Lưu trữ | 20:30

Thoát cốt hương [Chương 15]

16 Th3

EnoIllustrations14

Thập Nhị Xỉ Ma Linh

♥ Edit: Cookies

Cuối tuần ta vui ♥

Choáng ngợp cả căn phòng là loài thực vật to lớn kỳ dị, đóa hoa đỏ như máu có đường kính dài đến 2m, mà vô số cánh hoa đều như có sinh mệnh, vặn vẹo phập phồng, trông giống như khoang miệng đầy máu nhe ra hàm răng nanh trắng nhởn. Từ trên thân cây, những dây leo xanh biếc kéo dài ra, giống như những con rắn chậm rãi bò dọc trên mặt đất, uốn lượn trên vách tường.

Còn Dương Ngạn, đang ở ngay trên thân của “loài thực vật” đó, anh ta giống như một phiến lá cắm trên thân cây, từ đầu gối trở xuống đã sát nhập với thân cây, hai tay vươn ra như cành cây. Đầu, cổ, lưng, ngực hay các nơi khác trên cơ thể anh ta cũng mọc ra những dây leo màu xanh biếc. Nhưng anh ta vẫn còn sống, thỉnh thoảng khuôn mặt hơi nhăn lại, miệng còn đang thở thoi thóp.

Giang Tiểu Tư hoảng sợ níu lấy tay áo Thẩm Mạc, cuống quit quay mặt đi không dám nhìn, không nhịn được thở ra một ngụm khí lạnh.

Ở các nhánh khác của cây cũng có những hình người như vậy, có người cuộn mình giống như một cục u nổi trên thân cây, cũng có người ôm dính vào thân cây, cả thân thể đều sát nhập vào cây.

Giang Tiểu Tư lúc này cảm thấy rất muốn nôn, cuối cùng nàng đã hiểu tại sao vừa rồi lại cảm nhận được hơi thở của rất nhiều người, bọn họ… tất cả bọn họ đều còn sống!

Lúc này, nhân cơ hội Lâm Cường còn đang trong trạng thái khiếp sợ mà lơn là trông giữ, Long Vãn Thu chậm rãi đi tới cạnh nhánh cây Dương Ngạn, giơ lên đôi tay mang còng tay nhẹ nhàng vuốt ve mặt Dương Ngạn.

“Thấy không, tôi nói rồi, anh ấy sẽ không bao giờ rời xa tôi nữa, dù là ai trong các người cũng không thể đem anh ấy rời khỏi tôi…”

Giang Tiểu Tư cảm thấy khớp hàm của chính mình đang run rẩy: “Là cô biến anh ta thành như vậy sao? Dù anh ta có làm nhiều điều sai trái, phản bội thương tổn cô, cô hận anh ta đến đâu cũng không thể tàn nhẫn như vậy…”

Long Vãn Thu khẽ cười, giọng nói vang vọng như chuông gió trong đêm trăng tĩnh lặng, vẫn mềm nhẹ như trước. “Tôi không hận anh ấy, tôi còn cảm thấy yêu anh ấy chưa đủ đâu, làm sao nỡ hận anh ấy đây, tôi chỉ hận tiểu yêu tinh Diệp Miêu kia, nhưng bây giờ không lo nữa, Diệp Miêu chết rồi, anh ấy sẽ không bao giờ rời xa tôi.”

Lâm Cường lạnh lùng nhìn cô ta: “Diệp Miêu là do cô giết?”

Long Vãn Thu không hề suy nghĩ, nhẹ nhàng gật đầu: “Dương Ngạn nói anh ấy muốn ly hôn với tôi. Tôi hỏi anh ấy có phải muốn đến với Diệp Miêu, không cần tôi nữa? Anh ấy nói không phải, anh nói cả đời này Diệp Miêu sẽ không bao giờ tha thứ anh ấy, chỉ là anh ấy không muốn ở bên tôi nữa, không muốn có lỗi với bất kì ai cả. Sau đó tôi ôm lấy anh ấy, xin anh ấy đừng bỏ đi, Diệp Miêu chết rồi, tôi đã giết cô ta, sau này không còn ai có thể gây trở ngại giữa chúng tôi. Nhưng anh ấy lại nhìn tôi giống như nhìn quái vật vậy, anh ấy vẫn muốn rời đi, dù tôi cầu xin anh ấy ra sao. Tôi không hiểu, chẳng lẽ tôi làm sai rồi sao? Đàn ông có tiền sẽ hư hỏng, người đời nói như vậy, vì thế để anh ấy không đạt thành công trong sự nghiệp, mấy năm nay ngày nào tôi cũng lén cho anh dùng Khổ Nha thảo (một loại cỏ, ,ta ko hiểu Y.Y), ức chế trí lực cũng như tài hoa của anh ấy, để cho anh ấy phải dựa vào tôi, không rời bỏ tôi. Nhưng vì sao, vì sao anh ấy vẫn muốn rời đi chứ? Vì thế tôi chặt chân của anh ấy, anh ấy vẫn cố đi tập tễnh, không chịu ở lại. Thế nên tôi đành phải chiết anh ấy trên Thập Nhị Xỉ Ma Linh (là cái cây kì quái trên), rồi mỗi ngày tưới nước giống như cây cỏ, chỉ có như vậy, anh ấy sẽ vĩnh viễn thuộc về riêng tôi…”

Giang Tiểu Tư nổi da gà toàn thân, nàng biết chắc chắn Dương Ngạn vẫn còn ý thức, nếu không dây leo sẽ không cố gắng vươn ra như vậy, thậm chí leo lên sofa nàng nằm. Đó chính là của Dương Ngạn, anh ta muốn thoát ra, anh ta đang cầu cứu!

“Còn những người kia?” Lâm Cương chỉ vào những người khác trên Thập Nhị XỈ Ma Linh, hỏi.

“Đó là ông tôi, còn có ba mẹ tôi, cậu, thẩm thẩm (thím), lúc bọn họ già đi, sắp chết, chỉ cần đem thân thể sát nhập vào cây sẽ không chết đi, bất tử mãi mãi.”

Tiểu Đường tức giận, lớn tiếng chất vấn: “Sống sót như vậy mà có ý nghĩa sao?”

“Đương nhiên là có, tổ tiên ta đều làm nghề trồng hoa, khi phát hiện Thập Nhị Xỉ Ma Linh tại gian mộ thất này thì cực kì vui sướng. Có thể vĩnh viễn làm một phần của hoa, loại hạnh phúc này, các người làm sao hiểu được.”

“Cô điên rồi!” Giang Tiểu Tư cảm thấy so với Diệp Miêu, Long Vãn Thu càng đáng sợ hơn.

Long Vãn Thu vẫn cười mềm nhẹ, từ từ giơ hai tay về phía bông hoa, đột nhiên bông hoa kia mở ra khoang miệng to đầy máu, một ngụm liền cắn đứt đôi tay đang bị còng.

Tất cả mọi người đều sợ ngây người, nhìn cô ta từ từ dùng cánh tay đã cụt ôm lấy Dương Ngạn, máu tay hoa trộn vào trong thân cây, miệng vết thương nhanh chóng liền lại với cây hoa, đồng thời, tóc dài của Long Vãn Thu cũng xõa ra nhẹ bay, trên đỉnh đầu từ từ mọc ra vài sợi dây leo.

“Không ai có thể tách chúng ta ra nữa.” Long Vãn Thu hạnh phúc cười nhìn Dương Ngạn, người vẫn đang dại ra, ánh mắt trống rỗng nhìn về phía trước.

Giang Tiểu Tư không biết nên đau buồn hay phẫn nộ: “Diệp Miêu dù chết đi, biến thành quỷ rồi vẫn muốn tìm Dương Ngạn, muốn báo thù, muốn hỏi anh ta vì sao phải giết cô ấy, giết đứa con của bọn họ, vì cô ấy không biết hung thủ chính là cô. Ít nhất cô ấy vẫn là một người bình thường, yêu Dương Ngạn! Còn cô, căn bản là một người điên, thực ra cô không hiểu được thế nào là yêu, cô chỉ muốn giam cầm anh ta bên mình mà thôi!”

Giang Tiểu Tư phát hiện khi nhắc tới Diệp Miêu, ánh mắt của Dương Ngạn hơi chớp, sau đó một giọt nước mắt chậm rãi chảy xuống, thân thể anh ta bắt đầu kịch liệt giãy giụa.

Long Vãn Thu cuối cùng cũng bắt đầu kinh sợ (trước bà này bình tĩnh lắm, cứ cười đi :v): “Ngạn, anh định làm gì? Đừng rời xa em, xin anh, đừng…”

Cuối cùng Dương Ngạn vẫn thoát ra khỏi Thập Nhị Xỉ Ma Linh, trượt khỏi vòng tay của Long Vãn Thu, giống như phiến lá vàng, nặng nề rơi xuống mặt đất, sau đó nhanh chóng suy yếu, cuối cùng mất đi hơi thở.

Hai tay Long Vãn Thu vẫn liền với thân cây, dù muốn đi tới đó cũng không thể, thân mình cô ta hơi run, lệ rơi đầy mặt, dữ tợn gầm gừ: “Dương Ngạn, anh dù chết cũng không muốn ở lại bên em sao?”

Hơn mười nhánh của Thập Nhị Xỉ Ma Linh bắt đầu vặn vẹo, quật các dây leo khắp nơi, bông hoa cũng nghiến răng ken két, thân cây lung lay mạnh mẽ, toàn bộ tòa mộ bắt đâu kịch liệt chấn động.

“Nguy rồi! Đi mau!” Thẩm Mạc kéo Giang Tiểu Tư chạy ra bên ngoài, Lâm Cương cũng nhanh chóng tránh thoát khỏi sự tấn công điên cuồng của Ma Linh, chạy ra khỏi mộ thất, Tiểu Đường động tác chậm hơn, bị dây leo cuốn lấy, bông hoa cắn được chân phải.

Thẩm Mạc kinh hãi, đã cách nhau quá xa, không thể kịp quay trở lại cứu, Lâm Cường nổ súng, Ma Linh lập tức phát ra âm thanh đáng sợ, giống như tiếng kêu gào thảm thiết, nhưng vẫn không nhả ra, Tiểu Đường gần như sắp mất đi chân phải. Bỗng nhiên trong không trung lóe lên một đường ánh sáng, Thẩm Mạc tập trung nhìn theo, không ngờ đó là một đồng tiền buộc vào dây thừng. Đồng tiền giống như tia chớp xẹt qua, nhánh hoa thô to lập tức đứt gãy, Tiểu Đường kinh hồn bất định rút chân ra khỏi miệng bông hoa.

“Đi mau!” Một người tiến tới nhanh chóng đỡ hắn dậy, tránh né công kích phía sau.

“Ba!” Giang Tiểu Tư vừa mừng vừa sợ, ba đến đây từ lúc nào.

Đồng tiền trong tay Giang Lưu bay múa xung quanh, cắt đứt hết tất cả dây leo quanh anh. Tiếu Đường được anh đỡ, tiếp tục tập tễnh chạy. Trước khoảnh khắc ngôi mộ sụp đổ, năm người cuối cùng cũng thoát ra khỏi, theo đường hầm đi lên mặt đất (cái đường này là đường từ hòm dẫn vào mê cung).

Giống như một trân động đất thật sự, chung quanh vang lên tiếng sụp đổ không dứt, do nền đất bị hạ xuống, ngôi nhà gỗ của Long Vãn Thu nhanh chóng sập thành một mảnh phế tích.

Lúc này đây ánh mặt trời cũng trở nên đẹp đẽ đến khó tin, đặc biệt đối với Tiểu Đường, mắt anh đã dưng dưng lệ.

“Ba!” Giang Tiểu Tư vui vẻ nhào vào lòng Giang Lưu.

Giang Lưu vỗ nhẹ đầu nàng, ánh mắt nhìn Thẩm Mạc lạnh lẽo dị thường.

Khổ Nha Thảo

Ông xã em là thú nhân — Chap 2

16 Th3

ẢnhEdit: MuP

Chương 2: Chung sống hòa bình

Điền Hân lửa giận bốc ngùn ngụt tiến lên nhéo lỗ tai nó, cũng không quản nó nghe có hiểu hay không, sẵng giọng nói: “Đại sư tử, tao nói cho mày biết, tao là ân nhân cứu mạng của mày, mạng của mày là của tao, cho nên sau này mày phải nghe lời tao, có nghe không?”

Ryan bị nhéo tai không vui ngẩng đầu lên, trời sinh tính tình hắn ôn hòa nên hắn chưa từng nóng giận với “giống cái”, huống chi giống cái đó lại rất giống Mộ Sa. Dù sao hắn sống chẳng qua cũng chỉ là một cái xác không hồn, nàng nói thế nào chính là thế ấy đi, vậy nên hắn khẽ gật đầu.

“Ớ…” Điền Hân sửng sốt, wow, TV quả nhiên không lừa mình, động vật quả nhiên có linh tính, nó lại có thể hiểu nàng nói gì.

“Vậy, vậy…” Điền Hân vậy nửa ngày, cuối cùng tìm được đầu lưỡi của mình, tiếp tục nói: “Tao cởi trói cho mày, mày không được cắn tao, có nghe không?”

Đại sư tử lại gật gật đầu, lần này Điền Hân có thể chắc chắn nó thật sự có thể hiểu nàng nói chuyện. Wow, nàng quả là đã nhặt được bảo vật, nếu như bắt nó bán cho đoàn xiếc, sẽ kiếm được món tiền lớn, nghĩ đến một đống tiền lớn đột nhiên từ trên trời giáng xuống, Điền Hân cười híp mắt.

Đúng rồi, sư tử có phải là động vật được nhà nước bảo vệ không, có cho buôn bán không ta, đợi chút, ở Trung Quốc có sư tử sao? Dường như chưa từng nghe nói qua. Chẳng lẽ con sư tử trước mắt nàng là từ nước ngoài nhập cư trái phép?

“Ề, đại sư tử, mày là từ nước nào đến, Trung Quốc hả? Hay là từ nước ngoài nhập cư trái phép đến?” Điền Hân dùng mũi chân đá đá đại sư tử đang nằm bẹp dưới mặt đất, tò mò hỏi.

Ryan thở dài, không thèm quan tâm đến nàng, nước nào là gì? Nhập cư trái phép là gì? Căn bản nghe không hiểu nàng đang nói gì.

Điền Hân thấy con sư tử to lớn kia không có phản ứng, cũng không để tâm nhún nhún vai, dù sao nàng cũng không trông cậy nó có thể mở miệng trả lời nàng, nếu nó thật sự mở miệng, chỉ sợ lúc ấy chính nàng cũng sẽ bị dọa ngất xỉu. Chẳng qua là nơi này chỉ có nàng cùng với nó, nếu không nói chuyện cùng với nó, nàng cũng chỉ có thể lầm bầm lầu bầu, như vậy thật quá mức bệnh hoạn, mặc dù là bây giờ nàng nói chuyện cùng với sư tử, cũng đủ bệnh rồi.

Điền Hân nhìn con sư tử to lớn kia quả thật không có ý muốn ăn thịt nàng, mới thật cẩn thận cởi dây thừng.

Ryan vừa được tự do, liền đứng lên, bộ lông trên người khẽ lay động, quay đầu đi ra phía sơn động.

“Này, đại sư tử, mày muốn đi đâu?” Điền Hân ồn ào đi theo phía sau.

Nhìn Ryan dừng lại ở một sơn động nàng lại kinh hô: “Wow, sơn động thật lớn á, thậm chí lại có nước, có gỗ, í. . .” Thậm chí có cả một đống xác thú lớn bên bếp lửa, điều này sao giống như là có người ở đây?

Điền Hân xoay người nhìn đại sư tử toàn thân vô lực gục một bên, hưng phấn hỏi: “Đại sư tử, có người khác ở đây sao? Là chủ nhân mày sao? Hắn bây giờ đang ở đâu?” Nếu có người ở đây vậy thì thật quá tốt, nàng có thể đi ra khỏi khu rừng rậm này, sau đó về nhà, nghĩ đến chuyện có thể về nhà, Điền Hân hứng thú không thôi, nhưng là đại sư tử không hề phản ứng với lời nói của nàng, không khỏi làm nàng có chút nhụt chí.

Nghĩ lại thôi cũng quên đi, dù sao cho dù nó có phản ứng nàng cũng không hiểu, chạy cũng chạy không thoát, nàng nên là chờ ở chỗ này, đợi đến khi chủ nhân của nó trở về.

Tâm tình liền lập tức thoải mái, bắt đầu hưởng thụ cuộc hành trình rừng núi hiếm hoi của nàng, trước nhất lấy bật lửa ra, đốt lửa, sau đó cắt thịt  thành từng miếng, xiên vào nhánh cây, rắc đầy đủ các loại gia vị lên trên rồi nướng lên, mùi thịt nướng bay lên thơm phức, Điền Hân không khỏi nuốt nuốt nước miếng: “Thơm quá a, không biết thịt gì mà thơm thế.”

Khóe mắt khẽ liếc thấy đại sư tử bên cạnh đang nhìn nàng chăm chăm, chỉ thuận miệng hỏi: “Mày có muốn một chút không?” Trong đầu lập tức nghĩ nó hẳn là ăn thịt tươi thôi. Không nghĩ tới thế nhưng nó lại gật đầu, Điền Hân cảm thấy rất kinh ngạc, tuy nhiên cũng hào phóng dùng dao nhọn tùy thân mang theo cắt phân nửa đưa cho nó.

Đại sư tử chỉ cần nuốt một cái là hết sạch, sau đó liếm liếm đầu lưỡi, vẫn thèm thuồng nhìn khối thịt trên tay Điền Hân. Điền Hân dù không cam lòng nhưng cũng ném nửa miếng còn lại cho nó, nàng phải cho con sư tử to lớn kia ăn no, bằng không lúc nó cực kì đói bụng không chừng động tâm ăn thịt cả nàng luôn.

Ryan thực ngạc nhiên phát hiện vật nhỏ này nướng thịt rất thơm, gợi lên cơn thèm ăn của hắn, khiến hắn tham lam muốn ăn cả ba miếng một lần mới thoả, nếu không phải thấy mỗi lần nàng nướng xong liền ném cho hắn một miếng, dáng vẻ vừa nuối tiếc vừa đau đớn khở sở, quả thật hắn muốn ăn thêm hai miếng nữa.

Nhưng nàng nướng lâu thế mà chưa ăn được miếng nào, cũng thật đáng thương, hắn cũng không đành lòng để cho nàng tiếp tục đói bụng, cho nên khi nàng đã nướng một miếng thịt nữa, hỏi hắn còn muốn nữa hay không, hắn nhẹ nhàng lắc lắc đầu, thấy nàng lập tức thở phào, còn khoa trương lấy tay xoa xoa trán căn bản không có mồ hôi, hô to: “Thật tốt quá.”

Ryan nhìn nàng phồng má trợn mắt ăn, ánh mắt không tự chủ tràn ngập ý cười, rồi lập tức sửng sốt, hắn đến tột cùng đã bao lâu chưa cười qua? Tựa hồ đã lâu đến độ chính hắn cũng không còn nhớ rõ.

Nàng hẳn là cùng một bộ tộc với Mộ Sa, chắc có lẽ trong tộc các nàng giống cái đều mềm mại yếu ớt như vậy, hơn nữa khả năng nấu nướng rất tốt. Mặt khác hắn còn tỉ mỉ phát hiện, nàng tựa hồ không biết hắn là thú nhân, không biết hắn có thể biến thân thành hình người, thời điểm lúc đầu Mộ Sa đến đây, cũng không hay biết, lần đầu tiên nàng thấy hắn hóa thân thành hình thú bộ dáng còn bị dọa sợ ngất đi, chẳng lẽ trong tộc các nàng giống đực đều là không thể biến thân?

Trong lúc Ryan suy nghĩ lung tung, Điền Hân đã ăn uống no nê, vỗ vỗ cái bụng no căng, sau đó chụp lấy áo choàng da thú Mộ Sa lưu lại phủ lên mình, nghiêng người ngả xuống đóng cỏ khô, nàng một ngày nay bị hù dọa sợ hãi chạy trốn trối chết mấy ngày, thân thể cùng tinh thần đều đã cực độ mỏi mệt, vô cùng cần thiết nghỉ ngơi một lát, sau đó sẽ lại suy nghĩ xem làm sao rời khỏi nơi này.

Không biết qua bao lâu Ryan cuối cùng phục hồi tinh thần lại, đăm đăm ngắm nhìn về phía Điền Hân, thế nhưng phát hiện nàng lấy áo choàng da thú của Mộ Sa lưu lại đắp lên người, đó là của Mộ Sa, nàng sao có thể tùy tiện lộn xộn, Ryan dứng vọt dậy, lẻn đến bên người nàng, giật chiếc áo choàng da trên người nàng xuống

“Ưm…” Điền Hân đang ngủ mơ mơ màng màng đột nhiên cảm giác trên người chợt lạnh, cho là đã hất chiếc áo đâu mất, sờ soạng kéo kéo áo da thú lại, sau đó xoay người đè lên, Ryan thấy nàng cướp lại, còn xoay người đặt ở dưới thân, bất mãn nâng chân trước lên đẩy nàng ra, ý định một lần nữa giật lại áo choàng.