Thoát CốT Hương [Chương 1.2]

16 Th1

556173_364700046925998_360650332_n

 

Edit: Cookies

Beta: Jumbo Nhỏ

Giang Lưu tỉnh lại vì nghe thấy tiếng trẻ con cười, khanh khách khanh khách, vang vọng quanh quẩn, mang theo vài phần quỷ dị. Hắn mở mắt, vẫn chỉ nhìn thấy một màu đen, rồi hắn phát hiện bản thân mình đang đứng thẳng, thử cử động, nhưng chân tay vẫn như trước bất động. Hắn cố gắng cử động mạnh hơn, lại vô ích, giống như bị nhốt trong một cái lọ kì quái. Rõ rang mình đã chết, nhưng đây là nơi nào? Âm tào địa phủ sao? Liễu Chi đâu?

Mở miệng ra muốn nói vài tiếng, dường như đã không nói quá lâu, họng như bị vật gì chặn lại vậy, chỉ phát ra vài tiếng ô ô không rõ, ở trong lọ vang vọng. Đây là quan tài sao? Hắn đột nhiên nghĩ ra điều này.

Tiếng cười kia ngày càng gần, dường như ngay dưới chân, sau đó đột nhiên có một luồng lực hướng về phía chân hắn. Giang Lưu cảm thấy thân mình hơi lay động, tiếp đó như bị va chạm. Trong phút chốc, cảm thấy đầu óc choáng váng, hắn đột ngột ngã xuống.

Loảng xoảng… Cùng với tiếng vỡ, chiếc lọ quanh thân hắn cũng hóa thành mảnh nhỏ. Vừa tiếp xúc với không khí, hắn cảm giác được dòng máu trong cơ thể chảy mạnh mẽ, lỗ chân như mở ra để hô hấp, trước mắt dần dần có ánh sáng.

Phun ra vật gì đó đang ngậm trong miệng, là một viên minh châu, cảm thấy ngứa khắp người, như có cái gì đó trên người hắn đang nhanh chóng phát triển, hắn cúi đầu, ngạc nhiên phát hiện cả người phủ thêm một lớp lông trắng, giống bản than bị mốc meo vậy. Nhưng hắn còn không kịp thoát khỏi hoảng sợ, có gì đó lại cọ cọ dưới chân hắn. Hắn giật mình, suýt nữa đá văng vật đó ra. Bình tâm lại, hắn nhìn vật kia hóa ra là một đứa trẻ sơ sinh, mặt vẫn khanh khách cười, y a nói chuyện với hắn.

Giang Lưu hơi hoảng loạn, cố bình tĩnh lại nhìn xung quanh. Mấy người vây quanh, những cây cột lớn, trên tường khảm đầy đá quý đủ màu và dạ minh châu, trên trần có những bức họa hết sức sống động, chính giữa nơi đó là một quan tài thủy tinh. Cảnh vật xung quanh cho hắn biết nơi này không phải điện diêm la mà là một tòa lăng tẩm.

Nhìn lại đống mảnh vỡ gốm sứ, hắn kinh ngạc phát hiện hóa ra mình bị làm thành tượng binh mã đứng bên cạnh quan tài. Trong gian lăng tẩm này, trừ tượng binh cùng quan tài, không hề có thứ khác.

Trong lòng dường như đã đoán ra gì đó, lại không dám xác định, hắn chậm rãi đứng dậy đi về phía chiếc quan tài kia, mà đứa trẻ xinh đẹp kia cũng hưng phấn đi theo hắn.

Mở nắp quan tài ra, hắn liền nhận ra ngay người nằm trong quan tài kia, đúng là Liễu Chi! Dung mạo vẫn như xưa, nét mặt an tường, y phục trắng noãn không nhiễm một hạt bụi, nàng nằm nơi đó giống như chỉ đang nghỉ ngơi một lát.

Hắn đột nhiên muốn rơi lệ, vươn tay ra lại cương cứng giữa không trung, đứa trẻ kia lại bám vào chân hắn trèo lên trên, đi vào trong quan tài, than thiết dựa vào Liễu Chi. Giang Lưu cúi đầu, quả nhiên bụng Liễu Chi trước kia lớn, giờ đã trở nên bằng phẳng. Nhìn lại chính bóng mình trên quan tài thủy tinh, mặt đầy lông trắng, đưa tay sờ miệng lại thấy thêm hai cái răng nanh sắc nhọn, bước chân hắn lảo đảo.

Đẩy hẳn nắp quan tài ra, hắn vừa muốn khóc lại muốn cười, song trên mặt vẫn không biểu hiện ra. Bế ra đứa trẻ trong quan tài, hắn phát hiện cả người nó đầy những văn tự màu tím, tử quang lóe sang, văn tự lại biến mất, hắn hoài nghi chắc mình hoa mắt thôi.

“Liễu Chi…” Hắn nhẹ giọng gọi vài tiếng, dường như chỉ muốn đánh thức nàng khỏi giấc ngủ, sợ nàng giật mình hoảng sợ. Kiểm tra hơi thở, mạch đập của nàng, ngoại trừ thân thể được giữ hoàn hảo, nàng cũng giống như người chết bình thường, nhưng vì sao, mình cũng đã chết, đứa trẻ cũng đã chết lại vẫn có thể hoạt động? Đây là cương thi trong truyền thuyết sao? Hắn đột nhiên có chút hi vọng, có lẽ một ngày, Liễu Chi cũng sẽ tỉnh lại. Như vậy ba người bọn họ, sống trong phàn mộ vĩnh viễn cũng có gì đáng sợ…

Nghĩ tới Hiền Vương, không biết bọn họ đã chết bao lâu, bích họa trên trần đã cũ. Hiền Vương không biết còn sống hay đã chết? Nếu mất, tại sao không táng cùng một chỗ với Liễu Chi mà phải đem xác chết của mình thành tượng binh mã bảo vệ bên nàng? Trong lòng có nhiều nghi vấn không thể giải, cũng không có tính toán, dù sao hắn luôn luôn bình tĩnh lạnh nhạt, nếu không chết, mặc kệ là quỷ hay cương thi, đi đến đâu hay đến đó đi.

Đứa trẻ trong lòng đột nhiên khóc nức nở, Giang lưu không biết con bé bị lạnh hay đói bụng, nhìn xung quanh tìm kiếm thấy không có gì, đành lấy sa y trên người Liễu Chi bao lấy nó. Con bé là bé gái, không biết đã được sinh ra bao lâu. Rõ ràng thai đã chết trong bụng Liễu Chi, cả người con bé lại nóng hầm hập, mềm mại, mạch, hô hấp đều bình thường, không khác người bình thường. Vậy là đã chết hay chưa, hay Hiền Vương đã cứu nó?

Trong ngôi mộ này nơi nơi đều kì quái, Giang Lưu lặng đứng đó hồi lâu. Đứa nhỏ trong lòng vẫn quấy khóc, giãy khỏi cánh tay hắn đi vào trong quan tài, đột nhiên hút máu từ vết thương trên cổ Liễu Chi. Giang Lưu kinh hãi, vội vàng bế nàng ra, nhưng không ngờ nó có sức lực phi thường, ôm chặt Liễu Chi không buông. Giang Lưu biết con bé đói bụng, mà thân thể Liễu Chi lại chưa thối nát, vẫn hồng hào như người bình thường, đứa trẻ từ khi sinh ra, không có sữa ăn, chắc là nhờ hút máu Liễu Chi mà sống.

Ngửi thấy mùi máu tươi tràn ngập trong không khí, răng hắn lại dài ra vài phần, nội tâm trào lên ham muốn mãnh liệt. Nhưng đó là Liễu Chi, nàng dùng  máu thịt bản thân để nuôi dưỡng con mình là không sai, mình làm sao có thể…

Hắn cố gắng kìm nén, răng đâm vào hàm đau đớn, móng tay cũng trở nên vừa đen vừa dài, như muốn nghiền tất cả mọi thứ thành bột phấn. Nhìn lại bóng mình trong quan tài, mắt đỏ như máu, lông trắng không ngừng dài ra. Một cơn khát chưa từng có thôi thúc hắn hút máu người trước mặt. Trước mắt là màu đỏ mê người làm hắn suýt mất đi lý trí, đột nhiên nhớ lại ngày còn đi chinh chiến, một lão hòa thượng ở miếu thờ dạy hắn một đoạn kinh phật, hắn liền niệm theo. Cuối cùng, ý thức cũng dần dần tỉnh ra, răng nanh, móng tay cùng lông trắng trên thân thể cũng biến mất.

Đứa trẻ kia thấy hắn trở nên tuấn mỹ, liền vô thức sờ lên mặt hắn, hắn cũng không nhịn được hôn lên bàn tay nhỏ bé của nó. Quan sát bốn phía, hắn nghĩ chắc hẳn phải có cách ra ngoài. Bình thường, vì phòng bọn trộm mộ, lăng mộ thường thiết kế rất nhiều cạm bẫy, bịt kín đường ra. Nhưng dù sao công tượng (thợ xây mộ) cũng biết mình nhất định sẽ bị chôn sống trong lăng, nhất định đều sửa chút thiết kế, hẳn không khó tìm…

Không ngờ lúc này, đứa trẻ kia y a ôm Liễu Chi, bị không ai để ý tới, lại tò mò moi hạt châu trong miệng nàng ra. Nguy rồi! Giang Lưu có dự cảm không ổn, Liễu Chi còn chưa tỉnh. Nhưng muốn ngăn cản cũng đã muộn, quả nhiên, xác chết Liễu Chi nhanh chóng bị hủ hóa, biến thành thây khô. Đứa trẻ nắm hạt châu, chân tay luống cuống, nhìn thấy mẫu thân biến thành như vậy, lập tức khóc lớn lên.

Giang Lưu sững sờ vài giây, lấy áo choàng của Liễu Chi kéo cao, phủ lên mặt nàng. Giờ đây hắn cùng đứa trẻ đều là người đã chết, không có máu để nuôi nấng, phải thoát ra khỏi lăng mộ. Vốn muốn đi cùng Liễu Chi, không ngờ lại biến thành người không ra người, quỷ không ra quỷ. Đối với hắn, sống hay chết đều không quan trọng, nhưng con của Liễu Chi cần được chăm sóc. Vậy phải sống, dù dùng cách thức gì cũng nhất định phải sống sót, chỉ cần còn sống, còn có hi vọng…

Giang Lưu ôm lấy đứa nhỏ, nhặt lên hai hạt châu giống nhau như đúc, nhét vào trong ngực, quỳ trước thi thể Liễu Chi rồi ra khỏi lăng mộ.

Advertisements

5 phản hồi to “Thoát CốT Hương [Chương 1.2]”

  1. Hạnh nhân đắng Tháng Một 18, 2013 lúc 17:32 #

    Thanks bạn ^^

  2. apakcha Tháng Một 18, 2013 lúc 21:14 #

    chăm chỉ. chăm chỉ =)))
    cố lên !!!

  3. ≧◡≦ Tiêu Dao Ngọc Lam ≧◡≦ Tháng Ba 21, 2013 lúc 18:20 #

    Cảm ơn bạn ^^

  4. godbless Tháng Chín 30, 2013 lúc 00:41 #

    Reblogged this on Hội Ngôn Tình.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: