Thần thoại Ma Vương chương 7.2

3 Jan

23721_186696274808178_215193488_n

Xếp chữ: Bỉ Ngạn :”>

Chương 7.2

Ba người Đinh Lược, Vũ Tuyệt Luân, Phương Khoát không hẹn mà cùng ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy phía trên sân thượng, không biết tự khi nào đã có một bóng người đen thẫm đang ngồi ở đó……

Quần áo đen, tóc đen, mắt đen, toàn thân một màu đen làm người ta rùng mình, cả người tản ra sát khí vang dội…..

“Đằng Tế?” Phương Khoát hoảng sợ hô.

Ngay trong lúc bọn họ kinh ngạc, bóng đen như quỷ mỵ nhảy xuống, giống như Ma Vương từ trên trời giáng xuống, đứng thẳng  trước mặt bọn họ.

Đinh Lược phút chốc sống lưng lạnh toát, bởi vì anh ta đã phát hiện Đằng Tế trước mắt đã không phải Kỳ Lân Vương vỗn dĩ của bọn họ!

Khuôn mặt tuấn dật trước đây giờ phút này  sát khí nồng đậm như bất cứ lúc nào cũng có thể bổ nhào vồ lấy con mồi, mái tóc dài hỗn loạn buông thả, tung bay điên cuồng  theo gió đêm lạnh như băng. Một thân trường sam trắng biểu tượng cho tính cách con người nho nhã của hắn, đã bị thay thế bởi một thân quần áo đen lạnh lùng  lãnh đạm, tự do tiêu sái ngọc thụ lâm phong kia sớm không còn sót lại chút gì, cả người dường như  bị nguyền rủa  tràn ngập sự cuồng loạn ác độc…..

Hiếu chiến, máu lạnh, tàn khốc, người thân không nhận……

Ác mộng mà Giang Tuân lo lắng đã trở thành sự thật, Đằng Tế…… đã trúng độc “Saint Angel” thật rồi……

Ngực giống như bị đánh một quyền nặng nề,trong cuộc đời Đinh Lược lần đầu tiên cảm thấy vô cùng hoảng sợ.

“Kim Kỳ Lân Đinh Lược……”  Đằng Tế nghiêng mắt, cười giả tạo đi về hướng anh, miệng lẩm bẩm, “Chiến tướng thương trường khôn khéo chững chạc nhất trong Ngũ Hành Kỳ Lân……”

“Này! Đằng Tế, anh rốt cuộc làm sao vậy?” Vũ Tuyệt Luân chỉ cảm thấy  Đằng Tế trước mắt làm anh ta sợ hãi từ đáy lòng.

“Hỏa Kỳ Lân Vũ Tuyệt Luân…… tên tiểu tử nóng tính từng để khiến Đằng Tế hao tổn tâm trí……”  Đằng Tế quay đầu nhìn anh ta chằm chằm, khóe miệng dương lên nụ cười xấu xa.

“Anh……”  Vũ Tuyệt Luân dựng thẳng mày rậm, Đằng Tế này có điều gì không đúng, không, căn bản là không đúng.

“Đằng Tế, anh đừng gây sự……”  Phương Khoát thấy  Đằng Tế như phân ra làm hai người khác nhau, cau mày, tiến lên muốn giữ chặt cánh tay hắn.

Không ngờ Đằng Tế đột nhiên xoay người, rút trường đao ra, đâm thẳng vào cổ tay Phương Khoát ──

“ A Khoát! Cẩn thận!”  Đinh Lược vội kêu.

Vũ Tuyệt Luân trong kinh hãi  lập tức vung trường tiên, quấn về trường đao của Đằng Tế, nhưng động tác của Đằng Tế quá nhanh, nhanh đến nỗi khiến chiếc roi đánh vào một khoảng không.

Phương Khoát lại hướng về mũi đao muốn chạm đến tay hắn, vội vàng rút tay, mạo hiểm tránh được đòn tấn công không hề báo trước này này, chỉ là, anh ta cũng bởi vậy mà cả người toát ra mồ hôi lạnh.

“Chậc! Thổ Kỳ Lân Phương Khoát…… Không phế đi một bàn tay của anh quả thực đáng tiếc mà!”  Đằng Tế vẻ mặt tiếc nuối.

“Ngươi…… Ngươi thật là Đằng Tế chúng ta quen biết sao?” Phương Khoát trừng lớn hai mắt, thì thào hỏi.

“ ‘Saint Angel’! Hắn đã bị tiêm ‘Saint Angel’!”  Vũ Tuyệt Luân giật mình hô nhỏ.

“Đúng vậy, A Khoát, Tuyệt Luân, xem ra, hắn đã trúng loại độc không thuốc giải kia rồi.”  Đinh Lược sầu lo nói.

“Ha…… Ha…… Kim Kỳ Lân, sự việc so với ngươi nghĩ  còn thú vị hơn đấy! Kỳ Lân Vương của các người không chỉ trúng độc mà thôi, hắn chỉ sợ sẽ không bao giờ xuất hiện nữa……” Thiên Thần cười to vui sướng khi người khác gặp họa.

“Ông có ý gì?” Vũ Tuyệt Luân quay đầu trừng mắt nhìn ông ta.

“Tên tiểu quỷ các người coi trọng nhất kia, đã bị diệt trừ bởi chính bản thân hắn.”  Thiên Thần lại nói.

“Bởi chính bản thân hắn?” Phương Khoát khó hiểu nhìn Đằng Tế.

Đằng Tế nâng cằm, liếc nhìn anh ta, khóe miệng dương lên một nụ cười nhẹ tà nịnh.

“Đứa trẻ đáng thương kia đang từng chút từng chút biến mất trong cơ thể ta! Ý chí của hắn không thắng được ta, chỉ có thể bị thanh trừ……”  Hắn chỉ vào tim mình, ra vẻ thương hại.

“Không thể nào!” Vũ Tuyệt Luân lớn tiếng bác bỏ.

“Đằng Tế, anh tỉnh lại đi, đừng bị thứ thuốc đó khống chế nữa, Đằng Tế!” Đinh Lược tiến lên một bước, đau lòng hô to.

“Vô dụng, đặc tính lớn nhất của ‘Saint Angel’ chính là bóp méo nhân cách, vốn dĩ nó còn có thể ăn mòn trí nhớ, biến người ta thành con rối một khẩu lệnh một động tác, chẳng qua Đằng Tế ngoại lệ, hắn là sản phẩm thí nghiệm thành công nhất cho tới bây giờ, nhân cách của hắn phân tách làm hai, nhưng ‘Saint Angel’ đã hoàn toàn ức chế hắn của lúc đầu, ngược lại thay ta tạo nên một ‘binh khí’ thông minh, cơ trí, có suy nghĩ ý chí, lại vừa có thể nghe chỉ huy của ta…… Hắn đã thành Ma Vương mạnh nhất trong ‘Thần Thoại’ rồi!”  Thiên Thần đi đến bên cạnh Đằng Tế, vươn tay nắm cả bờ vai hắn, đắc ý tuyên bố về hướng Đinh Lược.

Ma Vương……….. của ‘Thần Thoại’?” Phương Khoát nhăn mày.

“Đúng, ‘Kỳ Lân Vương’ đã đầu thai thành Ma Vương dưới cờ của ta! Tường Hòa Hội Quán cũng sắp rơi vào trong tay ta, những tập đoàn tài chính khác cũng vậy……”  Thiên Thần nói xong xoay người búng một ngón tay, mười vị quyền thế tài đỉnh điểm thế giới lập tức song song bước ra khỏi hàng.

Đinh Lược thở hốc vì kinh ngạc, những người này đều là nhân vật có sức ảnh hưởng sâu sắc toàn cầu, không nghĩ tới bọn họ vậy mà hoàn toàn trở thành độc chiếm của riêng Thiên Thần !

Theo tình hình này xem ra, thế lực của ‘Thần Thoại’ đã không phải là nhỏ, cho dù Tường Hòa Hội Quán dốc toàn bộ lực lượng cũng không phải đối thủ của bọn họ.

Đằng Tế là vì hiểu được tình cảnh nguy hiểm của Tường Hòa Hội Quán  mới trà trộn đến đây sao? Vậy tại sao trước đó anh không báo cho Ngũ Hành Kỳ Lân bọn họ? Hắn một mình rốt cuộc muốn làm gì?

Một chuỗi nghi vấn lo lắng âm thầm dần dần nổi lên trong lòng Đinh Lược.

“Rất nhanh, ‘Thần Thoại’ một tay ta sáng tạo sắp thành chúa tể toàn bộ thế giới, về phần các người…… Những con kiến vô dụng các người, toàn bộ biến mất cho ta đi!”  Thiên Thần nói xong, vỗ vỗ vai Đằng Tế, ra lệnh bảo: “Giết bọn họ!”

“Vâng, Thiên Thần.”  Đằng Tế đáp một tiếng, cười lạnh chuyển sang hướng ba người bọn Đinh Lược.

“Anh…… muốn giết chúng tôi?” Vũ Tuyệt Luân khuôn mặt tuấn tú trầm giận, khó có thể tin.

“Sao thế? Ngươi có lẽ cảm thấy thực giật mình?”  Đằng Tế chứa một chút cười mỉa, châm chọc nói: “Quan hệ của chúng ta luôn luôn không tốt, Hỏa Kỳ Lân, kỳ thật trong tiềm thức của ta, hận không thể sớm trừ bỏ ngươi!”

Con người trước mắt này, dùng gương mặt của Đằng Tế, giọng nói của Đằng Tế, lại nói với anh ta những câu Đằng Tế căn bản không thể nói ra…..

Vũ Tuyệt Luân trừng mắt nhìn hắn, đột nhiên cảm thấy tức giận, giương giọng gầm lên: “Câm miệng! Mày căn bản không phải Đằng Tế, đừng hòng làm chúng tao lẫn lộn.”

“Cái gì?” Trong mắt Đằng Tế chợt lóe tia thanh diễm.

“Tuyệt Luân, đừng nói với hắn nữa!”  Đinh Lược không hy vọng chính diện xung đột với Đằng Tế, vội vàng ngăn cản Vũ Tuyệt Luân.

“Chúng ta sốt ruột một tháng, lo lắng một tháng, tìm kiếm một tháng,  không phải là vì tên Đằng Tế giả này…..”  Vũ Tuyệt Luân lời còn chưa dứt, một luồng đao khí lạnh như băng đã chém tới hướng anh ta.

“Tuyệt Luân!” Phương Khoát cùng Đinh Lược cùng kêu lên.

Vũ Tuyệt Luân rùng mình, trở lại giơ roi, chuẩn xác cuốn lấy thân đao, nhưng, Đằng Tế dường như đã sớm mò ra động tác của anh ta, một hư chiêu , chỉ thấy roi của anh vồ hụt, ngay trong nháy mắt này, Đằng Tế đã nhanh như điện chớp vọt đến bên phải anh ta, nâng đao chém đứt roi.

Biến hóa này làm mọi người kinh hãi khó hiểu, nhất là Vũ Tuyệt Luân, anh ta chưa từng nghĩ tới sẽ thua Đằng Tế dưới tình huống này, hơn nữa, thua hoàn toàn……

Đinh Lược lại càng kinh hãi bất an, thân thủ của Đằng Tế  đã đạt tới cảnh giới xuất thần nhập hóa, đến vô ảnh, đi vô tung, tuy rằng hắn trước kia cũng đã đủ lợi hại rồi, nhưng lần này lại không giống, cái loại tốc độ nhanh nhẹn này đã không phải là người thường có thể làm được……

“A…… Hôm nay, ta sẽ cho ba tên trong Ngũ Hành Kỳ Lân này biến mất trên trái đất  trước!” Đằng Tế nham hiểm cười, nâng đao  lại hướng tới gần Vũ Tuyệt Luân.

Đinh Lược cùng Phương Khoát dường như đồng thời xông lên trước, thay Vũ Tuyệt Luân đã mất vũ khí đỡ đao này, “keng” một tiếng, kiếm phương tây của Đinh Lược chống  trường đao của Đằng Tế, chân của Phương Khoát quét về phía bụng dưới Đằng Tế.

Đằng Tế mượn lực sử dụng kiếm của Đinh Lược, nhảy về phía trước, tránh được đòn tấn công của Phương Khoát, cũng thuận thế lấy mũi chân đá  trúng  vai phải của Phương Khoát, ngay sau đó kéo lấy trường đao, ở giữa không trung chuyển hướng, đâm thẳng vào ngực Đinh Lược.

Đinh Lược lui ba bước, Đằng Tế lại không buông tha, trong nháy mắt rơi xuống lại bắt nạt anh ta, liên tục vung đao, mũi đao hoàn toàn tập trung vào chỗ yếu hại trên người anh ta.

Vũ Tuyệt Luân cùng Phương Khoát đều ngây dại, bọn họ nhận ra, chiêu thức ấy Đằng Tế dường như không lưu tình chút nào, hắn thật sự muốn giết Đinh Lược……

Đinh Lược cùng Đằng Tế giao thủ một trận, đao và kiếm tóe ra tia lửa, cuối cùng, anh ta miễn cưỡng lấy kiếm phương tây ngăn chặn đao của Đằng Tế, áp sát hắn hét lớn: “Đằng Tế, đừng quên bản thân anh là ai! Tỉnh táo chút!”

Đằng Tế ngẩn ra, đôi mắt đen hiện lên một tia bối rối.

“Tôi…… là ai?”  Hắn thì thào hỏi.

“Đúng, ngẫm lại anh rốt cuộc là ai!” Đinh Lược vội la lên.

“Tôi là…… Kỳ Lân Vương?”  Hắn nhìn chằm chằm Đinh Lược, dường như sắp tỉnh.

“Anh nhớ ra rồi sao?”  Đinh Lược mừng rỡ, lực trong tay lực đạo không tự giác buông lỏng.

Đột nhiên, một giọng nói trong trẻo lạnh lùng quát nhẹ: “Đừng trúng kế! Kim Kỳ Lân ──”

Đinh Lược còn chưa kịp hiểu ý, kiếm trong tay đã bị trường đao của Đằng Tế hất ra khỏi tay, sau đó, một giây sau, thanh đao hẹp dài kia liền đâm vào bụng phải của Đinh Lược ──

Đinh Lược trừng lớn hai mắt, nhìn gương mặt quen thuộc của Đằng Tế kia, cùng với vẻ mặt xa lạ, thật lâu sau cũng không thể bình tĩnh được.

Đây thật sự là Kỳ Lân Vương chủ tử của anh ta sao? Là Đằng Tế ư?

“ Đinh Lược!” Vũ Tuyệt Luân cùng Phương Khoát sắc mặt đại biến, hoảng sợ giận dữ chạy thẳng đến.

4 phản hồi to “Thần thoại Ma Vương chương 7.2”

  1. sechan Tháng Một 3, 2013 lúc 23:42 #

    Tội nghiệp anh Đinh Lược quá….Ọ_Ọ

    • yuying07 Tháng Một 3, 2013 lúc 23:57 #

      uh, thế mới hấp dẫn
      tiếc là anh ta ko chết 😥

      • sechan Tháng Một 4, 2013 lúc 00:00 #

        chik cái j mà chít người ta còn vợ còn con ở nhà =__+

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: