Như là cố nhân- Chương 3.2

6 Th4

634557580523747500_dan-hung-uy-0

♥ Edit: Soph

Chu Tước nghiêng đầu nghĩ nghĩ, hắn thật ra chưa làm gì trái lời, rốt cuộc nét mặt giãn ra cười ngọt ngào: “Đa tạ công tử.”

“Công tử …” A Lai lên tiếng khuyên can. Công tử vung tay lên, thản nhiên nói : “Ta nói lời như nước đã hắt đi, quyết không nuốt lời.”

Chu Tước đắc ý, nháy mắt khiêu khích nhìn A Lai, hắn chỉ có thể tức giận quay đầu trừng mắt nhìn nàng. Chu Tước còn giả mặt quỷ chọc hắn, cứ như vậy ngươi đánh ta tiếp, trận đánh không tiếng động vẫn cứ tiếp diễn. Công tử làm bộ như không thấy hai người bọn họ âm thầm công kích nhau, ho nhẹ một tiếng: “Cô nương, ta đã đáp ưng mang theo ngươi, ngươi cũng nên đem “tình túy” trả lại cho ta.”

Chu Tước ngưng làm mặt quỷ : “Tình túy là cái gì? Hình như ta không có lấy nha?”

Công tử bất đắc dĩ nói : “Chính là thứ trong lòng ngươi, là thanh kiếm.”

Chu Tước tỉnh ngộ “A” một tiếng, ngượng ngùng đem kiếm trả lại. Thì ra thanh kiếm này có tên là “Tình túy”, tên rất bình thường, nhưng lại giống như từng nghe qua, tại sao a?, trí nhớ lại như sa vào một đám mây mù, như thế nào cũng không thoát ra được.

Nhưng mà, nhìn thấy hắn mất đi bảo kiếm rất nôn nóng, chẳng lẽ thanh kiếm này là do tình nhân của hắn tặng?

Nhưng ta đã tận tay đưa thanh kiếm cho hắn, hắn như thế nào lại không muốn nhận? Ở âm phủ lúc xem TV, kịch truyền hình có thấy nhân vật chính trân trọng nhất là lễ vật tình nhân trao tặng. Hắn không nhận là có ý gì? Chẵng lẽ không phải tình nhân tặng? Chẳng lẽ muốn ta đích thân đặt vào tay hắn?

Trong lòng trăm ngàn nghi vấn lướt qua, mà tai lại nghe âm thanh chán ghét của hắn :” Tay tại sao lại bẩn như vậy? A Lai, đưa cho nàng một bộ quần áo sạch đi.”

Thì ra là ngại tay nàng bẩn! Ghét nhất là bộ dạng khinh thường của hắn : “Ta không cần quần áo của A Lai.”

A Lai đang không muốn đưa, lúc này lại kinh thường nói : “Chẳng lẽ ngươi muốn mặc quần áo của công tử?”

“Ba ba ” Chu Tước vỗ tay cười nói “Thông minh, ngươi đoán đúng rồi.”

A Lai : ” ….”

Công tử lấy tay vỗ trán : “Vậy ngưoi cũng không cần thay nữa.”

Chu Tước cười cười : “Ngươi chắc chắn?”

Công tử : “Ta chắc chắn.”

Chu Tước cười giảo hoạt : “Thật vất vả cho ngài phải cùng một người bẩn thỉu như ta cưỡi cùng một con ngựa. Là một lời nam tử nói ra, tứ mã nan truy, là ngài muốn dẫn ta theo, không phải A Lai. Cho nên, chỉ có thể ủy khuất công tử nha.”

Công tử vốn luôn giữ nét mặt gió xuân ấm áp, cuối cùng cũng mặt cũng lộ ra tia tức giận hiếm thấy : “A Lai, đem một bộ quần áo sạch sẽ của ta cho nàng thay!” Nói xong phẩy tay áo bỏ đi. A Lai không tình nguyện đem quần áo giao cho Chu Tước, cắn răng thấp giọng nói  : “Ngươi thật giỏi, có thể chọc giận công tử nhà ta.”

Chu Tước cười cười : “Đâu có, đâu có.”

A Lai hỏi : “Ngươi vì sao nhất định phải mặc quần áo của công tử?  Nói thực ra, ngươi không phải coi trọng công tử nhà ta đúng không? Ta nói cho ngưoi biết, ngươi muốn nghĩ cũng không được nghĩ, công tử chính là người trong lòng của công chúa điện hạ, khi nào thì đến lượt tên hành khất như ngươi?”

Chu Tước cảm thấy không hiểu : “Ta chỉ cảm thấy quần áo của công tử nhà ngươi được may bằng chất liệu tốt hơn quần áo của ngươi, cho nên ta mới … ngươi phải biết, có tốt không dùng sao lại phải dùng cái kém hơn. Còn có, không nên một tí là cho rằng ta thích công tử nhà ngươi, giống như ta không xứng với hắn, nếu nói không xứng, phải nói là hắn không xứng với ta thì có.”

Đối với dạng người kiêu ngạo này, thật không hiểu nàng đào đâu ra tự tin lớn như vậy. A Lai cũng không để ý, đẩy nàng một cái: “Bên kia có một dòng suối, ngươi mau tắm rửa thay quần áo, chút nữa còn khởi hành. Thật không hiểu tại sao công tử muốn dẫn ngươi theo.”

Chu Tước kiêu ngạo cười cười : “Bởi vì nhân phẩm của ta tốt còn cứu hai tên vong ân phụ nghĩa nhà các ngươi.”

Thật sự là đồ vô ơn!

A Lai cười nhạo : “Tốt nhất là người nhân phẩm tốt như ngươi có thể đi ra khỏi chốn này, phải biết rằng, ta cùng công tử đã muốn ở trong này ….”

Còn chưa nói hết lời, đã bị công tử ngắt lời : “A Lai, hôm nay tại sao ngươi lại nói nhiều như vậy?”

Ngoài mạnh trong yếu, âm thanh uy nghiêm phát ra không để cho ai chống đối.

A Lai nháy mắt mặt lạnh như băng, không nói một lời. Cái này gọi là gì, chỉ nói một nửa không thể nói tiếp. Chu Tước biết cá tính của hắn, không có khả năng hỏi thêm nữa.

Hừ, có bí mật sao?

Chu Tước ôm quần áo xoay người đi, lại lo lắng quay đầu : “Các ngưoi sẽ không thừa dịp ta thay quần áo mà trốn đi chứ ?”

Công tử xanh mặt, thanh âm lạnh lùng thốt lên : “Ta như vậy mà không được sự tín nhiệm của cô nương sao?”

“Thì ra công tử có thể tự mình hiểu được a?” Chu Tước cười : “Ta còn nghĩ công tử  ‘Bất thức Lư Sơn chân diện mục, chỉ duyên thân tại thử sơn trung’ nha.” ( Thơ của Lý Bạch, Không thấy được diện mạo thật của núi Lư Sơn, chỉ vì thân đang đứng trong núi ấy. Chắc chị đang chửi xéo anh là anh không biết bản thân gian đến mức nào ^^).

Công tử hừ lạnh, từ trong lòng rút ra một vật thể xanh biếc chính là một cây sáo nhỏ, thanh thanh cổ họng rồi bắt đầu thồi.

Chỉ cần nàng nghe tiếng sáo, có thể biết công tử  có chuồn êm hay không?

Uhm, xem ra có thành ý. Chu Tước nghĩ thầm, cũng không nên làm quan hệ trở nên căng thẳng, dù sao cũng đang có việc nhờ người, “Ai, không cần thật tình như vậy đâu, ta chỉ đùa một chút thôi mà. Công tử đừng thổi nữa, ta tin tưởng ngươi mà.”

Nhìn bóng dáng nữ tử khuất sau đám cây cối, công tử buông cây sáo nhỏ xuống, từ trong lòng lấy ra một miếng ngọc bội … chính là miếng ngọc mà nữ tử vừa rồi cướp ngựa vô ý làm rơi.

A Lai ngắm miếng ngọc một cái : “A!” sợ hãi kêu lên một tiếng. Toàn thân không khống chế được run rẩy, hai chân nhũn ra, suýt nữa đứng không nổi.

 

Advertisements

10 phản hồi to “Như là cố nhân- Chương 3.2”

  1. apakcha Tháng Tư 6, 2013 lúc 13:23 #

    càng ngày càng gay cấn
    Cơ mà cái tến công tử kia đúng là có bệnh :))
    Bệnh ở sạch 😛

  2. ≧◡≦ Tiêu Dao Ngọc Lam ≧◡≦ Tháng Tư 6, 2013 lúc 14:06 #

    Cảm ơn bạn nhé 😉
    Mình chờ chương mới của bạn 😀

  3. lilykim1891 Tháng Tư 6, 2013 lúc 16:44 #

    tks

  4. sophie5924 Tháng Tư 6, 2013 lúc 17:08 #

    Bé Ap giống bảo kê quá,hahahhha, mọi người thấy thích là được. =^^=

  5. Cookies lazy Tháng Tư 7, 2013 lúc 00:26 #

    hottttttt

  6. thiên doanh nhi nữ Tháng Tư 27, 2013 lúc 18:20 #

    hay hay

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: