Thần thoại Ma Vương chương 9.2

6 Jan

Xếp chữ: Bỉ Ngạn :”>

Thiên Thần đứng ở đại sảnh tòa thành tổng bộ của “Thần Thoại”, đối mặt là hàng trăm vị lãnh tụ đến từ toàn thế giới, trùm hắc đạo, phú hào đứng đầu…… Cùng nhiều thành viên cực kỳ có ảnh hưởng, một tiếng hiệu lệnh, triển khai kế hoạch lật đổ thế giới.

“Đến lúc rồi! Các vị, thời khắc ‘Thần Thoại’ chúng ta sắp nắm trong tay thế giới rốt cục đã tới……”

Ông ta lớn tiếng mà kích động nói xong, âm thanh sôi sục vang dội toàn bộ đại sảnh, thành công kích động cảm xúc mọi người, trong đại sảnh lập tức vang lên  tiếng reo hò.

Đằng Tế ở trong phòng cũng có thể nghe thấy tiếng vang đinh tai nhức óc kia, lạnh lùng cười.

Như thế này liền thì đến phiên anh lên sàn rồi, dựa theo kế hoạch của Thiên Thần, “Ma Vương” của “Thần Thoại”, sẽ dẫn đầu một đám “Saint Angel”, đập nát thế giới……

Hừ! Thiên Thần?

Xưng hô cuồng ngạo lại nực cười biết bao! Cái tên nhà sinh vật học hạng ba tên thật là Lí Ma kia, vốn dĩ chỉ là một giảng viên lên lớp ở đại học, lại nhân duyên  có được phương pháp thí nghiệm gien từ trong luận văn của đồng nghiệp, liền dã tâm bừng bừng cho rằng ông ta có thể muốn làm gì thì làm, chinh phục toàn thế giới?

Ông ta thậm chí qua tạp chí đối với trả lời dẫn dắt của vị thiếu nữ thiên tài Bất Hoặc này mà nhìn trúng cô, ông ta cũng nhìn trúng tài năng chế độc của cô, bố trí cái bẫy, dụ dỗ em trai cô hạ độc hãm hại cô, mượn tay mọi người ngăn cấm cô, làm hại cô, dồn bức cô đến cực hạn, bức rơi vào địa ngục, cũng chỉ vì muốn biến cô thành đồng lõa của ông ta, biến thành một sát thủ máu lạnh tuyệt vọng với toàn bộ thế giới!

Về một điểm này, anh tuyệt không thể tha thứ cho ông ta!

Nhìn xem ông ta làm Bất Hoặc biến thành bộ dáng gì? Tâm hồn chịu tổn thương của cô, dùng mười năm vẫn không thể yên ổn, ông ta cứ như vậy giẫm lên vết thương của Bất Hoặc ý đồ thành lập một cái “Vương quốc Thần Thoại” nực cười?

Giấc mộng hoang đường này nên tỉnh rồi, hôm nay, anh sẽ chính tay khiến “Thần Thoại” của Lí Ma hoàn toàn tiêu tan.

Đi đến trước gương, cởi áo khoác dài đen chỉ có trên người Ma Vương, thay lên một bộ trường sam kiểu trung anh đặt riêng đến từ Trung Quốc ngày hôm kia, buộc mái tóc dài lên, người trong gương lập tức biến trở về bộ dáng nho nhã tuấn dật vốn có của anh.

“Thần Thoại” của “Ma Vương” cũng nên biến mất rồi, từ giờ, anh muốn khôi phục  vai diễn vốn có của anh ──

Kỳ Lân Vương của Tường Hòa Hội Quán!

Tiếng đập cửa đánh gãy trầm tư của anh, anh không quay đầu, chỉ trầm thấp lên tiếng.

“Tiến vào.”

Một mĩ thiếu niên Thiên Thần sủng ái đẩy cửa mà vào, thấy anh một thân trường sam kiểu trung dường như ngây ra một lúc, nhưng rất nhanh liền cung kính  nói với anh: “Ma Vương, Thiên Thần mời anh đến đại sảnh.”

“Biết rồi.”  Anh nói xong xoay người đi về hướng cửa phòng, lúc đi qua cậu thiếu niên kia, đột nhiên vươn tay bắt lấy cánh tay cậu, kéo cậu ta về hướng anh, tiện đà chân dài đá cửa, đóng cửa lại.

“Ma Vương…… Ư……”  Thiếu niên kinh hô một tiếng, đang muốn há mồm hô to, đã bị anh kéo vào trong lòng, lấy môi che lại miệng.

Đầu lưỡi linh hoạt của anh không khỏi phân trần thăm dò vào thẳng trong miệng cậu thiếu niên, tham lam hút đi hơi thở ấm áp kia, lấy cường thế khí phách đoạt lấy hô hấp của cậu, cho đến cậu mở đôi môi vì anh, đáp lại khiêu khích hút mút của anh.

Triền hôn hồi lâu, ngay khi cậu ta sắp ngạt thở, Đằng Tế mới buông cậu ta ra.

“Không ngờ…… Anh có cùng mê thích với Thiên Thần……”  Cậu ta thở hồng hộc, chế nhạo ngắm Đằng Tế.

“Đúng vậy! Tôi cũng là bây giờ mới càng xác định tính hướng của mình.” Đằng Tế thuận theo lời cậu ta cười khẽ.

“Người phụ nữ yêu anh không phải sẽ thương tâm sao?”  Cậu ta lại nói.

“A…… Vậy lần sau đến lượt tôi hóa trang thành nữ, cùng cô ấy quấn lấy……” Anh nói xong kéo rách da người dịch dung trên mặt cậu thiếu niên, trước mắt lập tức xuất hiện khuôn mặt nhỏ thanh tú lành lạnh của Bất Hoặc.

“Em mới không quấn lấy phụ nữ!” Cô hướng về phía anh cười.

“Vậy anh ta an tâm rồi…..”  Anh cười lại cúi đầu xuống, cuồng nhiệt chiếm lấy cánh môi chỉ có thể mỉm cười vui vẻ vì anh.

Mới vài ngày không gặp, nhớ nhung của hai người đối với nhau  đều vượt quá tưởng tượng của bọn họ, Đằng Tế vừa thấy xuất hiện, tất cả mọi bình tĩnh đều trong nháy mắt bốc hơi, anh chỉ biết là anh muốn hôn cô, điên cuồng mà hôn cô.

Bất Hoặc cũng không che dấu nội tâm rung động của mình, ôm lấy anh, nhiệt tình hôn trả anh, lo lắng cùng căng thẳng nhiều ngày qua rốt cục đã dịu đi, cô thân mật ngả vào trong lòng anh, thỏa mãn nhắm hai mắt.

May mắn cô đúng lúc đuổi tới, vì muốn ẩn náu vào tòa thành, cô đã hao phí nhiều thời gian hơn một chút, mới bắt được cậu thiếu niên đang tưới hoa trong hoa viên này, lại hóa trang thành bộ dáng cậu ta trà trộn đi vào.

“Anh làm sao phát hiện em ngụy trang?”  Lúc anh hôn gáy cô, không yên lòng hỏi.

“Anh là chuyên gia dịch dung, đương nhiên nhìn ra được.”  Anh vừa khẽ cắn vành tai cô vừa nói.

“Phải không?”  Cô bị anh hôn khiêu khích toàn thân vô lực.

“Còn nữa, Thiên Thần vừa rồi đã phái người đến thông báo cho anh rồi.”  Anh kéo cổ áo cô, hôn lên xương quai xanh.

“Hóa ra…… là như thế……”  Cô thở gấp không thôi, cả người ý loạn tình mê.

“Còn nữa, em vừa rồi thấy cách ăn mặt này của anh , tâm thần lung lay một chút……”  Anh gối mặt lên vai gáy cô, bàn tay vươn vào trong áo cô, âu yếm sống lưng của cô.

“Bởi vì em không nghĩ tới anh có thể thay đường trang, nó làm em nghĩ đến cảnh lần đầu nhìn thấy anh……”  Cô vừa rồi xác thực bị bộ dáng trong sáng hiên ngang này của anh làm lung lay rối loạn tâm thần.

“Sao nào? Lại yêu anh lần nữa sao?”  Anh nửa đùa, áp sát vào môi cô.

“Đúng vậy……”  Cô bị anh đùa nở nụ cười.

Hai người thân mật hôn nhau hồi lâu, tim cô lay động miễn cưỡng duy trì tỉnh táo, vội vàng nhắc nhở anh, “Đằng Tế…… không còn thời gian……”

“Anh biết.”  Anh biết nên hành động rồi, nhưng cứ luyến tiếc buông tay, ngẩng đầu, lại một nụ hôn rơi xuống môi cô.

“Đằng Tế!”  Cô đem hết tất cả sức mạnh mới đẩy anh ra, đỏ mặt trách khẽ.

“Vâng vâng vâng, anh phải đi rồi, đồ đâu?”  Anh không có cách thở dài một hơi, bất đắc dĩ buông cô ra.

“Ở đây.” Cô giao súng Giang Tuân đặc chế vào trong tay anh, nói tiếp: “Trong súng có hai mươi phát thuốc giải độc, hộp bổ sung cũng có hai mươi phát, em ở đây cũng có một khẩu, chúng ta xuống tay với các thành viên quan trọng trước.”

“Ừ, hiệu quả thuốc giải độc như thế nào?”  Anh thuần thục cầm súng, kiểm tra hộp tiếp đạn.

“Cần một giờ mới có tác dụng, cho nên Giang Tuân thêm thành phần thuốc mê mạnh trong đạn, một súng có thể làm cho bọn họ mê man hai mươi tư giờ.” Cô giải thích.

“Thông minh!”   Anh gật đầu khen ngợi.

“Ngũ Hành Kỳ Lân  bay đến các cứ điểm trên toàn thế giới của ‘Thần Thoại’ tiến hành đánh phá trước, theo sau sẽ đuổi tới, có việc có thể thông qua tai nghe này liên lạc cùng bọn họ.”  Cô treo một bộ đàm bỏ túi lên tai anh.

“Đi trước  đánh phá cứ điểm? Đây là chủ ý của ai?”  Anh nhìn cô chằm chằm.

“Em.”

“Chủ ý của em? Bọn họ chịu nghe lời em chỉ huy?”  Anh cảm thấy kinh ngạc.

“Không phải chỉ huy, là đề nghị.”  Cô sửa chữa.

“Bọn họ rất ít nghe lọt ‘đề nghị’ của người khác.”  Anh nhướn mày hừ nhẹ.

“Vậy có lẽ là thuyết phục của em có vẻ mạnh.”  Cô cười.

“Hoặc là nên nói…… Bọn họ đã chấp nhận em rồi rồi……”  Anh ám chỉ, ánh mắt rạng rỡ.

Cô ngẩn người, lập tức hiểu được ý tứ của anh, hai má khẽ nóng.

“Thật tốt quá.” Anh vui vẻ nói, xem ra, cô đã thông qua một cửa này của Ngũ Hành Kỳ Lân rồi.

“Được rồi, đừng kéo dài nữa……”  Cô vội vàng nói sang chuyện khác.

Trên thực tế, cô không dám nhìn thẳng vào chuyện này, bởi vì cô căn bản chưa từng nghĩ tới cô có thể cùng Đằng Tế bên nhau mãi mãi, nên nói, cô đối với chuyện “cùng người yêu dấu sống qua ngày hạnh phúc vui vẻ” có thứ bất an gần như sợ hãi.

Anh lại không muốn cho cô trốn tránh, giữ chặt gáy cô, kéo cô lại gần, cúi đầu nói: “Em biết không? Với anh mà nói, em mới là  ‘Thần Thoại’ chân chính, linh hồn của chúng ta giống nhau như thế, cảm giác gần như nhất trí, em không cảm thấy, chúng ta luôn luôn chờ đợi đối phương xuất hiện hay sao?”

Cô cảm động nhìn, cổ họng đột nhiên có chút nghẹn ngào.

“Người giống như em……đáng để anh chờ đợi sao?”

“Đúng, hơn nữa anh tuyệt không cho em né tránh anh, cho dù em muốn hay không, vị trí bên cạnh Kỳ Lân Vương, mãi mãi là em.”  Anh thâm tình mà nghiêm túc nói.

Được một người đàn ông như vương giả nhận định như vậy, được anh yêu, có thể bị trời phạt hay không?

Có hay không…… đến cuối cùng chỉ là một giấc mộng?

Trong mắt cô chứa đầy hơi nước, rung động kiễng mũi chân, chủ động hôn anh thật sâu.

Anh ôm chặt cô, môi hai người giao nhau, truyền cho nhau nồng tình mật ý trong lòng không thể lấy ngôn ngữ nào hình dung.

Chỉ là, ôm hôn cuồng nhiệt vẫn chưa duy trì lâu lắm, vài phút sau, có tiếng bước chân rất nhỏ truyền đến, bọn họ hai người phút chốc tách ra, nhiệt tình trong mắt nhau nhanh chóng lui đi, thay vào đó dựng lên một phần cảnh giới cùng phòng bị.

“Tiếng huyên náo ở đại sảnh dừng rồi, Thiên Thần có lẽ đã nghe phong thanh được tin tức gì, điều này tỏ vẻ bọn Giang Tuân đã đột kích thành công……”  Ánh mắt cô chăm chú nhìn hướng ngoài cửa phòng.

“Mà anh vừa mới hủy tất cả ‘Saint Angel’, bây giờ ông ta rốt cục đã phát hiện anh đã tỉnh, chuẩn bị tới trừng trị anh……”  Ánh mắt anh dời về cùng một hướng.

“Ông ta hẳn là rất khiếp sợ, bởi vì chưa từng có người nào có thể  tỉnh lại từ trong độc tính của ‘Saint Angel’, cho tới bây giờ anh là người đầu tiên.”  Cô dường như có thể tưởng tượng Thiên Thần có bao nhiêu kinh hoảng trong đại sảnh.

“Vừa hay cho ông ta một bài học, bí ẩn cơ thể con người cũng không phải các nhà khoa học có thể chinh phục.”

“Đúng vậy.”  Cô cảm thán nói.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: