Thoát cốt hương [Chương 50]

3 Th8

Năm xưa

Edit: Cookies

Lại tới đêm Giáng Sinh, tuyết vẫn rơi nhiều như lúc trước, trắng xóa như cơn mưa đầy lông ngỗng. Mơid gần tới bảy giờ chiều mà sắc trời hầu như đã tối đen, Giang Tiểu Tư tạm biệt bạn học, chạy thật nhanh ra khỏi viện bảo tàng thành phố. Hơn hai năm trôi qua, dường như nàng vẫn không có thay đổi gì, vì cố gắng che dấu việc mình không hề lớn lên, ngày nào nàng cũng mặc rất nhiều quần áo bên trong, mua trang phục cũng chọn những kiểu trưởng thành, nhưng khuôn mặt trẻ con thì vẫn không thể nào che đậy được.

Thẩm Mạc cầm một chiếc ô màu đen đang đứng dưới cột đèn ven đường đối diện chờ nàng, không hề nhúc nhích, như thể đã bị đông cứng thành một pho tượng nghệ thuật vậy.

Giang Tiểu Tư thấy anh thì khóe miệng giương lên càng cao, chân bước càng mau, nhanh chóng băng qua đường lớn chui vào dưới ô cùng anh.

“Chậm thôi.” Thẩm Mạc bất mãn trách. Cô bé trước mặt đang nhìn anh, hai má bị lạnh đỏ rực lên, miệng nhỏ không ngừng hà hơi vào lòng bàn tay, anh khẽ nhíu mày.

Hai năm trôi qua, đúng là Giang Tiểu Tư hoàn toàn tuân thủ giao ước giữa hai người, rất cố gắng học tập, rất cố gắng luyện công, luôn luôn kính trọng anh như những học sinh bình thường, không còn hơi tí là tựa vào hay làm nũng với anh nữa.

Nhưng việc đó cũng không có nghĩa là tình cảm của nàng đã dần dần phai nhạt đi, ngược lại, ánh mắt ấy nhìn anh ngày càng lấp lánh nồng nhiệt, làm anh chẳng mấy khi dám nhìn thẳng vào nó.

Trước đây anh nói vậy thật ra là muốn dùng kế hoãn binh, anh nghĩ, cần thêm bốn năm nữa nàng mới lấy được học vị, đến lúc đó, trà nóng cũng đã trở nên nguội lạnh. Trong bốn năm ấy, nàng có thể gặp được rất nhiều năm sinh suất sắc, rồi tất nhiên sẽ quên anh.

Nhưng không ngờ, Giang Tiểu Tư giống như nổi điên, trong hai năm ngắn ngủi đã hoàn thành tất cả nhưng chương trình cần học, bao gồm cả nhưng môn anh cố tình đăng kí thêm cho nàng. Hơn nữa, nàng còn tự đọc thêm rất nhiều sách, ngày nào cũng vậy, nếu không ở phòng học thì sẽ đi thư viện, căn bản cũng chẳng có thời gian mà bám dính lấy anh như trước, thời gian họ gặp nhau giảm đi rất nhiều, đa phần là trong giờ học mà thôi.

Giang Tiểu Tư ngoan ngoãn nghe lời như vậy, cố gắng nhiều như vậy, yêu cầu duy nhất của nàng đơn giản chỉ là được cùng Thẩm Mạc ăn một bữa cơm bình dân mỗi tháng. Hơn nữa, nàng còn dùng giọng điệu tràn ngập mong chờ để cầu xin anh điều này, tất nhiên, anh làm sao có thể không đồng ý được. Cô bé này ngày xưa còn có thể mặt dày xông vào nhà anh ăn trực được cơ mà.

Tháng này, Giang Tiểu Tư chọn cuộc hẹn đúng vào đêm Giáng Sinh, lại đúng vào chủ nhật, theo lịch thì hôm nay nàng phải đến bảo tàng thực tập, đợt thực tập này là do Thẩm Mạc liên hệ giúp.

Đối với những cuộc hẹn hàng tháng, Giang Tiểu Tư luôn đặc biệt chờ mong, tuy lần nào cũng chỉ đơn giản là ăn một bữa cơm, nhân tiện trao đổi vài vấn đề trong quá trình học tập, nhưng Giang Tiểu Tư vẫn cảm thấy rất vui rồi. Sau đó, mỗi khi trở về, nàng đều cảm thấy như được tiếp thêm động lực, tinh thần trở nên phấn chấn hơn rất nhiều, rồi cứ thế, lại tiếp tục chờ mong tới cuộc hẹn tháng sau. Nàng vẫn cầm chia khóa nhà Thẩm Mạc, nhưng không hề dùng thêm lần nào nữa.

Hai năm nay mặc dù hơi vất vả nhưng cũng đem đến cho nàng những trải nhiệm chưa từng có, nàng cảm thấy nó còn ý nghĩa rất nhiều so với hai trăm năm trong quá khứ trước kia . Hơn nữa, Thẩm Mạc ở đây, có mục tiêu, có hy vọng, nàng cảm thấy hạnh phúc, ngọt ngào đến kì lạ.

Thẩm Mạc vẫn mặc áo khoác màu đen, tỏa ra luồng sát khí dọa người như trước kia. Nhưng chỉ cần được nhìn thấy anh, Giang Tiểu Tư vẫn cảm thấy ấm áp lắm.

“Muốn ăn gì?” Thẩm Mạc cẩn thận giơ ô sang che kín cho nàng.

“Đồ ăn thầy làm.”

“Muộn rồi, ăn luôn ở ngoài đi.”

“Vậy em muốn ăn lẩu dê.”

“Được.”

Hai người bước đi thật chậm, Giang Tiểu Tư nhìn những cặp đôi tay trong tay lướt qua đường, những cột đèn màu treo cao, đột nhiên nhớ tới đêm thất tình năm ấy, nàng ngồi xổm trên tuyết, sau đó bị Thẩm Mạc nhặt được, kẹp dưới cánh tay mang về nhà, bất giác bật cười.

“Cười gì mà ngốc vậy?”

Giang Tiểu Tư lắc đầu, nhét bàn tay nhỏ vào trong túi áo khoác anh, trong này ấm thật.

Thẩm Mạc khẽ nhướn mày, hơi chần chừ, sau đó trợn mắt với nàng, ý bảo nàng phạm quy rồi.

Giang Tiểu Tư nhe răng cười, từ trước đến nàng vẫn rất ngoan, khó khăn lắm mới có dịp như hôm nay, chiều nàng một chút không được sao? Anh ta không biết hằng ngày nàng phải cố gắng thế nào đâu, phải cực kì kiềm chế bản thân mới không xông tới bổ nhào lên người này. Dù sao giữa họ cũng từng có quan hệ bất thường mà, đột nhiên muốn nàng lui về vạch xuất phát, làm sao thích ứng được chứ.

Nhưng nghĩ tới việc chỉ mấy tháng nữa thôi mình sẽ lấy được học vị, chính thức tốt nghiệp, nàng phấn chấn hẳn lên, mỉm vười toe toét. Đên lúc đó, nàng sẽ được công khai cầm tay anh ấy rồi, vì vậy, vẫn nên tiếp tục kiên trì chịu đựng đi!

Hai người cứ đi dưới tuyết như vậy, một người anh tuấn, một người đáng yêu, thỉnh thoảng, có vài người đi đường lướt qua vụng trộm quay lại nhìn họ.

Thẩm Mạc đưa nàng tới một tiệm thịt dê cách đó không xa, dạo này Giang Tiểu Tư rất lao lực, ăn đặc biệt nhiều.

“Chỉ biết ăn, vóc dáng cũng chẳng dài ra chút nào, ngốc ngếch thì cần tẩm bổ như vậy làm gì.” Thẩm Mạc vừa châm chọc khiêu khích vừa không ngừng gắp thêm thịt dê nóng hổi vào đĩa của nàng.

Giang Tiểu Tư nghe vậy thì lập tức ho sặc sụa, Thẩm Mạc đưa nước cà chua cho nàng, nàng uống một hơi hết nửa bình, sau đó lại tiếp tục vùi đầu vào chiến đấu. Ăn hết khoảng tám phần mười, nàng cảm thấy tương đối no rồi, bắt đầu tán gẫu cùng Thẩm Mạc về vài vấn đề ở trường học. Hai người nói với nhau thật dè dặt, không hề nhắc tới chuyện trước kia, cũng không hề mang theo ý tứ gì mờ ám.

Ăn no, hai người ra về, đúng lúc gặp được một nhóm sinh viên cùng trường, cùng thoải mái chào hỏi. Giang Tiểu Tư không hề để bụng tới những lời chế nhạo hay ánh mắt phỏng đoán của bọn họ, dù sao những lời đồn về chuyện của nàng và Thẩm Mạc đã sớm lan truyền khắp nơi rồi. Ngược lại, điều này còn làm cho nàng hơi thỏa mãn, bởi vì Thẩm Mạc chỉ thân thiết hơn với một mình nàng, cho nên mới truyền ra những tin đồn như vậy.

Nhưng sắc mặt Thẩm Mạc thì đang càng ngày càng xấu, Giang Tiểu Tư đang đếm ngược từng ngày, thực ra anh cũng vậy. Nhưng nàng đếm ngược tới ngày được tự do, còn anh, dường như đang đêm ngược tới ngày tử vong. Giang Tiểu Tư tốt nghiệp trước một năm, đây là việc anh không hề ngờ tới.

Không phải anh chưa từng thấy tác phong mặt dày hay những thủ đoạn của nàng, đến lúc đó bản thân sẽ đối phó với sự theo đuổi mãnh liệt hay những chiêu ăn vạ của nàng thế nào đây? Chẳng lẽ lại từ chối ác liệt như lần trước, làm tổn thương nàng? Hay là lại dùng thêm Tán Tâm Thủy một lần nữa?

Mỗi lần nhìn thấy Giang Tiểu Tư ôm ấp hy vọng để cố gắng tiến lên như vậy, anh đều cảm thấy tội ác đang trào lên từ trong tim phổi. Dù sau này nàng có trưởng thành thì đã sao, trong mắt anh, nàng vẫn chỉ là một đứa trẻ, làm sao anh có thể ở bên nàng như thế, anh đã ba mươi có lẻ rồi.

Nhưng Giang Tiểu Tư vẫn chẳng quan tâm chuyện đó, nàng đã cố gắng thật lâu như vậy là để đợi tới ngày đó, nếu bị từ chối thêm lần nữa, anh không tưởng tượng được nàng sẽ phát điên thành thế nào nữa. Một khóc hai nháo ba thắt cổ? Chắc chắn nàng có thể làm được những chuyện ấy. Hai năm nay, trông nàng có vẻ trưởng thành vậy thôi, thật ra bên trong vẫn chẳng khác gì trước đây cả.

Càng nghĩ, Thẩm Mạc càng đau đầu, chân bước mỗi lúc một nhanh. Đột nhiên, anh phát hiện bên cạnh trống không, Giang Tiểu Tư chưa theo kịp. Vừa quay lại nhìn, một nắm tuyết đã bay tới trước mắt, anh cũng chẳng thèm tránh, mặc kệ nắm tuyết đập vào người.

Giang Tiểu Tư thấy Thẩm Mạc trúng đạn thì cười ha ha, vẻ mặt tràn ngập vui sướng giống hệt như vừa trúng xổ số vậy.

Thẩm Mạc chẳng thèm quan tâm nàng nưa, tiếp tục quay lại đi về phía trước, Giang Tiểu Tư giảo hoạt đuổi theo. Khi đi cùng Thẩm Mạc, nếu không phải quãng đường đặc biệt xa, anh đều đi bộ. Trước đây nàng rất lười, ghét nhất là đi bộ, lúc nào cũng thích được Giang Lưu bế. Hiện tại nàng lại tiếc đường chẳng đủ xa, không thể cùng Thẩm Mạc đi mãi.

Thẩm Mạc đưa nàng tới tận cổng Thoát Cốt Hương, nói một câu: “Em vào đi.” Sau đó quay bước rời đi.

Giang Tiểu Tư gật đầu, nói hẹn gặp lại, sau đó đứng ở cửa vẫy vẫy tay chờ anh đi khuất. Giang Lưu ngồi trong tiệm, nhìn xuyên qua tủ khính thủy tinh, mãi tới khi Thẩm Mạc đi xa, anh mới cất bước ra ngoài.

“Ba, ba về rồi sao. Ba ăn cơm chưa, lúc nãy con đi qua phố ăn uống, con mua đồ nướng cho ba này.”

Giang Lưu vẫn giống hệt như hai năm về trước, không hề thay đổi chút gì, ngay cả là thêm một nếp nhăn. Anh đang khoác một chiếc áo lông, làm cho người nhìn cảm thấy càng ôn hòa hơn.

“Đó không phải là con tự mua cho mình sao?”

“Bị ba phát hiện rồi.” Giang Tiểu Tư chạy vọt vào trong tiệm. “Vũ Thần đi rồi sao?”

“Ba về sớm nên bảo cô ấy về rồi.”

“Đáng tiếc thật, chán ghê, chỉ có hai chúng ta ăn.”

Vũ Thần nói cô ấy rất nhàn rỗi nên tự đề cử mình làm nhân viên cửa hàng, lúc nào Giang Lưu và Giang Tiểu Tư đi vắng cô ấy vẫn tới đây giúp đỡ.

“Ở trường vẫn tốt chứ?”

“Tốt, sắp sửa hoàn thành tất cả chương trình học rồi, dạo này con đang bắt đầu viết luận văn tốt nghiệp. Ba, ba và chị Khấu Đan tiến triển tới đâu rồi?”

“Cái gì?” Giang Lưu sững lại.

“Ba trang điểm cho người chết, chị ấy đứng bên cạnh hỗ trợ hóa trang. Chị ấy trừ linh phía trước, ba đứng phía sau bắt quỷ. Rõ ràng là phụ xướng phu tùy còn gì. Thỉnh thoảng, hai người còn cùng đến Thiên Lý Hương ở Bách Lý Nhai uống rượu nữa chứ, còn cùng nhau đi dạo phố, xem phim này nọ, còn nói không phải là yêu đương, chỉ có Vũ Thần ngu ngốc kia mới tin thôi.”

(phụ xướng phu tùy: vợ hát chồng khen hay)

Giang Lưu trầm mặc, hai năm nay, đúng là anh ngày càng tới gần Thẩm Khấu Đan. Bởi vì Thẩm Khấu Đan là một người rất lý trí, biết rõ mình là cương thi, xác định hai người không thể ở bên nhau, cô không nói ra để rồi tự làm tổn thương, vậy nên anh luôn cư xử tự nhiên với người con gái này. Trăm ngàn năm qua, có thể có một người bạn thân thiết cùng chung chí hướng với mình như vậy đối với anh là vô xùng khó gặp, anh vẫn thật quý trọng người này, vậy nên cũng chẳng quan tâm bị người khác hiểu lầm. Nhưng đối với Tiểu Tư lại khác, giải thích rõ cho nàng có lẽ vẫn tốt hơn.

“Ba và cô ấy chỉ là bạn bình thường.”

Giang Tiểu Tư vừa gặm xâu thịt dê vừa lắc đầu: “Sở dĩ hai người vẫn còn ở trong giai đoạn bạn bè là vì cả hai đều nghĩ đối phương là không thể, ba vẫn không thể quên được mẫu thân, con chị ấy biết ba là cương thi. Nhưng ba à, chắc ba cũng nhận ra chị ấy thích ba rồi chứ, tình cảm không thể khống chế được, khi sâu tới mức nào đó, nó sẽ bùng nổ. Ba hãy suy nghĩ cho kĩ đi, đừng để lúc đó cả làm bạn cũng không thể nha.”

Giang Lưu không kìm được cười: “Tiểu Tư nhà ta thành chuyên gia tình yêu khi nào vậy?”

“Lúc rảnh rỗi con có xem vài quyển bí kíp tình yêu linh tinh mà. Đúng rồi, ngày mai Trương Kì hẹn con đi ăn.”

Giang Lưu nghĩ ngợi một lúc, cuối cùng cũng nhớ ra đó là ai: “Không phải cậu ta lại quay lại thích con chứ?”

“Không hề, anh ấy và bạn gái mời con đi ăn, anh ta khổ cực theo đuổi hai năm, cuối cùng nữ sinh kia cũng đồng ý rồi, đúng là cặp đôi oan gia.”

“Con định đi không?”

“Có cơm ăn sao lại không đi, con còn muốn kéo thêm Lí Nguyệt Y đi cùng đây.”

“Lí Nguyệt Y bây giờ chắc cao hơn con nhiều rồi đúng không?”

“Rắm thúi, rắm thúi, rắm thúi!” Giang Tiểu Tư tức giận đến mức thở phì phì, chạy rầm rập lên lầu, lại bắt đầu đo chiều cao.

“Con gái không được nói bậy nha.” Giang Lưu dựa vào tường cười ha ha.

Advertisements

2 phản hồi to “Thoát cốt hương [Chương 50]”

  1. lilykim1891 Tháng Tám 3, 2013 lúc 23:52 #

    tks

  2. shinoreko Tháng Tám 5, 2013 lúc 08:49 #

    tks cookie nhé ^^

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: