Trọng sinh vạn sự thiếp vi tiên_chương 20

1 Nov

Chương thứ hai mươi tự tiện xông vào cấm địa ( một )

15

 

            “Không đúng, ngươi hôm đó lại không xem bức tranh, sao biết được bức tranh như thế nào? !”

             “Bức tranh Khí Thế Ngất Trời của Mộ Dung Bạch Ngọc ta từng xem qua, ta nói nương tử, thời gian một mình qúy báu, chúng ta vì sao phải kéo người ngoài kẹp ở giữa chứ? Cũng không phải như. . . . . .”

             Mặt lạnh vỗ kẻ nào đó có thói quen vô lại động tay đông chân, Lạc Diễn đứng lên, sửa sang chéo áo.

             “Ngươi tối nay ngủ thư phòng!”

             Sau đó xoay người rời khỏi phòng, để lại người vô tội nào đó quát tháo phía sau

             “Tại sao mỗi lần ta giúp nàng chưa từng có kết quả tốt nào hả? !”

             Lạc Diễn khóe miệng khẽ giơ lên, vừa vặn Khuyết Nhi từ trong phòng Từ nhi đi ra thấy vậy vẻ mặt nghi ngờ.

             “Tiểu thư, ngài cười cái gì?”

             “Không có gì, Từ Nhi thế nào?”

             “Nàng ấy khôi phục rất tốt,  vừa mới nằm ngủ, mấy ngày nữa là có thể vui vẻ nhảy loạn rồi.”

             “Vậy thì tốt rồi, chúng ta ra ngoài đi dạo một chút.”

             Vừa trải qua chuyện của Thất hoàng tử, bây giờ thanh tĩnh lại cũng cảm thấy có chút mệt rã rời, không bằng đi dạo chung quanh một chút, thuận tiện hỏi thăm một ít chuyện.

             Có điều Quân Thành Duệ cũng đi theo đi ra ngoài, Lạc Diễn không để ý đến hắn, trực tiếp quên sự hiện hữu của hắn.

             **

             “Tiểu thư, hình như hôm nay lão phu nhân không vui vẻ.”

             Đi trên đường mòn đá trong hoa viên, dọc đường đi Khuyết nhi hoạt bát , nha đầu này hình như luôn luôn có sức sống, mỗi ngày đều thích vui đùa ồn ào, Lạc Diễn đi ở chính giữa, Quân Thành Duệ đi cuối cùng.

             “Bởi vì chuyện của bức họa Khí Thế Ngất trời, cho nên chút giận ngài sao.”

             “Nhưng chuyện kia lại không thể trách tiểu thư a, cũng không biết là người nào đáng ghét như vậy, may mắn lần này cũng là làm phiền đăng đồ tử cô gia, xem ra, cô gia ngài cũng không phải cái gì cũng sai nha!”

             Nha đầu này cũng lớn mật, còn đăng đồ tử cô gia! Quân Thành Duệ tay đặt ở sau ót, trong miệng ngậm một cành đào, chỉ là nhíu mày không nói chuyện.

             “A, người nọ đang làm gì thế a?”

             Khuyết nhi bỗng nhiên dừng lại hỏi, bên cạnh hồ nước cách đó không xa, một đứa bé trai ngồi dưới đất, trên mặt  vẻ tức giận , đứng bên cạnh có hai nữ nhân, đang cười cái gì đó.

             Lại gần một chút, liền có thể thấy một nha hoàn cầm một chiếc giầy trong tay, nhìn kích cỡ chính là của tiểu nam hài kia , mà cô gái bên cạnh nha hoàn kia, rõ ràng chính là người tiểu thiếp thứ tư của Quân Trình Văn_ Liêu Hàm Mai.

             “Sơn Lan em mau nhìn, cái vẻ mặt kia là gì a? ! Quả nhiên muốn nuốt ta!”

             “Chính là a, chỉ biết trừng người, có bản lãnh ngươi liền mắng chúng ta a, mắng nha, ha ha ha. . . . . . Chủ tử, Sơn Lan cảm thấy giầy này hay là trực tiếp ném đi, chân của nó cũng bị phế rồi, còn xỏ được giầy nào a, quả thực chính là cởi ra thúi lắm!”

             “Ngươi nha đầu này thật là rất cơ trí , còn không mau làm người tốt giúp nó ném!”

             “Dạ, Hàm phu nhân!”

             “Bùm”  một tiếng, tay cô ta vung lên, giầy kia liền bị ném vào trong hồ nước, Tiểu nam hài nhìn về phía hồ nước, chỉ có thể nhìn thấy một vòng sáng ngời trên hồ nước.

             Đôi mắt phượng của Tiểu nam hài nhìn chằm chằm Liêu Hàm Mai.

             “Nhìn cái gì? ! Lại lấy cái vẻ mặt khiến người khác nhìn đã chán ghét của ngươi nhìn ta, ta liền ném ngươi xuống a! Sơn Lan, cười cũng mệt mỏi, chúng ta trở về!”

             “Dạ, chủ tử!”

             “Bùm!”

             “A. . . . . .”

             Chỉ trong nháy mắt, tiểu nha hoàn kia bởi vì bị cái gì đánh trúng , đau nhói lui về sau, vừa lúc đụng phải Liêu Hàm Mai ở phía sau, Liêu Hàm Mai mất thăng bằng, trực tiếp lui về sau mấy bước ngã vào hồ nước.

             “Cứu mạng a. . . Phù phù . . Cứu mạng a!”

             Sơn Lan vừa nhìn đã sợ hãi, nàng cùng chủ tử của nàng không biết bơi a, xoay người nhìn về phía nhóm người Quân Thành Duệ đi tới, Lạc Diễn liếc nhìn trên mặt đất, cành đào kia vừa mới đánh trúng đầu gối của Sơn Lan, đang yên ổn cắm ở trên cỏ.

             “Nhị thiếu gia, Nhị thiếu gia mau mau cứu cứu chủ tử của tôi a!”

             Quân Thành Duệ chậm rãi hai tay ôm ngực, chớp chớp nước mắt hoa đào, vẻ mặt khó hiểu.

             “Cô ta cũng không phải là chủ tử của ta, vì sao gọi ta cứu a? !”

3 phản hồi to “Trọng sinh vạn sự thiếp vi tiên_chương 20”

  1. Syra Tháng Mười Một 1, 2013 lúc 21:31 #

    Thanks~~~~
    ^-^

  2. huyen Tháng Mười Một 2, 2013 lúc 01:01 #

    thanks b nhieu nhe

  3. chipmaikhoi Tháng Mười Một 2, 2013 lúc 09:20 #

    Lâu ghê mới gặp lại bạn, Cám ơn Bạn.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: