ gặp kẹo que

♥ Edit: Cookies

Chúc các tình yêu thi học kì vui vẻ ♥ 

Trông Giang Lưu cũng sấp sỉ tuổi Thẩm Mạc, khoảng trên dưới 30 tuổi, không ai tin nổi anh lại có con gái lớn như vậy.

Tiểu Đường nhìn anh, cảm động đến rơi nước mắt, cảm ơn rối rít, ánh mắt Lâm Cường nhìn anh lại có vẻ đề phòng. Anh ta sống đến giờ đã hơn nửa đời người, trừ Thẩm Mạc, chưa từng gặp người nào có thân thủ tốt như vậy, phải biết đây là thời hiện đại, không phải phim võ hiệp. Đạn còn không giải quyết nổi, sao Giang Lưu chỉ dựa vào một đồng tiền đã giải quyết nhanh gọn?

Lúc này, nhìn thấy Giang Tiểu Tư sáng lạn tươi cười, bao nhiêu lo lắng, giận dữ trong lòng Giang Lưu đã tiêu tán đi gần hết. Nhưng đối mặt với người luôn mang theo cảm giác áp bức như Thẩm Mạc, Giang Lưu vẫn cẩn thận đề phòng, trực giác nói cho anh, người này cực kì nguy hiểm. Hơn nữa, khi nhìn anh ta che chở Tiểu Tư trốn ra, trong lòng anh nhen nhóm lên một dự cảm không tốt.

Giang Tiểu Tư hoàn toàn quên việc mình nói dối Giang Lưu lén tới đây, còn vui vẻ giới thiệu với anh: “Ba, đây là cảnh sát Tiểu Đường và Lâm Cường, đây là giáo sư Thẩm, Thẩm Mạc.”

Giang Lưu hơi mỉm cười, lịch sự cúi đầu: “Xin chào mọi người, tôi là Giang Lưu, Tiểu Tư đã làm phiền mọi người rồi.”

Tiểu Đường vội xua tay: “Nhờ vào Tiểu Tư vụ án lần này mới được phá, thật ngại đã kéo em ấy vào việc này.”

Giang Lưu lắc đầu, ngồi xổm xuống, nghiêm túc nhìn Tiểu Tư: “Tuy có khả năng sẽ gặp phải nguy hiểm, nhưng nếu con đã quyết tâm, ba sẽ không ngăn con đi với họ, con không nên nói dối ba.”

Giang Tiểu Tư  gãi đầu, nép vào lòng ba làm nũng: “Con sợ ba lo lắng a.”

“Con làm như thế ba càng lo lắng hơn, mấy hôm nay đã xảy ra chuyện gì? Lát nữa con phải giải thích rõ ràng cho ba.”

“Dạ, tuân mệnh!” Giang Tiểu Tư chột dạ quay người lại, nhìn những gì còn lại của căn nhà gỗ thở dài: “Hiện tại Dương Ngạn đã chết rồi, khi trở về nên giải thích với Diệp Miêu như thế nào đây?”

Thẩm Mạc thản nhiên nói: “Không cần giải thích, kể lại câu chuyện từ đầu đến cuối là được, nếu cô ấy dám gây sự hại người nữa, tôi sẽ làm cho cô ấy vĩnh viễn không được siêu sinh.”

Giang Tiểu Tư rùng mình, cần gì phải ác như vậy chứ, tuy Diệp Miêu cũng có lỗi, nhưng về tình cũng hiểu được. Mặt khác, tuy chỉ mới gặp nhau lần đầu, sao nàng lại cảm thấy giữa ba và Thẩm Mạc có địch ý? Chẳng lẽ đây là trực giác trời sinh giữa đạo sĩ và cương thi? Nhớ lúc đầu, Thẩm Mạc cũng rất chán ghét mình, hiện tại mới có thái độ khá hơn. Lúc nãy trong hầm mộ, mình cũng bị dọa cho chết đứng, nếu không có anh ta bảo vệ, có lẽ mình cũng bị hoa Ma Linh cắn một miếng? Nghĩ tới trong lúc nguy hiểm, Thẩm Mạc giữ chặt tay nàng, mặt nàng bất giác đỏ lên.

Lâm Cường đứng đó thét to ra lệnh: “Tiểu Đường, cẩn thận kiểm tra một lượt xem có chứng cứ hay phát hiện gì không.”

Mấy người tìm kiếm trong đống đổ nát, đột nhiên Giang Tiểu Tư reo lên: “Tôi tìm thấy một chiếc laptop.”

Giang Tiểu Tư mở ra xem, là hãng IBM, chắc là của Dương Ngạn, đáng tiếc là đã bị phá hỏng.

“Tôi sẽ mở phần cứng ra, khôi phục lại dữ liệu.”

Năm người gọi điện báo cho cảnh sát địa phương, sau đó xuống núi, lái xe về Thành phố Đào Nguyên, chân của Tiểu Đường dùng thuốc của Thẩm Mạc mang theo, lại nhờ Giang Lưu băng bó nên đã không đáng ngại nữa.

Vì Giang Tiểu Tư buồn ngủ, vừa mệt vừa đói lại khát máu nên vừa lên xe đã thiếp đi, cuộn mình trong lòng Giang Lưu mà ngủ. Mọi người đều chưa từng gặp cô bé nào lớn như vậy còn thân thiết với ba như vậy , hơn nữa nhìn thế nào Giang Lưu cũng không giống cha nàng. Tiểu Đường không nhịn được, mở miệng hỏi:

“Giang tiên sinh làm nghề gì, sao thân thủ lại giỏi vậy?”

“Tôi làm bác sĩ.”

“Thảo nào động tác băng bó cho tôi thành thạo như vậy.” Tiểu Đường cười ha ha.

Giang Lưu gật đầu, tiếp tục im lặng ôm Giang Tiểu Tư, Thẩm Mạc ngồi bên cạnh liếc nhìn một cái, nhíu mày, Giang Lưu này cho anh ấn tượng đầu tiên còn kỳ quái hơn Giang Tiêu Tư, chẳng lẽ buôn bán với quỷ quái quá nhiều, trên người cũng bị lây dính chút quỷ khí?

Trong lòng anh hơi tức giận với Giang Lưu, anh ta thân là người giám hộ của Giang Tiểu Tư, lại không chăm sóc nàng tốt, nhỏ như vậy đã mang thai. Anh đoán có lẽ Giang Lưu còn chưa biết chuyện này, đang muốn mở miệng hỏi anh ta định tính sao, dù gì sinh đứa trẻ kia ra cũng sai, phá đi cũng sai, không thể quyết định qua loa, nhưng vẫn ngại có Lâm Cương và Tiểu Đường ở đây, thật khó nói.

Tiểu Đường lái xe đưa hai người Giang Lưu đến trước cửa Thoát Cốt Hương. Giang Lưu hỏi bọn họ có muốn vào ngồi chút không, Tiểu Đường nhìn đống đồ chơi tình dục trong tủ kính, lại còn người mẫu mặc nội y, vội lắc đầu xua tay đáp lần sau.

Giang Lưu bế Tiểu Tư lên lầu, đặt nàng lên giường, sau đó xuống lầu làm đồ ăn. Giang Tiểu Tư bị mùi thức ăn đánh thức, ăn xong liền bắt đầu sửa phần cứng khôi phục dữ liệu.

“Sau này không được tiếp xúc nhiều với Thẩm Mạc nữa, biết không?” Giang Lưu dặn dò nàng.

“Ba, con biết ba lo cho con, thực ra Thẩm Mạc không giống với lời đồn đâu, người đó rất tốt.”

“Anh ta đối với con người rất tốt, nhưng đối với phi nhân loại không như vậy. Bây giờ anh ta còn chưa biết thân phận của con, nhưng một ngày nào đó sẽ biết. Khi đó anh ta ra tay với con, con nghĩ mình chịu nổi sao? Chạy đi đâu cho thoát?”

Giang Tiểu Tư ngây người, đột nhiên cảm thấy cực kì khó chịu, nhớ tới việc anh tay không hề che dấu sự chán ghét đối với phi nhân loại, lòng hơi nhói đau. Nàng lại tự an ủi chính mình, chắc Thẩm Mạc sẽ không đối xử với nàng như vậy chứ, nàng không làm việc xấu, chẳng phải từ xưa thiện ác đều phân rõ ràng sao.

“Ba yên tâm, con sẽ cẩn thận, chờ con đem chuyện Diệp Miêu lần này giải quyết xong đã.”

Thẩm Mạc vừa về nhà, Caramen lập tức chạy ra đón, tíu tít vẫy đuôi, lại không dám quá mức thân thiết với anh. Không ngờ vụ án kết thúc nhanh như vậy, lúc Giang Tiểu Tư đi đã chuẩn bị cho nó thức ăn trong vòng ba ngày, Thẩm Mạc vào phòng bếp, nào ngờ nó đã ăn sạch sẽ. Thẩm Mạc bất đắc dĩ lắc đầu, đúng là rất giống Giang Tiểu Tư, chẳng những tính nết giống, ánh mắt giống, ngay cả ăn uống cũng giống nhau.

Sáng hôm sau Giang Tiểu Tư lại đến gõ cửa, Thẩm Mạc đã bị nàng quấy rầy quen rồi. Nàng hai mắt hơi đỏ, cầm phần cứng trong tay: “Tôi sửa được rồi.”

“Thức đêm sao?” Sẽ không tốt cho trẻ nhỏ. Thẩm Mạc nhíu mày nhìn nàng, vào bếp pha cho nàng cốc sữa.

“Không, nhưng tôi tìm được một ít bản viết của Dương Ngạn, tôi đên đây định lên mạng tán gẫu với Diệp Miêu, sau đó đưa mấy thứ đó cho cô ấy đọc, nếu cô ấy vẫn cảm thấy tôi không giữ lời hứa, muốn hại tôi, anh cần phải giúp tôi trấn trụ cô ấy nha.”

Thẩm Mạc gật đầu, dù sao Thẩm Khấu Đan cũng đã lấy được Tử Âm Văn Chương tới đây, hiện tại muốn giải quyết Diệp Miêu thật quá dễ dàng.

Giang Tiểu Tư mở chương trình chat QQ đã nhiều ngày chưa dùng đến, Thẩm Mạc liền đứng bên cạnh nàng, đột nhiên nàng cảm thấy thật an toàn. Lại nhớ lại lúc trong hầm mộ, anh ta nắm chặt tay mình chạy ra, cảm thấy bàn tay ấy vừa mạnh mẽ vừa ấm áp, đây là người đàn ông thứ hai trong cuộc đời muốn bảo vệ nàng.

Thẩm Mạc chú ý tới ánh mắt nàng nhìn mình, mày liền nhíu lại.

Tiếng QQ tách tách vang lên, vì vài ngày chưa lên mạng, nàng có rất nhiều tin nhắn. Giang Tiểu Tư chỉ liếc nhìn, cũng không có hứng trả lời, lập tức gọi Diệp Miêu.

-Tôi tới đây.

Diệp Miêu vẫn online, tên hiển thị và trạng thái đều không đổi (người này đã chết, có việc hóa vàng :v), nhưng hình đại diện trước kia vốn là một màu đỏ, này biến thành trắng xóa, hòa với phông nền QQ, trông giống như không tồn tại.

Một lúc lâu sau vẫn không thấy trả lời, Giang Tiểu Tư lại gõ.

-Có ở đó không?

-Đây. Cuối cùng bên kia cũng trả lời.

-Tôi tìm được Dương Ngạn rồi.

-Rất nhanh, còn bốn ngày nữa mới đến ngày hẹn.

-Tuy rằng tôi tìm được anh ta, nhưng không thể mang anh ta đến giúp cô, hôm qua anh ta đã chết, chắc cô cũng biết rồi.

Bên kia lại im lặng thật lâu.

-Đáng nhẽ hắn phải chết trong tay ta, ai giết hắn?

-Nghiêm túc mà nói thì là anh ta tự sát.

-Sợ tội tự sát sao? Ha ha.

-Diệp Miêu, anh ta không giết cô, hung thủ không phải anh ta mà là vợ anh ta.

-Ngươi nói sao?

Màn hình lóe lên, trở nên sáng hơn. Giang Tiểu Tư liền kể lại toàn bộ câu chuyện, Dương Ngạn muốn sống không được muốn chết không xong, biến thành thực vật mà sống ra sao, cuối cùng giãy giụa thoát khỏi thứ duy trì sinh mệnh kia mà héo rũ rồi chết đi thế nào.

Bỗng nhiên từ loa máy tính phát ra liên tiếp phát ra tiếng phụ nữ cười to, rất chói tai, vang vọng thật lâu trong căn phòng, Giang Tiểu Tư không biết thật ra Diệp Miêu đang cười hay đang khóc nữa.

“Quả nhiên người đàn bà kia lợi hại, đúng là gừng càng già càng cay, kết cục như thế so với việc tôi tự tay trả thù hắn còn lợi hại gấp trăm lần … Nhưng nếu hắn đã quyết định ly hôn, vì sao còn giết chết con chúng tôi, vì sao!?”

Nói tới lời cuối cùng, dường như Diệp Miêu đang phẫn nộ rít gào, loa phát ra những âm thanh chói tay gay gắt.

-Cô bình tĩnh đi, tôi tìm thấy vài thứ trong ổ cứng của Dương Ngạn, cô có muốn xem không?

-Có liên quan tới tôi sao?

-Đúng vậy.

-Gửi cho tôi.

Vì vậy, Giang Tiểu Tư kết nối với phần cứng kia, mở bản word bên trong ra.

—————————————————————————————————————–

Giải thích chút: Chỉ có Tiểu Tư mình để là nàng, những người khác mình đánh là cô, để phân biệt 😀

Thoát cốt hương [Chương 15]

16 Th3

EnoIllustrations14

Thập Nhị Xỉ Ma Linh

♥ Edit: Cookies

Cuối tuần ta vui ♥

Choáng ngợp cả căn phòng là loài thực vật to lớn kỳ dị, đóa hoa đỏ như máu có đường kính dài đến 2m, mà vô số cánh hoa đều như có sinh mệnh, vặn vẹo phập phồng, trông giống như khoang miệng đầy máu nhe ra hàm răng nanh trắng nhởn. Từ trên thân cây, những dây leo xanh biếc kéo dài ra, giống như những con rắn chậm rãi bò dọc trên mặt đất, uốn lượn trên vách tường.

Còn Dương Ngạn, đang ở ngay trên thân của “loài thực vật” đó, anh ta giống như một phiến lá cắm trên thân cây, từ đầu gối trở xuống đã sát nhập với thân cây, hai tay vươn ra như cành cây. Đầu, cổ, lưng, ngực hay các nơi khác trên cơ thể anh ta cũng mọc ra những dây leo màu xanh biếc. Nhưng anh ta vẫn còn sống, thỉnh thoảng khuôn mặt hơi nhăn lại, miệng còn đang thở thoi thóp.

Giang Tiểu Tư hoảng sợ níu lấy tay áo Thẩm Mạc, cuống quit quay mặt đi không dám nhìn, không nhịn được thở ra một ngụm khí lạnh.

Ở các nhánh khác của cây cũng có những hình người như vậy, có người cuộn mình giống như một cục u nổi trên thân cây, cũng có người ôm dính vào thân cây, cả thân thể đều sát nhập vào cây.

Giang Tiểu Tư lúc này cảm thấy rất muốn nôn, cuối cùng nàng đã hiểu tại sao vừa rồi lại cảm nhận được hơi thở của rất nhiều người, bọn họ… tất cả bọn họ đều còn sống!

Lúc này, nhân cơ hội Lâm Cường còn đang trong trạng thái khiếp sợ mà lơn là trông giữ, Long Vãn Thu chậm rãi đi tới cạnh nhánh cây Dương Ngạn, giơ lên đôi tay mang còng tay nhẹ nhàng vuốt ve mặt Dương Ngạn.

“Thấy không, tôi nói rồi, anh ấy sẽ không bao giờ rời xa tôi nữa, dù là ai trong các người cũng không thể đem anh ấy rời khỏi tôi…”

Giang Tiểu Tư cảm thấy khớp hàm của chính mình đang run rẩy: “Là cô biến anh ta thành như vậy sao? Dù anh ta có làm nhiều điều sai trái, phản bội thương tổn cô, cô hận anh ta đến đâu cũng không thể tàn nhẫn như vậy…”

Long Vãn Thu khẽ cười, giọng nói vang vọng như chuông gió trong đêm trăng tĩnh lặng, vẫn mềm nhẹ như trước. “Tôi không hận anh ấy, tôi còn cảm thấy yêu anh ấy chưa đủ đâu, làm sao nỡ hận anh ấy đây, tôi chỉ hận tiểu yêu tinh Diệp Miêu kia, nhưng bây giờ không lo nữa, Diệp Miêu chết rồi, anh ấy sẽ không bao giờ rời xa tôi.”

Lâm Cường lạnh lùng nhìn cô ta: “Diệp Miêu là do cô giết?”

Long Vãn Thu không hề suy nghĩ, nhẹ nhàng gật đầu: “Dương Ngạn nói anh ấy muốn ly hôn với tôi. Tôi hỏi anh ấy có phải muốn đến với Diệp Miêu, không cần tôi nữa? Anh ấy nói không phải, anh nói cả đời này Diệp Miêu sẽ không bao giờ tha thứ anh ấy, chỉ là anh ấy không muốn ở bên tôi nữa, không muốn có lỗi với bất kì ai cả. Sau đó tôi ôm lấy anh ấy, xin anh ấy đừng bỏ đi, Diệp Miêu chết rồi, tôi đã giết cô ta, sau này không còn ai có thể gây trở ngại giữa chúng tôi. Nhưng anh ấy lại nhìn tôi giống như nhìn quái vật vậy, anh ấy vẫn muốn rời đi, dù tôi cầu xin anh ấy ra sao. Tôi không hiểu, chẳng lẽ tôi làm sai rồi sao? Đàn ông có tiền sẽ hư hỏng, người đời nói như vậy, vì thế để anh ấy không đạt thành công trong sự nghiệp, mấy năm nay ngày nào tôi cũng lén cho anh dùng Khổ Nha thảo (một loại cỏ, ,ta ko hiểu Y.Y), ức chế trí lực cũng như tài hoa của anh ấy, để cho anh ấy phải dựa vào tôi, không rời bỏ tôi. Nhưng vì sao, vì sao anh ấy vẫn muốn rời đi chứ? Vì thế tôi chặt chân của anh ấy, anh ấy vẫn cố đi tập tễnh, không chịu ở lại. Thế nên tôi đành phải chiết anh ấy trên Thập Nhị Xỉ Ma Linh (là cái cây kì quái trên), rồi mỗi ngày tưới nước giống như cây cỏ, chỉ có như vậy, anh ấy sẽ vĩnh viễn thuộc về riêng tôi…”

Giang Tiểu Tư nổi da gà toàn thân, nàng biết chắc chắn Dương Ngạn vẫn còn ý thức, nếu không dây leo sẽ không cố gắng vươn ra như vậy, thậm chí leo lên sofa nàng nằm. Đó chính là của Dương Ngạn, anh ta muốn thoát ra, anh ta đang cầu cứu!

“Còn những người kia?” Lâm Cương chỉ vào những người khác trên Thập Nhị XỈ Ma Linh, hỏi.

“Đó là ông tôi, còn có ba mẹ tôi, cậu, thẩm thẩm (thím), lúc bọn họ già đi, sắp chết, chỉ cần đem thân thể sát nhập vào cây sẽ không chết đi, bất tử mãi mãi.”

Tiểu Đường tức giận, lớn tiếng chất vấn: “Sống sót như vậy mà có ý nghĩa sao?”

“Đương nhiên là có, tổ tiên ta đều làm nghề trồng hoa, khi phát hiện Thập Nhị Xỉ Ma Linh tại gian mộ thất này thì cực kì vui sướng. Có thể vĩnh viễn làm một phần của hoa, loại hạnh phúc này, các người làm sao hiểu được.”

“Cô điên rồi!” Giang Tiểu Tư cảm thấy so với Diệp Miêu, Long Vãn Thu càng đáng sợ hơn.

Long Vãn Thu vẫn cười mềm nhẹ, từ từ giơ hai tay về phía bông hoa, đột nhiên bông hoa kia mở ra khoang miệng to đầy máu, một ngụm liền cắn đứt đôi tay đang bị còng.

Tất cả mọi người đều sợ ngây người, nhìn cô ta từ từ dùng cánh tay đã cụt ôm lấy Dương Ngạn, máu tay hoa trộn vào trong thân cây, miệng vết thương nhanh chóng liền lại với cây hoa, đồng thời, tóc dài của Long Vãn Thu cũng xõa ra nhẹ bay, trên đỉnh đầu từ từ mọc ra vài sợi dây leo.

“Không ai có thể tách chúng ta ra nữa.” Long Vãn Thu hạnh phúc cười nhìn Dương Ngạn, người vẫn đang dại ra, ánh mắt trống rỗng nhìn về phía trước.

Giang Tiểu Tư không biết nên đau buồn hay phẫn nộ: “Diệp Miêu dù chết đi, biến thành quỷ rồi vẫn muốn tìm Dương Ngạn, muốn báo thù, muốn hỏi anh ta vì sao phải giết cô ấy, giết đứa con của bọn họ, vì cô ấy không biết hung thủ chính là cô. Ít nhất cô ấy vẫn là một người bình thường, yêu Dương Ngạn! Còn cô, căn bản là một người điên, thực ra cô không hiểu được thế nào là yêu, cô chỉ muốn giam cầm anh ta bên mình mà thôi!”

Giang Tiểu Tư phát hiện khi nhắc tới Diệp Miêu, ánh mắt của Dương Ngạn hơi chớp, sau đó một giọt nước mắt chậm rãi chảy xuống, thân thể anh ta bắt đầu kịch liệt giãy giụa.

Long Vãn Thu cuối cùng cũng bắt đầu kinh sợ (trước bà này bình tĩnh lắm, cứ cười đi :v): “Ngạn, anh định làm gì? Đừng rời xa em, xin anh, đừng…”

Cuối cùng Dương Ngạn vẫn thoát ra khỏi Thập Nhị Xỉ Ma Linh, trượt khỏi vòng tay của Long Vãn Thu, giống như phiến lá vàng, nặng nề rơi xuống mặt đất, sau đó nhanh chóng suy yếu, cuối cùng mất đi hơi thở.

Hai tay Long Vãn Thu vẫn liền với thân cây, dù muốn đi tới đó cũng không thể, thân mình cô ta hơi run, lệ rơi đầy mặt, dữ tợn gầm gừ: “Dương Ngạn, anh dù chết cũng không muốn ở lại bên em sao?”

Hơn mười nhánh của Thập Nhị Xỉ Ma Linh bắt đầu vặn vẹo, quật các dây leo khắp nơi, bông hoa cũng nghiến răng ken két, thân cây lung lay mạnh mẽ, toàn bộ tòa mộ bắt đâu kịch liệt chấn động.

“Nguy rồi! Đi mau!” Thẩm Mạc kéo Giang Tiểu Tư chạy ra bên ngoài, Lâm Cương cũng nhanh chóng tránh thoát khỏi sự tấn công điên cuồng của Ma Linh, chạy ra khỏi mộ thất, Tiểu Đường động tác chậm hơn, bị dây leo cuốn lấy, bông hoa cắn được chân phải.

Thẩm Mạc kinh hãi, đã cách nhau quá xa, không thể kịp quay trở lại cứu, Lâm Cường nổ súng, Ma Linh lập tức phát ra âm thanh đáng sợ, giống như tiếng kêu gào thảm thiết, nhưng vẫn không nhả ra, Tiểu Đường gần như sắp mất đi chân phải. Bỗng nhiên trong không trung lóe lên một đường ánh sáng, Thẩm Mạc tập trung nhìn theo, không ngờ đó là một đồng tiền buộc vào dây thừng. Đồng tiền giống như tia chớp xẹt qua, nhánh hoa thô to lập tức đứt gãy, Tiểu Đường kinh hồn bất định rút chân ra khỏi miệng bông hoa.

“Đi mau!” Một người tiến tới nhanh chóng đỡ hắn dậy, tránh né công kích phía sau.

“Ba!” Giang Tiểu Tư vừa mừng vừa sợ, ba đến đây từ lúc nào.

Đồng tiền trong tay Giang Lưu bay múa xung quanh, cắt đứt hết tất cả dây leo quanh anh. Tiếu Đường được anh đỡ, tiếp tục tập tễnh chạy. Trước khoảnh khắc ngôi mộ sụp đổ, năm người cuối cùng cũng thoát ra khỏi, theo đường hầm đi lên mặt đất (cái đường này là đường từ hòm dẫn vào mê cung).

Giống như một trân động đất thật sự, chung quanh vang lên tiếng sụp đổ không dứt, do nền đất bị hạ xuống, ngôi nhà gỗ của Long Vãn Thu nhanh chóng sập thành một mảnh phế tích.

Lúc này đây ánh mặt trời cũng trở nên đẹp đẽ đến khó tin, đặc biệt đối với Tiểu Đường, mắt anh đã dưng dưng lệ.

“Ba!” Giang Tiểu Tư vui vẻ nhào vào lòng Giang Lưu.

Giang Lưu vỗ nhẹ đầu nàng, ánh mắt nhìn Thẩm Mạc lạnh lẽo dị thường.

Khổ Nha Thảo