Thần thoại Ma Vương chương 8.3

5 Th1

Xếp chữ:Bỉ Ngạn :”>

Chương 8.3

Bất Hoặc khó có thể tin trừng mắt nhìn Đằng Tế, còn có Bất Loạn mặt giễu cợt đằng sau anh, cùng với Thiên Thần vẻ mặt mờ ám, khuôn mặt nhỏ kết một tầng hàn băng, nồng nàn đêm qua sớm không còn thấy nữa, chỉ còn lại kinh sợ, còn có căm thù……

Vừa tỉnh lại, hết thảy đều thay đổi, cô cho rằng Đằng Tế rốt cục đã thoát khỏi “Saint Angel”, rốt cục đã tỉnh, không ngờ, từ đầu đều là giả, hắn chỉ là lừa cô, mới diễn xuất ra một vở kịch động lòng người này!

Lúc Thiên Thần cùng Bất Loạn cùng xuất hiện, cô mới giật mình bản thân trong mưu của hắn.

Đêm qua một màn triền miên, lập tức hóa thành đao sắc, cắt tim cô, khiến cô chảy máu……

“Làm gì mà bày ra cái mặt này? Bất Hoặc, đêm qua em rõ ràng rất nhiệt tình mà!”  Đằng Tế ác ý châm biếm.

“Ta theo yêu cầu tặng Bất Hoặc cho anh rồi, Ma Vương, đêm qua đủ mất hồn chứ?”  Thiên Thần cười ái muội.

“Qủa thực rất mất hồn, còn tưởng rằng cô ta là tòa băng sơn! Kết quả, tất cả phụ nữ đều giống nhau, chỉ cần châm chút lửa, bọn họ lập tức cháy liền!” Đằng Tế hớp một ngụm rượu, tà khí cười. “Đương nhiên, đó là vì cô ta đã cho rằng tôi chính là Đằng Tế, mới có thể yêu thương nhung nhớ tôi…… Ha ha, thật buồn cười, chỉ cần tôi làm bộ tên tiểu quỷ kia, là có thể đùa giỡn quay vòng vòng cô ta cùng Ngũ Hành Kỳ Lân xoay……”

Ánh mắt Bất Hoặc như lưỡi đao, bắn thẳng đến ngực Đằng Tế, cô căm hận không phải vì mất đi tấm thân xử nữ, mà là Đằng Tế lại không có cách nào đánh bại tâm ma của chính mình, cam tâm giao thể xác cho Ma Vương nắm trong tay.

“Thật khiến cho người ta thèm muốn! Tìm một cơ hội cũng khiến em bốc cháy đi! Ma Vương……”  Bất Loạn dựa vai Đằng Tế, khiêu khích nói.

“Chờ anh chơi chán cô ta, sẽ đến phiên em!” Đằng Tế véo mặt Bất Loạn, ngả ngớn nói.

“Bất Hoặc à, đừng tức giận nữa, cô không phải cũng thích Đằng Tế sao? Hai người đã lên giường, thì hãy bồi dưỡng tình cảm, đồng tâm hiệp lực cống hiến cho ta, như vậy không phải tốt rồi sao?”  Thiên Thần đi đến trước mặt Bất Hoặc, vẻ mặt làm vẻ ta đây điềm đạm. “Hơn nữa, kế hoạch của chúng ta sắp chính thức tiến hành, một tuần sau, quân đoàn ‘Saint Angel’ trải rộng toàn thế giới sắp khởi nghĩa toàn bộ, đến lúc đó, ‘Thần Thoại’ sẽ không phải chỉ là một giấc mộng  rồi.”

Một tuần sau? Sắc mặt cô khẽ biến.

Loại độc cô trồng xuống sẽ khuếch tán toàn thế giới? Không! Không thể! Cô phải ngăn chặn màn bi kịch vô lý này!

Chỉ là, muốn ngăn chặn phải lấy được thuốc giải trước, Đằng Tế không tỉnh lại, bằng sức một mình cô căn bản không có sức xoay chuyển trời đất……

Cô trầm mặt, không mở miệng, không nói một câu, đôi môi giống như đã đóng băng, lấy tấm chăn đơn bọc thân thể lại, xách quần áo của mình lên, đi thẳng đến cửa phòng.

“Em muốn đi đâu? Từ nay về sau, em phải ở cùng tôi……”  Đằng Tế giữ chặt tay cô.

Một luồng khí lạnh băng đột nhiên đâm vào Đằng Tế, hắn hơi kinh hãi, đang muốn tránh ra, băng châm trong tay cô đã để ở cổ hắn rồi.

“Tránh ra!”  Giọng nói cô rít ra từ kẽ răng, lạnh đến nỗi làm cho người ta rùng mình.

“Em……” Đằng Tế giận dữ dựng đứng mày.

“Ma Vương, cho Bất Hoặc đi rửa mặt chải đầu một chút, cô ấy chờ một lát nữa còn phải thay ba tên kỳ lân kia tiêm ‘Saint Angel’.” Thiên Thần vội vàng hoà giải.

“Đinh Lược chảy máu quá nhiều, tiêm ‘Saint Angel’ anh ta có thể lập tức mất mạng.”  Cô thu hồi băng châm về, trừng mắt nhìn Thiên Thần nói.

“Vậy chết đi! Dù sao cũng không thiếu một người hắn, hai tên khác còn có thể dùng là được rồi.” Thiên Thần coi thường nói, một chút cũng không coi tính mạng của  Đinh Lược là chuyện gì.

Một luồng hận ý chợt hiện trong mắt cô, cô liếc mắt nhìn Đằng Tế, muốn nhìn phản ứng của hắn, nhưng trên mặt hắn lại treo vẻ mặt không hề để ý giống Thiên Thần.

Vô dụng rồi……

Kỳ Lân Vương thật sự đã biến mất……

Trong lòng cô đau đớn, cuối cùng, cô vẫn phải đi đến tình huống cô không muốn đối mặt nhất, cuối cùng phải ra tay, tiêu diệt người đàn ông cô từng yêu này.

Nắm chặt nắm tay, cô bước ra khỏi phòng Đằng Tế, trong lòng đã hạ quyết tâm, trước khi giết Đằng Tế, cô phải nghĩ cách đưa bọn Đinh Lược ra trước.

Đây đã là chuyện duy nhất cô còn có thể làm vì Kỳ Lân Vương……

Bước nhanh trở lại phòng mình rửa mặt chải đầu, thay quần áo đen sạch, cô đi vào phòng nghiên cứu, Thiên Thần cùng Đằng Tế sớm đã mang theo ba người Đinh Lược, Phương Khoát cùng Vũ Tuyệt Luân ở đó chờ cô.

Đinh Lược đã tỉnh, chỉ là thân thể còn rất yếu, chỉ có thể nằm trên bàn không thể nhúc nhích; Phương Khoát cùng Vũ Tuyệt Luân lại bị để tay sau lưng cột vào ghế, hai người đều vẻ mặt lạnh lùng cứng rắn trừng mắt nhìn Đằng Tế, không nói một câu.

“Hắc hắc hắc, các người lập tức là có thể thể nghiệm được sức mạnh kinh người của ‘Saint Angel’, đến lúc đó, sẽ cho Ma Vương dẫn các người đi tấn công Tường Hòa Hội Quán……”  Thiên Thần nhe răng cười nói với hai người bọn họ.

“Đừng nằm mơ, bọn tao tuyệt không cho mày vừa lòng đẹp ý.”  Vũ Tuyệt Luân một đôi mắt to xinh đẹp hỏa khí trào ra .

“Các người căn bản thân bất do kỷ, Hỏa Kỳ Lân, đây là số mệnh!”  Đằng Tế đến gần anh ta, cười lạnh châm chọc.

“Giống như anh sao? Thân bất do kỷ……”  Phương Khoát cắn răng, đối với Đằng Tế lạnh lẽo thấu tim.

“Hừ! Ta không giống, ta hoàn toàn là hành động chiếu theo ý chí của ta.”  Đằng Tế bác bỏ.

“Mày căn bản không phải mày nữa!”  Vũ Tuyệt Luân giận dữ quát.

“Xú tiểu tử, mày muốn chết ──”  Đằng Tế phút chốc trở mặt, nắm chặt cổ áo anh ta muốn vung đấm.

“Ma Vương, đừng rầy rà với hắn nữa, trực tiếp tiêm một kim, hắn liền biến thành con chó trung thành của chúng ta rồi.”  Thiên Thần không kiên nhẫn quát bảo ngưng lại.

“Đúng, chỉ cần một kim, con Hỏa Kỳ Lân mày sẽ biến thành búp bê của tao.
Đằng Tế ác độc nham hiểm cười về hướng Vũ Tuyệt Luân, lại dùng lực bỏ áo anh ta ra hắn.

“Đáng ghét……”  Vũ Tuyệt Luân tức giận đến nỗi liều mình muốn thoát khỏi dây thừng da trói hai tay, bất đắc dĩ dứt thế nào cũng không đứt.

“Bất Hoặc, động thủ đi!” Thiên Thần hạ lệnh.

Bất Hoặc cầm lấy ống tiêm nhóm trợ lý đã chuẩn bị, ấn cái nút, trên tường phòng nghiên cứu đột nhiên di ngang ra một khoang thuyền băng hình trụ cỡ nhỏ, cô mở cửa khoang thuyền  lấy chất dịch “Saint Angel” ra, rút ra 1 CC, tiếp theo liền đi về phía Vũ Tuyệt Luân.

“Tuyệt Luân!”  Phương Khoát sốt ruột không thôi, một  Đằng Tế biến thành chó dữ của kẻ địch đã đủ chết rồi, không thể lại thêm một Vũ Tuyệt Luân nữa.

“Đừng nóng vội, rất nhanh sẽ đến lượt mày thôi.”  Đằng Tế cười một tiếng nói với anh ta.

Bất Hoặc mặt không chút thay đổi, giơ ống tiêm lên, nhắm ngay cánh tay của Vũ Tuyệt Luân, đang muốn đâm vào, đột nhiên, bên ngoài phòng nghiên cứu truyền đến một tiếng nổ mạnh, chấn động toàn bộ phòng nghiên cứu, Thiên Thần kinh hãi, lập tức hô to: “Sao lại thế này? Mau đi xem xem, nhất định đừng làm hư hao nền móng của tòa thành ──”

Dường như tất cả mọi người đều xông ra ngoài, Bất Hoặc lạnh lùng cười, nắm một ống nghiệm quăng xuống đất, lập tức, toàn bộ phòng nghiên cứu rơi vào trong sương khói.

Lúc này, Vũ Tuyệt Luân và Phương Khoát chỉ cảm thấy tới dây thừng da trên tay đứt lìa, sau đó, một giọng nói đè thấp vang lên bên tai bọn họ.

“Mang theo Đinh Lược, đằng sau có đường ngầm, đi!”

Phương Khoát cùng Vũ Tuyệt Luân đều thất thần, Bất Hoặc này không phải một trong “Tứ thiên vương” sao? Vì sao phải giúp bọn họ?

“Đi mau!”  Cô quát vội thúc giục.

Vũ Tuyệt Luân không có thời gian nghĩ lại cô là địch hay bạn, chỉ có thể đánh cuộc vận may, cùng Phương Khoát tiến lên nâng Đinh Lược dậy, chạy nhanh về phía sau.

Nơi đó quả nhiên có một đường ngầm một người có thể qua, bọn họ trực tiếp tiến vào, có tiếng bước chân nhẹ nhàng lập tức theo tới.

“Tiếp tục đi về phía trước, phía trước là cửa sau của tòa thành.”  Bất Hoặc nói ở phía sau bọn họ.

Đường ngầm ẩm ướt tối tăm, Phương Khoát đang cảm thấy bất an, đột nhiên, một tia sáng rót vào từ khe hở phía trước, anh ta mới thở dài nhẹ nhõm một hơi.

Mở cửa ra, gió núi lạnh băng nghênh diện đánh tới, làm người ta tinh thần rung lên, chỉ là, bọn họ vừa mới bước ra cửa đường hầm, liền nghe thấy tiếng châm biếm quen thuộc.

“Ta đã nói rồi, muốn chạy, cũng không dễ dàng như vậy đâu.”

Vũ Tuyệt Luân vừa ngẩng đầu, thình lình phát hiện Đằng Tế sớm đã ở ngoài cửa chờ bọn họ.

Tên tiểu quỷ này, cho dù biến thành Ma Vương vẫn khó đối phó như vậy! Anh ta trong lòng thấp giọng rủa.

Bất Hoặc đi ra đường ngầm, nhìn chằm chằm Đằng Tế, không có kinh ngạc, giống như đã sớm biết hắn có thể đợi ở nơi này vậy.

“Bất Hoặc, cô làm cái gì vậy?”  Thiên Thần vẻ mặt tức giận dẫn đầu Bất Loạn cùng một đám người theo sau đuổi tới.

“Cô ta đã phản bội ông, Thiên Thần.”  Bất Loạn ở một bên chú giải.

“Hừ! Ta thấy nói cái gì mà lưu lại mấy tên Kỳ Lân này cũng là cô vì cứu bọn chúng mà  ra chủ ý thối tha đó phải không?”  Thiên Thần trừng mắt nhìn Bất Hoặc cả giận nói.

“Đúng vậy, cô ta à, ăn cây táo rào cây sung, bởi vì cô ta đã yêu tên vốn dĩ là Đằng Tế kia.”  Bất Loạn lắm miệng nói.

“Vậy thì đừng lưu lại người sống, Ma Vương, giết bọn chúng!” Thiên Thần tức giận đến lớn tiếng hạ lệnh.

“Không thành vấn đề.”  Đằng Tế lạnh lùng cười, rút trường đao ra, nhanh như chớp nhằm phía Vũ Tuyệt Luân.

Lại sắp phải đánh loại trận vô nghĩa này rồi! Vũ Tuyệt Luân cùng Phương Khoát đưa mắt nhìn nhau, đều thầm kêu khổ.

Trường đao mang theo sát khí khiếp người vung tới, Bất Hoặc dưới chân di chuyển, lao thẳng tới Đằng Tế, trước khi hắn sắp vung đao chém Vũ Tuyệt Luân, lấy băng châm trên nhẫn vươn dài ngăn trường đao lại.

“Keng!”  một tiếng va chạm thanh thúy, đã giải trừ sát khí của Đằng Tế.

“Các anh như vậy là không được, hắn không phải là Đằng Tế nữa, các ngươi cố kỵ quá nhiều, không xuất toàn lực, là không đánh thắng hắn được.” Bất Hoặc lạnh lùng nói.

Vũ Tuyệt Luân trong lòng run sợ, chẳng lẽ thật sự phải cùng Đằng Tế đến trận tử đấu sao?

“Đinh Lược giao cho Phương Khoát, Vũ Tuyệt Luân, anh cùng tôi liên thủ đối phó Ma Vương.”  Bất Hoặc chỉ huy nói.

“Cô…… Chúng tôi làm gì mà phải nghe lời cô?”  Vũ Tuyệt Luân bị giọng điệu của cô chọc cho cực kỳ khó chịu. Cô ta cho rằng cô ta là ai?

“Muốn toàn thân mà ra, phải nghe tôi.”  Cô nhìn anh ta một cái.

“Chúng tôi làm sao mà biết cô làm như vậy có phải có rắp tâm hay không? Lại có mục đích gì?”  Phương Khoát ngờ vực trừng mắt nhìn cô.

“Tôi chỉ vì trả nợ, bởi vì…… tôi nợ Kỳ Lân Vương một phần nhân tình……” Khi khuôn mặt nhỏ không hề có độ ấm của cô nhắc đến Đằng Tế vô ý hiện lên một tia thương cảm yêu hận đan chéo.

Đinh Lược tuy rằng bản thân bị trọng thương, nhưng anh ta sớm đã thanh tỉnh, anh ta không hề xem nhẹ tình cảm che giấu trong giọng nói của cô.

“Tuyệt Luân…… Nghe lời cô ấy……”  Anh ta suy yếu nói.

“Cái gì? Anh tin tưởng cô ta?”  Vũ Tuyệt Luân trừng lớn hai mắt. Đinh Lược tám phần là máu chảy quá nhiều, hồ đồ mất rồi.

“Đúng vậy, tôi tin tưởng cô ấy…… Bởi vì Đằng Tế mà tin tưởng cô ấy……” Đinh Lược nhìn chằm chằm Bất Hoặc.

Bất Hoặc nhìn Đinh Lược, ngực hơi va chạm.

Không hỏi nhiều, không nghi ngờ, tín nhiệm này, mới có thể gắn chặt lòng người lại với nhau……

Đằng Tế may mắn biết bao có đồng bọn như vậy, chỉ tiếc, anh vẫn chưa học được bài học này thì đã mất đi thần trí.

“Bất Hoặc, chúng ta sớm đã là người một nhà, chẳng lẽ em thật sự muốn cùng tôi thành địch?”  Đằng Tế nhướn mày, hung ác nham hiểm trừng mắt  nhìn cô.

“Đúng vậy, bởi vì tôi từng đồng ý phải giúp anh…… Giúp anh tiêu diệt chính anh.”  Bất Hoặc xoay người nhìn hắn.

“Cái gì?”  Đằng Tế ngẩn ra.

“Đằng Tế từng nói, nếu anh ấy không thể tỉnh, cũng tuyệt đối không thể cho anh ở lại trên đời.”

“Tên tiểu quỷ chết tiệt kia! Tôi sẽ không cho hắn vừa lòng đẹp ý, người muốn giết tôi, thì phải chết trước tôi……”  Đằng Tế cuồng nộ rống to, đột nhiên nhào tới.

Bất Hoặc bày ra tư thế đối chiến, hô to: “Vũ Tuyệt Luân, bên phải.”

“Shit!”  Vũ Tuyệt Luân thấp giọng rủa một tiếng, chỉ có thể tâm không cam tình không nguyện chiếu theo lời cô nhằm phía bên phải.

Bất Hoặc lại quyết đấu chính diện cùng Đằng Tế quyết đấu, trong khi hai người giao thủ, Vũ Tuyệt Luân nhân cơ hội tấn công từ bên phải, hình thành bao vây, hai người vốn dĩ không hề có phần thắng, nhưng sau khi Bất Hoặc không ngừng chỉ thị phương hướng thích hợp cho anh ta, luôn có thể tấn công Đằng Tế trứng chọi đá, khắp nơi vướng chân vướng tay.

Đinh Lược cùng Phương Khoát không khỏi bội phục phản ứng cùng cơ trí của cô.

Mắt thấy tình huống bất lợi cho Đằng Tế, Thiên Thần giận dữ giận kêu: “Bất Loạn, đi giúp Ma Vương tiêu diệt toàn bộ bọn chúng!”

“Bao gồm cả Bất Hoặc sao?”  Bất Loạn hưng phấn mà hỏi.

“Đồ ngu, Bất Hoặc là người cô có thể đụng vào sao? Giá trị của cô ta không ai sánh được, cô không được làm tổn thương đến một sợi lông tơ của cô ta!” Thiên Thần đột nhiên mắng.

Giá trị của Bất Hoặc……

Bất Loạn sắc mặt trầm xuống, ác cảm vốn có với Bất Hoặc lại tăng lên vài lần.

Con xú nha đầu kia vì sao luôn được hưởng ưu ái? Thiên Thần coi trọng cô ta, ngay cả Đằng Tế cũng yêu cô ta, thế giới này còn có lẽ trời sao?

Cô ta căm phẫn bất bình cởi áo khoác, một thân áo da gợi cảm bó sát người, tay phải tay trái đủ loại súng ống kiểu mới, nhảy vào chiến trường, điên cuồng bắn.

Cô ta mặc kệ sống chết của Bất Hoặc chết! Viên đạn không có mắt, ngộ nhỡ “không cẩn thận” bắn trúng Bất Hoặc, Thiên Thần cũng không thể làm gì cô ta.

Bất Hoặc rất rõ súng lửa mạnh mẽ của Bất Loạn, cô ta vừa gia nhập, cô cùng Vũ Tuyệt Luân lập tức bị dồn không ngừng né tránh, mất đi thế tấn công, thậm chí Phương Khoát vì bảo vệ Đinh Lược, cánh tay phải còn trúng một súng.

Bất Hoặc nhìn Bất Loạn tiến đến gây rối, khuôn mặt nhỏ trầm xuống, lách đến bên cạnh Vũ Tuyệt Luân nói nhỏ: “Anh vẫn còn bom chứ?”

“Ở trong giày, muốn làm gì?”  Vũ Tuyệt Luân hỏi.

“Gây ra chút hỗn loạn đi!”  Cô ngắm liếc mắt Thiên Thần một cái.

“Hỗn loạn?…… Tôi hiểu rồi.”  Anh ngẩn người, lập tức giật mình, tiếp đó lộ ra cười nhạt, không cần cô làm nhiều nói rõ, một bước dài thoát khỏi lưỡi đao của Đằng Tế, quăng năm quả bom cỡ nhỏ vào chỗ đám người Thiên Thần đang đứng.

“Là bom!” Thiên Thần kinh hãi, vung tay lên, một đám thủ hạ giống như con rối đồng thời lấy thân thể làm tấm chắn bảo vệ ông ta.

Liên tiếp vài tiếng nổ ầm ầm, chỉ thấy những tên thủ hạ này bị nổ da tróc thịt bong, Thiên Thần lại một chút cũng không tổn hao gì.

Đằng Tế giận dữ, liên thủ cùng Bất Loạn đánh qua, Bất Hoặc chống cự Đằng Tế, Vũ Tuyệt Luân lại đối chiêu cùng Bất Loạn, bốn người đánh thành một đoàn, Vũ Tuyệt Luân thình lình phát hiện bộ dạng Bất Loạn càng lúc càng mạnh, ánh mắt cũng càng lúc càng dữ tợn, cả người dường như biến thành nữ tuyển thủ đấu vật to lớn mạnh mẽ, lực đạo cũng trở nên càng kinh người hơn.

“Cẩn thận, Bất Loạn cô ta có thể chuyển thành dã thú giết chóc, đến lúc đó, không thấy máu tuyệt không dừng tay.”  Bất Hoặc cảnh cáo anh ta.

“Cái gì? Làm sao mà trong ‘Thần Thoại’ chỉ toàn là quái vật thế này?” Anh ta kinh hãi.

“Đúng, hơn nữa mỗi người trong ‘Tứ Thiên Vương’ lại càng là quái vật trong quái vật.” Cô lạnh lùng cười trào phúng.

Vũ Tuyệt Luân nhớ tới Bất Động cùng Bất Lão, suy nghĩ rùng mình.

Những người đó…… xác thực cũng rất không bình thường……

“Mà Đằng Tế, anh ấy sẽ biến thành Ma Vương trong đám quái vật đó, cho nên anh ấy đã yêu cầu tôi nhất định phải giết anh ấy.”  Cô xoay người, tránh trường đao của Đằng Tế, trong mắt đã dấy lên sát khí.

*****

Ngoài lề ạ, Bỉ Ngạn tớ sắp đào một hố mới “Bỉ Ngạn hữu  yêu”, mong được các tềnh yêu ủng hộ ạ :”>

Advertisements

4 phản hồi to “Thần thoại Ma Vương chương 8.3”

  1. sắp hoàn r“““““

    • yuying07 Tháng Một 5, 2013 lúc 22:47 #

      =)) có thế là nhanh, sẽ cố gắng hoàn trong vài ngày tới hihi

  2. sechan Tháng Một 6, 2013 lúc 07:56 #

    =.= Cô câu khách còn hơn cả tôi, chưa hoàn bộ này đã lo PR bộ kia =.=”

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: