Thần Y Phiền Toái – Chương 8.2

27 Th7

1069323_663497713677630_827547113_n

Edit: Tiểu Tuyết Lang

Khi Nhạn Phi Minh đang ngẩn người đứng trong vườn thảo dược, thì được hạ nhân mời đến “Ngô Đồng Viện” gặp Hà Phượng Tê.

Khi nhìn thấy bộ dáng tiều tụy của hắn, Hà Phượng Tê không khỏi giật nảy mình.

Hà Phượng Tê hướng hắn đi qua, vỗ vỗ Nhạn Minh Phi bả vai.

“Minh Phi, ngươi có khỏe không?”

“Ân.”

Nhạn Minh Phi tuy rằng gật gật đầu, nhưng vẻ mặt vẫn mơ hồ.

Hà Phượng Tê nhìn Nhạn Minh Phi, cảm thấy thập phần buồn rầu.

“Minh Phi, ngươi thật muốn…… Đề Nhi bỏ đi đứa nhỏ?”

Đề Nhi là đứa nhỏ hắn thu dưỡng, đứa nhỏ  của Đề Nhi, so ra là cháu của hắn, nghĩ đến hắn cùng đứa cháu đầu tiên không có duyên gặp mặt, trong lòng liền không khỏi khổ sở.

Hắn cũng không để ý còn trẻ như vậy lại làm tổ phụ a!

“Ta không còn cách nào khác.”

Nhạn Minh Phi nhắm chặt mắt, nén đau trả lời.

“Nguyên nhân nói ta nghe một chút.”

“Đoạn trường độc độc tính rất mãnh  liệt, sẽ truyền từ người phụ thân đến đứa nhỏ. Nếu giữ lại đứa nhỏ, này đối đứa nhỏ, đối với  Đề Nhi, đều sẽ là một loại tra tấn.”

“Ngươi cho rằng Đề Nhi không thể chịu đựng?” Hà Phượng trầm ngâm nói.

“Ta không muốn nàng chịu khổ, cũng không muốn đứa nhỏ chịu khổ.”

“Nhưng ngươi thân là người học y, chẳng lẽ không biết, mất đi đứa nhỏ, đối một người mẹ mà nói, sẽ là đả kích đến dường nào?” Hà Phượng Tê nhìn hắn nhướn mày.

“Người học y đối với bệnh nhân phải đưa ra cách chữa trị khách quan nhất.”

“Đề Nhi là thê tử chưa cưới của ngươi.” Hà Phượng Tê nhàn nhạt nói.

Nhạn Minh Phi cả người lâm vào chấn động.

“Đề Nhi là cô nhi, luôn luôn rất khát vọng có được người nhà. Ngươi muốn Đề Nhi bỏ đi đứa nhỏ, đối nàng mà nói, này sẽ là ác mộng mà nàng cả đời không thoát khỏi.”

Nhạn Minh Phi không nói gì.

“Hơn nữa, ngươi đã quên một sự kiện.” Hà Phượng Tê miễn cưỡng nói.

“Chuyện gì?”

“Đừng nghĩ Đề Nhi là người yếu đuối, lúc trước nàng dám cùng ngươi chung một chỗ, chính là có được dũng khí đối mặt với tương lai. Chẳng lẽ, ngươi không hiểu nàng sẽ có dũng khí, đối mặt với đứa nhỏ không biết trước được tương lai sao?”

“Ta……”

“Ngươi hảo hảo suy nghĩ một chút đi, đừng làm chuyện sẽ khiến mình hối hận.”

Hà Phượng Tê lại vỗ vỗ vai hắn , thật muốn nhìn đứa con của hắn cùng Đề Nhi.

“Phượng Tê.”

“Ân?”

Đang muốn đi ra cửa Hà Phượng Tê quay đầu lên tiếng, cho rằng hắn nghĩ thông suốt.

“Ta hy vọng ngươi đáp ứng ta một sự kiện.”

“Chuyện gì?”

“Nếu ta…… Đứa nhỏ vẫn không thể giữ lại, mong ngươi vì Đề Nhi hạ cấm thuật, làm cho nàng…… Quên ta đi.”

Hắn đau thương cúi đầu.

“Ngô, này…… Ta không đáp ứng.”

Hà Phượng Tê tức giận đảo cặp mắt trắng dã.

“Vì sao?” Nhạn Minh Phi nhăn mày.

“Ta thực thích đứa nhỏ, cho nên, ta nên hạ cấm thuật trên người ngươi, cho ngươi quên đi đoạn trường độc, như vậy ngươi sẽ lưu lại kim tôn của ta.”

“Phượng Tê –”

“Cấm thuật của ta không thể muốn sử dụng là được, việc này trước tạm hoãn không nói đến, ngươi trước hảo hảo chiếu cố Đề Nhi, chuyện đứa liền thuận theo tự nhiên đi.”

Hà Phượng Tê xoay người sang chỗ khác, đưa lưng về phía hắn vẫy vẫy tay, tỏ vẻ muốn dừng cuộc nói chuyện ở đây.

Nhìn bóng lưng Hà Phượng Tê, Nhạn Minh Phi suy nghĩ thật lâu….

******

Nhạn Minh Phi đi đến trước cửa hiệu thuốc, không biết phải đối mặt với Đề Nhi thế nào, hắn liền không thể nhấc chân đi tới.

Đắn đo một hồi lâu, hắn mới có dũng khí bước đi tiến vào hiệu thuốc.

Sau khi dùng hết dũng khí bức vào hiệu thuốc, trong lòng hắn luôn luôn nghĩ làm cách nào để thay đổi cục diện bế tắt giữa hắn và Đề Nhi, kết quả lại trông thấy Đề Nhi thần khí sáng sủa ngồi tựa ở trên ghế, cầm trong tay đơn thuốc, chỉ cho Vân Nhi cùng Chi Nhi cách điều chế thuốc bổ.

“Kệ đầu tiên phía trên, không phải, trên nữa, lên trên nữa, cao một chút? Xuống dưới, xuống lần nữa đến kệ đầu tiên…… Đúng, bên trong lấy ra ba tiền.”

Đối mặt với rất nhiều ô vuông được thuốc, Vân Nhi cùng Chi Nhi biến thành hỗn loạn, lên lên xuống xuống, chuyển tới chuyển sau, đã sớm không rõ đông tay nam bắc.

“Đề Nhi, ta hoa mắt, không được rồi a!”

Vân Nhi đầu hàng oa oa kêu to.

“Cho chúng ta nghĩ ngơi chút đi, tay của ta cử động đau như cắt.”

Chi Nhi cũng đánh đánh hai tay, cảm thấy nâng lên cũng không được.

“Uy, đây là cho đứa cháu đầu tiên của ta, cùng là thuốc bổ cho người mang thai, còn không mau nhanh tay lên một chút!”

Hà Phượng Tê nằm ở mép giường, lạnh lạnh ở một bên chỉ huy nói.

“Các chủ –”

Vân Nhi cùng Chi Nhi nghe xong đều oa oa kêu to.

Mọi người, đều vì chờ mong trẻ sơ sinh mà lộ ra tươi cười.

Chỉ có hắn, nghĩ trên người đứa con có khả năng tàn tật, nghĩ đến tương lai đứa con sẽ gặp khổ sở, liền lâm vào bi quan.

Đề Nhi đều dũng cảm mà đối mặt, mà hắn lại luôn đảm nhiệm nhân vật đả kích lòng dũng cảm của nàng……

Đề Nhi đang uống trả quay đầu nhìn đến, phát hiện sự tồn tại của hắn, lập tức cười meo meo vẫy tay với hắn.

“Minh Phi, vào đi! Các chủ tới thăm ta đây!”

Vân Nhi cùng Chi Nhi vẻ mặt có chút kỳ dị nhìn thoáng quá nhau, mới hướng hắn chào hỏi.

“Ta là tới thăm tiểu tử kia.” Hà Phượng Tê cười meo meo nói.

Nhạn Minh Phi dè dặt cẩn trọng nhìn qua Hà Phượng Tê một cái.

Hắn không phải nói sẽ không dùng cấm thuật trên người Đề Nhi sao?

Nhưng…… Vì sao bộ dáng hiện tại của Đề Nhi, như là quên hết tất cả mọi việc?

Đối với nàng lúc trước phẫn nộ, đau lòng, thống khổ hoàn toàn bất đồng, hắn có chút mờ mịt.

“Chàng đứng đó phát ngốc cài gì? Mau vào đi!” Đề Nhi đi qua kéo hắn tiến vào.

“Đề Nhi……”

Hắn cho rằng, tính tình nàng cứng rắng như vậy, đời này kiếp này sẽ không cùng hắn nói đến một câu.

Nhưng là, nàng vui vẻ cùng hắn nói chuyện, đối với hắn cười, như là hai người chưa từng phát sinh tranh cãi kịch liệt giữa hai người về đứa nhỏ.

“Chàng giúp ta nhìn xem, đây là đan dược ta mới vừa nghĩ ra, chàng cảm thấy nó như thế nào? Nên điều chế như thế nào cho tốt?”

Đề Nhi đem đan dược trên tay đưa hắn xem.

Hắn bị động cúi đầu nhìn nàng nhét đan dược vào trong tay hắn.

Chẳng lẽ…… Phượng Tê vẫn là đối với Đề Nhi hạ cấm thuật?

Hắn che phủ đi một phần kí ức của Đề Nhi?

Nhưng là hạ ám ngữ là gì, chẳng phải phải có ám ngữ, cấm thuật mới có thể phát tác?

Ám ngữ kia là cái gì?

Nhạn Minh Phi trong đầu một đoàn hỗn độn, trở nên có chút ngây ngốc.

“Là nàng kê sao?”

“Đúng vậy, ta chính là thử đều chế xem! Vốn cho rằng rất đơn giản, hiện tại mới biết điều chết thuốc mới là gian nan thế nào, y thuật của đại phu tốt hay xấu, thì phải xem đến phương thuốc của hắn.”

“Ân.” Nhạn Minh Phi lăng lăng trả lời.

“Ta muốn thử sức mình sáng chế ra phương thuốc mới, nhưng thân thể của ta không như lúc trước, lại sợ phương thuốc điều chế không đúng, cho nên sợ là không tốt cho lắm, chàng giúp ta xem đi!”

Nhạn Minh Phi xem đan dược, vẻ mặt còn có chút mờ mịt, nhấc bút lên, giúp nàng sửa chữa một vài thành phần phối dược.

Đề Nhi cầm lấy đơn thuốc xem, càng không ngừng gật đầu, lộ ra biểu cảm bội phục.

“Thật sự là cao minh, ta không nghĩ được có thể phối thế này nha! Vị thuốc này, so với với vị thuốc ta dùng ôn hòa hơn nhiều……”

“Đề Nhi…… Nàng……”

Đề Nhi thân thiện ôm đến một chồng giấy, để tới trước mặt hắn.

“Đến, ta lại cho ngươi xem, nếu…… Nếu như xảy ra chuyện gì, nếu con không cẩn thận mà không còn, khi đó phương thuốc nên phối như thế nào, đối với ta là tốt nhất?”

Nhạn Minh Phi nghĩ đến tình huống như vậy, trong lòng căng thẳng, đề bút viết xuống vài vị thuốc, suy nghĩ một lát, lại xóa đi ba vị thuốc, sửa thêm lên năm vị thuốc.

Đề Nhi cầm lấy xem, vẫn cứ là bội phục vạn phần gật gật đầu.

Tiếp theo, nàng lại hỏi đến vấn đề khác.

“Như vậy, nếu ta…… Ta là nói nếu, nếu ta thuận lợi sinh ra đứa nhỏ, thân thể của ta nên điều dưỡng như thế nào?”

Đề Nhi dè dặt cẩn trọng hỏi hắn, hai mắt thập phần sáng lên.

Nhạn Minh Phi không nói hai lời, lại đề bút trên nhanh chóng viết ra phương thuốc, tốc độ giống như mây bay nước chảy lưu loát sinh động, như là hạ bút thành văn, không hề trì trệ.

Đề Nhi không thể không tán thưởng của y thuật của hắn, hắn thật sự là đại phu phi thường cao minh, khó trách lại được gọi là thần y.

Nếu nàng chưa từng đi theo hắn hỗ trợ bốc thuốc, tinh tường các phương thuốc có hoặc không thể phối với nhau, mỗi một dược liệu trong dược đan đều tùy người phối mà khác nhau, nàng thực sự sẽ cho rằng hắn là luyện ra rất nhiều đan dược trước đó để luân phiên sử dụng.

Xem dược đan, nàng vừa lòng gật gật đầu, lại đem dược đan cẩn thận cất vào.

“Ngươi muốn nhiều đan dược như vậy làm cái gì?”

Hắn có chút hoài nghi nhìn nàng.

“Ta ngoài nhàn rỗi cũng là nhàn rỗi, muốn thử học bào chế phương thuốc như thế nào, giết thời gian. Dược đan này, ta lấy trước, nếu rãnh sẽ hảo hảo nghiên cứu một chút.”

Nhạn Minh Phi nhìn nàng.

“Ta cho rằng khai phương thuốc, bất quá chính là đúng bệnh hốt thuốc mà thôi, ai biết cũng khó khăn vậy đâu!”

Đề Nhi đối hắn cười duyên nói, khuôn mặt tràn đầy thần sắc tán thưởng.

“Mỗi một vị dược đều có bất đồng dược tính, dược cùng dược, cần chú ý sinh khắc, âm dương, ôn liệt, cũng với thể chất của người bệnh, nóng lạnh, có nhiều kinh nghiệm, tự nhiên sẽ biết nên phối như thế nào, đối bệnh nhân đều có thể xem bệnh bốc thuốc.”

“Ân, thụ giáo.” Đề Nhi gật gật đầu.

“Đề Nhi……”

Nhạn Minh Phi mở miệng muốn nói, bị phản ứng của nàng làm biến thành bộ dạng không biết làm sao.

“Để thưởng cho chàng,  như thế này đi ta nấu chút đồ ăn ngon chàng thích, cho chàng nếm thử!” Đề Nhi cười nhìn hắn nói.

“Đề Nhi, ngươi thật sự không biết lớn nhỏ! Bản tọa ở trong này, ngươi như thế lại không hỏi đến bản tọa muốn ăn gì, ngược lại lại toàn tâm toàn ý nghĩ cho khẩu vị của phu quân ngươi a!”

Hà Phượng Tê ở một bên mở miệng, mang theo nồng đậm vị chế nhạo.

“Đúng vậy, đúng vậy, ngoài các chủ, ngay cả hai hảo tỷ muội chúng ta cũng đều như vậy sao! Vân Nhi thực sự rất nhớ tay nghề của  Đề Nhi nha!

“Các chủ! Vân Nhi, Chi Nhi!”

“Được rồi, các ngươi muốn ăn cái gì, thực đơn tùy mọi người nói, hôm nay ta không làm một bàn món ăn ngon hợp khẩu vị của các ngươi, sau này sẽ bị các ngươi chê cười đi!”

Đề Nhi đỏ bừng đôi má, càng không ngừng dậm chân.

Toàn bộ mọi người đều đang cười.

Chỉ có Nhạn Minh Phi, lẳng lặng, mờ mịt nhìn Đề Nhi, dường như giống người ngoài cuộc, một chút cũng không cảm thấy hòa hợp được với bầu không khí tươi cười……

Advertisements

Một phản hồi to “Thần Y Phiền Toái – Chương 8.2”

  1. Bebe Tháng Tám 3, 2013 lúc 21:36 #

    Cam on ban rat nhieu

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: