Thần thoại Ma Vương chương 10.1

6 Th1

Chuẩn bị tung hoa tung dép nào, Bỉ Ngạn tôi sắp hoàn thành bộ đầu tiên ạ ^^

Chương 10.1

Lí Ma lùi lại trong xó đại sảnh, trừng mắt nhìn Đằng Tế cùng Bất Hoặc, sắc mặt trắng bệch vô thần.

Hai người bọn họ xuyên qua trong đám người, thân thủ mạnh mẽ mau lẹ, nhanh nhẹn dũng mãnh, nam quần áo bạch sam, nữ một thân hắc y, rõ ràng là trận chiến ác  liệt, nhưng tư thế lồng vào nhau của hai bóng dáng cực kỳ mỹ lệ, thoạt nhìn lại tựa như thần bay múa, khiến người ta có ảo giác rơi vào  cảnh trong mơ “Thần Thoại” …..

Nhưng, theo đó là hàng tích trữ của “Saint Angel”  toàn bộ phá hỏng, hơn nữa giới quyền quý trong đại sảnh trúng đạn rồi ngã xuống, dường như tượng trưng cho “Thần Thoại” ông ta đã hao tâm tổn trí lập nên đang sụp đổ, đang biến mất……

Mọi thứ…… đều hết rồi sao?

Giấc mộng của ông ta,  bá nghiệp của ông ta, đều sắp hóa thành hư vô……

Không!

Vẫn còn chưa kết thúc!

Trên tay ông ta vẫn còn có lợi thế, chỉ cần vận dụng thích đáng, hết thảy là có thể bắt đầu từ đầu!

Ông ta nắm chặt nắm đấm, ánh mắt trói chặt Bất Hoặc, trái tim vốn dĩ héo mòn lại sống trở lại.

Đúng vậy, chỉ cần còn có Bất Hoặc, là có thể đánh canh bạc cuối cùng, cho nên, chưa tới thời điểm cuối cùng, ông ta tuyệt không nhận thua, tuyệt không thừa nhận bản thân thất bại.

Chỉ cần còn có cô……

Khuôn mặt tái nhợt phù thũng nổi lên một nụ cười lạnh, ông ta thừa dịp khi Đằng Tế và Bất Hoặc bận rộn đám thủ hạ trung hạ kia của ông ta, lặng lẽ trốn đi từ cửa bên đại sảnh.

Bất Hoặc tuy ứng phó với một đám con rối của Lý Ma, nhưng cô đồng thời cũng lưu ý Thiên Thần, vừa thấy đến ông rời khỏi đại sảnh, lập tức bắt kịp theo sau.

“ Bất Hoặc! Đừng đi……”

Đằng Tế gấp giọng quát bảo ngưng lại, nhưng cô vội vã nhìn chằm chằm Lí Ma, căn bản không để ý tới tiếng kêu của anh, lập tức liền vọt đến cửa bên, biến mất bóng dáng.

Đằng Tế không quá yên tâm, vội vã muốn đuổi theo, bất đắc dĩ kẻ địch quá nhiều, vây khốn anh, dù là công phu anh hạng nhất, nhất thời lại cũng không có cách thoát thân.

Bất Hoặc lúc này đã chạy thẳng đến tầng hầm, cô biết Lí Ma có thể tới đâu, ông ta đã thay mình xây dựng một mật thất ở trong lòng đất tòa thành, trừ bản thân ông ta, chưa từng có người nào bước vào.

Dọc theo cầu thang chật hẹp, cô đi đến trước cửa mật thất, nhìn chằm chằm cái khóa điện tử đặc chế trên cửa, cô biết rõ khóa điện tử này một khi khởi động sẽ khóa chết, trừ phi có thẻ từ của Lí Ma, bằng không tuyệt đối không mở được.

Cô nên đi vào không?

Cô do dự, một giọng nói ngăn cản bước vào vang lên trong đầu cô, nhưng cô không muốn cứ như vậy buông tha cho Lí Ma, ân oán giữa cô và ông ta, cuối cùng cũng phải làm một cái chấm dứt.

Véo khuôn mặt nhỏ, cô đẩy cửa, bước vào mật thất, bên trong đen kịt, nhưng mùi dã hương nồng đậm trên người ông ta vẫn cho cô lập tức xác định được vị trí của ông ta.

“Ông dụ tôi tới nơi này, hẳn là có chuyện muốn nói với tôi?”  Cô lạnh lùng nhìn chằm chằm đằng trước bên trái.

Phút chốc, toàn bộ mật thất sáng lên, mà theo ánh đèn chợt sáng, cánh cửa dày nặng kia cũng theo đó mà khóa lại.

Cô quay đầu trừng mắt nhìn cánh cửa kia, sắc mặt khẽ biến.

“Hắc hắc…… Tôi biết cô nhất định sẽ cùng lại đây…… Bất Hoặc, suy cho cùng chúng ta là cùng loại……”  Lí Ma cười âm hiểm hiện thân trước mặt cô, cho dù đang hết sức cùng đường mạt lộ, ông ta vẫn một thân hoa phục tử diễm.

“Tôi đến, là vì muốn tính xong nợ nần giữa chúng ta.”  Giọng nói của cô lạnh lẽo dày đặc.

“Chuyện giữa chúng ta, cô cho tính được rõ ràng sao?”  Lí Ma châm chọc đi về hướng cô. “Cô cho rằng…… không có ta, cuộc đời của cô sẽ trở nên hạnh phúc hơn sao? Ha ha…… Thật quá buồn cười……”

“Có ý gì?”  Cô nghiêm nghị trừng mắt nhìn ông ta.

“Ta chỉ là muốn nói cho cô, bản thân cô chính là sự tồn tại của tội ác, cho dù ta không trù tính kế hãm hại cô, trong máu cô vẫn lưu trữ nhân tử phạm tội.”

“Ông rốt cuộc muốn nói gì?”  Cô gầm lên, trong lòng không hiểu nảy lên một bóng ma.

“Ha ha a…… Cô có lẽ không còn ấn tượng nữa, cô sở dĩ đợi ở cô nhi viện, là vì lúc cô ba tuổi nghịch đèn cồn, đốt cháy cả nhà, mẹ cô vì cứu cô, chết trong biển lửa, cha cô hết sức đau lòng  thiếu chút nữa bóp chết cô……”  Lí Ma chậm rãi nói.

Sắc mặt cô trong nháy mắt tái xanh, trái tim dường như ngừng đập.

Ông ta…… đang nói gì?

“Nhân viên Cục Xã Hội vì an toàn của cô, thế là mang cô đi, nhưng, không ai muốn thu dưỡng cô đứa trẻ ‘đáng sợ’ này, vì thế cuối cùng đành phải đưa cô đến cô nhi viện, về phần cha cô, lại từ đó về sau đoạn tuyệt quan hệ với cô, không muốn gặp lại cô.”  Lí Ma lại nói.

“Đây…… không phải thật …..”  Cô giương mắt kinh ngạc, thì thào dường như nói không ra lời.

“Bộ não thông minh của cô chọn quên đi chuyện này để làm cho bản thân dễ chịu, cho nên, cô đã quên mẹ cô, đã quên cha cô, xem chính mình thành một cô nhi, một đứa trẻ không có cha mẹ .”  Giọng nói của Lí Ma âm lạnh giống như đến từ địa ngục.

“Ông nói bậy!” Nỗi đau và phẫn hận của trái tim bị nện của cô kích động đến nỗi mất đi bình tĩnh, lớn tiếng giận dữ gào lên.

“Cục Xã Hội từng đo IQ của cô, IQ của cô ba tuổi đã cao tới 180, từ nhỏ đã khôn khéo hiểu chuyện, hơn nữa cô đặc biệt yêu thích đối với sách của cha cô nhà sinh vật học kia, thường xuyên một mình lén lút nghịch dược phẩm thí nghiệm của cha cô, cha cô đã sớm lo lắng sẽ xảy ra chuyện, đối với cô vừa thương vừa sợ……”  Lí Ma hưởng thụ vẻ mặt sợ hãi đau khổ của cô, cười đến càng vui vẻ.

“Đủ rồi! Lời ông nói không có một chữ có thể tin, chuyện của tôi, ông làm sao có thể biết rõ ràng như vậy? Đây căn bản là giả……”  Cô tức giận gạt bỏ.

“Ta đương nhiên biết, bởi vì ta và cha cô trước kia chính là đồng nghiệp ‘rất tốt’! Là ta xoa dịu đau đớn của ông ta sau lễ tang của vợ, ông ta tín nhiệm ta, đem hết thảy đều nói cho ta biết, ta chính là từ trong sám hối và báo cáo nghiên cứu của ông ta lĩnh ngộ chân lý bất cứ kẻ nào cũng có thể khống chế thế giới! Con gái ông ta, cùng thành quả nghiên cứu của ông ta, đã mở ra thời cơ của ‘Thần Thoại’……”  Lí Ma nhìn chằm chằm cô nói.

Cô trừng lớn hai mắt, thất thần! Giờ khắc này, tất cả tri giác của cô toàn bộ đều đông lại, chỉ có hận ý nơi ngực liên tục điên cuồng thiêu đốt……

Giáo sư di truyền học gen bị Lý Ma ăn trộm tất cả tư liệu nghiên cứu, chính là cha của cô?

Mà Lí Ma và cha cô……

“Cha cô vẫn hối hận lại đau khổ đối với chuyện của cô, ông ta thường xuyên nhắc đến tài năng kinh người của cô với ta, ông ta muốn gặp cô, lại không thể tha thứ sự thực cô lỡ tay hại chết mẹ ruột, đến cuối cùng, tinh thần ông ta lâm vào điên cuồng, cho nên luận văn của ông ta cũng tràn ngập  tư tưởng kỳ quái khác loài, vọng tưởng thành lập một thế giới mới, vọng tưởng thay đổi nhân loại, kỳ thật, ý tưởng nguyên sơ lợi dụng cô tới hoàn thành toàn bộ ‘Thần Thoại’, chính là cha cô đề xuất, mà ta, chỉ là thay ông ta hoàn thành  kế hoạch này……”

Có từ ngữ  nào có thể hình dung tâm trạng cô giờ phút này? Nỗi đau này, nỗi căm phẫn này, nỗi hận này, nỗi oán cùng vô thố không cách nào nói ra này…..

Nên hình dung như thế nào?

Cha cô…… mới là người khởi xướng “Thần Thoại”?

Lại có…… chuyện này?

“Cho nên, cô cho là cô hủy đi hết thảy này là có thể thoát ly ‘Thần Thoại’ sao? Cô cùng ta là cùng một loại người, cô chỉ có thể ở cùng ta , trong máu cô đã sớm chảy tội ác giống hệt ta, mãi mãi tẩy không sạch…… Cô cho rằng cô đi theo Đằng Tế xa chạy cao bay, thì có thể có được hạnh phúc sao? Cô cho rằng Tường Hòa Hội Quán sẽ chấp nhận một người phụ nữ trong sinh mệnh có vết nhơ giống cô sao? Đừng ngốc nữa……” Lí Ma mưu đồ dùng giọng điệu xúi bẩy bới móc cảm xúc của cô.

Vết nhơ?

Cô không thể hít thở nữa, hết thảy…… đều đi rồi……

Người giống như cô…… người giống như cô…… đã định trước mãi mãi trầm luân nơi đáy vực sâu sao? Mãi mãi…… Không thể thay đổi sao? Mãi mãi không tư cách có được hạnh phúc sao?

“Cho nên, cùng ta liên thủ lần nữa đi! Chỉ cần cô bằng lòng ở lại bên người ta, ‘Thần Thoại’ mãi mãi sẽ không biến mất, làm cho hai người chúng ta hợp tác lần nữa, cùng nhau tạo ra một

‘Thần Thoại’ mới……”  Lí Ma đi đến trước mặt cô, giống như một trưởng giả thân thiết hiền từ, vươn tay vuốt ve tóc cô, dịu dàng lại nói: “Ngẫm lại, ta đối xử với cô không bạc mà! Bất Động, Bất Lão cùng Bất Loạn đều bị ta thí nghiệm gen, cũng chỉ có cô, ta luyến tiếc cải tạo cô, bởi vì bản thân cô đã đủ hoàn mỹ, không cần biến cô thành bọn Bất Loạn loại sản phẩm tỳ vết kia……”

Cô kinh ngạc nhìn ông ta, không quên khi ngày đó bảy năm trước ông ta giống cứu tinh xuất hiện ở trước mặt cô, cũng là dùng giọng điệu giả dối cùng thần thái này nói chuyện với cô……

Khi đó, cô nghĩ rằng ông ta là sứ giả thần phái tới cứu vớt cô, nay cô mới hiểu được, ông ta chỉ là kẻ điên!

Hết thảy, tất cả đều là trò khôi hài vớ vẩn! Trò khôi hài to lớn do một tay người đàn ông này biên đạo ra!

Người đàn ông này….. thật sự là rất đáng hận!

Rất đáng hận……

Trong mắt cô phút chốc tụ kết lửa băng, bất ngờ vung tay ra, băng châm giấu trong nhẫn trên ngón giữa tay phải thoát ra, cắt qua khuôn mặt của Lí Ma.

“Oa ──”  Lí Ma không nghĩ tới cô sẽ đột nhiên tấn công ông, đau đến bịt mặt thét chói tai.

“Tôi cho dù sắp trầm luân trong địa ngục, cũng muốn giẫm lên máu của ông đi trước…… Lí Ma, đây là câu trả lời của tôi.”  Khuôn mặt nhỏ tái nhợt của cô tràn ngập sát khí lạnh lẽo trang nghiêm, bước xa một cái lại đánh về phía ông ta.

Lí Ma dù sao cũng không nghĩ tới sẽ là kết quả như vậy sợ tới mức liều mình né tránh, nhưng, động tác của ông ta chậm chạp lại vụng về, vừa quay đầu lại, băng châm của Bất Hoặc lại đâm tới hướng ông ta, trực tiếp đâm vào phần bụng ông ta, dùng sức kéo một cái, khiến miệng vết thương thêm to thêm sâu.

“Ư……”  Ông ta đau đến quỳ rạp xuống đất, hoảng sợ trừng lớn hai mắt. “Bất Hoặc, cô…… muốn giết ta?”

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: