Lưu trữ | 14:56

Như là cố nhân – Chương 23

7 Th5

 

121306raindrops

 

 

Edit: Soph

Nếu đã quyết định bắt tay vào việc điều tra, hai người phải lập tức bàn bạc nội dung kế hoạch hành động, phân công làm việc. Chu Tước phụ trách tìm hiểu Hoàng công tử là người như thế nào, có hứng thú gì, bình thường thích lui tới nơi nào, Phan Dao Dao phụ trách tìm hiểu hành tung mỗi ngày của Hoàng công tử đồng thời phái người theo dõi, hy vọng tìm ra dấu vết. Tiếp tục đọc

Van sự thiếp vi tiên_chương 10

7 Th5

Chương 10 Thành hôn khi nào

6

Sau khi Quân Thành Duệ giúp Lạc Diễn trừ hết độc trên tay, để cho Lạc Diễn ngồi ở trên giường, mà hắn thì đứng ở trước giường, từ trong ngực lấy ra một bình ngọc nhỏ rất tinh sảo, bên trong thuốc mỡ hơi hồng nhạt, sau khi được bôi lên lành lạnh vô cùng thoải mái, còn có thể ngửi thấy một mùi hương.

“Cái này, là hương hoa đào?”

Sau khi hắn đậy kín nắp, ngẩng đầu cười, đôi mắt hoa đào cười lên cong cong , đẹp mắt cực kỳ, đứng dậy đi tới ngồi xuống bên cạnh Lạc Diễn, cánh tay vươn ra ôm eo nhỏ của nàng, giọng nói hơi chút ngả ngớn.

“Ừ, cái này cho nàng thôi, vết thương nào cũng có thể trị, rất hữu hiệu đó.”

Bốn chữ cuối cùng nói xong đặc biệt nhu mềm, còn nhân tiện chớp chớp mắt phải. Lạc Diễn có chút không quen với dáng vẻ ngả ngớn của hắn, khẽ nhíu đôi mi thanh tú, bất động thanh sắc đẩy hắn ra sau đó ngồi trên ghế bên cạnh cái bàn.

“Cám ơn.”

Hắn cũng đứng lên, chậm rãi chuyển tới ngồi xuống cái ghế bên cạnh nàng, hai người trong lúc đó chỉ cách một cái bàn trà, hắn nửa gục ở trên bàn trà nhích tới gần nàng cười nói

“Nàng rất sợ ta.”

Không hẳn là câu nghi vấn, giọng nói một nửa trêu tức một nửa khẳng định.

“Không có.”     

Kỳ thật Lạc Diễn căn bản không biết rốt cuộc mình nên ở chung cùng phu quân như thế nào, nhưng dù sao bọn họ cũng là vợ chồng, hành động vừa rồi của nàng có chút không nên.

Quân Thành Duệ khẽ cười, tựa trên ghế ngồi, kéo Tiểu Linh hồ từ trên đầu vai xuống.

“Phải biết rằng ánh mắt nó chính là rất cao, người không vừa mắt nó rất sẵn sàng cắn.”

Lạc Diễn nhếch mi, có thể xem như là một loại Logic a, nàng sẽ cảm thấy vinh hạnh a? !

“Nó có tên?”

“Tiểu Bạch.”

Tiểu Bạch? Tên này cũng rất bình thường, trực tiếp căn cứ vào màu sắc của nó. Khuyết nhi lúc này bỗng nhiên thở hồng hộc chạy vào, vừa thấy hai người đều ở đây cuối cùng thở phào nhẹ nhõm.

“Tiểu thư, em, em tưởng ngài bị lừa đi đâu chứ, lúc trước em không đuổi theo các người, tưởng người sẽ trở về đây, cho nên liền chạy tới đây, nhưng Khuyết nhi cũng chạy đi chạy lại mấy lần, cứ thế không thấy các ngài, tiểu thư rốt cục đi đâu a?”

Lạc Diễn nghẹn họng, nên trả lời như thế nào đây, còn có thể đi đâu chứ, luôn tìm đường đến Lâm Quân Uyển a.

“A, tại sao hắn vẫn còn ở lại chỗ này! ?”

“Hả? Tiểu mỹ nhân, vậy nàng cũng nói một chút ta không ở đây vậy ta nên ở đâu bây giờ?”

“Ngươi, ngươi là đăng đồ tử!”

Nghe được lời của hắn, Lạc Diễn cũng không khỏi nhíu đôi mi, người này hiển nhiên đúng là vô lại.

“Khuyết nhi, hắn là Nhị thiếu gia tướng phủ.”

“Cái gì? Hắn chính là cô gia?”

Cái này, từ lâu Khuyết nhi đã không có thăng cấp hảo cảm đối với hắn mà là hoàn toàn chán ghét. Tuy nhiên Quân Thành Duệ giống như chợt nhớ tới điều gì, nhìn Lạc Diễn

“Đúng rồi, tại sao nàng ở tướng phủ a?”

Lời này vừa hỏi ra, trong phòng hai người cũng sửng sờ tại chỗ, thật lâu cũng không kịp phản ứng, Lạc Diễn thế mới hiểu, thì ra vừa rồi căn bản là hắn không biết hai người bọn họ là vợ chồng, còn đối với hành động của nàng, hiện tại theo một câu của Khuyết nhi chính là, nàng đối với hắn cũng hoàn toàn không có hảo cảm.

“Khuyết nhi nếu gọi ngươi một tiếng cô gia, tiểu thư nhà ta dĩ nhiên là do ngươi cưới vào tướng phủ rồi, chẳng qua có người ngay trong ngày thành hôn liền bỏ lại cô dâu biến mất mà thôi.”

“Ta đón dâu khi nào?”

Khuyết nhi xem thường, còn chưa mở miệng liền thấy hắn bỗng nhiên nhếch lông mày, mắt hoa đào hiện lên vẻ hưng phấn.

“Nói như vậy, bây giờ ta và nàng là vợ chồng!”

Chẳng biết tại sao, nghe nói như thế, Lạc Diễn cảm giác, cảm thấy có loại dự cảm bất thường, hắn bỗng nhiên kéo tay nàng, trên gương mặt tuấn tú mang theo chút mất mác.

“Tiểu Ngọc nhi, chẳng lẽ ngày đó sở dĩ nàng cho ta bạc chính là bởi vì ta là phu quân của nàng?”

“Tiểu Ngọc nhi?”

“Ta đã điều tra nàng, biết được nàng gọi là Ngọc Khuynh Uyển.”

“Tại sao phải điều tra ta?”

“Nàng khi nào gả cho ta?”

Ông nói gà bà nói vịt, Lạc Diễn thật không biết tâm tình hiện giờ của mình  là như nào , hắn có thể nhớ hôm đó nàng đã cho hắn bạc, tại sao lại không nhỡ rõ hắn thành thân khi nào chứ? !

“Đúng rồi, vì sao hôm đó ngươi phải giả bộ dạng đó?”

Quân Thành Duệ sửng sốt, buông tay nàng ra, sắc mặt cũng không tốt lắm, nghĩ thầm hay là nên chuyển đề tài, đánh chết hắn cũng sẽ không nói thực ra ngày đó cúi đầu ngồi xổm ở góc tường kia hay là nghĩ lại mình vì sao phải làm bộ dạng tên khất cái, hơn nữa cho tới bây giờ, cũng không muốn nhớ tới.

 

You are the sunshine of my life [4]

7 Th5

942826_258628940949783_2121689485_n

Lãng quên

Đúng giờ tan tầm, xe cộ chạy trên đường kín như mắc cửi, chiếc Huyndai màu bạc của Kỳ Vĩnh như một con tuấn mã thở phì phò.

Vô số âm thanh lộn xộn tràn về trong đầu anh, nhưng hiện lên rõ mồn một.

“Tôi muốn đi Mĩ.”

“Hả?”

“Đi chữa mắt.”

“Chữa mắt, vì sao anh phải đi chữa mắt?”

Kỳ Vĩnh nở nụ cười, cười chua xót. Anh biết cô là cố ý nói như vậy, chỉ là kỹ xảo diễn kịch của cô rất vụng về.

“Nhóc sau này đừng đến đòi tôi mời uống sữa tươi nữa.”

“Anh rồi cũng sẽ trở về thôi.”

“Có lẽ sẽ không trở lại nữa.”

Giọng nói phút chốc kinh hoảng: “Vì sao? …Cùng lắm sau này em sẽ không bắt anh mời uống sữa tươi nữa.”

“…”

“Cùng lắm, chờ sau khi em kiếm được tiền, em lại tiếp tục mời anh.” .

 “Tiểu nha đầu, nhóc cho là mỗi người đều giống như là ‘Nếu có sữa, chuyện gì cũng có thể làm được’ ?” Trong giọng nói nồng đậm ý cười.

“Em… Em mặc kệ, anh nhất định phải trở về nha.” Trong thanh âm bắt đầu xen lẫn tiếng nức nở, “Ba ba cũng là như thế này, người cũng nói người có thể không về nữa, kết quả thật sự không trở lại !”

“Nhóc con…” Một tiếng thật dài thở dài.

“Được rồi, tôi hứa với nhóc, tôi nhất định sẽ quay về tới tìm nhóc, được không?”

Giọng nói lanh lảnh giảo hoạt nở nụ cười: “Anh nói đó, không được đổi ý đâu đấy!”

Anh bất đắc dĩ thở dài, cảm giác mình lại bị cô đưa vào tròng.

Trước mắt hình như có hồng quang chớp động, Kỳ Vĩnh hốt hoảng ngẩng đầu, giẫm lên cần đạp phanh lại,nhưng đã muộn ——

Một tiếng va chạm chói tai xẹt qua, rồi sau đó hết thảy lại tĩnh lặng…

***

Trần Tiểu Húc đỡ lấy tay vịn trên xe taxi, toàn thân theo lực phanh của xe ô tô mà khẽ nhào về phía trước.

“Ai, lái xe bây giờ thật ẩu tả?” Cô nghe được một vị thím nhỏ bên cạnh nhỏ giọng bàn luận.

“Ngày hôm qua ngay tại nơi này, đã xảy ra tai nạn mà.” Một thím khác phụ họa vuốt đuôi.

“Đúng, tôi cũng nghe. Hình như là một danh họa,  tuổi còn trẻ, cứ như vậy…”

“Tôi phải về nhắc nhở chồng tôi, anh ấy thường xuyên lái xe, không thể sơ suất được.”

Xe dừng lại trước đó một chút, tiểu Húc từ cửa sau xuống xe.

Lãm Lãm hẳn là đã nhận được thư của cô chứ? Nghe nói cô ngày hôm qua đi xem triển lãm tranh, không biết hiện tại nhận được thư của cô hay chưa? Tiểu Húc quay đầu đi, mím môi nghĩ ngợi.

Đi qua cửa hàng tạp hóa, tâm huyết cô dâng trào đi vào.

“Một hộp sữa Quang Minh.”

Nhân viên thu ngân nhanh chóng thối lại tiền. Tiểu Húc nhận lại tiền thối lại, lộ ra tờ tiền được vuốt phẳng phiu ở đầu tiền, trên đó còn dùng chiếc bút màu lam vẽ một khuôn mặt tươi cười.

Tiểu Húc mỉm cười. Cô nhớ tới rất nhiều năm trước kia cô đã từng có lời ước hẹn:

“Nếu tương lai anh không tìm thấy em thì sao?” .

“Vậy thật tốt nha.”

 “Không được, em còn muốn anh mời em uống sữa tươi đâu. Như vậy đi, nếu anh tìm không thấy em, thì hãy đưa ra một tờ năm đồng vẽ một mặt cười màu lam, dùng nó mua sữa uống, chờ cho đến khi tờ tiền này rơi vào tay em, em sẽ sẽ biết anh đang ở đây tìm em.”

“Cắt, sao có thể trùng hợp như thế?”

“Anh cứ vẽ thật nhiều mặt cười lên tiền nha, luôn luôn dùng tới thì sẽ bị em nhìn thấy nha, quyết định như vậy nha, không được đổi ý!”

Trần Tiểu Húc nhẹ hút lấy một ngụm sữa đi khỏi cửa hàng tạp hóa, ánh mặt trời rọi lên mặt cô, nhẹ nhàng. Tâm trạng cô chợt trở lên khoan khoái kỳ lạ. Mới trước đây cô luôn không đợi người khác đáp ứng đã nói “Quyết định như vậy nha, không được đổi ý!” Giống như có chút bá đạo thì phải.

Chỉ có mình ngu như quả dưa vậy mới có thể nhớ rõ lời ước hẹn như vậy đi? Cô tự giễu cười cười. Ở cửa nhà không xa, cụ bà nhô đầu ra, gọi tên thân mật của cô: “Hiểu Hiểu, con còn la cà gì nữa? Con có điện thoại, là Lãm Lãm!”

Tiểu Húc vui mừng lên tiếng, bước nhanh hơn chạy lại.

Thành phố này trời đã vào thu, khắp thành phố, lá phong đã bay đầy trời, bầu trời nhiễm một màu đỏ, diễm lệ động lòng người.

You are the sunshine of my life [3]

7 Th5

72818_586238124729593_1847325048_n.jpg

Hiện tại

Tiếng chuông  tan tầm vang lên, ôm vài cuốn sách, tiểu Húc theo đám đông đi ra khỏi phòng học.

“Tiểu Húc!” Lãm Lãm đuổi theo phía sau.

Tiểu Húc quay đầu lại.

“Tiểu Húc, mình có việc muốn nói với cậu.” Vẻ mặt Lãm Lãm vẫn cười tới sáng lạn.

“Cái gì?” Tiểu Húc mỉm cười quay lại.

“Lớp chúng ta có một vở kịch, cậu có hứng diễn một vai không?”

“Kịch?” Tiểu Húc kỳ quái nhìn một chút cô, “Cậu sao lại nghĩ mình có thể diễn kịch?”

“Được,  bọn mình vừa vặn thiếu một người, mà cậu lại rất thích hợp. Là nữ nhị hào nha.”

Tiểu Húc cười cười: “Mình không diễn được đâu.”

“Sao vậy?” Lãm Lãm vội hỏi, “Cậu thực sự là người thích hợp nhất, tin tưởng mình đi, cậu nhất định có thể diễn tốt!”

 “Thật sự?” Tiểu Húc bị nhiệt tình của nhỏ lây nhiễm, trong lòng lại cũng có chút nóng lòng muốn thử. Cô đang muốn đáp ứng, lại nghe thấy tiếng tức giận truyền tới từ phía sau.

“Hà Lãm Lãm!”

Tiểu Húc vừa quay đầu nhìn lại, đã thấy một cô gái xinh đẹp đang la hét. “Hà Lãm Lãm! Tuy rằng cậu là đạo diễn, nhưng cũng không thể tùy tiện quyết định diễn viên như vậy chứ?” Tử Kỳ hung hăng trừng mắt nhìn tiểu Húc, “Vai diễn kia vốn là của cậu, sao có thể nói nhường cho người khác là nhường cho người khác được?”

Sắc mặt Tiểu Húc nhất thời trắng bệch. Cô xoay người muốn rời đi.

“Tiểu Húc, cậu nghe mình giải thích!” Lãm Lãm hoảng hốt.

“Đừng động vào mình!” Tiểu Húc cũng không quay đầu lại.

“Trần Tiểu Húc!” Lãm Lãm ở sau lưng cô kêu to, nhưng cô mắt điếc tai ngơ.

Hà Lãm Lãm bị chọc giận xông tới phía trước, không nói tiếng nào mà túm lấy bàn tay tiểu Húc, rầm một tiếng, sách rơi đầy trên mặt đất.

“Hà Lãm Lãm!” Tiểu Húc cố sức muốn thoát khỏi gông xiềng của Lãm Lãm, nhưng chẳng thấm vào đâu.

“Lần nào cũng như vậy! Cậu lần nào cũng vậy, có chuyện gì cũng xoay người bỏ đi, chưa bao giờ nghe người ta giải thích, mình cũng chỉ muốn tốt cho cậu, rốt cuộc cậu có hiểu không vậy?!” Lãm Lãm hét lớn, nhưng lời vưa nói xong, nhỏ liền biết mình sai rồi.

Tiểu Húc phẫn nộ quát lại nhỏ: “Cậu tốt với tôi, ai cần cậu tốt hả? Tôi không cần sự bố thí của cậu! Nói cho cậu biết, Hà Lãm Lãm, từ hôm nay trở đi, cậu không cần tốt với tôi nữa, tất cả những việc tốt cậu làm tôi đều không cần!”

Cô rốt cuộc cũng thoát khỏi bàn tay Lãm Lãm, xoay người chạy đi.

Hà Lãm Lãm luôn luôn vui vẻ bỗng đứng ngây người tại chỗ, nước mắt rơi đầy mặt.

***

“Để ăn mừng cho việc con nhìn thấy ánh sáng, chúng ta đi du lịch đi! Nói đi, con muốn đi nơi nào?” Giọng mẹ anh tràn ngập vui mừng.

“Australia.” Anh không nghĩ gì đã buột miệng nói ra.

Bởi vì bệnh tình của anh không nghiêm trọng lắm, sau một năm mù lòa, Kỳ Vĩnh rốt cuộc tại một bệnh viện mắt nổi tiếng ở nước Mỹ lấy lại được ánh sáng. Có lẽ là số mệnh, anh đối với sự biến đổi màu sắc lại trở lên cực kỳ mẫn cảm, cuối cùng trở thành một họa sĩ. “Mọi người đều nói tai nạn sẽ khiến con người ta trưởng thành, quả nhiên là như vậy a. A Vĩnh, con đã trưởng thành .” Mẹ nhìn khuôn mặt góc cạnh của anh đã trở lên nhu hòa, cảm thán nói như vậy.

Thị lực được hồi phục, anh sang nước Mỹ điều dưỡng một năm, trong khoảng thời gian này, mặc dù nỗi nhớ cố hương chưa bao giờ gián đoán, nhưng anh lại phát hiện, anh càng nhớ nhiều hơn là cái công viên không hề rộng rãi, thậm chí là cực kỳ xấu xí kia nhiều hơn.

Mẹ cuối cùng quyết định di dân sang Mỹ thì anh đang gọi điện thoại cho cha đang ở trong nước, “vô ý” hỏi một vấn đề mà anh đã để trong lòng rất lâu: “Cha có biết ở gần đó có một cô nhóc tên Hiểu Hiểu không?”

Câu trả lời của cha nháy mắt khiến anh rơi vào hầm băng. “Cô bé vừa chết kia sao, cha có nghe nói. Cha của cô bé mấy năm trước chết vì tai nạn lao động, mẹ cô bé vẫn cứ gạt nó rằng ông ấy đã đi Australia, kết quả có một ngày cô bé kia biết được sự thật, chạy ra ngoài, mẹ cô bé vì đuổi cô mà trên đường bị xe đụng chết. Hình như, cô bé ấy đã dọn đi rồi, hẳn là cùng cô sống chung đi. Sao vậy, con biết cô bé sao?”

 

“Reng reng reng…” Chuông điện thoại  kéo Kỳ Vĩnh ra khỏi dòng suy nghĩ, anh nhấc microphone. “Kỳ! Bức họa của anh đã có người mua! Người mua là một cô gái hai mươi tuổi! Giống như đúc hình dung của anh!” Đầu bên kia điện thoại giọng Nhĩ Tư vang lên đầy hưng phấn, lần này tiếng Trung của anh lưu loát một cách dị thường.

Kỳ Vĩnh bỗng dưng đứng lên: “Cô ấy tên là gì?”

“Cô ấy tên Hà Lãm Lãm, ở tại…” .

“Tôi sẽ lập tức đến đó!” Nắm chìa khóa xe trong tay, Kỳ Vĩnh nhanh chóng lao ra cửa.

Đèn bàn sáng ngời, bạn Trần Tiểu Húc đoan trang thục nữ ngồi trên bàn học,  mở tờ giấy viết thư trắng tinh, bắt đầu viết.

Cô viết viết, rồi đột nhiên phiền não nhíu mày, dùng sức xé trang giấy đó, vò bức thư đang viết thành cục, ném vào giỏ rác, lại tiếp tục viết, dường như vô cùng vất vả.

Bà nội lớn tuổi của cô lại gần, giúp cô chỉnh đèn bàn sáng hơn, miệng liên miên thuyết giáo: “Viết thư, thời đại này còn viết thư, con còn viết thư cho ai nữa?”

Tiểu Húc làm nũng sẳng giọng: “Bà à, thật sự là bức thư này rất quan trọng.”

Bà cụ liếc cô liếc mắt một cái, vẻ mặt là không tin: “Con mà có bức thư nào rất quan trọng ư? Là thư tình sao?”

Tiểu Húc bất mãn quệt miệng, lại như nhớ ra điều gì đó, biểu cảm nghiêm túc hẳn.

“Bà à, con đã làm sai một việc, làm tổn thương một người bạn rất tốt, nên làm gì bây giờ?”

Bà nở nụ cười: “Vậy hãy giải thích với cô ấy.”

“Chỉ là… Nếu cô ấy không chịu tha thứ cho con thì làm sao bây giờ?” .

“Con không phải đã nói đó là người bạn rất tốt sao? Chỉ cần sau này con đừng làm sai, cô ấy nhất định sẽ tha thứ cho con.”

Tiểu Húc chậm rãi nở nụ cười, cười thật vui vẻ.

Tiểu Húc viết bức thư xong, còn thêm một dòng cuối : “Mình muốn được nhận vai nữ nhị hào, cậu có cho không vậy?”

You are the sunshine of my life [2]

7 Th5

green-grass-blue-sky

Ký ức.

Bầu trời là màu xanh lam.

Cây cỏ là màu xanh lá.

Giữa trời xanh có một vầng thái dương rực rỡ giúp cây cỏ bừng lên sức sống mãnh liệt dưới ánh mặt trời …

Ghế dài, hai người nhẹ nhàng ngồi xuống, một cao một thấp, một đen một trắng. Ánh sáng lờ mờ khiến cho khó có thể nhận ra hai bóng đen chập choạng. Bóng đen ngửa đầu nhìn về phía bầu trời thở dài khiến cho người ta có cảm giác nặng nề.

———-oOo———-

 

 

“Kỳ, tôi không thích bức tranh này của cậu, quá ngây thơ.” Ngài Kars không nói sõi tiếng trung, buông mắt kính lúp ra, nhăn mày lại.

“Sức sáng tạo của cậu đâu rồi? Bức này không có cá tính.” Ngài Kars nói xong lại dùng tiếp tiếng Anh, “Where is your creativity?”

“I didn’t draw it for money.” Kỳ Vĩnh nhìn những người bạn học người Mỹ và ông chủ của mình.

“You drew it for that little girl friend?”. Một người nào đó hỏi.

Kỹ Vĩnh cười cười: “Bây giờ cô ấy chắc đã lớn rồi, không còn là một bé gái nữa.”

“I know, I know,” Kars trêu chọc nói, “a beautiful woman, right?”

“Nhưng mà cậu có nghĩ cô ấy có thể nhớ được lời hứa với cậu không? Phụ nữ đều hay thay đổi.” Anh dùng giọng điệu nghiêm trang khiến Kỳ Vĩnh buồn cười. “Tôi sẽ tìm được cô ấy, tôi tin cô ấy vẫn còn ở thành phố này.” Giọng nói của anh có vẻ tùy ý nhưng thật ra lại rất kiên định.

“But it’s so difficult!” Kars quýnh lên lại chêm tiếng Anh vào, “Cậu không biết tên cô ấy, không biết địa chỉ, giống ở biển Caribe tìm một cây châm vậy!”.

“Là mò kim đáy bể.” Kỳ Vĩnh nhíu mày. “Tôi có quyết định của tôi. Hơn nữa, tôi còn có ám hiệu.” Đột nhiên anh lộ ra nét cười như một đứa trẻ nghịch ngợm. “Well.” Kars nhún vai. “Tuy tôi không thích bức tranh của cậu nhưng thấy câu kiên trì như vậy, tôi đồng ý treo bức tranh này tại triển lãm. Có lẽ nó sẽ may mắn được bạn gái cậu nhìn thấy.”

Kỳ Vĩnh cảm kích cười cười. “Bố tôi đã đi Australia rồi!” Âm thanh ôn nhuận vang bên tai tựa hồ chỉ như ngày hôm qua.

Bầu trời, là màu xanh lam.

———-oOo———-

“Ông cũng giống cháu mà, mỗi ngày đều tới đây.” Lãm Lãm bướng bỉnh làm mặt quỷ với ông lão quản lý công viên đã về hưu đang đi tới. “Nhiều năm rồi cũng đã sớm trở thành thói quen, sao mà sửa được nữa chứ?” Ông lão phất tay thở dài, “Bây giờ người giống các cháu tới công viên cũng không còn nhiều. Mới mấy năm trước, cứ ban đêm là ông phải cầm đèn pin đuổi mấy cặp tình nhân ra ngoài. Ai, khi đó ông còn trẻ a.” Ông lão nói tới đây lại thở dài, trên mặt mỗi nếp nhăn lại giống như ẩn chứa một câu chuyện cũ.

“Lúc nhỏ cháu từng sống ở gần đây.” Tiểu Húc đang trầm mặc không nói, bỗng nhiên cất lời.

“Vậy à?” Lãm Lãm nhìn nhìn cô.

Ông lão quản lý công viên nhìn cô một lúc sau đó cười cười: “Vậy sao? Mười mấy năm qua, đứa nhỏ nào ở gần đây ông cũng biết. Cháu có phải cô bé tên Hiểu Hiểu không?”

Tiểu Húc lắc đầu.

Ông lão đột nhiên trầm xuống: “Cô bé khá xinh xắn, có đôi mắt to đen long lanh, mỗi ngày đều cười rất ngọt ngào. Ai, nhưng mà số khổ …”

“Tại sao? Cô ấy xảy ra chuyện gì ạ?” Lãm Lãm hỏi theo.

Quả nhiên, ông lão liền nói một hồi: “Đứa nhỏ đó, bố mất sớm, mẹ cô bé không chịu tái giá mà một mình nuôi con, sau này đổ bệnh lúc cô bé khoảng mười hai tuổi. Sau đó bà nội nuôi cô bé, rồi dọn ra khỏi đây. Nhưng tính tình cô bé cũng rất tốt, cả ngày chạy quanh công viên giúp đỡ mọi người không biết mệt.”

Ông lão nhắc tới cô bé, cũng rút gói thuốc lá ra định châm hút.

“Ông à, đừng hút không tốt cho sức khỏe.” Tiểu Húc nói theo phản xạ.

“A?” Ông lão vui vẻ. “Con bé này sao cũng giống Hiểu Hiểu thích can thiệp chuyện người khác vậy?”

Tiểu Húc không nói. “Ai, ông còn nhớ rõ lúc đó trong công viên có mở một quầy bán quà vặt, con bé kia còn lôi kéo một thằng nhóc, mỗi lần tới đều mua sữa. Lúc đó sữa rất mắc, cũng tội thằng nhóc không có tiền nhưng cũng ráng mua cho con bé uống, thằng nhóc tên … tên gì nhỉ …. Haizz, trí nhớ của ông thật là!” Ông lão vỗ vỗ đầu. “… Thằng nhóc cũng đáng thương, trẻ như vậy đã không nhìn thấy? Ông ngày nào cũng thấy nó ngồi trên ghế bất động, đáng thương a …”

“Tiều Húc, cậu sao vậy?” Lãm Lãm cảm thấy Tiểu Húc không bình thường.

Tiểu Húc kinh ngạc nhìn về phía Lãm Lãm, bỗng nhiên chảy nước mắt.

Lãm Lãm luống cuống, không biết làm sao: “Tiểu Húc, cậu đừng như vậy cuối cùng là có chuyện gì?”

Tiểu Húc không nói lời nào xoay người rời đi.

“Tiểu Húc!” Lãm Lãm vội đuổi theo ngay cả chào ông lão cũng quên.

Nhìn theo bóng dáng hai cô gái, ông lão rít một hơi thuốc thật sâu rồi từ từ nhả ra, giống như đang nói với ai đó: “Bạn già cũng đi rồi, công viên cũng sắp dỡ bỏ ngay cả người nói chuyện với ta cũng không có …”

***

Nhẹ nhàng cầm lấy chiếc ly chân dài, Kỳ Vĩnh từ từ nhấp một chút rượu nho, âm thanh đau khổ lướt qua bên tai.

Lúc đầu, anh còn đập nát cái ly, ngồi một mình trong phòng đầy mảnh thủy tinh vỡ, cảm giác chất lỏng trên tay trào ra, anh nghe thấy mình khóa cửa lại, bên ngoài là tiếng cha giận dữ và tiếng la kinh hoàng của mẹ. Miệng anh nhếch lên một cung độ giống như mỉm cười, phải như vậy anh mới cảm giác trái tim mình còn đập. Trong âm thanh hỗn loạn loảng xoảng, anh mới có thể cảm thấy niềm sung sướng vô cùng.

Không thể chạm vào bất cứ vật gì, anh chỉ có thể ngồi trên giường im lặng ngẩn ngơ. Trầm mặc thì có gì đáng sợ, cũng giống như im lặng mà thôi, phẫn uất cuồng nộ không thể thoát ra, từng chút từng chút một tích tụ lại, bành trường càng ngày càng lớn giống như sắp nổ tung. Thế giới bên ngoài im lặng, không chút âm thanh nói chuyện càng làm cho sự khủng hoảng bình thường ép anh đến mức thở không nổi, anh thậm chí có cảm giác mình đã gặp tử thần.

Nếu không gặp được cô ấy, anh sẽ trầm mặc mà kết thúc sinh mệnh của mình?

Trước khi xảy ra tai nạn, anh cũng không phải người tốt, sau khi bị mù,  anh càng trở thành nguyên nhân khiến cả nhà khổ sở. Lúc anh bắt đầu bình tĩnh lại, mẹ đưa anh một cây gậy, sau đó nói với anh: con có thể ra ngoài …

Cho tới nay anh vẫn cảm thấy máu trong người đông đặc lại.

Không! Anh ném cây gậy trong tay mẹ ra. Con không ra ngoài, con không cần nó!

Mày nghĩ mày là ai hả? Giọng nói lạnh lùng của cha vang lên. Người chỉ có vài năm để sống, chẳng lẽ mày muốn suốt đời giam mình trong phòng sao? Mày nên tự đi ra ngoài đi.

Cuối cùng anh bị tức giận chi phối, cầm lấy cây gậy đi trên con đường quen thuộc mà bây giờ lại trở thành thế giới hoàn toàn xa lạ.

Hình như bắt đầu từ đây? Anh ngồi ở chiếc ghế quen thuộc ở công viên, có khi ngồi cả một ngày, đầu óc trống rỗng, cả người giống như bị rút hết sức lực.

Có một ngày, âm thanh như tiếng chuông gió dễ chịu vang lên như gió núi thổi qua muôn cây vạn cỏ kề sát tai anh.

“Vẻ mặt anh thật an nhàn, chắc là rất thoải mái?” Giọng nói tràn ngập sự hâm mộ.

Anh sửng sốt, sau đó lớn tiếng quát: “Tránh ra!”

“Không đi!” Trong giọng nói tràn ngập sự bướng bỉnh, “Em cũng muốn thử.”

Anh lập tức cảm thấy quần áo lay động, giống như cô bé đã chạy lại ngồi bên cạnh anh.

“Cút ngay!” Anh rất bực mình, tay hướng về phía cô bé đẩy mạnh.

Ầm một tiếng, trong không gian yên tĩnh trở lại.

Lúc này anh mới ý thức mình đang làm gì, trong lòng hối hận nhưng càng nhiều sự bất an.

Một tiếng thút thút rất nhỏ vang lên nhưng không thoát khỏi thính giác mẫn cảm của anh.

“Này… khóc à?” Anh hỏi cô bé, âm điệu cũng rất nhẹ nhàng.

Không có trả lời, nhưng âm thanh thút thít vẫn không ngừng.

“Khóc cái gì mà khóc? Không có gì mà phải khóc!” Anh rất sợ hãi nhưng cố tăng ngữ khí lên.

“Oa …” Nào biết càng dọa cô bé lại khóc lớn hơn, như vỡ đê Hoàng Hà.

Đầu anh đau như muốn nứt ra: “Này, đừng khóc nữa?” Âm thanh kia giống như một đứa bé gái, cũng không quá mười tuổi nha? Tại sao còn khóc lóc ăn vạ như vậy?

Âm thanh gào khóc có vẻ hơi giảm.

Anh bất đắc dĩ mềm giọng nói: “Cuối cùng em muốn sao hả?”

Tiếng khóc cũng ngừng lại, cùng lúc thanh âm sợ hãi vang lên: “Uhm … anh mời em uống sữa.” ” ….” Anh sửng sốt lại có cảm giác bị rơi vào bẫy. Quên đi, mời thì mời, thoát khỏi con bé này càng sớm càng tốt. Anh cứ vừa tưởng tượng, vừa tùy ý cô bé lôi kéo về hướng quầy bán quà vặt.

Nào ngờ ngày hôm sau… .

“Mời người ta uống sữa tươi đi!” Giọng cô nhảy nhót mà tràn ngập chờ mong.

Anh nhíu mày: “Tránh ra xa đi, đừng làm phiền tôi.”

Khá là nhiều, thời gian dài yên tĩnh… .

Anh đang ở buồn bực vì sự nghe lời của cô, thanh âm mang theo sự thỏa mãn kia lại vang lên: “Uống sữa tươi không?” Cô đem một chiếc bình nhỏ nhét vào trong tay anh. Anh lập tức nghe được âm thanh hút ống hút vang dội ở bên cạnh.

“…” Anh ngồi ngây người “Mời tôi?”  

“Không, ” Cô ha ha nở nụ cười, “Em nói với người bán hàng, anh là anh trai em, vậy nên anh phải trả tiền.”

Anh không nói gì. .

Ngày thứ ba… .

Lỗ tai mẫn cảm của anh cảm nhận được tiếng bước chần đến gần của cô, liền hừ lạnh một tiếng: “Mời nhà ngươi uống sữa tươi?” .

Cô lại cười rộ lên: “Đây chính là anh nói nha, không  được đổi ý!” .

Một ngày lại một ngày, mỗi một ngày cô đều có thể tìm được một lý hợp lý để bắt anh mời cô uống sữa. Anh thật sự là trăm điều không thể giải thích, đầu của cô làm sao  lại nhiều quỷ kế tinh quái như vậy? Làm sao lại thích uống sữa tươi như vậy?

Thói quen thật đáng sợ, qua một quáng thời gian dài đằng đẵng, ngồi song song cùng cô uống sữa tươi dường như là một lịch trình không thể thiếu trong ngày, thậm chí đó còn là những giây phút vui vẻ nhất.

Mỗi ngày cô sẽ tường thuật cho anh nghe rất nhiều việc, từ việc sáng sớm dậy phát hiện ra một con côn trùng nhỏ trên giường, tới đến việc bữa tối xuất hiện một đĩa thịt rất ngon, mỗi sự kiện đều dùng giọng điệu cực kì hào hứng phấn khích kể lể, giống như bất cứ việc đơn giản gì cũng có thể dễ dàng làm cô vui vẻ.

Mà anh, luôn lẳng lặng lắng nghe, thậm chí lúc mới bắt đầu còn có chút khinh thường, nhưng mà, không nhận ra được rằng, giọng điệu vui tươi của cô làm anh nảy sinh một ảo giác, giống như cô sống ở một nơi hoàn hảo nhất thế giới, một cuột sống đầy đủ nhất. Anh chợt vừa thấy hâm mộ lại vừa thấy ghen tị với cô.

“Nhóc con, nhóc vì sao lại thích uống sữa tươi?” Có một ngày, anh kìm không được tò mò hỏi.

“Ba ba  của em đã đi Australia!” Giọng cô tràn ngập tự hào.”Nghe nói nơi đó có thảo nguyên rộng bao la vô tận, trên thảo nguyên, có vô số đàn trâu.”

Dừng dừng một cái, cô bổ sung: “Còn có bầy dê.” .

Anh khinh thường hừ một tiếng. .

Cô vẫn còn đắm chìm trong thế giới của riêng mình: “Nhớ…quá, muốn đi Australia nhìn xem một chút đâu.”

Thật lâu sau, đột nhiên giống như nhớ tới điều gì, cô nghiêm trang nói: “Này, đừng nữa gọi em là nhóc con nữa, em đã mười tuổi rồi đấy.”

“Cắt, nhóc con.” Anh khinh thường hừ một tiếng.

You are the sunshine of my life [1] -Tặng Cookies

7 Th5

m-c3-b9a-20thu-371979♥ Edit : 2S (Sechan&Soph)

♥ Beta: TĐHS a.k.a Cỏ Linh Lăng

You are the sunshine of my life 

(Tên gốc vốn là “Nhất kiểm dương quang” nhưng mà dịch làm sao ấy nên đổi tên luôn..)

Bắt đầu

Mùa thu đang đến, có thể mường tượng được, sắc đỏ của lá phong nhuộm cả một khoảng trời diễm lệ động lòng người.

Khi Kỳ Vĩnh đi vào quán bar nhỏ “Maple” thì âm nhạc bắt đầu trầm xuống, chiếc máy quay đĩa cũ kĩ không nhanh không chậm bắt đầu quay đều quay đều, một khúc hát cất lên nhẹ nhàng bồng bềnh như phiêu lãng trong không gian.

Anh mỉm cười. Đây là một bài hát tiếng Anh tên là 《You are the sunshine of my life》. Tiếp tục đọc

Cô gái tháng 5 của tôi (ợ ợ hơi sến…)

7 Th5

2197441450_0bd8fcc9e8

*Cầm micro bắt đầu đọc diễn văn*

Vâng, hôm nay là ngày 7/5, cách đây XX năm ở XX đã cóa một em thích ăn đồ ngọt, tính cách hơi điên, nói chuyện có lúc cực nhạt nhẽo “bị” sinh ra với sứ mệnh làm bệnh nhân cần chăm sóc đặc biệt trong bệnh viện não *chấm chấm nước mắt*

Tiếng Pháp: Joyeux Anniversaire!
Tiếng Ba Lan: Wszystkiego Najlepszego!
Tiếng Bồ: Feliz Aniversario!
Tiếng Thái: Suk San Wan Keut!
Tiếng Malaixia: Selamat Hari Jadi!
U biết là gì chưa? Hiểu chưa?…Chưa chứ gì?!!
Tiếng Anh: Happy birthday to you
Và cuối cùng là tiếng Việt: Chúc mừng sinh nhựt cưng 😛
Thay mựt toàn thể tập đoàn Hại não của thế kỉ, Sechan xin chúc thánh Cookies một sin nhựt vui vẻ, tươi trẻ, mắn đẻ và hơm có ghẻ.

Bài diễn văn xin được kết thúc choáng váng tại đây vì Sechan nhà chúng ta văn chương có hạn…xông cảm!!

Đây là món quà cả nhà dành tặng cho cưng nha ^^

https://hainguyetcung.wordpress.com/doan-vangift/