Thần thoại Ma Vương chương 8.1

4 Th1

Ơ,  con cá trong lòng biển cả này là chị Bất Hoặc, có nguyện ý lên chiến thuyền của Đằng Tế hay không? ^^

Xếp chữ: Bỉ Ngạn

Chương 8.1

Vẻ mặt Bất Hoặc trầm giận đi tới phòng Đằng Tế, gõ cửa phòng một tiếng.

“Vào đi.”  Bên trong vang lên giọng nói trầm thấp lười biếng của Đằng Tế.

Cô đẩy cửa mà vào, nhìn thấy cái giường hỗn loạn của Đằng Tế, mà nửa thân trên hắn trần trụi  nghiêng người nằm trên giường, khuôn mặt nhỏ của cô trong nháy mắt đóng băng.

Không cần đoán, cũng biết vừa rồi hắn cùng Bất Loạn làm gì ở trong phòng.

Thiên Thần còn lo cho thân thể hắn, muốn cô qua giúp hắn kiểm tra một chút, xem ra là không cần lo lắng nữa rồi, còn có thể làm bừa cùng phụ nữ, thể hiện thân mình xương cốt thật sự cường tráng , căn bản không cần cô quan tâm vớ vẩn……

Một cơn tức giận cuồn cuộn trong ngực, cô thiếu chút nữa xoay người bước đi, chẳng qua cứ như vậy thì chẳng khác nào thẳng thắn thừa nhận tình cảm của cô với với hắn ta, cô cũng không muốn cho  tên Ma Vương có thể xác của Đằng Tế này nhìn thấu tâm tình của cô.

“Anh  có chỗ nào không thoải mái không?” Cô nhịn tức, lạnh lùng hỏi.

“Toàn thân.” Mái tóc dài của Đằng Tế tùy tiện buông lơi, vẻ mặt lười biếng nhìn cô.

“Vậy anh chỉ là  ‘quá mệt mỏi’, ngủ một giấc sẽ ổn thôi, tôi không quấy rầy nữa.”  Cô không muốn ở lại căn phòng còn sót lại hương nước hoa gay mũi trên người Bất Loạn một giây nào nữa.

“Em đang tức giận sao?”  Hắn đột nhiên nói.

“Không có.”  Cô xoay người đi về hướng cửa.

“Em rõ ràng đang tức giận……”  Hắn cười khẽ.

Tiếng cười quen thuộc kia khiến ngực cô run rẩy, cô dừng bước chân, quay đầu nhìn thẳng hắn.

Hắn xuống giường đi tới phía cô, khuôn mặt tuấn dật vẫn như cũ lộ nụ cười nham hiểm độc ác lạnh lẽo mà Ma Vương mới có. “Em……đang ghen, đúng không?”

“Anh nghĩ quá nhiều rồi.”  Cô thất vọng quay đầu, đang muốn đẩy cửa rời đi, đã bị hắn nhanh chóng chặn lại.

“Em còn chưa giúp tôi kiểm tra thân thể, làm sao có thể cứ như vậy mà rời đi?” Hắn đứng bên trái cô, lấy tay trái ngăn cửa, nghiêng người về cô.

“Tình trạng của anh rất tốt, không cần kiểm tra nữa.”  Cô lạnh lùng trừng mắt nhìn hắn.

“Em chỉ cần nhìn là có thể biết tình trạng của tôi tốt hay không ư?”  Hắn nhướn mày.

“Chỉ cần nhìn anh bây giờ còn có tinh thần chặn đường tôi, tôi đã có thể kết luận anh đang khỏe vô cùng.”

“Ồ?”

“Thấy nhàm chán thì đi tìm Bất Loạn, đừng lãng phí thời gian của tôi.” Cô không chú ý trong giọng nói của cô đã lộ ra vẻ tức giận.

Hắn không hề chớp mắt nhìn cô, đột nhiên nở nụ cười.

“Anh cười cái gì?”  Cô chau mày.

“Bất Loạn không hợp ý tôi, cô ta quá phiền phức, cho nên tôi đuổi cô ta đi rồi.” Hắn nhún nhún vai.

“ Chuyện của anh và cô ta không có liên quan tới tôi.”  Cô lười tiếp tục nghe, hất tay hắn ra, mở cửa.

Hắn dùng lực đóng cửa lại, vẫn không cho cô rời đi, cô giận dữ, băng châm trong nhẫn bỗng nhiên vươn ra, đâm thẳng vào cánh tay hắn.

Hắn dễ dàng bắt tay cô, kéo cao, khống chế trở lại, dùng thân thể đè cả người cô trên cánh cửa, cúi đầu áp sát vào cô, nét mặt giương lên một nụ cười trêu tức.

“Đương nhiên là có liên quan, bởi vì trừ em ra, không có bất cứ người phụ nữ nào có thể khiến tôi hứng thú.”  Giọng nói của hắn trở nên trầm thấp mềm mỏng.

Cô mở to hai mắt, trái tim nhảy nhót nặng nề.

“Anh……”  Đây là giọng nói của Đằng Tế, vẻ mặt của Đằng Tế.

“Anh không muốn khiến em hiểu lầm……”  Anh lấy tay phải khẽ vuốt khuôn mặt trắng bóc của cô.

“Anh…… tỉnh rồi?”  Cô nhìn chăm chú vào ánh mắt anh, ngực chấn động như chim bay tán loạn.

“Anh cùng Bất Loạn cái gì cũng không có làm.”  Anh lại nói.

“Anh làm sao tỉnh lại được?”  Cô vội hỏi.

“Em có đang nghe anh nói không? Bất Hoặc.”  Anh thở dài.

“Anh rốt cuộc……”  Cô chỉ muốn biết anh đã hoàn toàn thoát khỏi dược tính của “Saint Angel” hay chưa.

Thấy cô hoàn toàn lệch khỏi đề tài, anh nhăn mày, không đợi cô nói xong, cúi đầu chiếm lấy đôi môi cô.

Cô ngẩn ra, theo bản năng né tránh, anh lại nắm chặt hai cánh tay cô, ôm lấy cô, lấy nụ hôn sâu ngăn phản kháng của cô.

Hơi thở quen thuộc làm cho cô mê huyễn, cô tự nhắc nhở mình nên đẩy anh ra, nhưng, hai tay cứ không nghe theo chỉ huy, ngược lại không cầm nổi lòng ôm lấy tấm lưng rộng của anh, giống như sợ anh lại biến mất lần nữa……

Nụ hôn của anh từ dịu dàng dần dần trở nên cuồng nhiệt, hơi thở nóng bỏng dường như muốn đốt cháy cô, cô chưa từng biết một nụ hôn có thể có sức mạnh mãnh liệt như thế, cô có thể ngăn cản sự  thô bạo cậy mạnh, nhưng lại không thể ngăn cản một nụ hôn hồn xiêu phách như  này được.

Hồi lâu, anh mới ngẩng đầu lên, nhìn con mắt tràn ngập ánh sáng của cô, cùng đôi môi bị anh hôn tới đỏ mọng, trong tim lại rung động, không nhịn được lại mổ môi cô vài cái. =)))

“Bây giờ, em tin anh không hề chạm vào Bất Loạn chưa?”  Anh chế nhạo.

“Em căn bản không thèm để ý loại việc này.”  Cô quay mặt đi, muốn cho bản thân thoạt nhìn hờ hững một chút, nhưng gò má đỏ ửng vẫn bán đứng tình cảm trong lòng cô.

“Em rõ ràng đang ghen tị.”  Anh lại cười.

“Không có.”

“Thừa nhận em yêu anh khó khăn như vậy sao? Bất Hoặc.”  Anh cười than thở.

Cô ngẩn ra, quay đầu nhìn thẳng anh, khuôn mặt nhỏ xẹt qua một tia khổ sở. “Đúng, rất khó……”

Anh biết chuyện trước kia làm cho cô giam cầm tình cảm, cho nên cô không dễ dàng yêu nữa……

“Không sao, em không cần phải thừa nhận, chỉ cần anh biết là được rồi.”  Anh ấn đầu cô vào trong ngực, vuốt ve mái tóc dài của cô.

Lời của anh luôn có thể kích gợn sóng trong lòng cô, cô hít một hơi, không hiểu sao bị cảm động rồi.

Đúng vậy, anh hiểu cô, thế là đủ rồi, không cần cô nói thêm gì nữa.

“Vừa rồi…… anh phải cảm ơn em đã hỗ trợ cứu bọn ba người Đinh Lược.”  Anh ôm lấy cô, giọng nói có chút chua chát.

Cô nhẹ nhàng đẩy anh ra, ngẩng đầu, phát hiện trong mắt anh tràn ngập lo lắng, tim cô lại co chặt một lần nữa.

“Em chỉ có thể bảo vệ tính mạng bọn họ trước, nhưng phải nghĩ cách đưa bọn họ ra ngoài trước khi tiêm ‘Saint Angel’.”  Cô cũng không cho rằng đám người Đinh Lược đã thoát hiểm cảnh.

“Thương thế của bọn họ……”  Anh cau vặn mày.

“Vũ Tuyệt Luân cùng Phương Khoát cũng khỏe, chẳng qua Đinh Lược bị thương rất nặng.”  Cô không muốn giấu giếm anh.

Anh sắc mặt khẽ biến, đi đến bên cửa sổ, hồi lâu không nói một câu.

Một đao kia, đâm vào quá sâu……

Che lấy bụng phải của mình, anh dường như có thể tưởng tượng Đinh Lược lúc ấy có bao nhiêu đau đớn!

Lại là bóng lưng khiến người ta thương cảm kia, Bất Hoặc nhìn không đành lòng, đi đến phía sau anh, an ủi nói: “Em đã thay anh xử lý vết thương rồi, may mắn không tổn thương tới nội tạng, anh đừng quá lo lắng.”

“Anh quá tự cho là đúng, lần này hành động còn gian nan hơn so với tưởng tượng của anh, anh đã quá coi thường độc tính của ‘Saint Angel’.” Anh tự trách không thôi.

“Xin lỗi, người khởi xướng là em, là em tạo ra hết thảy.” Cô lẩm bẩm.

“Không, người khởi xướng là Thiên Thần.”  Anh xoay người, giữ chặt tay cô quát khẽ. “Là ông ta đem biến em thành bộ dạng này.”

“Còn chưa có bằng chứng trực tiếp……”  Cô nhíu mày nói.

“Còn cần bằng chứng sao? Lấy sự thông minh của em, hẳn là có thể chắp vá ra toàn bộ nguyên nhân hậu quả.”  Anh hừ lạnh.

Cô trừng mắt nhìn anh, không trả lời.

Đúng vậy, cô đã có tám phần nắm chắc, chuyện hạ độc mười năm trước là Thiên Thần giở trò quỷ, ông ta muốn có được cô, có được năng lực điều chế độc tố của cô, mới có thể đạo diễn ra một tiết mục tàn nhẫn.

“Hay là, em vẫn còn lưu luyến đối với Thiên Thần? Em quăng khao khát với cha mẹ lên người tên đồng tính luyến ái kia? Không nỡ rời xa ông ta?” Giọng điệu anh bén nhọn.

Lời của anh như cây châm đâm vỡ sự riêng tư cuối cùng của cô, mặt cô tái xanh, tức giận quát: “Đừng nói nữa!”

Đối với loài người lạnh băng tuyệt vọng, Thiên Thần chẳng khác nào là khúc gỗ trôi cuối cùng của cô, cứ cho biết tất cả đều là quỷ kế của ông ta , nhưng những năm chung xuống, vẫn sinh ra tình cảm tinh tế.

Từ nhỏ không cha không mẹ, khát vọng đích thực của cô là có được tình thân, Thiên Thần tuy rằng không chuyện ác nào không làm, nhưng ông ta chung quy đã cho cô một không gian ảo tưởng, còn có một phần dựa dẫm.

“Nghĩ kỹ đi, ông ta là kẻ địch của em! Không phải người thân!” Quyến luyến của cô đối với Thiên Thần không hiểu sao đã chọc giận anh.

“Em biết, anh đừng nói nữa!”  Cô tức giận hô to.

“Biết thì đừng lưu lại nữa, biết thì hãy thoát khỏi hết thảy mọi thứ này đi!”  Anh cả giận nói.

“Em trừ nơi này còn có thể đi đâu? Thế giới này  còn có chỗ cho em dung thân sao? Ai còn có thể đón nhận em?”  Cô đau đớn kêu lên.

“Anh.”  Anh tha thiết nói.

Cô ngây dại, nhìn thẳng anh.

“Anh muốn em, hơn nữa chỉ muốn em thôi.”  Anh vươn tay tới cô.

“Anh……”  Cô nín thở, hơi nóng tràn bờ mắt.

“Dứt bỏ quá khứ, đến bên anh.”  Ánh mắt anh nóng bỏng xúi giục.

Bảy năm nay, cô dựa vào khúc gỗ trôi Thiên Thần phiêu bạt trong biển cả lạnh băng vô biên vô hạn, mà giờ phút này, bàn tay mạnh mẽ của Đằng Tế kia như chiến thuyền vững chãi, chờ cô lên……

Cô dường như muốn vươn tay bắt lấy anh, chỉ là, lý trí vẫn ngăn trở cô, bởi vì, nhiều năm như vậy, cô có lẽ đã biến thành cá rồi, mà cá trong biển một khi lên bờ, chỉ có một đường chết mà thôi……

Advertisements

11 phản hồi to “Thần thoại Ma Vương chương 8.1”

  1. sechan Tháng Một 4, 2013 lúc 17:54 #

    Chậc bà Bỉ kiếm được hình con cá bơ y như bả =)

  2. Tiêu Dao Du ๑۩۞۩๑ Dahlia Tháng Một 5, 2013 lúc 09:00 #

    e hợp đồng làm ebook cho ss hệ liệt này

  3. sechan Tháng Một 5, 2013 lúc 09:26 #

    không choa =3= tui làm ebook cơ

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: