Thần thoại Ma Vương chương 8.4

5 Th1

Xếp chữ: Bỉ Ngạn

Ơ, Bỉ có điều muốn nói ạ, chẳng là về cách xưng hô trong chiện, hơi phức tạp, sai sót gì mọi người bỏ qua nhá :”>

Chương 8.4

 

“Cô thật sự muốn giết anh ấy?”  Vũ Tuyệt Luân kinh hãi.

“Đúng.”  Cô nhìn ánh mắt Đằng Tế giống Bất Loạn như đúc, càng thêm xác định cô tuyệt không thể cho hắn còn sống.

“Không được! Cô không thể giết anh ấy!”  Anh ta thở hốc vì kinh ngạc.

“Bây giờ không đành lòng, thì chỉ có thể tạo ra một kẻ địch càng đáng sợ hơn thôi.”  Cô lạnh lùng nói.

“Cô…..”  Anh ta bỗng nhiên cảm thấy cô cũng rất đáng sợ, trong trận chiến hỗn loạn, cô bình tĩnh, phản ứng mau, quả quyết, lập tức có thể nắm giữ tình thế……

“Anh ngăn trở Bất Loạn, tôi đến giải quyết hắn, điểm yếu của người trúng ‘Saint Angel’ chỉ có tôi biết……”  Ánh mắt Bất Hoặc vẫn không rời khỏi Đằng Tế, vừa nói xong, liền chuẩn bị nhắm ngay Đằng Tế trái tim đâm băng châm vào.

Vũ Tuyệt Luân đột nhiên cảm thấy hoảng sợ, thực sự để cô giết Đằng Tế, vậy Tường Hòa Hội Quán làm sao bây giờ?

Bởi vậy, anh không hề đi đối phó Bất Loạn, ngược lại vươn tay cản Bất Hoặc.

“Không thể! Tôi tin anh ấy có thể tỉnh lại được! Nhất định có thể…… A!” Anh ta kích động nói, nhưng vừa phân tâm lại cho Bất Loạn có cơ hội thừa dịp, một cú đá mạnh, khóe miệng anh ta bị nắm đấm mạnh mẽ của Bất Loạn đập vỡ, ngã sang một bên.

Đằng Tế lại thuận thế tiến lên, tính một đao chấm dứt tính mạng của anh ta, Bất Hoặc vội tung thân nhào tới, bắt được cổ tay Đằng Tế, quát khẽ: “Anh ta không đành lòng giết anh, anh lại muốn giết anh ta sao?”

“Nhân từ với kẻ địch, chẳng khác nào tàn nhẫn với chính mình, hắn không đành lòng, biểu hiện hắn quá yếu đuối…… Chết không đáng tiếc!”  Đằng Tế nheo mắt lại, sát vào cô, cười nham hiểm một tiếng, “Về phần em……hãy ngoan ngoãn nhận mệnh theo tôi đi!”

Nói xong, hắn dùng lực đẩy cô ra, chợt hiện về hướng Phương Khoát, Bất Loạn không biết khi nào đã tới phía sau cô, một khẩu súng để ở lưng cô.

“Hắc hắc hắc…… Bất Hoặc, tôi thật sự rất muốn mở một cái lỗ to ở trên người cô, còn muốn đập nát cái mặt luôn lạnh tanh này, cái mặt thối tha không coi ai ra gì……” Khuôn mặt vỗn diễm lệ của Bất Loạn đã trở nên trung tính hóa, giống như một người đàn ông mạnh mẽ, nhếch miệng cười với cô.

“Các người đã thua.”  Đằng Tế đắc ý tuyên bố.

Trường đao của hắn kề cổ Phương Khoát, súng của Bất Loạn lại chỉ vào cô và Vũ Tuyệt Luân, Bất Hoặc biết tình thế vô cùng bất lợi.

Có lẽ, ngay cả cô cũng không cứu nổi anh cùng đồng bọn của anh rồi……

“Nếu anh hạ thủ được, thì giết đi! Giết những người đã tín nhiệm anh nhất, sau đó hủy đi Tường Hòa Hội Quán, cũng hủy luôn chính anh.”  Bất Hoặc theo dõi ánh mắt hắn, bi thương chìm ngập trái tim.

Đằng Tế bây giờ đang nghĩ gì? Nhìn tình huống hiện tại này, hối hận sao? Hối hận khăng khăng làm theo ý mình, hối hận dùng thân thể của chính mình thử độc để lấy được kháng thể?

Đằng Tế, anh thông minh, thật sự cam tâm cứ như vậy bị ma hóa sao?

Cô trong lòng thì thào hỏi.

Đằng Tế ngẩn ra, hắn nhìn Vũ Tuyệt Luân, Đinh Lược, cùng với Phương Khoát, vốn nghĩ sẽ nhìn thấy sợ hãi, kinh hoàng trên mặt bọn họ, nhưng, giờ phút này vẻ mặt bọn họ lại vẫn như cũ tràn ngập tin cậy, dường như tại khoảnh khắc cuối cùng này, vẫn tin  Đằng Tế tuyệt đối có thể tỉnh lại……

“Anh là chủ tử của chúng tôi, nếu thật sự chết trong tay anh, chúng tôi cũng đồng ý.”  Phương Khoát nguyện ý đánh bạc tính mạng vì Đằng Tế.

“Đúng vậy…… Chúng tôi chết không sao cả, nhưng anh nhất định phải trở  lại là Kỳ Lân Vương, Kỳ Lân Vương của chúng tôi……”  Đinh Lược thở gấp nói.

“Tỉnh lại ! Cái tên Đằng Tế trước kia khiến tôi vừa tức vừa hận lại không thể không thể không tin phục cái kia chạy đi đâu rồi! Một chút độc như thế mà anh cũng không thể chiến thắng sao?”  Vũ Tuyệt Luân cắn răng giận dữ kêu.

“Các người….. thật phiền…… phiền chết đi được…..”  Ánh mắt hắn hiện lên một tia hỗn loạn.

“Đừng rầy rà cùng bọn chúng nữa, Ma Vương, bọn chúng là muốn kích thích một con người khác của anh tỉnh lại đấy! Bọn chúng căn bản không chấp nhận anh!”  Bất Loạn đã không chờ kịp ngửi được mùi máu tanh, hai tay cô ta giữ chặt cò súng, cười khẩy xúi giục.

“Đúng vậy, người bọn họ muốn chỉ là tên tiểu quỷ kia…… Đáng giận! Các người tất cả đều đáng chết ──”  Đằng Tế hung dữ hừ một tiếng, không cho hỗn loạn trong đầu quấy nhiễu hắn, nâng đao chuẩn bị cắt đứt cổ Phương Khoát.

Lúc này, Bất Hoặc bỗng nhiên nhìn lên phía đông bầu trời, lẩm bẩm: “Cũng nên đến rồi……”

Dường như đang đáp lại dự cảm của cô, một chiếc bay trực thăng đột nhiên xuất hiện trên bầu trời tòa thành, máy bay trực thăng bình thường có tiếng động cơ vang to vô cùng, chiếc máy bay trực thăng này im hơi lặng tiếng, tựa như một con hắc điểu khổng lồ lặng lẽ tiếp cận.

“Đó là……”  Thiên Thần kinh hãi, không dự đoán được Tường Hòa Hội Quán lại có thể tìm được đến đây.

“Toàn bộ thành viên Ngũ Hành Kỳ Lân đến đông đủ…… Các người thật sự coi trọng Kỳ Lân Vương như vậy sao? Cho dù hắn trở nên xấu xa, cũng không từ bỏ hắn sao……”  Đằng Tế nheo mắt lại, miệng lẩm bẩm, vẻ mặt trở nên kỳ quái.

Đạn liên tiếp bắn ra từ máy bay trực thăng , trực tiếp quét về phía mặt đất, lập tức ngăn trở Đằng Tế cùng Bất Loạn, dồn cho bọn họ trốn lủi sang một bên.

Vũ Tuyệt Luân ngẩng đầu nhìn, thả lỏng nói: “Giang Tuân đã tới……”

“Còn có Thiên Túng……”  Phương Khoát thở phì phò, phát hiện ngay cả Lâm Thiên Túng cũng đến đây.

Máy bay trực thăng liên tục bắn phá, cũng quăng đạn khói xuống, khói đặc tắc mũi lập tức tràn ngập toàn bộ hoa viên sau, Thiên Thần cùng một đám thủ hạ chạy trốn tới tấp, hoàn toàn không thể phân biệt địch ta.

Lâm Thiên Túng thừa cơ nhảy xuống máy bay trực thăng, đỡ Đinh Lược cùng Phương Khoát bị thương lên, Đằng Tế thấy thế, lập tức vung đao vọt tới.

Bất Hoặc tiến lên ngăn cản hắn, chỉ nghe vài tiếng binh khí va chạm, bóng dáng hai người đã bị màn khói nuốt hết.

“Đằng Tế đâu? Chúng ta phải đưa hắn mang về……”  Vũ Tuyệt Luân hô to, cố gắng tìm kiếm bóng dáng Đằng Tế.

Bụi mù mênh mông, Bất Hoặc cùng Đằng Tế xoay đánh thành vòng, cuối cùng, một cú đá xoay của Bất Hoặc đá trúng ngực hắn, hắn loạng choạng về phía sau, trường đao bị rời tay, băng châm của cô liền trực tiếp nhắm ngay cổ hắn.

“Không hổ là một trong ‘Tứ thiên vương’, thân thủ rất nhanh nhẹn……”  Hắn đang muốn trào phúng vài câu, lời còn chưa dứt, miệng đã bị một đôi môi mềm mại ngăn chặn.

Hắn giật mình, mùi hương mát lạnh trên người Bất Hoặc, làm hắn nhớ tới đêm qua hai người triền miên, ngực rung động……

Nụ hôn này dồn dập mà ngắn ngủi, cô rất nhanh buông hắn ra, vẻ mặt như trước đầy lạnh lùng cứng rắn quyết liệt, như trong con ngươi thạch anh đen tràn ngập hiểu rõ nhìn thấu hết thảy.

“Trước khi em quay lại, đừng có chơi quá mức.”  Cô chế nhạo nói xong, từ trên người hắn lấy ra một ống nghiệm chứa máu, xoay người bước đi.

Hắn nhướn cao mày, hơi giật mình trừng mắt nhìn bóng lưng cô đến vài giây, mới chậm rãi giương khóe miệng lên.

“Thật là! Đều bị em nhìn thấu rồi……”  Hắn thì thào cười thán, trong giọng điệu có tự giễu, có vui sướng, còn có càng nhiều cảm động.

Một màn quỷ kế hoàn mỹ, đã lừa gạt Thiên Thần, lừa Tuyệt Luân cùng Phương Khoát, nhưng chính là không lừa được cô, cô là thiên địch của anh, cũng là tri âm!

Cho nên, anh làm sao có thể không yêu người phụ nữ này được? Làm sao có  thể nào không yêu……

Bất Hoặc mang theo máu của Đằng Tế nhảy lên máy bay trực thăng, lập tức yêu cầu Giang Tuân nhanh chóng bay khỏi tòa thành.

“Vậy Đằng Tế đâu?”  Phương Khoát kinh hãi hỏi.

“Chủ tử các anh còn có nhiệm vụ chưa hoàn thành, chúng ta phải về trước đem huyết thanh chế thành thuốc giải độc.”  Cô thuyết minh đơn giản.

Chủ tử? Thuốc giải độc?

Giang Tuân người thứ nhất phản ứng lại, anh ta giật mình cười, không hề chần chờ, khởi động máy bay trực thăng, thừa dịp màn khói chưa tan, rời xa tổng bộ của ‘Thần Thoại’.

Trên mặt đất, Đằng Tế ngửa đầu nhìn theo bọn họ rời đi, con mắt tinh tế hiện lên hào quang trong suốt chưa từng có.

Trận này cùng “Thần Thoại”, cũng nên làm chấm dứt……

Anh quen tính vỗ vỗ quần áo, giơ tay tóm gọn mái tóc dài, thắt ở phía sau gáy, chứa vẻ mặt Kỳ Lân Vương mới có, đi về hướng Thiên Thần.

Advertisements

Một phản hồi to “Thần thoại Ma Vương chương 8.4”

  1. sechan Tháng Một 6, 2013 lúc 07:54 #

    Cóa cái hình treo hoài, đề nghị đổi hình =3=

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: