Ông xã em là thú nhân — Chap 4

18 Th3

Ảnh

Nhìn hình là hiểu …Khuyến cáo nên đóng cửa tắt đèn đọc 😉

Edit: MuP + Sechan

Beta : Người bí ẩn

Chương 4: Lò sưởi

Điền Hân xấu xa nhìn về phía đại sư tử, lộ ra nụ cười thân mật, dịu dàng nói: “Đại sư tử, quần áo tao là mày xé rách?”

Ryan thấy nàng đột nhiên cười thân thiết liền có dự cảm không tốt, theo bản năng lùi về sau cọ cọ, cứng ngắc gật gật đầu.

Điền Hân thấy nó gật đầu, vỗ vỗ đầu cổ vũ nó, tiếp tục nói: “Rất ngoan, mày xé rách quần áo tao, mày nói xem mày có phải chịu trách nhiệm không?”

Chịu trách nhiệm? Phải chịu như thế nào? Ryan đoán không ra nàng rốt cuộc muốn gì, cho nên không dám dễ dàng gật đầu.

Điền Hân lại vỗ vỗ đầu của nó, an ủi nói: “Mày yên tâm, tao sẽ không bắt mày lột da ra đưa cho tao đâu.”

Nàng không an ủi còn được, nói câu đó xong càng làm cho Ryan kinh hãi, nàng lại muốn lột da hắn, nếu lột da hắn thì làm sao hắn sống, lời nói này thật đáng sợ.

Điền Hân phát hiện ánh mắt nó nhìn nàng đột nhiên trở nên kính sợ, yên lặng trong giây lát khẽ gãi đầu, nàng thực sự đáng sợ như vậy sao, đến sư tử cũng sợ nàng, thật là.

Rõ ràng là không muốn nhiều lời với nó, nàng đi thẳng vào vấn đề nói: “Mày xé rách quần áo tao, làm cho tao không có quần áo chịu lạnh, tao ra lệnh cho mày bồi thường làm lò sưởi để tao ôm đi ngủ, được rồi, bây giờ mày nằm lên đống cỏ khô nhanh lên.”

Ryan nghe vậy sửng sốt, không nghĩ tới cái nàng gọi là chịu trách nhiệm là như vậy, lại lập tức nhớ lại những xúc cảm mềm mại đẫy đà kia, ừng ực nuốt nước miếng.

Vờ vịt miễn cưỡng đi đến đống cỏ khô nằm úp xuống, Điền Hân thấy đại sư tử ngoan ngoãn cuộn người trên đống cỏ, lòng cảm thấy vui vẻ, cũng đi qua đến bên người nó nằm xuống, sau đó quàng tay lên người nó, vuốt ve bộ lông mềm mại của nó, quả nhiên thật ấm áp.

Cọ cọ trên người nó, tìm một vị trí thoải mái, Điền Hân liền nhắm mắt lại ngủ.

Ryan nhấc đầu xoay khỏi nàng, tận lực không nghĩ đến vật nhỏ mềm mềm đang dựa trong người mình, trong lòng hắn vẫn còn Mộ Sa, không thể bởi vì nhất thời tình mê ý loạn liền ân ái cùng giống cái khác, huống chi giống cái rất giống Mộ Sa này không biết hắn là giống đực, cho nên mới dám đối với hắn không hề cố kỵ như vậy. Hắn không thể bởi vì dục vọng chính mình mà trong tình cảnh nàng không chút phòng bị làm thương tổn nàng.

. . .

Mộ Sa được Chelsea hầu hạ tắm rửa ăn cơm chiều, chán đến chết nằm ở trên giường đếm kèo gỗ trên nóc nhà. Bởi vì nàng mang thai, cho nên Chelsea không cho phép nàng xuống giường, ăn uống mọi thứ đều y ôm ấp bế bồng hoàn thành, hết thảy hoạt động giải trí, ví như chơi mạt chược linh tinh cũng bị cấm vì sợ nhiều người lỡ đụng phải nàng.

Mộ Sa cảm giác nàng giống như bị tê liệt, chẳng lẽ nàng thật sự sống như thế qua mười tháng sao, trời ạ, mới vài ngày, nàng đã muốn điên rồi, nếu như mười tháng, nàng thật sự chết mất.

Chelsea dọn dẹp xong, cũng nằm vật lên giường bên người nàng, bàn tay to quen thói tiến vào bên trong quần áo nàng, âu yếm bụng nàng.

Mộ Sa xoay người, ôm lấy vòng eo y nói: “Chelsea, em rất buồn, anh dẫn em ra ngoài đi dạo được không?”

“Muốn đi dạo thế nào?” Chelsea miệng thì hỏi nhưng tâm tư hoàn toàn không chú ý, vừa nói vừa cúi đầu ngậm vành tai nàng cắn cắn, bàn tay to cũng lặng lẽ đặt lên bộ ngực mềm mại của nàng.

“Đừng quậy, người ta đang nói chuyện nghiêm túc với anh.” Mộ Sa nắm lấy bàn tay to đang vuốt ve trên ngực mình, dùng sức vài lần vẫn không thể đẩy ra.

“Anh đang làm chuyện nghiêm túc mà, cục cưng đói bụng, anh nên cho con ăn.” Chelsea nghiêm trang nói, động tác tay một chút cũng không ngừng.

“Anh…” Mộ Sa chán nản, sắc sư tử này, mỗi ngày đều dùng lý do này đến khi dễ nàng, nàng cũng không tiện chứng thực với Ivey xem có phải sự thật hay không.

“Ngoan, hôm nay em định dùng chỗ nào, miệng nhỏ phía trên hay miệng nhỏ phía sau? Hử?” Chelsea hôn môi nàng, thấp giọng dò hỏi, từ khi nàng biết mình mang thai, nói gì cũng không cho y làm tiểu huyệt phía trước, mỗi lần đều là dùng cái miệng nhỏ ny hoặc là tiểu huyệt phía sau để y đạt cao trào rồi mới bắn vào, tuy rằng y rất nhớ nhung tư vị mất hồn tiểu huyệt phía trước kia, nhưng cũng có chút sợ hãi thật sự làm hại cục cưng, cho nên đành phải nhẫn nại.

“Phía sau đi.” Mộ Sa đấm lên ngực y, hết cách nói. Y trong lòng bây giờ tràn đầy ý nghĩ về chuyện ấy, nói cái gì cũng không lọt tai, đành phải thỏa mãn y trước rồi nói.

Chelsea vừa được lệnh lập tức lột quần áo, kéo hai chân nàng, cúi xuống liếm lên hoa huyện nàng, lúc nơi đó chảy ra “dòng mật”, dùng ngón tay dính lấy mật hoa chậm rãi tiến vào tiểu huyệt phía sau của nàng.

Nơi này so với phía trước càng chặt hơn, nàng cũng càng không dễ dàng thả lỏng, cho nên phải làm đủ khúc dạo đầu mới có thể đi vào, bằng không sẽ khiến nàng đau, nàng lại khóc nháo như con thú nhỏ với y.

“Ưm…” Mộ Sa khép hờ mắt, hưởng thụ y hầu hạ, nàng bởi vì mang thai cho nên thân thể càng thêm mẫn cảm, y chỉ cần chạm nhẹ một cái, cả người nàng liền tê dại không chịu được.

Chelsea mút cho nàng lên cao trào một lần, tiểu huyệt phía sau cũng đã có thể nhét được ba ngón tay, cảm thấy không khác biệt lắm, liền ngước lên, nhìn cả người nàng nằm vô lực thở dốc, cái miệng nhỏ ny khẽ nhếch, đôi gò bồng cũng theo nhịp thở nhấp nhô, làm huyết thú y dâng trào, rống lên cầm đại nhục bổng dùng sức đi vào.

“Ư… Chậm… Chậm một chút…” Mộ Sa bị y làm đau không thở nổi, nơi đó rốt cuộc không thể chứa nổi y, tuy rằng y kiên nhẫn nới rộng, cũng đã “làm” nhiều lần, nhưng mỗi lần vừa tiến vào, vẫn làm nàng đau muốn khóc, Mộ Sa ép buộc bản thân thả lỏng, nhưng bên trong mềm mại bị căng đến tận cùng, dường như có ý thức bắt đầu co rút lại, sống chết hút chặt lấy vật thô to kia.

“Sh… Bảo bối, thả lỏng, em thả lỏng nào, không siết chặt lấy anh.” Chelsea bị nàng kẹp chặt lấy cũng có chút đau, nhưng sợ nàng đau, cố sức nén dục vọng muốn xỏ xuyên qua nàng của bản thân, môi kề sát bên tai nàng liếm láp, bàn tay to xoa lên mông nàng làm nàng thả lỏng ra.

Mộ Sa run rẩy, cúc huyệt chậm rãi tiết ra chất dịch, Chelsea được bôi trơn khẽ rên lấy đà đẩy nhục bổng vào chỗ sâu nhất.

“A… Chelsea… Nhẹ chút…Xin anh… Nhẹ chút…” Mộ Sa víu lấy y, lời cầu xin đứt quãng từ miệng nhỏ tràn ra, yếu ớt lại càng làm lòng Chelsea ngứa ngáy khó nhịn.

Chelsea nhịn không được, nhục bổng thô to bị tiểu huyệt nàng siết chặt sinh đau, hung ác nắm một bên vú nàng dùng sức xoa nắn, lực đạo xỏ xuyên qua nàng bắt đầu tới tấp dã man.

Advertisements

11 phản hồi to “Ông xã em là thú nhân — Chap 4”

  1. ≧◡≦ Tiêu Dao Ngọc Lam ≧◡≦ Tháng Ba 18, 2013 lúc 14:22 #

    =))))))))) chờ chương sau cho nó cao trào 😀

  2. minhanhng0201 Tháng Ba 18, 2013 lúc 15:59 #

    đang ở đôi bạn chẻ kia :3 tự dưng sang cảnh đôi này =))

  3. Súp Tháng Ba 18, 2013 lúc 23:14 #

    Á … Thật là ngàn trấm a ,
    tks bn . Cấp cứu số mấy z ?! 0.o

  4. Thiên Vy Tháng Ba 19, 2013 lúc 15:27 #

    anh Ryan cũng chính nhân quân tử quá đi ^^

    • Cunnie Nguyễn Tháng Ba 19, 2013 lúc 17:54 #

      Chuẩn, ko như anh Chelsea bên kia. Chương nào chương nấy cũng cũng Hot sặc máu >.<. Anh Ryan hiền thật ^^

      • sechan Tháng Ba 19, 2013 lúc 18:03 #

        @.@ Là anh chưa hành động chứ không phải là hiền các bợn ạ =D

        • Cunnie Nguyễn Tháng Ba 19, 2013 lúc 18:36 #

          Nhưng vẫn có cảm giác anh này đỡ hơn Chelsea. Chắc tại anh Ryan đến chương này vẫn chưa có hành động gì, anh Chelsea thì chương nào cũng Hot tàn bạo >.< Lịch post truyện này tn vậy nàng?

          • sechan Tháng Ba 19, 2013 lúc 20:13 #

            lịch post chiện nhà mềnh di động đậy tùy theo thời thế bợn ạ…..Tốt nhất là bợn cứ like trang FB của nhà mình hoặc follow 😦 chứ mình ko dám đặt lịch bợn thông cảm ==”’

  5. midoritake Tháng Ba 20, 2013 lúc 14:47 #

    hóng chap mới a ^^

  6. Cửu Vỹ Hồ Ly Tháng Tám 28, 2013 lúc 13:42 #

    hắc…

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: