Thần thoại Ma Vương chương 2.2

30 Dec

Thần Thoại Ma Vương

Chương 2.2

♥ Edit: Bỉ Ngạn ngoan hiền + Sechan hư hỏng đã bỏ nhà theo zai =)))

Bất Hoặc một mình ngồi ở trong phòng của cô, chuyên chú nhìn chằm chằm ghi chép màn hình máy tính, cấp trên đang phát hình ảnh ghi lại của cô ngày đó ở hội nghiên cứu và thảo luận tại Bắc Kinh.

Hình ảnh trước sau tập trung vào Đằng Tế, từ lúc anh đi vào hội trường, đến lúc cùng Ngũ Hành Kỳ Lân đấu với nhau, lại đến cuộc đối thoại khiêu khích đối diện cô…..

Vẻ mặt anh, cử chỉ, ánh mắt, còn có thân thủ điêu luyện kia, đều bị máy quay phim đã được giấu kĩ của cô thu lại, ngay cả sự kinh sợ khi ấy xuyên thấu qua màn ảnh xem một lần một lần nữa vẫn mãnh liệt như cũ.

Theo quan sát của cô , thanh niên này chẳng những ý chí kiên định, suy nghĩ rõ ràng, hơn nữa lại rất sâu sắc, trí tuệ hơn người, nhưng, người mạnh mẽ   cũng phải có nhược điểm, là nơi yếu ớt dễ bị tổn thương nhất của anh ta.

Như vậy, nhược điểm của anh ta  là cái gì đây?

Nhược điểm của anh ta hẳn chính là thân phận “Kỳ Lân Vương” này, cùng  “trách nhiệm” với toàn bộ Tường Hòa Hội Quán và tình cảm đồng đội với Ngũ Hành Kỳ Lân đi?

Cô nhìn chằm chằm khuôn mặt Đằng Tế, âm thầm suy nghĩ kĩ.

Tuổi còn trẻ đã được giao cho trọng trách, áp lực của anh ta nhất định người thường không thế  tưởng tượng, vừa phải lấy được tín nhiệm của các trưởng lão, vừa phải  ở trước mặt tất cả thành viên  phô bày tư thái của người lãnh đạo, anh nếu không có đường dẫn để phát tiết, chỉ sợ đã sớm sụp đổ.

Mà cái gọi là đường dẫn biểu đạt cảm xúc, đại khái chính là Ngũ Hành Kỳ Lân.

Nếu cô không đoán sai,  độ nặng nhẹ của năm thanh niên kia so với  trong suy nghĩ già dặn của anh ta xa vượt qua hết thảy, Đằng Tế cần bọn họ hơn bất cứ ai, mặc kệ là ở trong công việc, hay tinh thần.

Cho nên, cô có thể nói anh là tên tiểu quỷ tịch cô đơn lại ưa cậy mạnh, từ lúc anh ta cùng Ngũ Hành Kỳ Lân đánh nhau cô liền nhìn ra được, Đằng Tế càng thích một người thì càng trêu chọc làm khổ đối phương, cố ý đi kích thích phản ứng của đối phương, khiêu chiến cực hạn của đối phương, sau đó quấy nhiễu thật nhiều mới nguyện ý giao ra trái tim của chính mình.

Trên cơ bản,  hành vi ác ý lại ngây thơ đó, người bình thường có lẽ cứ như vậy trở mặt thành thù, nhưng kỳ quái là, Ngũ Hành Kỳ Lân cư nhiên trong lúc xung đột như thế chẳng những không  cùng Đằng Tế trở mặt, ngược lại bởi vậy mà càng thấu hiểu anh, bao dung anh, thậm chí do đó mà thiết lập tình nghĩa.

Có lẽ điều đó và bản thân  khí chất đặc biệt Đằng Tế có được của người lãnh đạo cũng có liên quan! Có một số người trời sinh để là làm vua, đó là một loại  mị lực bẩm sinh, tự nhiên có thể làm cho người ta thần phục.

Tuy nhiên, dù  giữa Đằng Tế cùng Ngũ Hành Kỳ Lân trong hành động tuy rằng có biểu hiện ra hình thức, nhưng khi bọn họ ở cùng nhau, cô vẫn từ trong ngôn ngữ cơ thể của  Đằng Tế phát hiện sự kỳ lạ nào đó.

Tuy rằng được Ngũ Hành Kỳ Lân vây chung quanh, Đằng Tế ngẫu nhiên sẽ xuất hiện một loại cảm giác cô độc khiến cô giống như đã từng quen biết, dưới vẻ mặt nhìn như trưởng thành sớm, cô giống như thấy được một linh hồn thực sự mười chín tuổi, cô tịch lại mỏi mệt……

Một linh hồn cô độc giống như cô……

Lúc này, một mùi nước hoa nồng nàn từ sau lưng bay tới, mặt cô trầm xuống, cũng không quay đầu lại nói: “Bất Loạn, tôi nói rồi vào phòng tôi tốt nhất  gõ cửa trước.”

“Chậc, muốn gạt cô cũng thật không dễ dàng.” Bất Loạn thu hồi động tác lén lút ban đầu, nhả ra vài lời.

“Có việc sao?” Cô hỏi.

“Tới tìm cô nói chuyện phiếm, cô đang làm gì vậy?” Bất Loạn tò mò đáp.

“Không có gì.” Mặt cô không chút thay đổi nói.

“Chậc! Cô hóa ra đang chuyên tâm nhìn tên Đằng tiểu quỷ như vậy? Cô không phải phải lòng hắn rồi chứ?” Bất Loạn hoài nghi liếc mắt ngắm màn hình một cái.

“Tôi đang nghiên cứu anh ta.” Cô lãnh đạm nói.

“Chỉ là nghiên cứu? Thật vậy chăng? Vậy cô có kết luận gì?” Bất Loạn đặt mông ở  ghế dựa bên cạnh ngồi xuống,  nhìn chằm chằm khuôn mặt nhỏ nhắn của cô.

“Kết luận là…… Anh ta là một nhân vật nguy hiểm.” Cô lạnh lùng thốt.

“Tôi đã sớm nói hắn rất tinh ranh, giữ lại đối vớichúng ta một chút lợi ích cũng không có, tôi  không biết Thiên Thần vì sao không  thể không cần hắn?”  Bất Loạn với Đằng Tế khá kiêng kị.

“Thiên Thần chẳng qua muốn chơi một trò chơi.”

“Trò chơi?”

“Đúng, một trò chơi tàn nhẫn……” Cô dừng hình ảnh lại, vừa vặn ở  đoạn Đằng Tế cùng Ngũ Hành Kỳ Lân đánh nhau, ngay tại thời điểm ý chí bọn họ chịu khống chế tấn công anh ta, dưới tình hình đó Đằng Tế còn có thể xuống tay tránh đi chỗ yếu hại của bọn họ, có thể thấy được anh ta coi trọng bọn họ ra sao.

Nhưng, Đằng Tế càng coi trọng Ngũ Hành Kỳ Lân, đến lúc đó anh ta sẽ càng thống khổ……

“Rốt cuộc là trò chơi gì? Không phải là muốn hắn làm Ma Vương gì đó sao?”  Bất Loạn nháy mắt to đen nhánh, tò mò hỏi.

“Cô rất nhanh sẽ  biết thôi, giữa Đằng Tế cùng với Ngũ Hành Kỳ Lân anh ta yêu quý nhất sẽ có một hồi hỗn loạn.”

“Cô nói Đằng tiểu quỷ thích năm người đàn ông này? Đây là ý tứ gì? Trời ạ! Chẳng lẽ hắn giống Thiên Thần, cũng là đồng tính luyến ái?”  Bất Loạn cố ý khoa trương le lưỡi. (Bà này bôi bác xã hội quá thể ==”)

Cô lạnh lùng liếc Bất Loạn liếc mắt một cái, tắt màn hình, đứng lên.

“Tôi không rảnh tranh cãi với cô, Bất Loạn.”

“Thật là, một chút hài hước cũng không có.” Bất Loạn trở giọnh khinh thường.

“Ở nơi này, không cần hài hước.” Cô cầm lấy một chai nước khoáng, nhấp một ngụm.

“Đây đúng là chỗ chán chết được, đối mặt loại nha đầu như cô quả là buồn muốn chết, không có chút hài hước sẽ làm người ta điên mất.” Bất Loạn bĩu môi.

“Người nếu phản ứng theo tình cảm, sẽ rất khó bảo trì bình tĩnh.” Cô lý tính nói.

“Ai…… Làm sao có thể có loại con gái như cô? Trước kia Bất Lão đã nói, tâm tính cô so với lão ta còn già dặn hơn, quả thực tựa như  người  tuyệt vọng với toàn thế giới……”  Bất Loạn nhìn chằm chằm cô nói.

Áo lông đen cao cổ, quần dài đen, tóc dài đen, tôn lên khuôn mặt nhỏ nhắn trắng thuần khiết lại không hề tươi cười, nói thật ra, ngay cả màu sắc trên người quả phụ đều nhiều hơn Bất Loạn cô, trong khi cô  chỉ là một cô gái trẻ mới mười chín tuổi!

Từ năm năm trước lần đầu tiên nhìn thấy Bất Hoặc, cô  chính là bộ dạng này, Bất Loạn thật muốn biết Thiên Thần là như thế nào đem nha đầu kia biến thànhphó quỷ đức hạnh này! Cũng uống thuốc Thiên Thần cho, cô cùng Bất Động, Bất Lão đều không giống bộ dạng này của cô, loại tính tình này rốt cuộc là trời sinh như thế? Hay là sau này dưỡng thành?

“Tôi đối loài người không hề có cảm giác, nếu đã không có cảm giác, làm sao tuyệt vọng.” Cô hờ hững nói.

“Không hề có cảm giác chứng tỏ vấn đề lớn rồi, cô không phải là tâm hồn từng chịu tổn thương nặng gì chứ? Đến đây đến đây, có cần nói cho tỷ tỷ nghe một chút không?”  Bất Loạn nửa nói vui đùa, nhưng cô nói còn chưa dứt lời, một bóng đen vọt đến  trước mặt cô, khí thế lạnh thấu xương làm cho cô cấm khẩu.

Bất Hoặc đứng  trước mặt cô, vũ khí “Băng châm” trên nhẫn đã hướng về ấn đường của cô, đồng tử đen hóa thành hai mũi tên nhọn lạnh như băng, bắn thẳng đến tim Bất Loạn.

Tim Bất Loạn  đánh cái đột, lông tơ  dựng thẳng đứng, phút chốc phát hiện chính mình rất khinh suất. Bất Hoặc tuy rằng chưa từng phát giận, nhưng không biểu hiện cô không phát cáu, vô hỉ vô giận sau lưng, cất giấu  âm ngoan hiểm độc càng đáng sợ……
“Lại nhiều lời, tôi liền cho cô biến mất!”  Lời nói uy hiếp cô dùng giọng điệu bình thản nói ra, nhưng tác dụng ngược lại càng gia tăng.

Bất Loạn biến sắc, tuyệt đối tin tưởng cô nói được thì làm được, bởi vì chỉ có “Tứ thiên vương” mới biết được, ở trong “Thần Thoại”, lợi hại nhất kỳ thật là cô gái nhìn như nhu nhược này!

“Được rồi, không có việc gì, coi như tôi lắm miệng.” Bất Loạn ngượng ngùng áy náy nói, trong lòng lại âm thầm nghiến răng nghiến lợi, đứa con gái nhỏ hơn mình gần bảy tuổi này thật sự là quá kiêu ngạo, cuối cùng sẽ  có một ngày, Bất Loạn cô  sẽ tìm được cơ hội giải tỏa oán giận này.

Bất Hoặc thu tay lại, băng châm lập tức tự động rút về  trong nhẫn, lập tức nói sang chuyện khác. “Cô có rảnh, tốt nhất đi chuẩn bị một chút.”

“Chuẩn bị? Chuẩn bị gì?” Bất Loạn ngây cả người.

“Chuẩn bị nghênh đón Đằng Tế đến.”

“Đằng Tế? Hắn làm sao có thể……” Bất Loạn nhíu mày.

“Anh ta sẽ đến, hơn nữa rất nhanh sẽ đến.” Bất Hoặc định liệu trước nói.

“Làm sao có thể? Trừ  hội viên, không ai biết nơi này chính là tổng bộ chúng ta!” Bất Loạn mới không tin Đằng Tế có năng lực này có thể tìm tới cửa.

“Cô cho Thiên Thần vì sao đặc biệt chú ý Tường Hòa Hội Quán? Chính là bởi vì lực lượng bọn họ không hề nhỏ, nếu theo đà phát triển này, sớm muộn gì cũng uy hiếp đến sự tồn tại  của “Thần Thoại”, mà Đằng Tế này lại là người càng không thể khinh thường.”  Bất Hoặc vô cùng hiểu suy nghĩ của Thiên Thần, người sở dĩ coi trọng Đằng Tế, không chỉ bởi vì tư chất cùng thiên phú của hắn khác hẳn với người thường, một nguyên nhân khác hắn là “Kỳ Lân Vương”, chỉ cần nắm hắn trong tay, Tường Hòa Hội Quán sẽ không thể hành động.

“Nhưng nơi này là pháo đài cổ của tư nhân, ai có thể đoán được Thiên Thần chính là chủ nhân của tòa pháo đài cổ này……”  Bất Loạn lại nói.

“Người bình thường có lẽ không biết, nhưng Đằng Tế lại khác, cô có biết hắn được nuôi lớn như thế nào không?” Bất Hoặc nhìn chằm chằm Bất Loạn hỏi.

Tôi làm sao có thể biết?” Bất Loạn hừ giọng.

“Năm tuổi đã bị đưa đến Anh quốc tiếp nhận chế độ giáo dục dành cho các nhân tài và lãnh đạo cốt cán, trừ bồi dưỡng trí tuệ năng lực cùng học thức, cha anh ta còn mời riêng cho hắn ba nhân vật đặc biệt dạy dỗ anh ta, một người am hiểu thuật dịch dung, ma thuật thần trộm, dạy dỗ các loại ảo thuật trên giang hồ, thiết thuật cùng kỹ xảo thoát khốn; người thứ hai là một vị thủ lĩnh tình báo xuất sắc nhất đã giải ngũ của cục tình báo Mỹ, đem kiến thức cùng thân thủ cần có đầy đủ của một nhân viên đặc vụ tình báo dạy cho anh ta; người thứ ba là võ học tông sư, dạy anh ta các công phu Trung Quốc, thái quyền, còn có khí công……”  Bất Hoặc tỉ mỉ nói.

“Trời ạ! Cô…… Cô làm sao có thể biết được rõ ràng như vậy?” Bất Loạn kinh mắt to.

“Cô nên kinh ngạc là quá trình anh ta trưởng thành, người như thế không thể chỉ là một thủ lãnh tầm thường mà thôi, bản thân Đằng Tế hấp thu tất cả sở trường của chính tà,  người như thế có thể so với một thủ lĩnh hắc đạo độc ác hơn, cũng có thể so với một tổng tài công ty tinh ranh cay độc hơn, thậm chí so với một tham viên của CIA còn lợi hại hơn, lại phối hợp hệ thống tình báo trải rộng toàn cầu của Tường Hòa Hội Quán, anh ta cho dù muốn tìm ra một con kiến nhép ở nam cực cũng không phải là vấn đề. “ Bất Hoặc nhìn cô một cái.

“Ách…… Nam cực có con kiến nhép sao?” Bất Loạn hơi giật mình hỏi.(Không còn lời gì để nói với cái độ nhảm nhí của bà này….)

“Không có, đó chỉ là so sánh, cô lại không nắm được trọng điểm, ý tôi muốn nói với cô là Đằng Tế nhất định sẽ tìm tới cửa.”  Cô liếc Bất Loạn một cái, sớm đã quen sự chậm chạp ở phương diện lô gíc của cô.

“Đợi chút, tôi còn  rất muốn làm rõ ràng, cô làm sao tra ra được những việc này?”  Bất Loạn nghe được trong đầu một mảnh hỗn loạn.

“Trong ‘‘Thần Thoại” tuy rằng không có nhân tài giống Thủy kỳ lân Giang Tuân, nhưng chỉ muốn dùng chút tâm, vận dụng nhân mạch của chúng ta, vẫn có thể tìm ra bí mật của bất cứ kẻ nào.”  Cô lạnh lùng nói.

“Dụng tâm?…… Tôi lại cảm thấy tâm cô lần này đối Đằng Tế đặc biệt nhiều……”  Bất Loạn chớp chớp làn mi trang điểm giống yêu tinh, ý có điều chỉ nhìn chằm chằm cô.

“Đối phó loại  kẻ địch cấp bậc  giống anh ta, không dụng tâm nhiều chút không được.”  Cô lười không để ý Bất Loạn ngờ vực vô căn cứ.

“Phải không?” Bất Loạn tự nhận đầu óc không thông minh, nhưng  trực giác nữ tính của cô ta còn rất tốt, mà hiện tại, trực giác của cô ta mách bảo rằng Bất Hoặc quá để ý Đằng Tế, để ý có mức không tầm thường.

“Cô cũng nên đi làm chuyện của cô đi, Bất Loạn, phòng vệ toàn tổng bộ cùng  toàn bộ công tác hành chính là trách nhiệm của cô, không phải sao?” Bất Hoặc không muốn nhiều lời nữa.

“Vâng vâng vâng, tôi biết, cô muốn tôi tăng cường phòng bị, đúng hay không?” Bất Loạn hừ giọng.

“Không, giống bình thường là được rồi, thậm chí có thể lơi lỏng một chút.”  Cô đề nghị.

“Vì sao?” Bất Loạn lại không hiểu.

“Muốn dẫn dụ một con mãnh sư vào chuồng, đương nhiên trước chính là đem cửa chuồng mở ra, không phải sao?” Đáy mắt đen láy của cô lóe tia cơ trí giảo hoạt.

Bất Loạn kinh ngạc trừng mắt cô, trong lòng không khỏi run rẩy.

Cô gái này thật thông minh làm cho người ta sợ hãi, cô thật sự chỉ có mười chín tuổi sao?

Cô ta bỗng nhiên có ý nghĩ kỳ quái, nếu Bất Hoặc cùng Đằng Tế liên thủ, như vậy còn có ai sẽ là đối thủ bọn họ?

Tuy nhiên, loại chuyện  này có lẽ chỉ có ở “Cổ tích Thần Thoại” mới có thể đã xảy ra……

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: