Thần thoại Ma Vương chương 10.2

7 Th1

Haha,  Bỉ Ngạn edit  =))

Chương 10.2

“Đúng, giết một nghìn lần, một vạn lần……”  Cô lành lạnh nói.

Lí Ma choáng váng, máu ở phần bụng không ngừng chảy ra, làm ông ta vừa kinh vừa sợ vừa giận, ông ta không nghĩ tới đến cuối cùng mình lại sẽ chết trong tay Bất Hoặc……

“Mày xú nha đầu này! Giết tao mày cũng đừng mong rời đi nơi này! Mãi mãi đừng mong!” Ông ta uy hiếp rống to.

“Không sao cả…… Dù sao tôi cũng không muốn rời đi, tôi muốn kết thúc dòng máu tội ác này của tôi ở đây……”  Cô cam chịu nở nụ cười, cười đến ai oán chua sót, cười đến đau thấu tâm phế.

Cô còn có mặt mũi nào đi gặp Đằng Tế đây? Cô không xứng với anh! Không xứng……

“Được, nếu tao đã không sống được, tao muốn Đằng Tế cùng mày chôn cùng ──”  Ông ta bỗng dưng mắc chứng icteri (chứng cuồng loạn) mà reo hò, ra sức đứng dậy nhằm phía vách tường.

“Ông muốn làm gì?”  Cô chấn động, vội vàng tiến lên ngăn cản ông ta, nhưng vẫn chậm một bước.

Ông ta dùng lực gõ vỡ lồng thủy tinh, trực tiếp ấn cái nút đỏ trên trên tường, bên dưới cái nút một màn hình tinh thể lỏng lập tức từ năm phút một giây bắt đầu đếm ngược.

“Ha ha…… Năm phút nữa, nơi này tất cả đều sẽ nổ thành bụi! Tất cả!”  Ông lớn tiếng cuồng tiếu.

Cô nhìn chằm chằm  cái tính thời gian đếm ngược kia, sắc mặt đại biến, thở dốc vì kinh ngạc. “Thiết bị tự hủy!”

“Bên trong mặt tường này trang bị một trái bom uy lực mười phần, chỉ cần vừa phát nổ, hết thảy nơi này đều sẽ biến mất, bao gồm mày, bao gồm Đằng Tế! Bao gồm tất cả mọi người, ha…… Tất cả mọi người đều theo tao và ‘Thần Thoại’ cùng nhau biến mất!”  Ông ta toàn thân đẫm máu kêu gào, nhưng ngay sau đó lại vì mất máu quá nhiều mà ngã xuống, tê liệt trên mặt đất mà thở hổn hển, hấp hối.

“Không!” Cô kinh hãi nhào về phía ông ta, quát vội: “Thẻ từ của ông đâu? Mở cửa ra! Mau mở ra!”

Cô có thể chết, bởi vì cô đáng tội, nhưng Đằng Tế không thể chết được! Cô phải báo cho anh…… nghĩ cách báo cho anh ──

“Thẻ từ cũng không có cách mở ra…… Cái nút này là tao thay chính mình lưu đường chết, một khi ấn xuống, cửa tự động khóa chết…… mày hết hy vọng đi! Hì hì…… Ha ha……”  Lí Ma hữu khí vô lực cười, sắc mặt dần dần trắng bệch.

“Bất Hoặc! Em ở bên trong? Bất Hoặc!”  Bộ đàm khóa điện tử đột nhiên vang lên tiếng kêu của Đằng Tế.

Cô kinh hoàng vọt tới cạnh cửa, áp sát vào bộ đàm gào vội với anh: “Đi mau! Lí Ma khởi động bom bên trong, nơi này sắp nổ tung, đi mau!”

“Cái gì?”  Đằng Tế ở bên kia cánh cửa khiếp sợ biến sắc.

“Đi mau! Thông báo cho bọn Giang Tuân tới đón anh, các anh tất cả đều đi mau!”  Cô lớn tiếng gào.

“Không, phải đi thì cùng nhau đi!”

Đằng Tế bắt buộc chính mình bình tĩnh, quan sát cấu tạo khóa cửa, lập tức lấy di động ra quay chụp khóa điện tử, chuyển cho Giang Tuân,  cũng lấy bộ đàm cầu cứu Giang Tuân.

“Giang Tuân, có thể bảo Thần Thông mở cánh cửa này ra không?”  Anh hỏi.

Xuyên qua vệ tinh truyền tới, Giang Tuân lập tức hồi đáp: “Không có biện pháp nào cả, sau khi Thần Thông quét qua nói cánh cửa này đã cắt điện khóa chết, không mở nổi.”

“Không……”  Tim Đằng Tế rơi thẳng xuống, sắc mặt biến tư lự.

“Làm sao vậy? Xảy ra chuyện gì? Chúng tôi đã sắp đến rồi……”  Giang Tuân vội hỏi.

Đằng Tế không trả lời, anh trừng mắt nhìn cánh cửa kia, trong khoảng thời gian ngắn nhưng lại mất tấc lòng.

Anh nên làm gì bây giờ mới có thể cứu Bất Hoặc? Nên làm gì bây giờ?

“Đằng Tế, đi nhanh đi! Cánh cửa này không mở được…… Em van cầu anh đi mau! Đừng quản em!” Bất Hoặc bên trong cánh cửa thúc giục lần nữa.

“Em không đi, anh cũng không đi, anh đã nói rồi anh tuyệt không buông em ra.”Anh kiên định nói.

“Đừng như vậy! Đừng vì loại người như em mà anh làm chuyện ngu xuẩn như thế! Không đáng……”  Giọng nói của cô nghẹn ngào.

“Loại người như em? Em là loại người nào? Một người con gái đáng thương thiếu chút nữa bị cha ruột bóp chết mà vứt bỏ, một thiếu nữ vô tội bị kẻ xấu hãm hại lợi dụng, một sát thủ lãnh khốc tuyệt vọng với mọi người…… Mặc kệ em là loại người gì, ở trong mắt anh cũng chỉ có một, đó chính là người phụ nữ anh yêu!”  Đằng Tế hai tay dán trên cửa, hận không thể xuyên qua cánh cửa chết tiệt này, ôm chặt lấy cô.

Cô trợn to hai mắt, nín thở,  bị lời nói của anh thôi thúc rơi nước mắt.

Anh…… biết? Đã sớm biết chuyện cha cô? Đã sớm biết, lại một chút cũng không để ý, vẫn nguyện ý yêu cô?

Bịt miệng, cô không cho chính mình khóc thành tiếng, chỉ để mặc lệ không ngừng rơi xuống hai má.

Đủ rồi……

Như vậy là đủ rồi……

“Không còn thời gian nữa, đừng nghĩ ngợi lung tung nữa, Bất Hoặc, mau nghĩ cách mở khóa ra.”  Anh lo lắng không thôi, thử muốn vặn bung khóa kia ra.

“Em đã tìm được cách mở cửa rồi, nhưng mà phải tốn một chút thời gian, anh đi trước……” Cô đột nhiên nói.

Anh ngẩn ra, đau lòng trừng mắt nhìn cửa, dường như có thể thấy  khuôn mặt nhỏ của cô giờ phút này đang nói dối vì muốn anh rời đi.

“Lí Ma đã nói cho em biết cách mở cửa, anh đi trước, ra bên ngoài chờ em……” Cô lại nói.

“Nhìn thấy em, anh mới đi.”  Anh đã quyết định, cô không ra được, anh liền lưu lại.

“Không cần! Đừng khiến em ngay cả chết cũng không an tâm! Van xin anh, hãy ngẫm lại thay Ngũ Hành Kỳ Lân, ngẫm lại thay Tường Hòa Hội Quán, ngẫm lại thay của cha mẹ anh, ngẫm lại, anh là ‘Kỳ Lân Vương’ mà! Là hy vọng của bọn họ, đừng vì tình yêu không quan trọng này mà hy sinh vô ích, anh phải hiểu được lấy hay bỏ, mới có thể thành đại sự, không phải sao?” Cô tức giận hô to, chỉ trông mong anh có thể tỉnh ngộ, tình yêu chỉ là một phần nhỏ của đời người, cô không muốn trở thành chướng ngại vật của anh.

Nghe cô một hồi răn dạy, ngực anh đau đớn một trận.

Anh phải chọn lựa như thế nào? Anh mười chín năm qua đều vì Tường Hòa Hội Quán mà sống, thật vất vả tìm được người phụ nữ anh yêu chân thành , lại vẫn là vì gia tộc mà từ bỏ sao?

Thân là Kỳ Lân Vương, ngay cả tùy hứng nho nhỏ muốn……cùng người con gái yêu dấu cùng chết đi……

Cũng không được phép sao?

“Đi đi! Chỉ cần anh nhớ rõ có người con gái từng thật lòng yêu anh, em đây liền……chết cũng không tiếc……”  Cô dựa lưng vào cửa, nhẹ giọng nói.

Đằng Tế đau khổ nhắm hai mắt lại, khóc không ra nước mắt, vô thanh vô tức từ giữa cổ họng nuốt xuống bụng.

“Đằng Tế, Thần Thông quét hình được có bom sắp nổ mạnh trong tòa thành, anh cùng Bất Hoặc đi mau!” Tiếng gào sợ hãi của Giang Tuân phút chốc từ tai nghe truyền đến.

“Đi mau! Chỉ còn lại có một phút! Đi mau!”  Cô lo âu thấp giọng gào.

Đằng Tế nắm chặt nắm đấm, tự mình căm thù dùng đấm xuống cử vài cái, mới nói: “Anh chờ em! Cho dù là người hay quỷ, cũng nhất định phải trở lại bên anh! Anh chờ em……”

Cô kích động cắn môi dưới, nước mắt rơi như mưa.

“Đồng ý với anh, nhất định phải trở lại bên anh!”  Anh hô to.

“Em đồng ý với anh! Đi thôi! Đi ──”  Cô vừa nói xong liền khàn giọng nghiêm túc kêu lên.

Đằng Tế xoay người chạy ra tầng ngầm, dọc theo con đường trở lại đại sảnh, trong tai truyền đến tiếng đếm ngược khẩn cấp lại kinh hãi của Giang Tuân.

“10, 9, 8, 7, 6, 5, 4……”

Một đám thủ hạ chưa bị đánh ngã của Lí Ma còn không biết chết sống tiến lên ngăn cản Đằng Tế, anh như sấm vội đánh mở một con đường sống, thẳng hướng ra khỏi cửa lớn tòa thành.

“3, 2, ……………1!”

Anh cấp tốc xuyên qua vườn hoa, ngay tại khoảnh khắc chân trước vừa bước ra bên ngoài tường vây kia, tòa thành phía sau liền ầm vang một tiếng nổ, tuôn ra một đám hỏa diễm cuồng liệt, biến toàn bộ tòa công trình kiến trúc này tất cả đều chấn vỡ ──

Uy lực nổ mạnh đi kèm ngọn lửa lủi ra, đánh bay Đằng Tế ra ngoài vài mét, anh té rớt trong bụi cỏ, lăn vài vòng, mới dừng lại bất động.

“Đằng Tế, anh không sao chứ? Đằng Tế?”  Giang Tuân lấy tai nghe hỏi thăm tình hình của anh.

Anh chậm rãi ngồi dậy, không đáp lại, chỉ là bi thương đau xót nhìn chằm chằm tòa thành đã hóa thành gạch ngói vụn bụi mù, đang bốc cháy trong ngọn lửa mãnh liệt, tất cả cảm giác dường như cũng theo trôi đi……

“Thần Thoại” của Lí Ma đã tan biến, mà “Thần Thoại” của anh đâu?

Anh tin, cho dù thời không chuyển dời, “Thần Thoại” của anh cũng bất tử, mãi mãi khắc ở trong tim anh……

Mãi mãi ──

 

Advertisements

3 phản hồi to “Thần thoại Ma Vương chương 10.2”

  1. sechan Tháng Một 7, 2013 lúc 08:15 #

    Hoàn rồi tung bông tung hoa tung giấy tung dép Mỹ luôn(không chơi tung dép Lào), bắn pháo hoa ì chéo, chúc mừng trị Bỉ*moah moah*

  2. sechan Tháng Một 7, 2013 lúc 08:23 #

    Nhưng còn đoạn cuối bà ếm hàng hả bà kia?

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: