Thần thoại Ma Vương chương 9.3

6 Th1

Xếp chữ: Bỉ Ngạn :”>, sắp hoàn thật dồi.

Chương 9.3

Tiếng bước chân từ chỗ rẽ đường qua lại chỗ liền cố ý đè thấp, nhưng cô vẫn nghe thấy rõ ràng.

“Bốn người, trong đó ba người bước chân nặng, hô hấp trầm mà loạn, hẳn là sản phẩm thất bại của ‘Saint Angel’.”  Cô nói.

“Mà đi đầu em có quen biết.”  Anh chế nhạo.

“Bất Loạn rất thích anh, để mặc anh đối phó cô ta!”  Cô cố ý trào phúng.

“Giọng nói nghe qua rất chua……”  Anh ngắm cô.

“Có sao?”

“Nhưng anh thích em thế này.”

“Vì sao?”

“Bởi vì em càng ghen tỵ, chứng tỏ em càng yêu anh.” Anh đắc ý nở nụ cười.

“Đừng náo loạn nữa! Nghiêm túc chút.”  Cô xấu hổ mắng.

“Kẻ địch đến rồi.”  Anh nghe thấy tiếng vang ngoài cửa, sắc mặt ngay ngắn. (trước đó thế nào mà ko ngay ngắn?=)))

Bọn họ liếc nhìn nhau một cái, hai người rất ăn ý đồng thời xoay người nhảy lên, tứ chi dán trên trần nhà.

Cửa đúng lúc này bị đánh vỡ, Bất Loạn nổi giận đùng đùng mà dẫn dắt ba gã đàn ông cường tráng xông vào chuẩn bị tập kích bất ngờ, không ngờ toàn bộ phòng trống rỗng, không có một bóng người.

Bất Loạn ngây ra một lúc lâu mới gào vội: “Người đâu?”

“Đang tìm tôi sao?”  Đằng Tế như chim đại bàng nhào xuống, chân đá cao, đạp ngã hai người đàn ông vạm vỡ, thuận tay thưởng cho bọn họ hai phát đạn, mới cười hihi phiêu nhiên rơi xuống đất.

“Anh……” Bất Loạn kinh hãi, mới muốn giơ súng nhắm ngay anh, một bóng dáng mảnh khảnh liền bám theo chạy tới, lấy tốc độ sét đánh không kịp bưng tai làm mất súng trong tay cô ta.

“Hay là……cô đang tìm tôi?”  Bất Hoặc nhẹ nhàng đứng ở bên cạnh Đằng Tế, cười lạnh hỏi.

“Cô……cô quả nhiên đã trở lại.”  Bất Loạn trừng mắt nhìn cô cùng Đằng Tế, gương mặt trang điểm đậm khó nén khiếp sợ.

Vừa rồi, đại sảnh vốn dĩ tràn ngập không khí điên cuồng vì một cú điện thoại truyền về mà rơi vào thoái trào, Thiên Thần giật mình được biết, cứ điểm các nơi trên thế giới của “Thần Thoại”  lại đều bị tiêu diệt toàn bộ.

Ngay sau đó, một đám hộ vệ vội vàng báo lại, nói là có người đã mở ra hầm lạnh gửi “Saint Angel” ra, hơn nữa còn đập vỡ tất cả số bình “Saint Angel” hiện có……

Trong nháy mắt đó, Thiên Thần mới bừng tỉnh hiểu ra, gần như điên cuồng sai cô ta đi bắt Đằng Tế.

“Bất Loạn! Là tên Đằng Tế kia…… Hắn dám gạt ta! Hắn đã có được kháng thể độc tố, liên hợp Bất Hoặc cùng nhau gạt ta ── đi bắt bọn chúng đến, Bất Loạn, Bất Hoặc nhất định đã trở lại, mang theo thuốc giải độc trở lại, đi bắt cô ta cùng Đằng Tế đến trước mặt ta, có nghe hay không? Ta muốn bắt sống hai người bọn nó ──”  Thiên Thần không ngừng rít gào.

Cô ta khi đó mới giật mình, hóa ra Đằng Tế kỳ thật đã sớm không chịu khống chế củaThiên Thần, nhân vật nguy hiểm cô ta sớm đã khuyên Thiên Thần diệt trừ kia, rốt cục đã biến thành địch thủ đáng sợ nhất.

Sau đó, lại thêm Bất Hoặc, hai người bọn họ, có lẽ sẽ là tổ hợp khủng bố nhất toàn thế giới……

“Đương nhiên, tôi cùng Thiên Thần còn có nợ nần chưa tính đâu!” Bất Hoặc mặt kết sương.

“Thực làm tôi giật mình, tôi thật không nghĩ tới, cô thật sự liên thủ cùng Đằng Tế  muốn phá hủy ‘Thần Thoại’……”  Bất Loạn không thể không bội phục trực giác của bản thân mình, trước đây cô ta còn có dự cảm giữa Bất Hoặc và Đằng Tế sẽ sinh ra sự thay đổi hoá học nào đó……

“Sự tồn tại của ‘Thần Thoại’, chung quy chỉ là một giấc mộng, giấc mộng của Thiên Thần nên tỉnh rồi.”

“Cẩn thận đó! ‘Tình yêu”, cũng giống như một giấc mộng……”  Ánh mắt Bất Loạn liếc về phía Đằng Tế lạnh lùng châm chọc.

“Đa tạ nhắc nhở, nhưng, cô không có ‘tình yêu’, có thể ngay cả mộng cũng làm không thành đâu!”  Bất Hoặc lập tức trào phúng lại.

“Cô…… Xú nha đầu này, cô cũng chỉ có thể kiêu ngạo cho tới hôm nay thôi, trước kia cô ỷ vào che chở của Thiên Thần, luôn vênh váo tự đắc, bây giờ, tôi không giết cô không được!”  Bất Loạn nổi trận lôi đình, quyết định cãi lại mệnh lệnh của Thiên Thần, trực tiếp giết Bất Hoặc, còn có Đằng Tế.

“Cô đến bây giờ còn vì không chiếm được sự coi trọng của Thiên Thần mà bất bình sao? Tỉnh lại đi, Bất Loạn, tận trung vì một kẻ thối nát, rất không đáng.”  Bất Hoặc lạnh như băng nhìn cô ta chằm chằm.

“Kẻ thối nát đó cô còn từng coi ông ta là ân nhân đấy!”  Bất Loạn châm biếm.

“Cho nên tôi mới càng hận ông ta……” Ánh mắt Bất Hoặc phút chốc đóng băng, không hề báo trước liền chạy về hướng Bất Loạn.

Đằng Tế âm thầm làm một cái mặt quỷ, rõ ràng đã nói do anh đối phó Bất Loạn, kết quả cô lại đoạt mất công việc của anh.

Bất Loạn hai tay giơ súng, điên cuồng bắn phá, nhưng Bất Hoặc né tránh như tinh linh trong gian phòng hữu hạn, cố ý dẫn đường cô ta bắn chết ba người đàn ông cô ta mang tới.

“Đáng giận ──”  Bất Loạn phát cuồng, cả người bắt đầu trở nên vạm vỡ mạnh mẽ, giương nanh múa vuốt đánh về phía Bất Hoặc.

Bất Hoặc thẳng tắp đứng tại chỗ, trước khi Bất Loạn sắp đụng tới cô, không nhanh không chậm giơ súng giải độc bắn lên người cô ta.

Thân mình Bất Loạn đột nhiên cứng đờ, nhưng lại không bị thuốc mê té xỉu, ngược lại trợn to hai mắt, gầm lên cầm súng trong tay vung hướng về đầu cô.

“ Bất Hoặc!”  Đằng Tế kinh hãi quát, lập tức cho thêm một súng.

Bất Loạn chỉ ngắc ngứ một giây, thế xông tới vẫn chưa chậm lại, súng vẫn nện  hướng xuống đầu Bất Hoặc, Bất Hoặc vội vàng ngửa người về phía sau, nhưng vai phải vẫn bị đánh trúng ──

“Ư……”  Cô đau đến độ  ngã xuống về sau.

Đằng Tế nghiêng mình chạy vội tới phía sau cô, kịp thời ôm lấy cô.

Hai ống thuốc giải độc cùng thuốc mê dường như làm cho Bất Loạn càng thêm hung dữ, hai mắt cô ta đỏ như lửa, đánh tới hướng bọn họ, Đằng Tế cùng Bất Hoặc rất nhanh trao đổi một ánh mắt, hai người đồng thời ra tay, tả hữu giao công, trên dưới hợp kích, phối hợp thiên y vô phùng (áo tiên không thấy vết chỉ khâu), đánh cho Bất Loạn không chống đỡ được, cuối cùng, hai người cùng nhau đá trúng ngực cô ta, cô ta ói ra một ngụm máu lớn,cuối cùng run lên vài cái, ngất đi. (2 người này ác quá, ai lại đạp ngực của cô í bao giờ =’’=, nói thật chiện này mình thích cô BL kia nhất =)))

“Thật đáng sợ, hai liều kim gây mê còn không quật ngã được cô ta.”  Đằng Tế chậc chậc lấy làm kỳ.

“Gen trong cơ thể cô ta đã bị Thiên Thần sửa lại, có thể bởi vậy sự chịu đựng đối thuốc mê mạnh hơn so với người thường……”  Bất Hoặc thở dài nói.

“Em không giết cô ta?”  Đằng Tế luôn cảm thấy không nên lưu lại Bất Loạn.

“Tha cho cô ta một mạng đi! Cô ta cũng là người bị hại……”  Bất Hoặc nhìn chằm chằm Bất Loạn, hận ý đối với Thiên Thần càng sâu, đột nhiên ngẩng đầu nhìn Đằng Tế.

“Làm sao vậy?”  Đằng Tế liếc nhìn cô một cái.

“Để Thiên Thần lại cho em.”  Cô hung dữ nói.

“Không thành vấn đề, đi tìm ông ta đi!”  Đằng Tế biết, nút thắt cuối cùng trong lòng cô, phải dựa vào Thiên Thần mới mở được.

Dứt lời, anh vươn tay hướng Bất Hoặc.

Trong mắt Bất Hoặc nổi lên ấm áp, đáp tay hắn, hai người nắm chặt tay nhau, cùng nhau chạy hướng đại sảnh.

Advertisements

6 phản hồi to “Thần thoại Ma Vương chương 9.3”

  1. sechan Tháng Một 6, 2013 lúc 14:56 #

    T

  2. sechan Tháng Một 6, 2013 lúc 14:56 #

    E

  3. sechan Tháng Một 6, 2013 lúc 14:56 #

    M

  4. sechan Tháng Một 6, 2013 lúc 14:57 #

    Hihi sắp hoàn rồi mở tiệc ăn mừng~~

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: