Thoát cốt hương [Chương 63]

28 Oct

Vẫn tiếp tục tình yêu cuồng nhiệt

Edit: Cookies

Ở một thị trấn cổ phía Nam, người ta vừa khai quật được một lượng lớn di vật, Thẩm Mạc muốn đi tới đó một thời gian, vì không yên lòng nên mang theo cả Giang Tiểu Tư.

Đây không phải lần đầu tiên hai người cùng nhau đi xa, nhưng lần này khác hẳn những lần trước. GIang Tiểu Tư có vẻ kích động dị thường, dù sao, đi xa cùng nhau trong giai đoạn yêu đương cuồng nhiệt cũng chẳng khác đi hưởng tuần trăng mật là bao mà.

Dạo gần đây, Giang Lưu mất ăn mất ngủ để lo hoàn thiện phương thuốc “Thoát Cốt Hương”, đang muốn đi xa nhà để tìm thêm mấy vị thuốc, Thẩm Khấu Đan cũng đi theo. Vậy là, hai nhóm người, một đi về hướng Bắc, một đi về hướng Nam.

Xuống máy bay, lại tốn thêm hơn năm giờ đi xe, đến khi Giang Tiểu Tư và Thẩm Mạc tới thị trấn nhỏ thì đã chạng vạng tối.

Vì đã dự định ngày tiếp theo mới chính thức bắt đầu làm việc, hai người quyết định đi dạo xung quanh một chút. Thuê một chiếc thuyền, đi xuôi theo dòng sông, họ thưởng thức cảnh sắc đôi bờ, tiện thể ăn một nồi lẩu nóng hầm hập ngay trên mặt sông.

Thẩm Mạc vẫn chưa quen với việc dùng thân phận người yêu để đối mặt với Giang Tiểu Tư, nhưng Giang Tiểu Tư thì luôn dư thừa tinh lực, cười vui vẻ không ngừng, làm cảm xúc của anh cũng bị kéo lên cao. Con người anh xưa nay vẫn luôn nghiêm túc âm trầm, bao nhiêu năm như vậy, vẫn chỉ một mình trải qua cuộc sống đơn điệu buồn tẻ, không có bạn bè, người thân là mối quan tâm duy nhất, nhưng lại vì sai lầm của anh, toàn bộ đều chết đi. Cái khoảnh khắc chỉ có thể nghe những tiếng la khóc thê thảm để rồi bất lực tuyệt vọng ấy đã để lại trong lòng anh một bóng ma quá lớn.

Anh tự nhốt mình trong áy náy và hận thù nhiều năm như vậy, chưa bao giờ biết, chưa từng cảm nhận xem lạc thú của cuộc sống là gì, thậm chí mỗi khi có được chút vui vẻ, anh cũng cảm thấy bứt rứt, giống như mình đã gây nên một tội lỗi vậy.

Có khi anh cũng tự hỏi bản thân, mình thích một đứa trẻ chẳng thông hiểu gì như Giang Tiểu Tư có phải bởi vì nàng cho mình cảm giác được giải thoát hay không? Ở trong mắt nàng, anh có thể nhìn thấy chính bản thân mình, chỉ duy nhất mình. Giống như một người đối với một sủng vật, nó toàn tâm toàn ý ỷ lại mình, mình cũng sẽ không nhịn được mà toàn tâm che chở cho nó. Nhìn Giang Tiểu Tư khổ sở, lòng anh còn khó chịu gấp mấy lần. Thẩm Mạc không thể xác định được cảm giác muốn che chở bảo vệ này có phải tình yêu hay không, nhưng nếu đó là thứ Giang Tiểu Tư muốn, anh có thể cho.

Hai người ngồi trên mạn thuyền, Giang Tiểu Tư gối lên đùi anh, ngẩng lên nhìn bầu trời chiều vàng. Ánh tịch dương chiếu lên mặt sông sóng sánh, lóe sáng trong vắt. Hai bờ sông hẹp dài, những ngôi nhà sàn đơn độc thấp thoáng giữa thanh sơn nước biếc. Xa xa, những đứa trẻ ở trần đang chơi thủy chiến ven bờ.

Giang Tiểu Tư nắm lấy tay Thẩm Mạc, khuôn mặt nhỏ nhắn cọ cọ vào lòng bàn tay anh, nhẹ giọng kể ra vài chuyện không đâu như một đứa trẻ. Mỗi lần ở bên Giang Tiểu Tư, nội tâm Thẩm Mạc đều nảy sinh ra một loại cảm giác cực kỳ thỏa mãn nhưng lại không mấy chân thực. Có thể nói, chuyện như vậy trước đây sẽ không bao giờ xảy đến với anh. Anh là người nếu đối xử với người khác tàn khốc, sẽ đối xử với mình cực kỳ tàn khốc, nhưng giờ phút này, anh muốn thỏa hiệp, đối mặt với phần cảm tình này, anh trở nên yếu đuối và tham lam hơn. Anh muốn giữ chặt lấy cảm xúc dịu dàng mà hạnh phúc này đến vĩnh cửu, rồi cũng bắt đầu khao khát người trong lòng có thể lớn lên thật mau.

Xuống thuyền, hai người tản bộ trên con đường lát đá trong thị trấn cổ. Hai bên đường đầy những của hàng cổ kính, trong đó bán trang sức, lược, vải thổ cẩm, đồ ăn vặt đăng trưng của địa phương, gì cũng có. Thẩm Mạc vẫn mặc trang phục đen như trước, nhưng không đóng tất cả cúc áo, tay áo sắn lên, nhìn giống như người mẫu bước ra từ trong tạp chí. Giang Tiểu Tư mặc váy chiffon trắng điểm xuyết những đóa hoa nhỏ màu phấn hồng, tà váy dài tung bay trong gió, eo thắt một dây kết nhỏ, trên tóc mái kẹp một chiếc kẹp tóc hình sao, nhìn có vẻ thực ngoan, cũng thực nhỏ tuổi.

Hai người đi trên mặt đá lát vẫn còn dư lại hơi ấm của nắng hè, tay trong tay nhau, chậm rãi bước về phía trước.Nếu Giang Tiểu Tư thấy một cửa hàng nào đó thú vị, sẽ kéo Thẩm Mạc vào xem.

“Thẩm Mạc, sắp đến ngày quốc tế thiếu nhi rồi, anh tặng em một món quà nhé?” Giang Tiểu Tư ốm lấy cánh tay anh làm nũng. Từ lúc bắt đầu yêu nhau, nàng liền sửa lại, gọi anh là Thẩm Mạc, bởi vì Thẩm Mạc cũng toàn gọi cả họ cả tên nàng, Giang Tiểu Tư.

Thẩm Mạc dở khóc dở cười: “Quà ngày quốc tế thiếu nhi? Em còn nhỏ sao?” Nàng luôn cố ý nhắc nhở mình là đại thúc còn nàng vẫn là một đứa nhỏ, mình là đồ trâu già gặm cỏ non, đúng không?

Giang Tiểu Tư cười ranh mãnh: “Nhưng gần đây không có ngày hội nào khác mà, phải có dịp mới tặng quà chứ.”

“Vậy em muốn cái gì?”

“Em muốn có nhẫn, chúng ta mua một đôi được không?”

Thấy Thẩm Mạc gật đầu, Giang Tiểu Tư kéo anh vào một tiệm trang sức bạc. Bởi hai người đều là cao thủ trong lĩnh vực giám định nên chọn đi chọn lại cũng chẳng ưng ý kiểu nào, kết quả đành đặt làm một đôi. Nhẫn không có hoa văn, ở giữa bề mặt chỉ khắc một rãnh nhỏ, giống như dây tơ hồng quấn quit lấy nhau, hình thức đơn giản nhưng rất khác biệt. Đo kích cỡ, giao tiền, hẹn hai ngày sau tới lấy hàng.

Ra khỏi tiệm trang sức, Giang Tiểu Tư hết sức vui vẻ, một tay nắm lấy tay Thẩm Mạc, mười ngón đan xen, một tay cầm chiếc kẹo làm bằng đường, liếm liếm vòng quanh.

Họ đi tới dưới một tòa thành, thấy có người đang đàn hát với cây ghi-ta. Giang Tiểu Tư hơi mệt, dừng lại nghỉ chân, nghe xong hai bài hát, nàng ném một ít tiền lẻ vào trong hộp đàn.

“Thật êm tai, nghe nói quán bar nơi này rất nổi tiếng, thường có những tiết mục nhỏ rất thú vị, chúng ta đi xem một chút được không?”

“Thoát Cốt Hương ngay sát quán bar, em xem còn chưa chán sao?”

“Ai nói em thường xuyên đến đó chứ? Ba em nói em còn chưa trưởng thành, không cho em tới những nơi như vậy, nhưng thật ra em và Lí Nguyệt Y đã lén tới gay club chơi vài lần.”

Thẩm Mạc bất đắc dĩ lắc đầu: “Tối mai hãy đi, bây giờ đã không còn sớm rồi, tìm một chỗ trọ trước hãy nói tiếp.”

Chính quyền huyện vốn đã chuẩn bị khách sạn ở nội thành cho hai người, nhưng để tiện cho việc du ngoạn, hai người dự định ở bên bờ sông, nơi này có rất nhiều khách sạn nhỏ với đủ loại kiến trúc, màu sắc, tên gọi rất nên thơ, trang trí cũng rất độc đáo.

Giang Tiểu Tư chọn lựa hồi lâu, kết quả chọn một khách sạn tên “Tình một đêm”, đầu Thẩm Mạc rơi đầy hắc tuyến.

“Hai gian phòng.”

“Một gian phòng.”

Hai người đấu mắt hồi lâu, cuối cùng, Thẩm Mạc bất đắc dĩ thỏa hiệp: “Được rồi, một gian phòng, hai chiếc giường.”

Phòng khá sạch sẽ, Giang Tiểu Tư cướp lấy vị trí sát cửa sổ, gần ven sông. Tắm rửa xong, nàng vẫn giữ thái độ ngoan ngoãn, nằm trên giường của mình xem ti vi, nhưng đến khi Thẩm Mạc tắm rửa xong đi ra, thấy mái tóc ướt đẫm đang nhỏ nước của anh, hình ảnh mặc áo ngủ đầy gợi cảm của anh, nàng vẫn không nhịn được mà nhào tới.

Khi Thẩm Mạc xem xong toàn bộ tài liệu của chuyến công tác lần này, Giang Tiểu Tư đã dựa vào ngực anh thiếp đi từ lúc nào. Không biết nàng mơ thấy cái gì ngon, nước miếng đã chảy đầy ra mép….

Thẩm Mạc bất đắc dĩ, bế nàng sang chiếc giường khác, tắt đèn ngủ. Trong bóng đêm, khuôn mặt Giang Tiểu Tư thấp thoáng không rõ làm cho anh bỗng cảm thấy bất an. Có lẽ là anh nghĩ quá nhiều rồi, luôn luôn dự cảm có gì đó không tốt.

Ngày hôm sau, làm đến hơn hai giờ chiều đã xong, Giang Tiểu Tư lại kéo Thẩm Mạc đi thuê xe đạp.

“Ngồi ô tô thì say xe nhưng chắc anh biết đi xe đạp chứ?”

Giang Tiểu Tư nhìn không khí u ám bao trùm lấy gương mặt Thẩm Mạc, kinh ngạc cười nói: “Anh không biết sao? Ha ha ha! Không sao cả, em dạy anh nhé.”

Có thể chứng kiến quá trình Thẩm Mạc học đi xe đạp, không chừng có thể thấy anh ngã, Giang Tiểu Tư làm sao bỏ lỡ mất cơ hội hiếm có này chứ, chuẩn bị tốt máy ảnh, có thể chụp lại mọi khoảnh khắc bất kì lúc nào.

Đôi tay vốn đang giữ sau xe đạp của Thẩm Mạc lặng lẽ buông ra, nhưng không ngờ người ta chỉ hơi lung lay lúc bắt đầu, sau đó đã nhanh chóng nắm được kỹ năng giữ thăng bằng, đạp vừa nhanh vừa đều.

Giang Tiểu Tư chép miệng đầy tiếc nuối, chạy vài bước về phía trước, sau đó nhảy lên sau xe Thẩm Mạc. Thẩm Mạc vừa biết đạp xe, làm sao chở được người khác, xe lập tức nghiêng sang một bên, hai người ngã cùng sõng soài trên mặt đất.

Giang Tiểu Tư mừng rỡ cười ha ha, đứng dậy, nhìn khuôn mặt xanh mét của Thẩm Mạc, kiễng chân hôn nhẹ lên cằm anh, sau đó kéo anh tiếp tục tập xe.

Chẳng bao lâu đã biết đi thành thạo, Thẩm Mạc chở Giang Tiểu Tư xuyên qua những ngõ nhỏ cổ kính trong thị trấn, một tay Giang Tiểu Tư ôm chặt lấy eo anh, một tay cầm máy ảnh chụp lại cảnh vật bốn phía. Thỉnh thoảng, họ sẽ dừng lại ở đâu đó, ăn một vài thứ trông có vẻ ngon mắt.

“Nếu có thể ở đây mãi mãi thì tốt biết mấy, em hạnh phúc chết mất!” Giang Tiểu Tư áp mặt vào lưng Thẩm Mạc.

“Vậy em ở lại nơi này đi, quốc tế thiếu nhi hàng năm tôi sẽ tới thăm em, mang cho em đồ ăn.” Thẩm Mạc buông lời nói đùa hiếm hoi.

Giang Tiểu Tư nhéo mạnh vào eo anh, xe đạp vì thế mà lảo đảo theo.

“Đừng làm loạn, rơi xuống sông bây giờ.” Thẩm Mạc nở nụ cười, đáng tiếc là Giang Tiểu Tư lại ở phía sau anh, không nhìn thấy.

Xe lao xuống dốc, gió mát đập vào mặt, Giang Tiểu Tư nói: “Mau dang hai tay ra đi, chúng ta diễn Titanic.”

Thẩm Mạc dở khóc dở cười.

Buổi tối, hai người ăn vài món đặc sản trong một tiệm ăn, chơi đốt lửa trại, xem vài tiết mục ở đó, rồi Thẩm Mạc đưa Giang Tiểu Tư tới một quán bar. Trong bóng đêm mị hoặc, nghe dàn nhạc ca hát, Giang Tiểu Tư ăn rất nhiều bỏng, nàng làm nũng mãi, cuối cùng ép anh uống vào một chút rượu.

Thẩm Mạc không chịu được ầm ỹ, hai người ngồi đó hơn nửa giờ thì đi ra. Họ đến bên bờ sông, bên cạnh guồng nước đang chậm chạp xoay vòng có một chiếc xích đu.

Giang Tiểu Tư ngồi lên, Thẩm Mạc đẩy qua đẩy lại mấy lần, Giang Tiểu Tư lại đòi anh cùng nàng ngồi lên.

“Không được, tôi cảm thấy hơi chóng mặt rồi.” Thẩm Mạc vội vàng từ chối, nhưng lại bị Giang Tiểu Tư kiên quyết kéo lên.

Giang Tiểu Tư ngồi trên đùi anh, vòng tay ôm lấy eo anh, vừa cười trộm vừa đưa chân đẩy xích đu đong đưa. Chẳng bao lâu, Thẩm Mạc đã choáng váng mơ hồ, nghe Giang Tiểu Tư nói những câu tình cảm ướt át, mặt không khỏi ửng hồng. Ánh trăng, đèn đường, tất cả đều trở nên mơ hồ, không còn rõ ràng nữa. Đột nhiên, một cảm giác sợ hãi không biết từ đâu ập tới, anh đã để một người khắc sâu vào lòng mình như vậy từ khi nào rồi? Khiến anh muốn dành cho nàng toàn bộ quan tâm, toàn bộ cưng chiều sủng ái……

“Giang Tiểu Tư…..”

“Vâng?”

Giang Tiểu Tư quay đầu lại ngước nhìn anh. Thẩm Mạc cúi đầu, nhẹ nhàng phủ lên môi nàng.

Nhưng không ai ngờ tới rằng, đây là nụ hôn cuối cùng của họ.

3 phản hồi to “Thoát cốt hương [Chương 63]”

  1. tieunamphong Tháng Mười 28, 2013 lúc 17:46 #

    hic…. cuối cùng là sao… anh phát hiện GTT là cương thi nên say good bye à…

    • Cookies lazy Tháng Mười 28, 2013 lúc 19:49 #

      yên tâm bạn, còn hơn mười chương nữa, ko thể kết thúc nhạt nhẽo đc🙂

  2. shinoreko Tháng Mười 29, 2013 lúc 12:43 #

    tks cookie nhé

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: