Tag Archives: Cổ Đại

Ebook Như là cố nhân

18 Th8

Như là cố nhân

Tác giả : Phỉ Văn Nữ Vương

Độ dài: 40 chương

 Edit : Soph

Nguồn convert: http://sunnyconvert.wordpress.com/

Nguồn edit: https://hainguyetcung.wordpress.com/

Làm ebook: Phong nhi a.k.a Keroro

 

3aba2594a6d0ed2854fb966b-copy1

 

Tiếp tục đọc

Tìm Trai – Chap 1.1

4 Th5

Chap 1.1

Edit: Soph

Xin chào mọi người, đây là bộ thứ hai mà Soph edit, nên nếu có sai sót xin mọi người góp ý để các bản edit sau sẽ hay hơn. Trong chương 1 và một phần chương hai do ở hiện đại nên vài cách xưng hô mình để cho giống hiện đại, khi quay về quá khứ sẽ có điều chỉnh cho phù hợp hoàn cảnh. Chúc các bạn xem truyện vui vẻ và cùng cầu nguyện cho tác giả mau hoàn =^^=

994472v9j970mrxj

Tiếp tục đọc

Thiên Thượng Bát Công Chúa — Chap 1

28 Th4

Thiên Thượng Bát Công Chúa

Tác giả: Nữ Hiệp Sâu Lông

Chương 1: Oanh tạc thần điện nhị lang chân quân, chúng thần đau đầu!

Vẫn mong ước làm một bộ tiên giới :v hy vọng mọi người ủng hộ 

386751_511218872244540_1433940321_n

Trăng tỏa khói mờ, mây xanh che trời, phù vân cuồn cuộn.

Chân quân thần điện.

Tiếng chó sủa ầm ỹ, sau đó là tiếng nữ tử thét chói tai động trời. Giây lát, trong điện vang lên vài tiếng quát chói tai, thần khuyển cũng ngừng gầm rú.

Tiểu cô nương chật vật cúi đầu, căm giận nhìn quần áo của mình bị vuốt nhọn của thần khuyển xé rách không còn hình dạng gì, tóc thì rối tung, giống như mới vừa có một trận ác chiến: “Đều đã rách, làm sao giải thích với mẫu hậu đây! Nhị biểu ca, nhìn chó nhà huynh, thật không được giáo dưỡng tử tế. Ta mặc kệ, hôm nay huynh không xử phạt nó đích đáng, ta sẽ… ta sẽ ở đây không đi đâu!” Tiếp tục đọc

Vạn sự thiếp vi tiên (trọng sinh) _Chương 3

10 Th4

Chương ba Tam quận chúa vương phủ

anh

Sau khi nghỉ ngơi nửa tháng, bây giờ Lạc Diễn cũng biết được một chút ít chuyện của nàng từ trong miệng những người khác, nàng là Tam quận chúa của phủ Ngọc Thân Vương, con vợ cả, Ama của nàng có một chính phi và hai sườn phi, nàng có một người ca ca cùng cha cùng mẹ, tên là Ngọc Cận Ngấn, từ nhỏ thân thể đã không khỏe; còn có một tỷ tỷ tên là Ngọc Tử An, con của thứ thiếp, bởi vì ái mộ Thất hoàng tử, nàng thỉnh cầu hoàng thượng tứ hôn, ai ngờ lại bị Thất hoàng tử cự tuyệt, trong lúc thương tâm quẫn bách, liền nhảy sông Nguyệt. Nhìn dung nhan hoàn toàn xa lạ trong gương, Lạc Diễn một tay nhẹ nhàng xoa má phải, có một cái bớt, hình sao sáu cánh màu lam cỡ như đồng tiền, không chỉ không ảnh hưởng dung mạo của nàng, thậm chí còn tăng thêm một cảm giác thần bí.

“Khuynh Uyển, Kỷ Lạc Diễn ta may mắn được tái sinh trong thân thể của ngươi, cũng có ý định báo thù cho ngươi, nghĩ đến ta và ngươi đều là người bị ái tình gây thương tích, có lẽ bởi vì điều này, cho nên ta mới ở trong thân thể ngươi.”

” Tam Quận chúa, đến giờ uống thuốc rồi.”

nha hoàn tiểu Thu bưng thuốc vào phòng, đặt ở trên bàn, Lạc Diễn khẽ nhéo nhéo mắt, thuốc này thật khó ngửi.

” ta đã không có chuyện gì, không cần phải uống thuốc nữa.”

” nhưng là do Vương Phi……”

” tiểu Thu, cùng ta đi dạo một chút, thái y không phải nói ta nên thường xuyên ra ngoài đi dạo giải sầu sao.”

” dạ, Tam Quận chúa.”

Đã uống thuốc nửa tháng,  uống vào nữa chỉ  sợ là nàng phải đổi thành ấm sắc thuốc thôi. Lạc Diễn nguyện ý ra ngoài giải sầu, Vương Phi Triệu Mộng Bách tất nhiên là vui vẻ đồng ý, nàng chỉ dẫn theo một nha hoàn là tiểu Thu, hiện tại lại đi trên con đường cực kỳ quen thuộc, thời điểm đi tới Vưu phủ, hơi chút ngừng lại, nơi này từng là nơi nàng sinh sống mười hai năm, nhưng bây giờ vật còn người mất, ai có thể nghĩ tới người cậu cậu mình tôn kính như vậy, lại cũng sẽ vì viên Thất Tinh trong truyền thuyết có thể làm cho người chết khởi tử hồi sinh mà cướp đoạt sát hại mẫu thân của nàng. Nghĩ tới những thứ này, tâm không khỏi một trận co rút đau đớn, một khắc cũng không muốn nán lại, cất bước đi về phía trước, lúc đi ngang qua cửa hàng gạo liền phát hiện ông chủ nơi đó đặt cái sạp trước cửa, phân chia cháo cho những tên khất cái.

” ông chủ kia thật tốt.”

” Quận chúa không biết, đó là Chu Hổ chủ cửa hàng gạo Tuệ Tâm, ông ta thường hay phân chia it cháo cho những người ăn xin ở đây.”

ánh mắt Lạc Diễn không dừng lại trên người những tên khất cái đang chen lấn, mà là nhìn quần áo tả tơi trên thân người kia, cách đó không xa không có đi lấy cháo. Nhìn bộ dạng hắn ta, chắc cũng là khất cái, nhưng hắn chỉ ngồi ở góc tường, lẳng lặng cúi thấp đầu, không biết suy nghĩ cái gì, hay hoặc giả bởi vì bị xa lánh cho nên mới bị bỏ quên, không có cách nào lấy được cháo. không khỏi nhớ lại cuộc sống trước kia của mình, bất kể là ở Vưu phủ hay là tướng phủ, nàng hình như luôn là một người bị bỏ quên, bọn họ luôn luôn có một trăm ngàn lý do để quở trách nàng.

” Này!”

Nàng đi tới trước người tên khất cái kia, đưa cho hắn một thỏi bạc, tên khất cái kia nghe tiếng ngẩng đầu nhìn về phía nàng, trên khuôn mặt tràn đầy bụi đất, nhìn không ra tướng mạo, nhưng có một đôi mắt thu hút tâm hồn người, mắt dài, đuôi mắt hơi cong, bốn phía hơi đỏ ửng, mắt giống như hoa đào, tựa như say nhưng không phải là say. Hắn chỉ kinh ngạc nhìn Lạc Diễn, rồi sau đó chuyển động về phía bạc trong tay của nàng, cũng chậm chạp không nhận lấy.

” Quận chúa nhà ta có hảo tâm thưởng ngươi bạc, ngươi, tên khất cái này lại không biết tốt xấu, ngươi……”

” Tiểu Thu!”

Một lát sau, người nọ cuối cùng cũng nhận lấy bạc trong tay Lạc Diễn, để vào trong ngực, ngay cả câu cám ơn cũng không có, nếu cẩn thận quan sát sẽ thấy khóe miệng của hắn hơi hơi giương lên.

” vị Bồ Tát sống này, van xin ngài thu tôi đi!”

Ngay khi Lạc Diễn xoay người muốn rời khỏi, từ bên cạnh lao ra một tiểu cô nương mười lăm mười sáu tuổi, toàn thân rách rưới, một tay liền ôm lấy chân Lạc Diễn, khóc đến thương tâm muốn chết.

” Tên to gan này, không mau buông Quận chúa nhà ta ra!”

” Bồ Tát sống a, tôi đây là đường cùng mới có thể đến van cầu ngài a, xin ngài thương xót thu nạp Khuyết nhi đi, Khuyết nhi có thể làm nô tỳ hầu hạ ngài a!”

” Nhưng mà tôi không cần nha hoàn.”

” Ngài dư một đứa nha hoàn cũng sẽ không nhiều a, Khuyết nhi không cha không mẹ không chỗ nương tựa, nếu ngài không chịu thu lưu tôi, tôi liền phải phơi thây đầu đường a!”

Không cha không mẹ, không chỗ nương tựa, tám chữ này như sinh sôi nảy mầm đâm vào trong lòng Lạc Diễn, cúi đầu nhìn tiểu a đầu vẫn còn đang khóc, không khỏi thở dài một hơi.

” Như vậy, ngươi theo ta hồi phủ đi.”

” Đa tạ Bồ Tát sống nha, đa tạ Bồ Tát sống nha!”

Lạc Diễn cũng không biết vì sao, sau khi sống lại, đối với những từ không cha không mẹ không chỗ nương tựa nhạy cảm như vậy, mười hai năm trước mặc dù nàng cũng là một người, nhưng lại chưa từng để ý nhiều như vậy a!

Quân Trình Văn tất cả giữa ngươi và ta, nên làm sao cho đúng!

                                                  

Vạn sự thiếp vi tiên (trọng sinh)_Văn án

31 Th3

                                                                         Văn án

8cea68c42a12477ab8a993e.jpg

           Mười hai năm trước, hắn nói với nàng,  sau khi lớn lên nhất định phải gả cho hắn;

            Mười hai năm sau, dốc  hết tâm cơ, cuối cùng nàng thỏa được   ý nguyện, gả cho hắn;

            Đêm tân hôn, nàng bị một người đàn ông xa lạ phá hủy trong sạch, tiếng gào vang vọng khắp bầu trời nhưng không người nào phản ứng;

            Một tháng sau kết hôn, nàng bị nhóm thê thiếp lập mưu tra tấn, phu lang không thấy; Tiếp tục đọc

Đoạn chỉ nương tử_Tiết tử

2 Th3

309349_264652003640695_205316697_n.jpg

Tác giả: Vu Tình

♥ Edit: Sechan

♥ Beta: ss Phung thuhong

Tiết tử

Thánh Khang năm thứ hai; còn hai ngày nữa là đến ngày mùng một tháng giêng —

Ban đêm hoàng thành yên tĩnh không một tiếng động, mấy ngày liền những trận tuyết lớn không ngừng bao phủ cả hoàng thành, màu tuyết trắng xóa không một gợn bẩn hòa vào đêm đen bất tận, không cần dựa vào đèn lồng, thì toàn bộ vẻ mỹ lệ của hoàng thành cũng đã được thu hết vào tầm mắt. Tiếp tục đọc