Thoát cốt hương [Chương 23]

17 Apr

w0000024Tử Âm Văn Chương

♥ Edit: Cookies

Thẩm Mạc thấy hòa thượng thì nhíu mày, không tự chủ được buông tay, mất đi sự nâng đỡ, bánh xe lại tiếp tục trượt, Giang Tiểu Tư a một tiếng, lại ngã ngồi xuống đất, nhăn nhó xoa mông.

Mặt Thẩm Mạc không đổi sắc: “Diệc Hưu đại sư, tôi thừa nhận tự ý lấy Tử Âm Văn Chương khỏi Trấn Dã Tự là không đúng, nhưng cũng vì phải tróc quỷ trừ yêu, cũng không phải dùng với mục đích xấu. Cũng dùng xong rồi, tôi đã bảo Khấu Đan mang trả lại cho ông.”

Giang Tiểu Tư cúi đầu che miệng cười trộm, “Nhất Hưu” đại sư, ha ha ha! (Cái này ko rõ lắm, hình như Tiểu Tư nghe nhầm, hoặc xuyên tạc, Nhất Hưu là nghỉ ngơi 1 lát ==’)

Diệc Hưu vung tay áo vào, ném một thứ gì đó xuống đất, thứ lăn lóc trên đất mấy vòng kia chính là Tử Âm Văn Chương mà lần trước Tiểu Tư đã nhìn thấy Thẩm Mạc dùng để câu hồn phách của Diệp Miêu ra.

“Cái này là đổ giả!” Vẻ mặt DIệc Hưu tràn ngập giận dữ. Từ ông lúc này hề toát vẻ từ bi hòa ái như những người xuất gia khác mà trông mày sắc trán rộng, khí thế bừng bừng, ánh mắt cực kì sắc bén.

“Giả?” Thẩm Mạc và Giang Tiểu Tư đều sửng sốt.

Giang Tiểu Tư vội vàng cầm lên xem, cẩn thận kiểm tra, đúng là chất liệu rất tốt, nhưng nếu so sánh với Tử Âm Văn Chương rực rỡ linh quang đã nhìn thấy lần trước, vật này cũng chỉ là phàm tục. Hơn nữa, những bức họa khắc xung quang vật này rất thô cứng, nếu Thẩm Mạc cầm vào, tuyệt đối không thể không nhìn ra. Nếu Diệc Hưu đại sư nói không sai, khả năng duy nhất là bị đánh tráo trong thời gian ở trong tay Thẩm Khấu Đan.

Tất nhiên Thẩm Mạc cũng phát hiện ra vật này là giả, xét nhân cách của Diệc Hưu đại sư, ông đã vượt ngàn dặm xa xôi tới khởi binh vấn tội (dẫn quân đến hỏi tội) thì chuyện này tuyệt đối không phải bịa đặt.

“Đại sư, xin bình tĩnh, việc này có lẽ có hiểu lầm gì đó, về nhà tôi trước đã, tôi sẽ hỏi Khấu Đan, chúng ta sẽ tử từ giải quyết.” Thẩm Mạc nói xong, xoay người dẫn Diệc Hưu lên núi.

Giang Tiểu Tư bị vứt bỏ tại chỗ trông thật thê thảm, nàng muốn đứng lên đi theo, nhưng còn chưa kể đến việc bị trật chân, chỉ riêng việc nàng đang đi giày patin đã không thể nào đứng lên nổi.

“Giáo sư!” Nàng tội nghiệp kêu lên.

Thẩm Mạc quay lại nhìn, thấy nàng vẫn đang ngồi ở giữa đường, trông thật nguy hiểm, đành phải quay lại nhấc nàng lên.

“Em không phải cặp tài liệu! Thầy đừng xách em như vậy! Đau đau đau! Giáo sư đại nhân, nhẹ nhàng một chút!” Giang Tiểu Tư nhanh chóng chuyển từ kêu ca sang làm nũng, nhưng trong lòng vẫn rất bất mãn kháng nghị: nàng muốn bế kiểu công chúa a!

Thẩm Mạc cũng chẳng quan tâm, cứ tiếp tục xách nàng về nhà.

Hòa thượng DIệc Hưu có vẻ rất quen thuộc đường đi cảnh vật, xem ra không phải ông ta mới đến đây lần đầu. Giang Tiểu Tư đoán trưa nay lúc ông ta đến Thẩm Mạc không có nhà.

Vừa vào cửa, Diệc Hưu liền nhíu mày: “Sao vẫn còn đốt loại hương này, việc gì phải bắt bản thân không quên chứ.”

Thẩm Mạc coi như không nghe thấy, Giang Tiểu Tư tò mò nhìn Diệc Hưu, muốn biết đã xảy ra chuyện gì với Thẩm Mạc. Lúc này, nàng lại bị Thẩm Mạc ném lên sofa theo cách chẳng dịu dàng gì, đành phụng phịu cúi người cởi giầy.

“Chẳng nhẽ em không có giầy khác sao?”

“Em để ở tủ để đồ rồi, vốn em định trượt thẳng về nhà.” Giang Tiểu Tư hơi nhăn răng, cổ giầy patin vốn rất cao, khéo léo bao quanh mắt cá chân, nhưng bây giờ đúng lúc bị trật trân, cổ giầy ma sát với vết thương xưng to làm nàng thấy rất đau.

Thẩm Mạc tìm một đôi dép lê của Thẩm Khấu Đan từ trong tủ giầy đưa cho nàng, ngồi xổm xuống giúp nàng từ từ cởi từng nút thắt phức tạp trên đôi giầy, sau đó cẩn thận rút chân nàng ra.

Trước kia, chỉ có ba mới chăm sóc nàng cẩn thận như vậy, nhưng người trước mắt không phải ba mà là giáo sư tàn ác luôn mắng nàng a! Cả người Giang Tiểu Tư đều choáng váng, không dám nhúc nhích một chút, sợ chỉ một hành động nhỏ cũng dọa sự ôn nhu này của Thẩm Mạc chạy mất.

Diệc Hưu cũng đứng thẳng tắp một bên, chắc cùng bị ngạc nhiên, mặt ông giống như vừa ăn phải con ruồi bọ gì đó.

Đến khi Thẩm Mạc nhìn thấy trên đôi tất trắng của Giang Tiểu Tư có hai con thỏ nhỏ mới nhớ ra nàng không phải Thẩm Khấu Đan, bây giờ đã không phải nhiều năm trước kia, anh dẫn một cô bé sống nương tựa lẫn nhau qua ngày, Thẩm Khấu Đan đã trưởng thành rồi.

Thẩm Mạc tái mặt đứng dậy, vào bếp pha cho Diệc Hưu chén trà, sau đó lấy một bình nước cà chua trong tủ lạnh cho Giang Tiểu Tư, trong tủ vẫn còn nhiều, là do trước đây Giang Tiểu Tư thường đến đây ăn cơm đã để lại.

Anh do dự chốc lát, cuối cùng vẫn lấy một cái bình nhỏ tinh xảo gần đó, đổ một chút chất lỏng vào trong nước cà chua.

Giang Tiểu Tư vui vẻ uống nước cà chua lạnh, nàng cảm thấy giáo sư bỗng nhiên trở nên thật ân cần, ngay cả nắp cũng mở sẵn cho nàng. Nhìn thấy Thẩm Mạc móc di động từ trong túi quần ra, nàng thầm đắc ý, cuối cùng thầy cũng nghe lời nàng, mang di động theo bên người.

“Gọi cho Khấu Đan.” Thẩm Mạc nói kiểu ra lệnh.

Giang Tiểu Tư bĩu môi, gọi điện thoại, không ngờ đầu bên kia lại truyền tới một giọng nói hết sức quen thuộc.

“Alo, xin chào?”

Giang Tiểu Tư choáng váng, nhìn lại màn hình, rõ ràng mình không bấm sai, nhưng sao người trả lời lại là ba.

“Alo, xin chào? Khấu Đan hiện giờ không tiện trả lời điện thoại, có việc xin gọi lại sau.”

“Ba?”

Người đầu dây bên kia cũng ngẩn ra: “Tiểu Tư! Sao lại là con?”

“Câu này phải là con hỏi mới đúng! Sao người trả lời lại là ba?” Giang Tiểu Tư rít gào, bà và Thẩm Khấu Đan đang làm gì?

“Ba bị Khấu Đan kéo đến Thiên Lý Hương uống rượu, kết quả cô ấy uống say, đang ngủ.”

Giờ phút này, trên mặt Thẩm Mạc đã phủ một tầng sương lạnh: “Dùng nước lạnh tạt cho nó tỉnh lại!”

“Khấu Đan, dậy đi! Chú cô tìm cô!” Đầu dây bên kia truyền đến tiếng gọi của Giang Lưu và tiếng Thẩm Khấu Đan nói mê.

“Đưa điện thoại cho nó!” Thẩm mạc lấy điện thoại từ trong tay Giang Tiểu Tư, nói với Giang Lưu.

Giang Lưu nhìn Thẩm Khấu Đan, lần này cô dịch dung thành một ông chú trung niên, nhưng say rượu ngủ vẫn mang dáng vẻ ngây thơ của một cô gái nhỏ, cảm thấy cực kì buồn cười, cười cười giơ di động tới tai cô.

“Thẩm Khấu Đan! Không ngờ con dám đi uống rượu!” Thẩm Mạc rống lên trong điện thoại.

Thẩm Khấu Đan vừa nghe thấy giọng nói của Thẩm Mạc thì lập tức bật dậy khỏi ghế dựa, hoảng sợ nhìn khắp nơi xung quanh, nhưng không thấy bóng dáng Thẩm Mạc, lại tưởng mình nằm mơ, thở phào nhẹ nhõm ngồi xuống ghế dựa nằm sấp, định ngủ tiếp.

“Thẩm Khấu Đan!” Lại có tiếng quát quen thuộc vang lên, cuối cùng Thẩm Khấu Đan cũng biết mình không hề nằm mơ.

“Khấu Đan đây ạ!” Cô luống cuống nhận lấy điện thoại từ Giang Lưu “Chú có chuyện gì vậy?”

“Vì sao Tử Âm Văn Chương con mang về Trấn Dã Tự lại là giả?”

“Giả?” Đầu óc Thẩm Khấu Đan còn chưa tỉnh táo hẳn “Cái gì giả cơ? Làm sao giả được? Con tự trộm cũng tự trả về, tuyệt đối không bị ai phát hiện, cũng không có ai biết con có Tử Âm Văn Chương a!”

Diệc Hưu hừ lạnh một tiếng.

Thẩm Mạc không nói gì, anh biết Diệc Hưu thân là trụ trì Trấn Dã Tự, ngoài mặt không thể cho anh mượn Tử Âm Văn Chương, vì vậy mới mắt nhắm mắt mở để Thẩm Khấu Đan trộm đi. Nếu không, cô làm sao có thể lấy đồ ra từ nơi tường đông vách sắt như vậy.

“Con về đây hãy nói.” Thẩm Mạc tắt điện thoại, bắt đầu suy nghĩ hoàng tước theo sau là ai. (Bọ ngựa bắt ve sầu, hoàng tước theo sau – hoàng tước cũng là chim sẽ, kiểu trai cò đánh nhau, ngư ông đắc lợi)

Một tiếng sau, Giang Lưu và Thẩm Khấu Đan đến, dĩ nhiên giờ đây Thẩm Khấu Đan đã hoàn toàn tỉnh táo, không có chút gì giống người say rượu, cũng không ngửi thấy tí mùi rượu nào.

Đây là lần thứ hai gặp mặt giữa Giang Lưu và Thẩm Khấu Đan, hai người vẫn không thể xóa tan địch ý với nhau như cũ, nhưng vẫn nhẹ nhàng gật đầu, coi nhu chào hỏi. Nhưng khi ánh mắt Giang Lưu và Diệc Hưu gặp nhau, đột nhiên Diệc Hưu ngưng thần, ánh mắt trở nên sắc bén. Người nhỏ đã có gì đó kì quái, người lớn này lại càng đáng ngờ.

Nhưng Giang Lưu vẫn cực kì bình tĩnh, không hề né tránh, khuôn mặt vẫn mỉm cười lễ phép.

“Tiểu Tư, chân con bị sao vậy?” Thấy Giang Tiểu Tư hiểm khi ngồi ngoan ngoãn trên sofa như vậy, rồi cả mắt cá chân sưng vù của nàng, Giang Lưu ngồi tới bên cạnh nàng, cần thận kiểm tra.

“Không sao ạ, lúc trượt patin con không cẩn thận bị trật chân.”

Giang Lưu không tiện dùng pháp lực trị thương cho nàng trước mặt Thẩm Mạc và Diệp Hưu, đành hỏi xem Thẩm Mạc có thuốc nước xoa bóp không để bôi cho nàng.

“Chú ba.” Thẩm Khấu Đan chột dạ hạ giọng, bị anh dạy dỗ từ nhỏ, bây giờ cô vẫn rất sợ người này.

Thẩm Mạc đưa Tử Âm Văn Chương giả đưa cho cô: “Tử Âm Văn Chương con mang trả là cái này đúng không?”

Thẩm Khấu Đan nhận lấy xem xét: “Con cũng không biết, nó luôn luôn được để ở trong hòm, trước khi đến Trấn Dã Tự con đã kiểm tra cẩn thận một lần, không thấy có vấn đề gì, sau đó đi trên đường con không mở ra nữa.”

Thẩm Mạc nhíu mày: “Ý con là nó bị đánh tráo trong thời gian con mang về Trấn Dã Tự?”

“Không thể! Con luôn mang theo bên người, làm gì có chuyện lấy thứ gì đó trên người con rồi thay cái giả vào mà con không phát hiện ra. Còn nữa, con cũng không đi ban đêm mà đi giữa sáng tinh mơ, nhân lúc các hòa thượng đang tụng kinh buổi sớm trà trộn vào. Hay là nó bị trộm sau khi con mang đồ trả về?”

Thẩm Mạc lắc đầu, trừ Thẩm Khấu Đan, Diệc Hưu sẽ không cho phép những người khác vào, Hơn nữa, Trấn Dã Tự phòng thủ rất kiên cố, nếu kẻ trộm kia có thể trộm đồ ra khỏi Trấn Dã Tự thì đã không phải ra tay đúng thời điểm Thẩm Khấu Đan mang Tử Âm Văn Chương ra.

“Con thử nhớ lại cẩn thận xem, có người nào tiếp cận con trên đường không, hoặc có tình huống dị thường nào xảy xa không?”

“Khi đó trời đã bắt đầu sáng, không thể có người nào tới gần con mà không bị con phát hiện, ngay cả quỷ….” Thẩm Khấu Đan sửng sốt, bỗng lâm vào trầm tư.

“Trên đường đi con có gặp một đám tiểu quỷ đánh nhau, con đã đuổi bọn chúng đi. Bọn chúng không có thật thể, nếu khéo léo có thể thừa dịp loạn trộm đồ của con. Nhưng yêu ma quỷ quái cũng không dám đụng vào Tử Âm Văn Chương a!”

Thẩm Mạc lại lắc đầu: “Nếu là nửa hồn nửa thần thì sao? Có thể việc này có cao thủ đứng sau lưng chỉ đạo. Ít nhất hắn đã nắm rõ hành tung của con rõ như lòng bàn tay, xem ra hắn mơ ước có được Tử Âm Văn Chương đã lâu.”

DIệc Hưu cũng nhíu mày: “Tử Âm Văn Chương là bảo vật của Phật môn, có khả năng hồi sinh hồn hoặc tiêu diệt hồn, việc này có thể gây nên hậu quả không nhỏ đâu.”

“Đại sư yên tâm, Tử Âm Văn Chương bị mất là do chúng tôi, tôi nhất định sẽ nhanh chóng tìm lại.”

Diệc Hưu và Thẩm Mạc có nhiều năm giao tình, tất nhiên tin tưởng anh, hiện tại quan trọng nhất là phải tìm được vật này trở về. Ông không thể ở bên ngoài quá lâu, việc này đành dựa vào Thẩm Mạc.

“Thôi được, trong tự vẫn chưa có ai phát hiện Tử Âm Văn Chương bị mất, các người phải tìm được trước khi có người phát hiện ra. Mặt khác, phải làm cho tôi một cái giả khác để mang về thay thế, cái này làm quá kém!”

Diệc Hưu ném Tử Âm Văn Chương giả kia lên bàn, Giang Tiểu Tư không nhịn được bật cười,

Thẩm Mạc gật đầu: “Cho tôi thời gian hai ngày, tạm thời đại sư ở lại đây đi.”

Thẩm Khấu Đan vội vàng nói: “Bây giờ tôi sẽ đi điều tra việc này ngay, nhất định mang về cho đại sư câu trả lời rõ ràng.”

Sau đó, Giang Lưu bế Giang Tiểu Tư, cùng Thẩm Khấu Đan cáo từ ròi đi.

Dọc theo đường đi, Giang Tiểu Tư không hề nói chuyện, Giang Lưu cũng cảm thấy có chút kì lạ,

“Tiểu Tư, sao vậy? Chân vẫn còn đau sao?”

“Không ạ, con đang suy nghĩ chuyện gì đó.”

“Chuyện gì vậy?”

“Con cũng không biết, hình như có một chuyện cực kì quan trọng, nhưng con đã quên, con nghĩ mãi cũng không nhớ ra.”

Giang Tiểu Tư đột nhiên cảm thấy khóe mắt hơi lạnh, đưa tay sờ lên mặt, không ngờ đó là một giọt nước mắt.

—————

“Giang Lưu và Giang Tiểu Tư là loại người nào?” Diệc Hưu hỏi Thẩm Mạc,

“Giang Tiểu Tư là sinh viên tôi đang hướng dẫn, Giang Lưu là cha nàng, mở một cửa hàng làm ăn với quỷ quái ở một khu náo nhiệt trong thành phố, vì vậy trên người họ bị lây dính tà khí, lúc nhiều lúc ít. Tôi biết nghi hoặc trong lòng đại sư, lúc mới gặp hai người bọn họ tôi cũng có cảm giác như vậy.”

Diệc Hưu lắc đầu, vẫn cảm thấy có gì đó không ổn, nhưng lại không biết ở đâu.

“Gần đây có người nào khác đến tự với ý đồ trộm Tử Âm Văn Chương không?”

“Không có. Để tránh rước tới tai họa, việc Tử Âm Văn Chương được cất giữ ở Trấn Dã Tự luôn là bí mật lớn nhất, rất ít người biết. Mặc dù người người đều sợ quỷ quái, nhưng họ cũng rất có ham muốn có thể chế ngự chúng. Phong ấn còn chưa được mở ra mà Tử Âm Văn Chương đã có sức mạnh cường đại như vậy, nếu phong ấn được giải mà lại dùng vào mục đích xấu, có thể nhân gian sẽ có đại nạn.”

Thẩm Mạc nhớ tới chuyện bách quỷ đồ thành (trăm quỷ diệt thành) nhiều năm về trước, miệng anh hơi hơi đắng: “Tôi vẫn cảm thấy hắn còn chưa chết…….”

“Thẩm Mạc, đã là quá khứ rồi, tại sao anh con chưa buông tha.”

“Ông không hiểu, kết quả cuối cùng quá đơn giản, hắn đã làm được đến mức đó, làm sao có thể bại bởi tôi dễ dàng như vậy, tôi vẫn cảm thấy hắn còn chưa chết, cho nên tôi tuyệt đối không thể quên, không thể mất đi cảnh giác, để cho chuyện quá khứ một lần nữa tái diễn.”

Diệc Hưu lắc đầu, chuyển đề tài: “Làm Tử Âm Văn Chương giả có gặp vấn đề gì không?”

“Có, chính là chất liệu, ở chỗ tôi tạm thời không có ngọc thách tốt, ngày mai tôi sẽ đi tìm xem.”

Giang Tiểu Tư gõ cửa thật lâu, xác đinh đúng là Thẩm Mạc không có nhà mà không phải anh ta nghĩ là nàng nên không mở cửa, bèn lấy di động ra gọi cho anh. Chuông vang lên thật lâu, đến lúc Tiể Tư muốn từ bỏ, không ngờ điện thoại lại thông.

Giọng nói cứng ngắc lạnh băng của Thẩm Mạc truyền ra từ trong loa.

“Nói.”

“Giáo sư! Thầy đang ở một mình sao? Thầy đã biết nghe điện thoại?” Giang Tiểu Tư thật hưng phấn.

Thẩm Mạc không kiên nhẫn hỏi lại: “Chuyện gì?”

Cô ta nghĩ anh là heo sao? Cô ta dán một cái trái tim màu hồng lớn như vậy lên di đông của anh, chẳng nhẽ anh không nhìn thấy?

“Thầy đang ở đâu? Em đang ở trước cửa nhà thầy, em biết thầy chưa tìm được ngọc thạch làm Tử Âm Văn Chương, chỗ em có rất nhiều, cho nên em mang một ít đến cho thầy lựa chọn…. Alo, alo?”

Giang Tiểu Tư nhíu chặt mày, nhưng nàng chưa kíp oán trách việc Thẩm Mạc chưa nghe nàng nói được một nửa đã ngắt máy thì thấy bóng dáng Thẩm Mạc xuất hiện cuối đường nhỏ của rừng trúc.

“Giáo sư!” Giang Tiểu Tư chạy tới, tay còn ôm một cái hộp.

Thẩm Mạc thấy nàng bước đi như bay, không khỏi nhướn mày, cười lạnh: “Chân em khỏi nhanh nhỉ.”

“Vâng, vâng, nhờ thuốc của giáo sư rất tốt!” Giang Tiểu Tư xấu hổ cười, cũng không thể khai ra vì mình là nửa cương thi, tuy không thể đạt tới đao thương bất nhập, nhưng tốc độ khỏi nhanh hơn người thường vài lần được, hơn nữa nàng còn có người cha vừa biết y thuật vừa biết pháp thuật.

“Diệc Hưu đại sư đâu?” Nàng đưa hòm cho Thẩm Mạc.

“Đi thiền viện gần đây thăm bạn.” Thẩm Mạc mở hộp ra xem xét ngọc thạch trong hòm, quả nhiên tốt hơn ngọc anh tìm được, cũng đúng, quên mất nhà người ta buôn bán cái gì sao.

2 phản hồi to “Thoát cốt hương [Chương 23]”

  1. Muoivat Tháng Tám 30, 2013 lúc 18:53 #

    Ad ơi mình bấm link chương 24 mà lại ra kqua chương 23 😦

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: