Như là cố nhân – Chương 5.2

8 Th4

0b46f21fbe096b63abb282ec0c338744eaf8ace7

Edit: Soph

Hai người bên này đang bàn đối sách, bên kia ánh mắt lóe lên đã muốn bắt đầu hành động, càng ngày càng ép sát bọn họ.

Trong lúc nguy cấp, còn có thời gian thương thảo đối sách thoát thân sao? Chu Tước nắm lấy tay công tử, hai người vung chân rất nhanh hương về phía rừng sâu mà chạy.

“Ngươi nói chúng ta trốn được chưa?” Chu Tước một bên chạy trối chết, một bên hoài nghi hỏi.

“Còn có công phu nói chuyện, chi bằng tiết kiệm sức một chút để chạy xa hơn.”

Đành phải vậy thôi, đâu thể thấy đường để chạy trốn, chỉ biết cây cối to lớn san sát nhau dần lùi về phía sau.

Nhưng đám sói kia chẳng lẽ để con mồi dễ dàng trốn thoát? Chúng đuổi theo sát phía sau.

Phía trước là rừng sâu thăm thẳm, phía sau là bầy sói đói đuổi theo tận chân, huống hồ một ngày nay mệt mỏi trên lưng ngừa, sau đó lại đi bộ tìm người không biết bao lâu, dù sao nam nữ thể lực khác nhau, Chu Tước dần cảm thấy thể lực không thể chống đỡ nỗi, đến cuối cùng thành ra công tử kéo tay nàng chạy.

Thâm nhất cước, thiển nhất cước, cũng không biết là đi bao xa rồi, Chu Tước thật sự không còn chút khí lực nào, chân cũng không thể hoạt động được, cắn răng giãy ra khỏi tay công tử, ngừng lại. Hít thở một hơi nói: “Không được, ta không chạy được nữa, ngươi chạy trước đi.”

Công tử tức giận nói: “Bọn nó ở phía sau ngươi còn nói giỡn? Chờ bầy sói đến thì cái mạng nhỏ của ngươi cũng không còn đâu.”

Chu Tước thở một hơi lớn, khoát tay: “Ta thật sự chạy hết nổi rồi, chúng nó muốn cái mạng nhỏ của ta liền tới lấy đi, không, ngươi cho ta một đao giết chết ta, ít nhất còn có thể chết một cách thống khoái. Ta cũng không muốn bị đám sói đõi xé xác thịt của ta, giống như bị lăng trì quá.”

Công tử thở dài: “Ta cõng ngươi chạy.”

“Ngươi mang theo ta là gánh nặng, còn hao tổn thể lực hơn, tốc độ sẽ chậm lại, nói không chừng bị đám sói đuổi theo, hai chúng ta lại cùng mất mạng. Để ta lại, một mình ngươi trốn, còn có đường sống.” Không muốn đến lúc đó bị oán giận, Chu Tước phân tích lợi hại cho hắn.

“Không đươc !” Công tử kiên trì không đồng ý “Phải đi cùng nhau.”

Công tử thật sự là người tốt! Chu Tước cảm động thiếu chút nữa là lệ nóng doanh tròng, không thể tưởng tượng con người công tử còn có một mặt trượng nghĩa như vậy. Người khác là “Vợ chồng vốn là đồng lâm điểu, tai vạ đến nơi đều tự phi”. Vậy mà công tử này lại nguyện ý vì một người không quen biết, cam nguyện đánh bạc tính mạng chính mình.

Tiếng bước chân ngày càng gần, công tử cũng không nói nhiều, đem Chu Tước đặt trên lưng như muốn chạy, ánh mắt thoáng nhìn cây cối hai bên, trong lòng cũng có tính toán.

Ném cây đuốc trên mặt đất, làm tắc đi đốm lửa.

“Ngươi làm gì vậy?” Chu Tước chấn động “Sói vẫn có thể nhìn thấy trong đêm, đem lửa dập đi cũng vô dụng. Huống hồ, không có cây đuốc dẫn đường, trong rừng tối như mực, không khác ruồi bọ mất đầu.”

“Phải không?” Công tử cười ảm đạm “Nếu như vậy, chúng ta sẽ không đi”

“Không đi?” Thật sự không rõ rốt cuộc công tử đang nghĩ gì, đang định hỏi, cả thân mình đột nhiên bay lên, nàng và công tử cùng nhau nhảy lên cành cây.

Thân cây to lớn vô cùng đủ để chịu trọng lực của hai người.

Sự tình  bất thình lình dọa Chu Tước nhảy dựng lên, nắm chặt tay công tử không buông ra, cả người không nghe sai khiến của bản thân, mắt thấy sẽ ngã xuống, cùng mặt đất tiếp xúc thân mật.

“Cẩn thận!” Công tử nhanh tay nắm lại, đem tay ôm chặt lưng nàng, kéo Chu Tước cố định trong lòng. Trong bóng đêm không thâý rõ mặt công tử, nhưng khi hai người tựa vào nhau, một luồng nhiệt khí trên người công tử không ngừng truyền đến, mũi cũng ngửi được hơi thở nam tính ấy.

Trong lòng tim đập loạn, nhảy múa lung tung, nhịp điệu như hàng trăm chiếc trồng cùng bị đánh một lúc.

Chưa bao giờ có cảm giác này, chuyện gì vậy? Chẳng lẽ bị dọa điên rồi sao?

Nàng suy nghĩ một phen, công tử đương nhiên không biết, vỗ lưng Chu Tước một hồi mới cẩn thận ngồi dựa vào thân cây.

Ngồi trên cây, Chu Tước rốt cuộc hiểu được dụng ý của công tử, nhìn từ trên cao xuống, cành cây cách mặt đất rất cao, sói không trèo cây được, cho nên hiện tại bọn họ rất an toàn.

“Thật là thông minh.” hai mắt Chu Tước lóe lên lấp lánh.

Công tử cười: “Ta nên sớm nghĩ đến cách này.”

Chu Tước nói: ” Đúng, nếu ngươi sớm làm vậy, chúng là sẽ không cố sức mà chạy. Hiện tại ta cảm thấy hai cái chân này không còn là của ta.”

“Suỵt ” công tử có ý bảo nàng chớ lên tiếng, phía dưới dồn dập tiếng bước chân, thì ra bầy sói đã tới. Bất quá chúng không phát hiện được hai người trên cây, tiếng bước chân tiến về phía xa hơn, chỉ trong chốc lát trong rừng phục hồi vẻ tĩnh lặng như ban đầu, giống như hàng loạt âm thanh kia đến từ trí tưởng tượng.

“Cuối cùng cũng tránh được một kiếp.” Chu Tước cảm thấy thật may mắn “Cũng không biết A Lai có đụng phải đám sói không, hắn là bỏ mình vào bụng sói hay thông minh tránh thoát được a?”

Tuy rằng không nhìn thấy nhưng Chu Tước vẫn hướng phía công tử nhìn ngắm vài lần. Với tình huống nguy hiểm như vậy, hắn sẽ không kiên trì sống thì thấy người, chết thấy xác phải không?

Công tử rõ ràng hiểu được ý tứ trong lời nói của Chu Tước, nếu A Lai thật sự xảy ra chuyện, người cũng đã chết rồi, hắn sẽ không cố chấp nữa.

“Như vậy đi, chúng ta cũng mệt rồi, nghỉ ngơi tại đây một đêm, sáng mai trở về, nếu tới trưa còn chưa thấy hắn xuất hiện, xem như A Lai gặp chuyện ngoài ý muốn, đến lúc đó chúng ta lại rời đi.”

Tuy là nói như vậy, nhưng trong thanh âm của công tử vẫn nghe được chút thương cảm. Cũng khó trách, dù sao cũng là thủ hạ của hắn, ở chung lâu, tình nghĩa chủ tớ cũng khó có thể dứt bỏ.

Chu Tước lại cho ra một kết luận: công tử là một người trọng tình nghĩa.

Ngủ ngon ~~ Chu Tước ngáp dài một cái, dịch tới sát bên công tử, ấm áp a!

“Kỳ quái.” Công tử bỗng thốt lên một câu.

“Cái gì?” Chu Tước đang mơ mơ hồ hồ đáp.

“Từ khi nhìn thấy cô nương, ta đã cảm giác trên người cô nương luôn có hàn khí.” Người bình thường căn bản không có hàn khí.

Không nghe được câu trả lời, nữ tử đang dựa vào người dĩ nhiên đã chìm vào giấc ngủ ngọt ngào.

Công tử cười khổ một chút, từ lúc nào, vận mệnh của hắn cùng tiểu nữ này đã gắn kết chặt chẽ như vậy?

A Lai tám chín phần đã gặp vận rủi, hắn cùng nàng thật sự có thể bình an ra khỏi khu rừng quỷ quái này không?

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: