Thoát Cốt Hương [Chương 1.1]

14 Th1

60216_473868279312933_28420206_n

♥ Edit:  Cookies

Cookies là thành viên mới của nhà, mong mọi người ủng hộ nghen.

Màn trời đỏ như máu, xung quanh Kim Loan bảo điện, cấm quân vây chặt ba vòng trong, ba vòng ngoài. Tất cả mọi người đều không nhúc nhích, sát khí nồng đậm từ tứ phía khiến thời gian như ngưng kết thành băng.

Thái Vấn thân mặc long bào, kim quang sáng lạn chói mắt, trường kiếm trong tay đặt trên cổ thiếu phụ mang thai đang bị  khống chế phía trước.

Nàng mặc y phục vải thô, búi tóc đơn giản lệch sang một bên, trên khuôn mặt xinh đẹp tuyết trắng tái nhợt lấm tấm lệ,  thân thể khẽ run rẩy do sợ hãi.

Không ai không biết nàng, Liễu Chi, một phát bay lên đầu cành biến thành Hiền vương phi, vừa được mấy tháng thì tư thông với người khác bị hưu, trở thành  cô gái nông thôn bình thường làm trò cười cho dân chúng  kinh thành lúc trà dư tửu hậu . Hiện thời Thái Vấn chộp lấy nàng làm mộc bài uy hiếp Hiền Vương,  thật sự là cùng đường rồi? Nhưng nhìn Liễu Chi lớn bụng, thật đúng là khiến người ta không biết làm như thế nào cho phải.

Mọi người thở cũng không dám thở mạnh, nhìn Thái Vấn, lại nhìn Triệu Tật, không biết phải làm thế nào.

Thái Vấn ngạo nghễ nhìn mọi người, ánh mắt trước kia vẫn gian xảo tàn nhẫn giờ đây tràn ngập sự không cam lòng cùng phẫn hận, nhưng tự tin lại chưa mất đi, trên ý cười tràn ngập sự ác độc.

“Triệu Tật! Coi như ngươi lợi hại! Dám giả chết để qua mặt ta, bây giờ coi như hòa đi. Nữ nhân ngươi yêu nhất đang ở trong tay ta, ngươi còn dám tiến lên một bước, thì chờ nhặt một xác hai mạng đi.”

Đương kim Tả hiền vương Triệu Tật, Hữu thừa tướng Thái Vấn, chiến công lừng lẫy, quyền khuynh thiên hạ. Một bên trung thần, một bên gian thần, đối địch lẫn nhau, cũng kiềm chế lẫn nhau. Song, Tống Thái Tông lại luôn e ngại vị hoàng thúc được lòng dân này sẽ cùng hắn tranh đoạt ngôi vị hoàng đế, tin tưởng vào sủng thần Thái Vấn châm ngòi ly gián, luôn luôn chèn ép Triệu Tật, tước đoạt binh quyền, giáng làm thứ dân.

Thái Vấn từ từ nắm hết quyền hành, dần dần tiêu diệt phe cánh đối lập . Hắn nhiều lần phái người ám sát Triệu Tật, đến khi biết người này đã chết mới yên tâm mưu toan, mưu đoạt ngôi vị hoàng đế. Không ngờ mới đăng cơ hai ngày, Triệu Tật lại đột nhiên xuất hiện, vây hắn vào cảnh bốn bề là địch. May là hắn có chuẩn bị trước, bắt lấy Hiền Vương phi, nếu không dựa vào mưu lược cùng sự quyết đoán của Triệu Tật, chỉ sợ hắn chết cũng không có chỗ chôn. Bọn họ một đời tranh chấp, hắn từng bước cẩn thận, không ngờ cuối cùng lại bị Triệu Tật lừa thành ngớ ngẩn, thua ở nước cờ cuối cùng.

Lúc này, Triệu Tật đứng phía đầu, theo thói quen, híp mắt nhìn hắn, cả người toát gia khí thế vương giả, giống như con báo săn mồi trong đêm, trong cao quý lộ ra tia nguy hiểm, trong tao nhã lại ẩn dấu tiềm tàng sát khí, khinh thường hừ lạnh một tiếng.

“Thái Vấn, đó là chiêu cuối cùng của ngươi sao?”Thanh âm vô tình, lạnh như băng, dường như làm cho mỗi người có mặt đều rùng mình.

Tống Thái Tông nơm nớp lo sợ, tránh ở pía sau hắn, trong lòng y vốn đã áy náy với hắn, nay thấy Hiền Vương phi bị bắt làm con tin liền mềm lòng. “Hoàng thúc, ngôi vị hoàng đế đoạt lại là được rồi, thả hắn đi đi, quan trọng nhất là không làm Liễu Chi cùng đứa trẻ trong bụng bị thương.”

Thái Vấn cười to: “Cẩu hoàng đế nói đúng lắm, dùng một mạng của ta đổi lấy hai sinh mệnh, cớ sao không làm.”

Triệu Tật lắc đầu: “Bệ hạ, thủ hạ của Thái Vấn có rất nhiều kỳ nhân dị sĩ, trong tay hắn lại nắm nhược điểm của nhiều vị đại tướng nắm binh quyền trong triều, không thể thả hổ về rừng.” Nhiều năm như vậy, hắn đều tránh được, lại còn bành trướng thế lực, bây giờ là cơ hội duy nhất. Nhổ cỏ không nhổ tận gốc, hậu quả khôn lường.

Liễu Chi nhìn nam tử trước mắt, nhìn cũng chưa nhìn nàng một lần, nước mắt như mưa: “Vương gia, ta chưa từng cầu xin chàng, cũng không muốn làm gánh nặng cho chàng, nhưng còn đứa con trong bụng…”

Lúc này, Giang Lưu đang trà trộn vào cấm quân, tốc độ không người phát hiện, tù từ đến phía sau Thái Vấn.

Triệu Tật lạnh nhạt nói: “Thái Vấn, hôm nay ngươi có mọc cánh cũng khó thoát! Chuẩn bị bắn tên!”

Nhìn hơn ngàn mũi tên đều tăm tắm hướng về mình, trong mắt Thái Vấn lúc này mới hiện lên một tia kinh hoảng. “Triệu Tật, chẳng lẽ ngay cả vợ con ngươi cũng không cần?”

“Thật buồn cười, tiện nhân này tư thông cùng Giang Lưu , đứa trẻ trong bụng căn bản không phải của bổn vương, mấy tháng trước bổn vương cũng đã hưu nàng, Thừa tướng đại nhân tin tức linh thông, chẳng nhẽ không biết chuyện này sao?”

Thái Vấn chợt giật mình, đúng là vào khi bọn họ đang đấu nhau tới hồi kịch liệt, Triệu Tật lại có một lần tới thanh lâu uống rượu, ngay cả thuộc cấp thân cận Giang Lưu cũng điều đi chấn giữ biên quan, người vợ đang mang thai cũng hưu. Hắn nghĩ Triệu Tật sợ người thân gặp nguy hiểm, cố tình diễn cho hắn xem…

Liễu Chi liều mạng lắc đầu: “Vương gia, ta cùng Giang Lưu vốn là thanh mai trúc mã, thật sự chỉ như huynh muội, làm gì có tư tình, xin chàng tin tưởng ta… Dù có thế nào, đứa nhỏ cũng vô tội!”

Hắn nghi ngờ nàng, vắng vẻ nàng, hiểu lầm nàng cũng không quan trọng, nhưng làm sao có thể nói đứa nhỏ không phải của hắn? Hắn cùng nữ tử khác thân mật trước mặt nàng, nhục mạ nàng, hưu nàng, nàng chưa từng than trách, chỉ thầm nghĩ mang theo đứa nhỏ ở nông thôn lặng lẽ sống. Nàng biết, trong mắt hắn chỉ có quốc gia, chỉ có dân chúng, vì diệt trừ âm mưu của Thái Vấn, mưu toan suốt mười năm. Nàng không cố ý trở thành gánh nặng của hắn, nếu có thể, nàng thà lập tức tự vẫn dưới kiếm Thái Vấn để hắn không phải khó xử. Nhưng còn đứa nhỏ, con của hai bọn họ, một đêm tình loạn, dù lúc trước hắn lấy nàng là vì chịu trách nhiệm, cho dù hắn không có một chút cảm tình nào đối với nàng, ít nhất cũng nên quan tâm đứa trẻ. Mình vì hắn vứt bỏ tất cả, bao lần vào sinh ra tử, vì sao còn hoài nghi mình bất trung? Thời gian hắn bị thất thế trước kia, bọn họ lưu lạc thiên nhai, tránh né đuổi giết, mỗi ngày bên nhau, chảng lẽ hắn đã quên sao?

“Chuyện của các ngươi, Giang tướng quân đã thành thật nói lại với bổn vương, ngươi không cần tiếp tục nói dối!”

Liều Chi kinh hoảng, làm sao có thể, Giang Lưu hắn…

“Chàng dù thế nào cũng không tin tưởng ta sao?”

“Chuyện nhục nhã như vậy, bổn vương tha cho ngươi tiện mệnh đã không phụ ân tình mấy tháng vợ chồng!”

Liễu Chi cười đau khổ: “Triệu Tật, từ trước tới này, có phải chàng chưa từng yêu ta?”

Triệu Tật thấy sự tuyệt vọng trong mắt nàng, trong lòng giật mình, nhìn Giang Lưu đã cách phía sau Thái Vấn không xa, biết lúc nào cũng có thể ra tay, nhưng một chiêu này phải đảm bảo an toàn cho Liễu Chi và đứa nhỏ. Tuy rằng tuyệt đối tin tưởng thân thủ của Giang Lưu, lòng bàn tay hắn vẫn toát mồ hôi lạnh. “Ta làm sao có thể yêu ngươi? Ta đường đường là Tả Hiền Vương, muốn người loại nào cũng có, làm sao để ý đến một cô gái quê mùa như ngươi, nếu không phải người mang đứa nhỏ của bổn vương, mà hóa ra đứa nhỏ cũng…”

Nhìn mi gian hắn mang theo hận sắc, lòng Thái Vấn  càng lạnh, mặc dù đoán Triệu Tật chỉ giả vờ, nhưng vẫn có chút sợ hãi và nghi ngờ.

Liễu Chi tuyệt vọng cười, nhẹ tay phủ lên bụng mình. Con, phụ thân không tin mẫu thân, cũng chưa từng yêu mẫu thân, bây giờ hắn không cần cả hai chúng ta. Rõ ràng đã thắng, nếu không có hai tính mạng chúng ta sẽ thắng hoàn toàn. So với bị giết trước mắt hắn, chi bằng thành toàn cho hắn.

“Liễu Chi!” Triệu Tật thét lên kinh hãi.

Thái Vấn cúi đầu, người trước mắt hắn liền lấy kiếm cắt cổ, máu tươi văng khắp nơi. Hắn thầm kêu không ổn, lui xuống hai bước, lại nghe sau lưng một tiếng gió. Lập tức thu kiếm, xoay người, trường kiếm đâm  xuyên thân người Giang Lưu đang phi đến, đồng thời chủy thủ của Giang Lưu cũng cắm vào trái tim hắn, tất cả đều diễn ra trong chớp mắt. Thái Vấn hoảng sợ, hai mắt mở to, không ngờ Giang Lưu thà rằng đồng quy vu tận cũng phải giết hắn, biết đã hết đường sống sót, hắn tuyệt vọng ngã xuống, muốn cười nhưng không gượng nổi, chậm rãi nhắm mắt.

Khuôn mặt Giang Lưu luôn bình tĩnh, lúc này tràn ngập bi ai cùng phẫn nộ, đôi mắt sáng như sao dần ảm đạm, cuối cùng tắt lịm không còn chút ánh sáng, cước bộ hơi lảo đảo đi đến trước mặt hai người, nhìn Triệu Tật ôm Liễu Chi. Đã không còn phong cách cao quý khi điều khiển giang sơn, cặp mắt thâm thúy chậm rãi trở nên mơ hồ, hàm răng vẫn cố cắn chặt, cố kìm nước mắt.

“Nữ nhân ngốc, ta nói rồi, dù thế nào đi nữa cũng không được nghi ngờ quyết định của ta, không được nghi ngờ tình yêu ta dành cho nàng… Ta làm sao có thể bỏ mặc nàng chứ…”

Giang Lưu lắc dầu, Triệu Tật không hiểu, Liễu Chi chỉ là một nữ tử đơn giản bình thường, không hiểu mưu toan tranh đấu, lại càng không hiểu Triệu Tật ẩn nhẫn, đặt đại nghĩa lên trên. Đúng vậy, nàng chỉ biết toàn tâm tín nhiệm hắn ta, dựa vào hắn ta, cho nên hắn ta nói gì nàng đều tin tưởng, làm sao nghĩ ra lời nói cùng hành động nhẫn tâm lúc đó chỉ là khổ nhục kế. Hắn muốn đến nhìn nàng một lần, nói với nàng một câu cuối cùng, nhưng nhìn hai người ôm nhau như vậy, hắn chen vào không được, chỉ có thể như trước kia, xa xa đứng nhìn, giống như mọi khi, im lặng bảo vệ nàng, bảo vệ bọn họ. Giết Thái Vấn, hắn không phải không thể sống sót, nhưng nhìn Liễu Chi chết đi, hắn cũng không muốn sống nữa.

Từ nhỏ đến lớn, hắn chưa từng rời xa nàng, dù là ở đồng ruộng hay trường học, thôn quê hay triều đình, hắn vẫn luôn đi theo nàng. Năm ấy mới tám tuổi, hắn lưu lạc đầu đường, trộm đồ ăn bị bắt được, bị đánh. Nàng sáu tuổi, là tiểu thư phú quý đang dẫn gia đinh đi dạo trên đường, chắn trước mặt hắn, đưa cho hắn một đồng tiền nói mua hắn. Nàng nói, từ nay về sau, ngươi chính là người của ta.

Vì thế nhiều năm như vậy, hắn vẫn yên lặng bảo vệ nàng, đi theo nàng, đến khi gia cảnh rách nát, lại cùng nàng lưu lạc khắp nơi. Nàng yêu Hiền Vương, làm Vương phi, hắn liền tòng quân nhập ngũ, làm tướng quân. Nay nếu nàng phải đi, hắn cũng sẽ không bỏ nàng…

Xung quanh có thanh âm hỗn loạn, hắn gắt gao nắm chặt đồng tiền kia trong tay, hình ảnh Triệu Tật đau khổ hối hận trước mắt dần dần trở nên mơ hồ. Lờ mờ nghe ai đó hô một tiếng, không thấy thi thể Thái Vấn, chân hắn mềm nhũn, ngã thật mạnh trên mặt đất, khắp nơi đều tràn máu tươi. Than nhẹ một tiếng, hồi tưởng lại cuộc đời cô độc, nửa đời phiêu bạc, chết có khi là một cách giải thoát. Trước mắt dần dần tối đen, nhiều năm cùng tiếng trống trận đua tiếng, tư thế hào hùng…

Nửa tháng sau, Hiền Vương phi đại táng, quốc tang. Tả Hiền Vương xưa nay vốn luôn luôn tiết kiệm lại huy động nửa tài lực giang sơn, xây dựng rầm rộ, tụ tập thuật sĩ bốn phương kiến tạo một lăng tẩm thật lớn cho Hiền Vương phi.

Một năm sau, Hiền Vương tự mình dẫn quân đi đánh Liêu, lại đưa ra phán đoán sai lầm dẫn tới đại bại, toàn quân bị tiêu diệt, chết không toàn thây.

Advertisements

11 phản hồi to “Thoát Cốt Hương [Chương 1.1]”

  1. Tư Đồ Hiểu Sa Tháng Một 15, 2013 lúc 22:09 #

    văn phong đc nhóc! okie

  2. ≧◡≦ Tiêu Dao Ngọc Lam ≧◡≦ Tháng Ba 21, 2013 lúc 18:21 #

    Cảm ơn bạn ^^

  3. godbless Tháng Chín 30, 2013 lúc 00:41 #

    Reblogged this on Hội Ngôn Tình.

  4. Hứa Ngọc Trân Tháng Mười Một 25, 2014 lúc 17:37 #

    bạn ơi bài nhạc nền là bài j mà hay wá cho mình xin được không

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: