Lưu trữ | 23:02

Thần thoại Ma Vương chương 8.4

5 Th1

Xếp chữ: Bỉ Ngạn

Ơ, Bỉ có điều muốn nói ạ, chẳng là về cách xưng hô trong chiện, hơi phức tạp, sai sót gì mọi người bỏ qua nhá :”>

Chương 8.4

 

“Cô thật sự muốn giết anh ấy?”  Vũ Tuyệt Luân kinh hãi.

“Đúng.”  Cô nhìn ánh mắt Đằng Tế giống Bất Loạn như đúc, càng thêm xác định cô tuyệt không thể cho hắn còn sống.

“Không được! Cô không thể giết anh ấy!”  Anh ta thở hốc vì kinh ngạc.

“Bây giờ không đành lòng, thì chỉ có thể tạo ra một kẻ địch càng đáng sợ hơn thôi.”  Cô lạnh lùng nói.

“Cô…..”  Anh ta bỗng nhiên cảm thấy cô cũng rất đáng sợ, trong trận chiến hỗn loạn, cô bình tĩnh, phản ứng mau, quả quyết, lập tức có thể nắm giữ tình thế……

“Anh ngăn trở Bất Loạn, tôi đến giải quyết hắn, điểm yếu của người trúng ‘Saint Angel’ chỉ có tôi biết……”  Ánh mắt Bất Hoặc vẫn không rời khỏi Đằng Tế, vừa nói xong, liền chuẩn bị nhắm ngay Đằng Tế trái tim đâm băng châm vào.

Vũ Tuyệt Luân đột nhiên cảm thấy hoảng sợ, thực sự để cô giết Đằng Tế, vậy Tường Hòa Hội Quán làm sao bây giờ?

Bởi vậy, anh không hề đi đối phó Bất Loạn, ngược lại vươn tay cản Bất Hoặc.

“Không thể! Tôi tin anh ấy có thể tỉnh lại được! Nhất định có thể…… A!” Anh ta kích động nói, nhưng vừa phân tâm lại cho Bất Loạn có cơ hội thừa dịp, một cú đá mạnh, khóe miệng anh ta bị nắm đấm mạnh mẽ của Bất Loạn đập vỡ, ngã sang một bên.

Đằng Tế lại thuận thế tiến lên, tính một đao chấm dứt tính mạng của anh ta, Bất Hoặc vội tung thân nhào tới, bắt được cổ tay Đằng Tế, quát khẽ: “Anh ta không đành lòng giết anh, anh lại muốn giết anh ta sao?”

“Nhân từ với kẻ địch, chẳng khác nào tàn nhẫn với chính mình, hắn không đành lòng, biểu hiện hắn quá yếu đuối…… Chết không đáng tiếc!”  Đằng Tế nheo mắt lại, sát vào cô, cười nham hiểm một tiếng, “Về phần em……hãy ngoan ngoãn nhận mệnh theo tôi đi!”

Nói xong, hắn dùng lực đẩy cô ra, chợt hiện về hướng Phương Khoát, Bất Loạn không biết khi nào đã tới phía sau cô, một khẩu súng để ở lưng cô.

“Hắc hắc hắc…… Bất Hoặc, tôi thật sự rất muốn mở một cái lỗ to ở trên người cô, còn muốn đập nát cái mặt luôn lạnh tanh này, cái mặt thối tha không coi ai ra gì……” Khuôn mặt vỗn diễm lệ của Bất Loạn đã trở nên trung tính hóa, giống như một người đàn ông mạnh mẽ, nhếch miệng cười với cô.

“Các người đã thua.”  Đằng Tế đắc ý tuyên bố.

Trường đao của hắn kề cổ Phương Khoát, súng của Bất Loạn lại chỉ vào cô và Vũ Tuyệt Luân, Bất Hoặc biết tình thế vô cùng bất lợi.

Có lẽ, ngay cả cô cũng không cứu nổi anh cùng đồng bọn của anh rồi……

“Nếu anh hạ thủ được, thì giết đi! Giết những người đã tín nhiệm anh nhất, sau đó hủy đi Tường Hòa Hội Quán, cũng hủy luôn chính anh.”  Bất Hoặc theo dõi ánh mắt hắn, bi thương chìm ngập trái tim.

Đằng Tế bây giờ đang nghĩ gì? Nhìn tình huống hiện tại này, hối hận sao? Hối hận khăng khăng làm theo ý mình, hối hận dùng thân thể của chính mình thử độc để lấy được kháng thể?

Đằng Tế, anh thông minh, thật sự cam tâm cứ như vậy bị ma hóa sao?

Cô trong lòng thì thào hỏi.

Đằng Tế ngẩn ra, hắn nhìn Vũ Tuyệt Luân, Đinh Lược, cùng với Phương Khoát, vốn nghĩ sẽ nhìn thấy sợ hãi, kinh hoàng trên mặt bọn họ, nhưng, giờ phút này vẻ mặt bọn họ lại vẫn như cũ tràn ngập tin cậy, dường như tại khoảnh khắc cuối cùng này, vẫn tin  Đằng Tế tuyệt đối có thể tỉnh lại……

“Anh là chủ tử của chúng tôi, nếu thật sự chết trong tay anh, chúng tôi cũng đồng ý.”  Phương Khoát nguyện ý đánh bạc tính mạng vì Đằng Tế.

“Đúng vậy…… Chúng tôi chết không sao cả, nhưng anh nhất định phải trở  lại là Kỳ Lân Vương, Kỳ Lân Vương của chúng tôi……”  Đinh Lược thở gấp nói.

“Tỉnh lại ! Cái tên Đằng Tế trước kia khiến tôi vừa tức vừa hận lại không thể không thể không tin phục cái kia chạy đi đâu rồi! Một chút độc như thế mà anh cũng không thể chiến thắng sao?”  Vũ Tuyệt Luân cắn răng giận dữ kêu.

“Các người….. thật phiền…… phiền chết đi được…..”  Ánh mắt hắn hiện lên một tia hỗn loạn.

“Đừng rầy rà cùng bọn chúng nữa, Ma Vương, bọn chúng là muốn kích thích một con người khác của anh tỉnh lại đấy! Bọn chúng căn bản không chấp nhận anh!”  Bất Loạn đã không chờ kịp ngửi được mùi máu tanh, hai tay cô ta giữ chặt cò súng, cười khẩy xúi giục.

“Đúng vậy, người bọn họ muốn chỉ là tên tiểu quỷ kia…… Đáng giận! Các người tất cả đều đáng chết ──”  Đằng Tế hung dữ hừ một tiếng, không cho hỗn loạn trong đầu quấy nhiễu hắn, nâng đao chuẩn bị cắt đứt cổ Phương Khoát.

Lúc này, Bất Hoặc bỗng nhiên nhìn lên phía đông bầu trời, lẩm bẩm: “Cũng nên đến rồi……”

Dường như đang đáp lại dự cảm của cô, một chiếc bay trực thăng đột nhiên xuất hiện trên bầu trời tòa thành, máy bay trực thăng bình thường có tiếng động cơ vang to vô cùng, chiếc máy bay trực thăng này im hơi lặng tiếng, tựa như một con hắc điểu khổng lồ lặng lẽ tiếp cận.

“Đó là……”  Thiên Thần kinh hãi, không dự đoán được Tường Hòa Hội Quán lại có thể tìm được đến đây.

“Toàn bộ thành viên Ngũ Hành Kỳ Lân đến đông đủ…… Các người thật sự coi trọng Kỳ Lân Vương như vậy sao? Cho dù hắn trở nên xấu xa, cũng không từ bỏ hắn sao……”  Đằng Tế nheo mắt lại, miệng lẩm bẩm, vẻ mặt trở nên kỳ quái.

Đạn liên tiếp bắn ra từ máy bay trực thăng , trực tiếp quét về phía mặt đất, lập tức ngăn trở Đằng Tế cùng Bất Loạn, dồn cho bọn họ trốn lủi sang một bên.

Vũ Tuyệt Luân ngẩng đầu nhìn, thả lỏng nói: “Giang Tuân đã tới……”

“Còn có Thiên Túng……”  Phương Khoát thở phì phò, phát hiện ngay cả Lâm Thiên Túng cũng đến đây.

Máy bay trực thăng liên tục bắn phá, cũng quăng đạn khói xuống, khói đặc tắc mũi lập tức tràn ngập toàn bộ hoa viên sau, Thiên Thần cùng một đám thủ hạ chạy trốn tới tấp, hoàn toàn không thể phân biệt địch ta.

Lâm Thiên Túng thừa cơ nhảy xuống máy bay trực thăng, đỡ Đinh Lược cùng Phương Khoát bị thương lên, Đằng Tế thấy thế, lập tức vung đao vọt tới.

Bất Hoặc tiến lên ngăn cản hắn, chỉ nghe vài tiếng binh khí va chạm, bóng dáng hai người đã bị màn khói nuốt hết.

“Đằng Tế đâu? Chúng ta phải đưa hắn mang về……”  Vũ Tuyệt Luân hô to, cố gắng tìm kiếm bóng dáng Đằng Tế.

Bụi mù mênh mông, Bất Hoặc cùng Đằng Tế xoay đánh thành vòng, cuối cùng, một cú đá xoay của Bất Hoặc đá trúng ngực hắn, hắn loạng choạng về phía sau, trường đao bị rời tay, băng châm của cô liền trực tiếp nhắm ngay cổ hắn.

“Không hổ là một trong ‘Tứ thiên vương’, thân thủ rất nhanh nhẹn……”  Hắn đang muốn trào phúng vài câu, lời còn chưa dứt, miệng đã bị một đôi môi mềm mại ngăn chặn.

Hắn giật mình, mùi hương mát lạnh trên người Bất Hoặc, làm hắn nhớ tới đêm qua hai người triền miên, ngực rung động……

Nụ hôn này dồn dập mà ngắn ngủi, cô rất nhanh buông hắn ra, vẻ mặt như trước đầy lạnh lùng cứng rắn quyết liệt, như trong con ngươi thạch anh đen tràn ngập hiểu rõ nhìn thấu hết thảy.

“Trước khi em quay lại, đừng có chơi quá mức.”  Cô chế nhạo nói xong, từ trên người hắn lấy ra một ống nghiệm chứa máu, xoay người bước đi.

Hắn nhướn cao mày, hơi giật mình trừng mắt nhìn bóng lưng cô đến vài giây, mới chậm rãi giương khóe miệng lên.

“Thật là! Đều bị em nhìn thấu rồi……”  Hắn thì thào cười thán, trong giọng điệu có tự giễu, có vui sướng, còn có càng nhiều cảm động.

Một màn quỷ kế hoàn mỹ, đã lừa gạt Thiên Thần, lừa Tuyệt Luân cùng Phương Khoát, nhưng chính là không lừa được cô, cô là thiên địch của anh, cũng là tri âm!

Cho nên, anh làm sao có thể không yêu người phụ nữ này được? Làm sao có  thể nào không yêu……

Bất Hoặc mang theo máu của Đằng Tế nhảy lên máy bay trực thăng, lập tức yêu cầu Giang Tuân nhanh chóng bay khỏi tòa thành.

“Vậy Đằng Tế đâu?”  Phương Khoát kinh hãi hỏi.

“Chủ tử các anh còn có nhiệm vụ chưa hoàn thành, chúng ta phải về trước đem huyết thanh chế thành thuốc giải độc.”  Cô thuyết minh đơn giản.

Chủ tử? Thuốc giải độc?

Giang Tuân người thứ nhất phản ứng lại, anh ta giật mình cười, không hề chần chờ, khởi động máy bay trực thăng, thừa dịp màn khói chưa tan, rời xa tổng bộ của ‘Thần Thoại’.

Trên mặt đất, Đằng Tế ngửa đầu nhìn theo bọn họ rời đi, con mắt tinh tế hiện lên hào quang trong suốt chưa từng có.

Trận này cùng “Thần Thoại”, cũng nên làm chấm dứt……

Anh quen tính vỗ vỗ quần áo, giơ tay tóm gọn mái tóc dài, thắt ở phía sau gáy, chứa vẻ mặt Kỳ Lân Vương mới có, đi về hướng Thiên Thần.

Thần thoại Ma Vương chương 8.3

5 Th1

Xếp chữ:Bỉ Ngạn :”>

Chương 8.3

Bất Hoặc khó có thể tin trừng mắt nhìn Đằng Tế, còn có Bất Loạn mặt giễu cợt đằng sau anh, cùng với Thiên Thần vẻ mặt mờ ám, khuôn mặt nhỏ kết một tầng hàn băng, nồng nàn đêm qua sớm không còn thấy nữa, chỉ còn lại kinh sợ, còn có căm thù……

Vừa tỉnh lại, hết thảy đều thay đổi, cô cho rằng Đằng Tế rốt cục đã thoát khỏi “Saint Angel”, rốt cục đã tỉnh, không ngờ, từ đầu đều là giả, hắn chỉ là lừa cô, mới diễn xuất ra một vở kịch động lòng người này!

Lúc Thiên Thần cùng Bất Loạn cùng xuất hiện, cô mới giật mình bản thân trong mưu của hắn.

Đêm qua một màn triền miên, lập tức hóa thành đao sắc, cắt tim cô, khiến cô chảy máu……

“Làm gì mà bày ra cái mặt này? Bất Hoặc, đêm qua em rõ ràng rất nhiệt tình mà!”  Đằng Tế ác ý châm biếm.

“Ta theo yêu cầu tặng Bất Hoặc cho anh rồi, Ma Vương, đêm qua đủ mất hồn chứ?”  Thiên Thần cười ái muội.

“Qủa thực rất mất hồn, còn tưởng rằng cô ta là tòa băng sơn! Kết quả, tất cả phụ nữ đều giống nhau, chỉ cần châm chút lửa, bọn họ lập tức cháy liền!” Đằng Tế hớp một ngụm rượu, tà khí cười. “Đương nhiên, đó là vì cô ta đã cho rằng tôi chính là Đằng Tế, mới có thể yêu thương nhung nhớ tôi…… Ha ha, thật buồn cười, chỉ cần tôi làm bộ tên tiểu quỷ kia, là có thể đùa giỡn quay vòng vòng cô ta cùng Ngũ Hành Kỳ Lân xoay……”

Ánh mắt Bất Hoặc như lưỡi đao, bắn thẳng đến ngực Đằng Tế, cô căm hận không phải vì mất đi tấm thân xử nữ, mà là Đằng Tế lại không có cách nào đánh bại tâm ma của chính mình, cam tâm giao thể xác cho Ma Vương nắm trong tay.

“Thật khiến cho người ta thèm muốn! Tìm một cơ hội cũng khiến em bốc cháy đi! Ma Vương……”  Bất Loạn dựa vai Đằng Tế, khiêu khích nói.

“Chờ anh chơi chán cô ta, sẽ đến phiên em!” Đằng Tế véo mặt Bất Loạn, ngả ngớn nói.

“Bất Hoặc à, đừng tức giận nữa, cô không phải cũng thích Đằng Tế sao? Hai người đã lên giường, thì hãy bồi dưỡng tình cảm, đồng tâm hiệp lực cống hiến cho ta, như vậy không phải tốt rồi sao?”  Thiên Thần đi đến trước mặt Bất Hoặc, vẻ mặt làm vẻ ta đây điềm đạm. “Hơn nữa, kế hoạch của chúng ta sắp chính thức tiến hành, một tuần sau, quân đoàn ‘Saint Angel’ trải rộng toàn thế giới sắp khởi nghĩa toàn bộ, đến lúc đó, ‘Thần Thoại’ sẽ không phải chỉ là một giấc mộng  rồi.”

Một tuần sau? Sắc mặt cô khẽ biến.

Loại độc cô trồng xuống sẽ khuếch tán toàn thế giới? Không! Không thể! Cô phải ngăn chặn màn bi kịch vô lý này!

Chỉ là, muốn ngăn chặn phải lấy được thuốc giải trước, Đằng Tế không tỉnh lại, bằng sức một mình cô căn bản không có sức xoay chuyển trời đất……

Cô trầm mặt, không mở miệng, không nói một câu, đôi môi giống như đã đóng băng, lấy tấm chăn đơn bọc thân thể lại, xách quần áo của mình lên, đi thẳng đến cửa phòng.

“Em muốn đi đâu? Từ nay về sau, em phải ở cùng tôi……”  Đằng Tế giữ chặt tay cô.

Một luồng khí lạnh băng đột nhiên đâm vào Đằng Tế, hắn hơi kinh hãi, đang muốn tránh ra, băng châm trong tay cô đã để ở cổ hắn rồi.

“Tránh ra!”  Giọng nói cô rít ra từ kẽ răng, lạnh đến nỗi làm cho người ta rùng mình.

“Em……” Đằng Tế giận dữ dựng đứng mày.

“Ma Vương, cho Bất Hoặc đi rửa mặt chải đầu một chút, cô ấy chờ một lát nữa còn phải thay ba tên kỳ lân kia tiêm ‘Saint Angel’.” Thiên Thần vội vàng hoà giải.

“Đinh Lược chảy máu quá nhiều, tiêm ‘Saint Angel’ anh ta có thể lập tức mất mạng.”  Cô thu hồi băng châm về, trừng mắt nhìn Thiên Thần nói.

“Vậy chết đi! Dù sao cũng không thiếu một người hắn, hai tên khác còn có thể dùng là được rồi.” Thiên Thần coi thường nói, một chút cũng không coi tính mạng của  Đinh Lược là chuyện gì.

Một luồng hận ý chợt hiện trong mắt cô, cô liếc mắt nhìn Đằng Tế, muốn nhìn phản ứng của hắn, nhưng trên mặt hắn lại treo vẻ mặt không hề để ý giống Thiên Thần.

Vô dụng rồi……

Kỳ Lân Vương thật sự đã biến mất……

Trong lòng cô đau đớn, cuối cùng, cô vẫn phải đi đến tình huống cô không muốn đối mặt nhất, cuối cùng phải ra tay, tiêu diệt người đàn ông cô từng yêu này.

Nắm chặt nắm tay, cô bước ra khỏi phòng Đằng Tế, trong lòng đã hạ quyết tâm, trước khi giết Đằng Tế, cô phải nghĩ cách đưa bọn Đinh Lược ra trước.

Đây đã là chuyện duy nhất cô còn có thể làm vì Kỳ Lân Vương……

Bước nhanh trở lại phòng mình rửa mặt chải đầu, thay quần áo đen sạch, cô đi vào phòng nghiên cứu, Thiên Thần cùng Đằng Tế sớm đã mang theo ba người Đinh Lược, Phương Khoát cùng Vũ Tuyệt Luân ở đó chờ cô.

Đinh Lược đã tỉnh, chỉ là thân thể còn rất yếu, chỉ có thể nằm trên bàn không thể nhúc nhích; Phương Khoát cùng Vũ Tuyệt Luân lại bị để tay sau lưng cột vào ghế, hai người đều vẻ mặt lạnh lùng cứng rắn trừng mắt nhìn Đằng Tế, không nói một câu.

“Hắc hắc hắc, các người lập tức là có thể thể nghiệm được sức mạnh kinh người của ‘Saint Angel’, đến lúc đó, sẽ cho Ma Vương dẫn các người đi tấn công Tường Hòa Hội Quán……”  Thiên Thần nhe răng cười nói với hai người bọn họ.

“Đừng nằm mơ, bọn tao tuyệt không cho mày vừa lòng đẹp ý.”  Vũ Tuyệt Luân một đôi mắt to xinh đẹp hỏa khí trào ra .

“Các người căn bản thân bất do kỷ, Hỏa Kỳ Lân, đây là số mệnh!”  Đằng Tế đến gần anh ta, cười lạnh châm chọc.

“Giống như anh sao? Thân bất do kỷ……”  Phương Khoát cắn răng, đối với Đằng Tế lạnh lẽo thấu tim.

“Hừ! Ta không giống, ta hoàn toàn là hành động chiếu theo ý chí của ta.”  Đằng Tế bác bỏ.

“Mày căn bản không phải mày nữa!”  Vũ Tuyệt Luân giận dữ quát.

“Xú tiểu tử, mày muốn chết ──”  Đằng Tế phút chốc trở mặt, nắm chặt cổ áo anh ta muốn vung đấm.

“Ma Vương, đừng rầy rà với hắn nữa, trực tiếp tiêm một kim, hắn liền biến thành con chó trung thành của chúng ta rồi.”  Thiên Thần không kiên nhẫn quát bảo ngưng lại.

“Đúng, chỉ cần một kim, con Hỏa Kỳ Lân mày sẽ biến thành búp bê của tao.
Đằng Tế ác độc nham hiểm cười về hướng Vũ Tuyệt Luân, lại dùng lực bỏ áo anh ta ra hắn.

“Đáng ghét……”  Vũ Tuyệt Luân tức giận đến nỗi liều mình muốn thoát khỏi dây thừng da trói hai tay, bất đắc dĩ dứt thế nào cũng không đứt.

“Bất Hoặc, động thủ đi!” Thiên Thần hạ lệnh.

Bất Hoặc cầm lấy ống tiêm nhóm trợ lý đã chuẩn bị, ấn cái nút, trên tường phòng nghiên cứu đột nhiên di ngang ra một khoang thuyền băng hình trụ cỡ nhỏ, cô mở cửa khoang thuyền  lấy chất dịch “Saint Angel” ra, rút ra 1 CC, tiếp theo liền đi về phía Vũ Tuyệt Luân.

“Tuyệt Luân!”  Phương Khoát sốt ruột không thôi, một  Đằng Tế biến thành chó dữ của kẻ địch đã đủ chết rồi, không thể lại thêm một Vũ Tuyệt Luân nữa.

“Đừng nóng vội, rất nhanh sẽ đến lượt mày thôi.”  Đằng Tế cười một tiếng nói với anh ta.

Bất Hoặc mặt không chút thay đổi, giơ ống tiêm lên, nhắm ngay cánh tay của Vũ Tuyệt Luân, đang muốn đâm vào, đột nhiên, bên ngoài phòng nghiên cứu truyền đến một tiếng nổ mạnh, chấn động toàn bộ phòng nghiên cứu, Thiên Thần kinh hãi, lập tức hô to: “Sao lại thế này? Mau đi xem xem, nhất định đừng làm hư hao nền móng của tòa thành ──”

Dường như tất cả mọi người đều xông ra ngoài, Bất Hoặc lạnh lùng cười, nắm một ống nghiệm quăng xuống đất, lập tức, toàn bộ phòng nghiên cứu rơi vào trong sương khói.

Lúc này, Vũ Tuyệt Luân và Phương Khoát chỉ cảm thấy tới dây thừng da trên tay đứt lìa, sau đó, một giọng nói đè thấp vang lên bên tai bọn họ.

“Mang theo Đinh Lược, đằng sau có đường ngầm, đi!”

Phương Khoát cùng Vũ Tuyệt Luân đều thất thần, Bất Hoặc này không phải một trong “Tứ thiên vương” sao? Vì sao phải giúp bọn họ?

“Đi mau!”  Cô quát vội thúc giục.

Vũ Tuyệt Luân không có thời gian nghĩ lại cô là địch hay bạn, chỉ có thể đánh cuộc vận may, cùng Phương Khoát tiến lên nâng Đinh Lược dậy, chạy nhanh về phía sau.

Nơi đó quả nhiên có một đường ngầm một người có thể qua, bọn họ trực tiếp tiến vào, có tiếng bước chân nhẹ nhàng lập tức theo tới.

“Tiếp tục đi về phía trước, phía trước là cửa sau của tòa thành.”  Bất Hoặc nói ở phía sau bọn họ.

Đường ngầm ẩm ướt tối tăm, Phương Khoát đang cảm thấy bất an, đột nhiên, một tia sáng rót vào từ khe hở phía trước, anh ta mới thở dài nhẹ nhõm một hơi.

Mở cửa ra, gió núi lạnh băng nghênh diện đánh tới, làm người ta tinh thần rung lên, chỉ là, bọn họ vừa mới bước ra cửa đường hầm, liền nghe thấy tiếng châm biếm quen thuộc.

“Ta đã nói rồi, muốn chạy, cũng không dễ dàng như vậy đâu.”

Vũ Tuyệt Luân vừa ngẩng đầu, thình lình phát hiện Đằng Tế sớm đã ở ngoài cửa chờ bọn họ.

Tên tiểu quỷ này, cho dù biến thành Ma Vương vẫn khó đối phó như vậy! Anh ta trong lòng thấp giọng rủa.

Bất Hoặc đi ra đường ngầm, nhìn chằm chằm Đằng Tế, không có kinh ngạc, giống như đã sớm biết hắn có thể đợi ở nơi này vậy.

“Bất Hoặc, cô làm cái gì vậy?”  Thiên Thần vẻ mặt tức giận dẫn đầu Bất Loạn cùng một đám người theo sau đuổi tới.

“Cô ta đã phản bội ông, Thiên Thần.”  Bất Loạn ở một bên chú giải.

“Hừ! Ta thấy nói cái gì mà lưu lại mấy tên Kỳ Lân này cũng là cô vì cứu bọn chúng mà  ra chủ ý thối tha đó phải không?”  Thiên Thần trừng mắt nhìn Bất Hoặc cả giận nói.

“Đúng vậy, cô ta à, ăn cây táo rào cây sung, bởi vì cô ta đã yêu tên vốn dĩ là Đằng Tế kia.”  Bất Loạn lắm miệng nói.

“Vậy thì đừng lưu lại người sống, Ma Vương, giết bọn chúng!” Thiên Thần tức giận đến lớn tiếng hạ lệnh.

“Không thành vấn đề.”  Đằng Tế lạnh lùng cười, rút trường đao ra, nhanh như chớp nhằm phía Vũ Tuyệt Luân.

Lại sắp phải đánh loại trận vô nghĩa này rồi! Vũ Tuyệt Luân cùng Phương Khoát đưa mắt nhìn nhau, đều thầm kêu khổ.

Trường đao mang theo sát khí khiếp người vung tới, Bất Hoặc dưới chân di chuyển, lao thẳng tới Đằng Tế, trước khi hắn sắp vung đao chém Vũ Tuyệt Luân, lấy băng châm trên nhẫn vươn dài ngăn trường đao lại.

“Keng!”  một tiếng va chạm thanh thúy, đã giải trừ sát khí của Đằng Tế.

“Các anh như vậy là không được, hắn không phải là Đằng Tế nữa, các ngươi cố kỵ quá nhiều, không xuất toàn lực, là không đánh thắng hắn được.” Bất Hoặc lạnh lùng nói.

Vũ Tuyệt Luân trong lòng run sợ, chẳng lẽ thật sự phải cùng Đằng Tế đến trận tử đấu sao?

“Đinh Lược giao cho Phương Khoát, Vũ Tuyệt Luân, anh cùng tôi liên thủ đối phó Ma Vương.”  Bất Hoặc chỉ huy nói.

“Cô…… Chúng tôi làm gì mà phải nghe lời cô?”  Vũ Tuyệt Luân bị giọng điệu của cô chọc cho cực kỳ khó chịu. Cô ta cho rằng cô ta là ai?

“Muốn toàn thân mà ra, phải nghe tôi.”  Cô nhìn anh ta một cái.

“Chúng tôi làm sao mà biết cô làm như vậy có phải có rắp tâm hay không? Lại có mục đích gì?”  Phương Khoát ngờ vực trừng mắt nhìn cô.

“Tôi chỉ vì trả nợ, bởi vì…… tôi nợ Kỳ Lân Vương một phần nhân tình……” Khi khuôn mặt nhỏ không hề có độ ấm của cô nhắc đến Đằng Tế vô ý hiện lên một tia thương cảm yêu hận đan chéo.

Đinh Lược tuy rằng bản thân bị trọng thương, nhưng anh ta sớm đã thanh tỉnh, anh ta không hề xem nhẹ tình cảm che giấu trong giọng nói của cô.

“Tuyệt Luân…… Nghe lời cô ấy……”  Anh ta suy yếu nói.

“Cái gì? Anh tin tưởng cô ta?”  Vũ Tuyệt Luân trừng lớn hai mắt. Đinh Lược tám phần là máu chảy quá nhiều, hồ đồ mất rồi.

“Đúng vậy, tôi tin tưởng cô ấy…… Bởi vì Đằng Tế mà tin tưởng cô ấy……” Đinh Lược nhìn chằm chằm Bất Hoặc.

Bất Hoặc nhìn Đinh Lược, ngực hơi va chạm.

Không hỏi nhiều, không nghi ngờ, tín nhiệm này, mới có thể gắn chặt lòng người lại với nhau……

Đằng Tế may mắn biết bao có đồng bọn như vậy, chỉ tiếc, anh vẫn chưa học được bài học này thì đã mất đi thần trí.

“Bất Hoặc, chúng ta sớm đã là người một nhà, chẳng lẽ em thật sự muốn cùng tôi thành địch?”  Đằng Tế nhướn mày, hung ác nham hiểm trừng mắt  nhìn cô.

“Đúng vậy, bởi vì tôi từng đồng ý phải giúp anh…… Giúp anh tiêu diệt chính anh.”  Bất Hoặc xoay người nhìn hắn.

“Cái gì?”  Đằng Tế ngẩn ra.

“Đằng Tế từng nói, nếu anh ấy không thể tỉnh, cũng tuyệt đối không thể cho anh ở lại trên đời.”

“Tên tiểu quỷ chết tiệt kia! Tôi sẽ không cho hắn vừa lòng đẹp ý, người muốn giết tôi, thì phải chết trước tôi……”  Đằng Tế cuồng nộ rống to, đột nhiên nhào tới.

Bất Hoặc bày ra tư thế đối chiến, hô to: “Vũ Tuyệt Luân, bên phải.”

“Shit!”  Vũ Tuyệt Luân thấp giọng rủa một tiếng, chỉ có thể tâm không cam tình không nguyện chiếu theo lời cô nhằm phía bên phải.

Bất Hoặc lại quyết đấu chính diện cùng Đằng Tế quyết đấu, trong khi hai người giao thủ, Vũ Tuyệt Luân nhân cơ hội tấn công từ bên phải, hình thành bao vây, hai người vốn dĩ không hề có phần thắng, nhưng sau khi Bất Hoặc không ngừng chỉ thị phương hướng thích hợp cho anh ta, luôn có thể tấn công Đằng Tế trứng chọi đá, khắp nơi vướng chân vướng tay.

Đinh Lược cùng Phương Khoát không khỏi bội phục phản ứng cùng cơ trí của cô.

Mắt thấy tình huống bất lợi cho Đằng Tế, Thiên Thần giận dữ giận kêu: “Bất Loạn, đi giúp Ma Vương tiêu diệt toàn bộ bọn chúng!”

“Bao gồm cả Bất Hoặc sao?”  Bất Loạn hưng phấn mà hỏi.

“Đồ ngu, Bất Hoặc là người cô có thể đụng vào sao? Giá trị của cô ta không ai sánh được, cô không được làm tổn thương đến một sợi lông tơ của cô ta!” Thiên Thần đột nhiên mắng.

Giá trị của Bất Hoặc……

Bất Loạn sắc mặt trầm xuống, ác cảm vốn có với Bất Hoặc lại tăng lên vài lần.

Con xú nha đầu kia vì sao luôn được hưởng ưu ái? Thiên Thần coi trọng cô ta, ngay cả Đằng Tế cũng yêu cô ta, thế giới này còn có lẽ trời sao?

Cô ta căm phẫn bất bình cởi áo khoác, một thân áo da gợi cảm bó sát người, tay phải tay trái đủ loại súng ống kiểu mới, nhảy vào chiến trường, điên cuồng bắn.

Cô ta mặc kệ sống chết của Bất Hoặc chết! Viên đạn không có mắt, ngộ nhỡ “không cẩn thận” bắn trúng Bất Hoặc, Thiên Thần cũng không thể làm gì cô ta.

Bất Hoặc rất rõ súng lửa mạnh mẽ của Bất Loạn, cô ta vừa gia nhập, cô cùng Vũ Tuyệt Luân lập tức bị dồn không ngừng né tránh, mất đi thế tấn công, thậm chí Phương Khoát vì bảo vệ Đinh Lược, cánh tay phải còn trúng một súng.

Bất Hoặc nhìn Bất Loạn tiến đến gây rối, khuôn mặt nhỏ trầm xuống, lách đến bên cạnh Vũ Tuyệt Luân nói nhỏ: “Anh vẫn còn bom chứ?”

“Ở trong giày, muốn làm gì?”  Vũ Tuyệt Luân hỏi.

“Gây ra chút hỗn loạn đi!”  Cô ngắm liếc mắt Thiên Thần một cái.

“Hỗn loạn?…… Tôi hiểu rồi.”  Anh ngẩn người, lập tức giật mình, tiếp đó lộ ra cười nhạt, không cần cô làm nhiều nói rõ, một bước dài thoát khỏi lưỡi đao của Đằng Tế, quăng năm quả bom cỡ nhỏ vào chỗ đám người Thiên Thần đang đứng.

“Là bom!” Thiên Thần kinh hãi, vung tay lên, một đám thủ hạ giống như con rối đồng thời lấy thân thể làm tấm chắn bảo vệ ông ta.

Liên tiếp vài tiếng nổ ầm ầm, chỉ thấy những tên thủ hạ này bị nổ da tróc thịt bong, Thiên Thần lại một chút cũng không tổn hao gì.

Đằng Tế giận dữ, liên thủ cùng Bất Loạn đánh qua, Bất Hoặc chống cự Đằng Tế, Vũ Tuyệt Luân lại đối chiêu cùng Bất Loạn, bốn người đánh thành một đoàn, Vũ Tuyệt Luân thình lình phát hiện bộ dạng Bất Loạn càng lúc càng mạnh, ánh mắt cũng càng lúc càng dữ tợn, cả người dường như biến thành nữ tuyển thủ đấu vật to lớn mạnh mẽ, lực đạo cũng trở nên càng kinh người hơn.

“Cẩn thận, Bất Loạn cô ta có thể chuyển thành dã thú giết chóc, đến lúc đó, không thấy máu tuyệt không dừng tay.”  Bất Hoặc cảnh cáo anh ta.

“Cái gì? Làm sao mà trong ‘Thần Thoại’ chỉ toàn là quái vật thế này?” Anh ta kinh hãi.

“Đúng, hơn nữa mỗi người trong ‘Tứ Thiên Vương’ lại càng là quái vật trong quái vật.” Cô lạnh lùng cười trào phúng.

Vũ Tuyệt Luân nhớ tới Bất Động cùng Bất Lão, suy nghĩ rùng mình.

Những người đó…… xác thực cũng rất không bình thường……

“Mà Đằng Tế, anh ấy sẽ biến thành Ma Vương trong đám quái vật đó, cho nên anh ấy đã yêu cầu tôi nhất định phải giết anh ấy.”  Cô xoay người, tránh trường đao của Đằng Tế, trong mắt đã dấy lên sát khí.

*****

Ngoài lề ạ, Bỉ Ngạn tớ sắp đào một hố mới “Bỉ Ngạn hữu  yêu”, mong được các tềnh yêu ủng hộ ạ :”>

Thần thoại Ma Vương chương 8.2 (18+)

5 Th1

2012-01-22 05.09.38Haha, lần đầu Bỉ tôi edit một cảnh mười tám cộng ạ =))

Chương này hơi ngắn ạ     T^T chắc chương 8 phải chia làm 4 quá, khóc~ing

Chương 8.2

“Chuyện…… không hề dễ dàng như anh tưởng tượng vậy đâu…..” Cô lùi bước về sau.

Anh bước dài tiến lên, một tay kéo cô vào lòng, ôm chặt cô. “Chuyện cực kỳ đơn giản, em không tới, vậy thì để anh chủ động, kết quả vẫn giống nhau.”

“Anh không hiểu……”  Cô muốn giãy khỏi anh.

“Anh hiểu, vây khốn em không phải Thiên Thần, là chính bản thân em, chắn ghét vứt bỏ của em với chính mình, biến em trở nên tuyệt tình, chỉ cần em buông tha chính mình, hết thảy đều sẽ thay đổi.” Anh chọc vỡ vết thương đau nhất trong lòng cô.

Hơi nóng tràn đầy ở hốc mắt rốt cục đã hóa thành nước mắt, chảy xuống gò má cô.

Cô cho rằng chỉ cần đóng băng trái tim, thương tổn trong lòng sẽ không đau nữa, nhưng, sau khi băng tan cô mới hiểu được, làm như không thấy cũng không thể khiến thương tổn biến mất, trừ phi khoét vết sẹo ra, làm cho mủ chảy ra, mới có thể hoàn toàn khỏi hẳn.

Chỉ là, quá trình này còn đau hơn so với lúc trước bị thương….

Anh ôm cô, để mặc cô thỏa thuê rơi lệ trong lòng anh, để nước mắt tẩy sạch nỗi hận của cô, nỗi đau của cô, nỗi oan của cô.

Mãi sau một lúc lâu, cô khóc sụt sùi dần dần bình ổn, anh mới nâng mặt cô lên, dịu dàng hôn tới nước mắt của cô, trái tim từ trước tới nay luôn kiên cường cứng rắn như bàn thạch lần đầu tiên đau lòng vì một người phụ nữ như thế, yêu sâu sắc một người phụ nữ.

Từ nhỏ, trong sinh mệnh của anh cũng chỉ có Tường Hòa Hội Quán, đi theo các sư phụ lăn lộn hai phái hắc bạch, kết bạn với đủ loại người, anh vì hiểu rõ hiện thực mà chưa bao giờ thể hiện thật lòng, vì nhìn thấu nhân tính mà chưa bao giờ một lòng hướng về ai, duy chỉ có cô, giống một khối đá quý tản ra ánh sáng lạnh lẽo đi vào tầm nhìn của anh, khiêu khích anh, thăm dò anh, kích thích tò mò của anh.

Cô là người phụ nữ ông trời tạo ra vì anh, cho dù cô có muốn hay không, anh tuyệt đối không dễ dàng buông tay.

Nụ hôn  cuối cùng rơi trên môi cô, anh thăm dò đầu lưỡi, hút lấy chất lỏng ngọt ngào mềm mại trơn bóng trong miệng cô. Mà cô trong cánh tay anh, hưởng thụ sự ấm áp cùng yên tĩnh tạm thời, mở rộng trái tim, nhu thuận đáp lại anh……

Nhưng, vốn dĩ lướt qua lại dần dần thay đổi, theo nụ hôn cuồng dã kịch liệt, bất tri bất giác đòi hỏi của anh cũng càng lúc càng đói khát, càng lúc càng khó có thể tự kềm chế.

Loại dục vọng gần như độc chiếm làm cho Bất Hoặc kinh hoảng, cô đang không biết nên như thế nào cho phải, anh đột nhiên buông cô ra, hơi thở trầm đục không ổn nói: “Xin lỗi, anh có chút không khống chế được mình…..”

“Đằng Tế……”  Cô khẽ thở dốc, nhìn ra được anh đang cố gắng áp chế dục hỏa của anh.

“Có lẽ là bị ảnh hưởng của tên Ma Vương kia, anh thậm chí có chút hoài nghi hắn chính là bản thân anh……”  Anh vặn vẹo khuôn mặt tuấn tú, ánh mắt có chút mê loạn.

Lời nói của anh khiến trong đầu cô chợt lóe ánh chớp.

Ma Vương là một Đằng Tế khác……

Nàng đột nhiên nhớ tới ở lần đầu liếc anh một cái, cô đã nhìn thấy nhiều loại tính cách trên người anh, xung đột lẫn nhau, lại tự mình phối hợp thoả đáng, hoặc là, “Saint Angel” cũng không khiến cho nhân cách của Đằng Tế tách rời, Ma Vương chỉ là một phần trong nhân cách anh, những ý xấu kia, dục vọng độc chiếm, nham hiểm, giả dối…… một phần tính cách ác độc.

Cho nên, hắn mới nhớ rõ tất cả ký ức thuộc về Đằng Tế, hiểu được tất cả cảm nhận của Đằng Tế, nói cách khác, Ma Vương không phải “Saint Angel” tạo ra, hắn rất có thể chỉ là một mặt trôi nổi trong tiềm thức của Đằng Tế, hắn căn bản chính là bản thân Đằng Tế!

“Đi mau, tên kia rất có thể lại sắp xuất hiện rồi, anh không hy vọng em một mình ở chung cùng hắn.”  Đầu của anh bắt đầu đau từng cơn, thân thể cũng dần dần run rẩy.

“Em không đi, anh nói anh muốn em, vậy thì đừng biến mất nữa!” Cô dễ dàng nắm được lời quát vội của anh.

“Không được, anh còn không thể……”  Anh vội vàng đẩy cô ra, hai tay che mặt gầm nhẹ.

“Anh có thể! Hãy nghe em nói, ‘Saint Angel’ chưa từng tạo ra Ma Vương nào, nó chỉ khiến tính cách anh hỗn loạn, ngẫm lại trước kia, anh là tự kiềm chế như thế nào, bao dung như thế nào, điều chỉnh như thế nào, chỉ có anh mới có năng lực biến bản thân anh trở lại!”  Cô kề sát anh, chỉ hy vọng có thể đánh thức anh.

Bỗng nhiên, anh dùng lực ôm thắt lưng cô, ngẩng đầu, phát ra cười lạnh lặng lẽ.

“Ha ha…… Vô dụng, hắn và em giống nhau, đối với mặt hắc ám của bản thân cũng tương đương căm ghét ngang nhau, cho nên, hắn mới không thể thắng nổi tôi……”  Vẻ mặt Đằng Tế thay đổi, anh lại biến thành “Ma Vương”.

Cô nhìn anh, không hề có loại cảm giác bài xích nữa, ngược lại, nàng chỉ cảm thấy đau lòng.

Anh và cô giống nhau, bị chính nội tâm mình vây hãm……

Vươn tay, cô khẽ vỗ về mặt hắn, dịu dàng nói: “Đừng nữa nói cái gì thắng thua nữa, cũng đừng chống lại chính mình, Đằng Tế, cho dù tốt hay xấu, anh vẫn chính là anh mà……”

“Cái gì?”  Ma Vương biến sắc.

“Anh chính là Kỳ Lân Vương Đằng Tế!”  Cô thấp giọng kêu.

“Không cho phép em nói như vậy, tôi không phải là tên tiểu quỷ luôn giả vờ là người tốt kia!”  Hắn dùng lực bóp vai cô, rống to điên cuồng.

“Trong lòng mỗi người đều có ma, anh chỉ cần tiếp nhận nó, sẽ không bị nó khống chế.”  Cô nhịn đau đớn trên vai xuống, tiếp tục nói.

“Câm mồm! Không cho phép em nói tiếp nữa!”  Anh đầu đau muốn nứt ra, lại bị lời của cô giẫm đến chỗ đau, bỗng nhiên cúi đầu mãnh liệt hôn cô, không chút thương tiếc, tràn ngập điên cuồng tàn sát bừa bãi môi cô, đoạt lấy hít thở của cô……

Cô nhắm mắt lại, nhận tức giận của anh, không có chống cự, tùy ý anh phát tiết nỗi buồn cùng cảm xúc mâu thuẫn nội tâm anh.

Cho dù tốt hay xấu, anh vẫn chính là anh…..

Đây đúng là lời mà Đằng Tế luôn muốn nghe thấy!

Trách nhiệm cùng áp lực của Kỳ Lân Vương luôn như bóng với hình theo anh, anh từ nhỏ đã được yêu cầu trở thành một người mạnh mẽ, một người kế tục có thể gánh vác Tường Hòa Hội Quán, cho nên anh tiếp thu đủ loại huấn luyện nghiêm khắc nhất, học tập dưới hoàn cảnh tồi tệ nhất, đối mặt đủ loại tình huống, dần dà, anh trở nên thông minh lại thiện biến, xử sự khéo đưa đẩy lại chỉ tin tưởng chính mình, chạy tại ranh giới thiện ác, tốt, có thể tốt đến nỗi làm cho người ta rơi lệ, xấu, có thể xấu đến tận xương, biến hóa hai cực của bản thân tuy rằng vẫn được anh khống chế rất tốt, nhưng ở sâu trong lòng, anh vẫn hy vọng có người có thể thừa nhận chỗ thiếu hụt của anh, hy vọng có người, cho dù tốt xấu đều có thể tiếp nhận anh, dù mạnh yếu, cũng  bằng lòng bao dung anh……

Nhưng Bất Hoặc lại vạch trần tâm tư mơ hồ của anh, nếu ngay cả anh cũng  không thể tiếp nhận cái tồi tệ nhất của mình, một mặt yếu ớt nhất, sự chấp nhận của nhiều người nữa cũng vô dụng!

Bất Hoặc không sợ anh phẫn nộ điên cuồng, vươn tay ôm lấy tấm lưng rộng của anh, nhẹ nhàng vuốt ve, giống như đang dỗ dành một đứa trẻ bất lực lại nóng giận.

Sự dịu dàng của cô bất ngờ làm dịu đi cảm xúc sóng lớn của anh, đột nhiên, đầu anh không đau nữa, sự rách toạc cùng nỗi đau như kim châm kia mỗi khi bóng tối đánh úp đến, dường như đã được thứ nào đó hút hết rồi, anh nghe thấy nhịp đập hai trái tim dần dần biến thành một, suy nghĩ của anh đột nhiên trở nên rõ ràng vô cùng, rõ ràng đến có thể cảm nhận sự xôn xao cùng nhảy nhót của từng tế bào trong cơ thể……

Bất Hoặc, đã tháo khúc mắc nhiều năm qua của anh, đã tháo bỏ mê muội của anh!

Anh không nhất định phải là một người mạnh mẽ, anh có thể bất an, có thể nghi hoặc, có thể sợ hãi, có thể hoảng hốt, bởi vì Kỳ Lân Vương cũng chỉ là con người, một con người bình thường……

Theo tâm tư sáng trong của anh, nụ hôn điên cuồng gió giật của anh với Bất Hoặc thoáng ngừng, hóa thành hút mút say lòng người. Bất Hoặc kinh ngạc mở to mắt, cặp mắt đen gần trong gang tấc kia của anh nên thâm thúy mê ly, giống như hai hồ nước xanh sâu không thấy đáy, mê hoặc lòng người rơi vào……

“Đằng Tế?” Giống anh, lại không giống anh, anh trước mắt dường như đang trường thành trong nháy mắt, dung hợp tính chất đặc biệt của Đằng Tế cùng Ma Vương, lại có mị lực thành thục.

Anh không mở miệng, chỉ dùng ánh mắt như lửa nhìn thẳng cô, dùng loại ánh mắt muốn nuốt trôi cô  mà nhìn.

Cô bị anh nhìn đến mặt đỏ tim đập, buông tay ra, có chút xấu hổ quay đầu đi, nhưng anh lập tức vươn tay mang mặt cô về trước mặt anh, nâng cao cằm cô, lấy nụ hôn cực khiêu khích vỗ về chơi đùa đôi môi cô, hơn nữa ôm nàng dời về phía giường lớn.

“Đằng Tế……” Cô lúc này thật sự luống cuống, bởi vì cô cảm nhận được rõ ràng ý đồ của anh.

Nụ hôn của anh dời đến gáy trắng như tuyết của cô, khẽ cắn vành tai cô, thổi khí vào lỗ tai mẫn cảm của cô.

“A……anh……”  Cô kinh hô một tiếng, giống như  bị điện giật, tránh anh, nhanh nhẹn xoay người một cái  chạy trốn sang một bên.

Anh phi nhanh bắt lấy tay cô, dùng sức kéo một cái, kéo cô vào trong lòng, sau đó ôm cô thuận thế ngã xuống nệm giường, cũng lấy toàn thân ngăn chặn cô.

“Em bảo anh tiếp nhận một cái anh đen tối, vậy còn em? Em có biết cái anh khác kia đang muốn những gì không?” Anh vẻ mặt nghiêm túc hỏi.

Cô khẽ ngạc nhiên, bị tính trẻ con lấp lánh trong mắt anh giờ phút này khiêu khích mà tim đập gia tốc.

“Hắn muốn xé áo quần em ra, phủ khắp người em, điên cuồng mà chiếm lấy em, biến em thành một bộ phận của hắn, để em không rời khỏi hắn nữa…… Anh như vậy, em có thể tiếp nhận không?”  Anh mang chút dỗi hờn mà hỏi dồn.

Cô chưa bao giờ có một khắc rung động như bây giờ, Kỳ Lân Vương hung hãn uy mãnh lại thông minh sáng suốt hơn người trong mắt người khác, đang trước mặt cô trở lại như cũ thành một đại nam hài mười chín tuổi bình thường……

Khuôn mặt băng lạnh mười năm chậm rãi nở rộ một nụ cười khẽ ấm áp động lòng người, nụ cười đó, còn lay động trái tim Đằng Tế hơn bất cứ đáp án khẳng định nào.

Cô cười rộ lên, đúng là mỹ lệ như thế……

Một trận tâm đãng thần trì, anh cúi đầu xuống uống lúm đồng tiền của cô, còn chưa nếm, cũng đã say rồi.

Cô không bối rối nữa, thở dài một tiếng, giơ cao hai tay ôm lấy cổ anh, chủ động gần sát anh, ôm hôn liên tục, quyết định thuận theo tính một lần, toàn tâm toàn ý  giao phó mình cho anh……

Đầu lưỡi cùng đầu lưỡi giao triền, khơi mào ngọn lửa mãnh liệt, trong thở dốc hai bên, bọn họ đã quên mất vấn đề nan giải cấp bách, nắm chặt giờ khắc này, mặc sức giải phóng tình triều mãnh liệt trong lòng rốt cuộc cũng không thể kiềm nén được nữa .

Chiếc đèn trang trí kiểu cổ điển tỏa ra ánh sáng màu vàng nhạt, anh vừa mãnh liệt hôn cô vừa kéo quần dài đen trên người cô ra, kéo bỏ tất cả chướng ngại giữa bọn họ, đầu ngón tay thon dài khẽ chạy dọc theo đường cong lả lướt tinh tế của cô, vuốt ve thân thể trắng bóc mềm mại của cô, cuối cùng, lòng bàn tay phủ trên hai tuyết phong tròn trịa mềm mại kia, liền không muốn dời đi nữa, tùy hứng mặc sức nhào nặn biểu tượng nữ tính căng tròn của cô.

“Ừm…..” Cô khẽ rên một tiếng, cảm giác toàn thân bị anh châm lửa, luồng khí nóng bỏng ở trong cơ thể lẻn ra, lại tìm không tìm được chỗ thoát.

“Em thật đẹp……”  Anh chống thân trên, nhìn một mặt nồng nhiệt của cô, dường như không thể thở dốc.

“Anh cũng…..” Cô thở gấp, kinh diễm vuốt ve khuôn mặt tuấn mỹ được che lấp dưới mái tóc dài khép hờ của anh, còn có đường cong vai gáy trơn mịn, cùng với bờ ngực rắn chắc tinh tế, mê muội tứ chi thon dài hữu lực của anh, thắt lưng mông không có một vết sẹo lồi, cả trái tim vì anh mà đập thình thịch.

Chưa từng nghĩ tới thân thể  đàn ông cũng có thể xinh đẹp mê người như thế.

“Rất vui là em vừa lòng dáng người anh.”  Anh trêu đùa nói.

“Có lẽ có rất nhiều phụ nữ cũng rất vừa lòng……”  Cô nói bóng gió thoáng vị chua.

“Đúng vậy! Chỉ cần anh ngoắc ngoắc tay, bọn họ sẽ tự động lại gần……”  Anh cười nhẹ, thích nhìn bộ dạng cô ghen tỵ vì anh.

“Hóa ra anh được hâm mộ như thế à…..”  Cô hừ hừ.

“Nhưng trọng điểm là anh ghét những người phụ nữ tự động lại gần.”  Anh  nói xong, tay đột nhiên trượt vào giữa hai chân cô.

“Bởi vì…… rất không có tính khiêu chiến?”  Cô thở hốc vì kinh ngạc, cả người chấn động.

“Bởi vì quá vô vị…… bọn họ…… không có một người giống em……”  Anh bị sự mềm mại trơn bóng ẩm ướt của cô chọc cho cờ trong tim rối loạn, luồng nhiệt theo xúc cảm của đầu ngón tay truyền khắp toàn thân.

“A…..”  Trong miệng cô lạc  ra rên rỉ, dường như sắp hóa thành một hồ nước xuân dưới âu yếm của anh.

Anh cũng không nói lời nào nữa, cúi đầu ngậm nhũ tiêm của cô, tay cũng không ngừng trêu chọc vùng mẫn cảm của cô, ý đồ làm cho cô bốc cháy.

“Đằng Tế……”   Toàn thân cô co rút, bụng dưới nổi lên sức dãn xa lạ, làm cho cô vừa thẹn lại không biết làm thế nào.

“Người phụ nữ anh muốn…… Chỉ có em…… Bất Hoặc……”  Giọng nói anh trầm thấp giống như lời nói mê.

Dục hỏa nóng lòng muốn động, dẫn đến thiêu đốt, anh điên cuồng tùy tiện hôn môi cô, thân thể cô; cô lại đắm chìm trong hơi thở bừng bừng của anh, bọn họ tìm kiếm khởi đầu của tình yêu trên người nhau, khao khát nhau, phụ thuộc vào nhau, sau đó kết hợp chặt chẽ……

Một trận trời đất quay cuồng, kèm theo đau đớn sung sướng nổ tung trong cơ thể cô, cô không ngừng rên rỉ, say sưa theo đong đưa của anh, cho đến khi cao trào bao trùm cô……

Ý thức cô dần dần rời rạc, ở trong lòng anh, cô cảm nhận được khoái cảm sống và chết, cảm nhận được cảm giác có thực mãnh liệt nhất trong sinh mệnh, khoảnh khắc tuyệt vời này, cô dường như đắm chìm trong ánh trăng, chạm đến ánh sáng sao trời, dường như tìm được sự sở hữu tìm kiếm cả trong mơ.

“Em yêu anh……”  Bất Hoặc mềm nhũn kề trong lòng anh, buồn ngủ hết sức, thổ lộ chân tình.

“Anh cũng yêu em……”  Đằng Tế nhẹ giọng đáp lại bên tai cô, chỉ là, nói vừa xong, mặt anh lại chậm rãi hiện lên một nụ cười giảo hoạt kỳ dị……

Nụ cười giảo hoạt mê ẩn.