Dã Phượng_Chap 9.2

25 Th11

Dã Phượng

Chap 9.2

Edit: Sechan+ Nam Cung Kiếm Khách

523793_393909034005099_881482783_n

Đêm khuya, thanh âm kéo lê của y phục áo bào hoa gấm chậm rãi vọng tới gần chiếc lồng chim khổng lồ kia, Lí Tùy Tâm ngẩng đầu, thấy một vị nữ nhân đầu đội mũ mạo, trang phục hoa lễ, đứng ngay bên chấn song, nhìn nàng cười lạnh.

“Tiện nhân này, rốt cục cũng nếm mùi đau khổ ?”

“Ngươi là ai?” Nàng nhíu mi hỏi.

“Ngươi ngay cả ta là ai cũng đã quên, pháp thuật Tòng Dung thật đúng là lợi hại! Mấy ngàn năm, ngươi vẫn nhớ không nổi chuyện trước kia.” Nữ nhân châm chọc cười.

“Người không đáng để ta nhớ, bình thường ta cũng không rảnh đi nhớ.” Nàng tuy rằng mỏi mệt, nhưng năng lực đối đáp mỉa mai người vẫn không hề suy giảm.

“Ngươi nói cái gì? Xem ra nhân giới đã tiêm nhiễm cho ngươi thêm nhiều thói xấu bẩn thỉu.” Nữ nhân cả giận nói.

“Kỳ thật Thừa Thiên cung cùng Nhân Giới đều dơ bẩn giống nhau, nơi nơi đều có những người giống như ngươi.” Nàng liền đáp lễ.

“Hừ! Tiện nhân khá lắm, từ trước đã nhanh mồm nhanh miệng, bây giờ vẫn không thay đổi. Tuy nhiên, trước kia ngươi được sủng ái, hiện tại đã không còn như xưa. Thế nào, mỗi ngày bị nam nhân mình yêu bắn thủng trái tim, dư vị quả là không tệ?” Nữ nhân kia lớn tiếng móc mỉa.

Nàng trừng mắt nhìn nàng ta, lười đáp lại.

“Ngươi là con phượng hoàng yêu nghiệt, căn bản không chết được, cho nên, bắn nhiều thêm vài lần nữa cũng chẳng là gì.” Nữ nhân vòng quanh lồng sắt, đi thong thả rảo bước đi quanh nàng, chăm chú nhìn nàng.

“Ngươi đến tột cùng muốn làm gì?” Nàng không còn kiên nhẫn .

“Ta chỉ là tới cùng ngươi ôn chuyện, Lệ Phi.” Nữ nhân cố tình nhấn mạnh tước hiệu nàng trước kia.

“Ôn chuyện?”

“Đúng vậy! Nhớ ngày đó, sau khi ngươi tiến cung trở thành ngọc hoàng bảo bối, khiến ta cùng khác phi tử đều bị đầy vào lãnh cung. Ngươi là con hồ ly tinh mê hoặc hoàn toàn tâm trí ngọc hoàng, hắn ta giống như điên dại, từng giây từng phút đều muốn nhìn thấy ngươi, bảo vệ ngươi, khi đó, ngươi có biết trong lòng ta cùng phi tử khác có bao nhiêu căm hận không?”

“Ngươi…… không lẽ chính là…… Hoàng hậu?” Mắt nàng chợt lóe sáng.

“Ngươi đoán không sai, đúng vậy, chính là ta.” Hoàng hậu ngẩng cao đầu

“Ngươi một mình thân chinh đến đây, chỉ để nói ngươi có bao nhiêu căm hận ta ( chỉ để nói ngươi căm hận ta tới mức nào?” Nàng cười lạnh.

“Không, ta là đến xem kết cục của ngươi, Lệ Phi, nhìn xem xú nha đầu năm đó không đem bất luận kẻ nào để vào mắt, nay trở nên hạ tiện cỡ nào, thảm thương cơ nào!” Hoàng hậu khinh miệt liếc mắt nàng một cái.

“Nửa đêm, ngươi lặn lội chạy đến nơi đây, có thể thấy được năm đó ta cho ngươi đả kích không nhỏ.” Nàng trào phúng phản kích.

“Ngươi……” Hoàng hậu tức điên.

“Trong lồng phượng hoàng không có gì hay để xem, mời trở về đi!” Nàng không ngẩng đầu, nhắm mắt lại.

“Hừ hừ, đem ngươi biến thành cá chậu chim lồng, cũng mất không ít tâm huyết của ta đâu!” Hoàng hậu đắc ý nói.

“Có ý gì?” Nàng nhanh chóng mở mắt ra, nhíu lại mi tâm.

“A…… Ngươi không nhớ rõ, nhưng là lúc ấy thật đúng là phấn khích a! Ngươi là thứ tiện nhân ai cũng thấy chướng mắt mắt, nhưng lại khư khư ôm ấp tình cảm với tên đầu gỗ Bình Thường. Ngươi cứ cho là không có người biết, nhưng làm sao thoát khỏi ánh mắt ta, chính vì thế  ta chỉ cần đưa một tờ giấy là có thể khiến cho ngươi gặp đại hạn chết người……” Hoàng hậu che miệng cười to, đến nay vẫn cảm thấy kiêu ngạo với kiệt tác chính mình.

“Ngươi nói cái gì?” Nàng trợn to hai mắt, đầu óc nặng nề trong sâu thẳm hiện lên hình ảnh mơ hồ.

“Ngươi ư, một lòng thầm nghĩ đi gặp Bình Thường, lại không biết đó là cạm bẫy, để ngươi cùng ‘Lệ vương’ gặp nhau, đắc tội danh tư thông, ngươi coi xong…… Ha ha a……” Hoàng hậu cười chói tai.

Tờ giấy? Tư thông?

Những lời này như một chiếc chìa khóa, bật mở tất cả những kí ức vốn đã chôn vùi, nàng giật mình trợn mắt, lục lại kí ức……

“Nhìn ngươi bị nam nhân ngươi yêu nhất lăng trì, quả thực lòng người sảng khoái. Tình cảm một lòng một dạ của ngươi đều là rác rưởi, Bình Thường người ta căn bản để ý cũng không để ý ngươi đâu! Nhọc công ngươi vì hắn hạ ngục, hắn cũng chỉ xem ngươi như loại nữ tử hồng hạnh ra tường, phản tặc tư thông vô sỉ. Hắn tự mình chấp pháp, đem ngươi giáng xuống làm phượng hoàng, biến thành phi nhân nên ngươi mới vụng trộm trốn xuống Nhân Giới.

Mấy ngàn năm qua, hắn vẫn chưa từng nghĩ đến ngươi, đến bây giờ, lại mỗi ngày chấp hình, không lưu tình chút nào lấy tên bắn thủng ngươi, dồn ngươi vào chỗ chết rồi sau đó lại tái sinh…… Ha ha a…… Ngươi cứ tiếp tục tại cái lồng sắt đây, nhận lấy thống khổ vô tận đi!” Hoàng hậu linh khởi trường bào vạt áo, nghênh ngang đi rồi đi ra ngoài.

Lí Tùy Tâm kinh ngạc đứng ở trong chiếc lồng, trí nhớ chôn sâu không thấy ánh mặt trời nhờ những lời châm chọc của hoàng hậu mà khai quật lên từng mảnh. Một ngày một đêm, nàng không ngủ không nghỉ, không ăn không uống, cố gắng sắp xếp những tình tiết đó, sau đó, một khắc đêm khuya lại lần nữa buông xuống kia, nàng nhớ lại hết thảy.

Nhớ lại tâm tình ước hẹn của nàng đêm hôm đó.

Nhớ lại tâm tình hoảng sợ của nàng khi bị bắt đêm hôm đó.

Mà, tự tay bắt nàng, chính là người nàng mong nhớ đêm ngày Hữu Bật đại nhân Bình Thường……

Khi đó, nàng như đã chết một lần!

Trong ánh mắt khinh miệt của Bình Thường, trong cái nhìn soi mói xem thường của hắn, khuôn mặt vô tình lạnh như băng của hắn, lòng của nàng sớm bị phán án tử hình.

Nàng, thân là Lệ Phi, lại yêu thương thần tử ngọc hoàng, cho dù là trúng mưu kế hoàng hậu, nàng cũng hết đường chối cãi. Cho dù nàng có bao nhiêu ủy khuất, nàng cũng không thể nói gì hơn……

Kí ức xưa như dòng thác ào ào đổ về, lúc này nàng mới hiểu ra, tình yêu của nàng chính là cưỡng cầu, Bình Thường từ trước kia đã không yêu nàng, thậm chí, hắn còn chán ghét nàng, hắn mấy ngàn năm trước đã nhận định nàng chỉ là một nữ nhân bất trung bất nghĩa!

Nữ nhân của Ngọc hoàng……

“Ha……” Nàng xoay mình ngửa mặt lên trời cười điên cuồng, cười đến chua xót, cười đến tan nát, cười đến bi ai.

Tình yêu, kết quả là vẫn là dã tràng xe cát biển Đông…..

Nàng còn hy vọng xa vời cái gì? Chờ mong cái gì? Con người vừa sáo mòn vừa bảo thủ lại tận trung đến mù quáng kia, hắn chỉ có thể vì tận trung mà chết, hắn vốn không hiểu yêu là gì, và cũng không thể yêu ai……

Vĩnh viễn cũng không có khả năng……

Lệ tuôn trào ướt đẩm khuôn mặt, dường như muốn rửa sạch hết thảy, tuyệt vọng cùng cực như muốn thấm vào tim gan xương tủy nháy mắt bao phủ nàng. Nàng không ngừng run run, thân thể cũng bắt đầu biến hóa —

Từ hình người biến thành phượng hoàng, tiếp theo, ngọn lửa bùng cháy tựa như muốn phóng thích, hỏa thiêu thứ tình yêu cuồng nhiệt kia, lửa nóng nung đỏ lồng phượng, thiêu đỏ hai mắt nàng, sau đó, những chiếc lông phượng tuyệt diễm tung bay lả tả bốn phía, hình dạng phượng hoàng kia trong phút chốc biến mất, hình pháp nguyền rủa hóa thú kia cuối cùng đã giải trừ.

Nàng, hồi phục hình người, hồi phục thành mỹ nhân diễm quan quần phương tuyệt sắc trước kia, cũng hồi phục thành nữ tử trái tim vỡ nát năm đó.

Tiếng cười đã dứt, nhưng nước mắt của nàng vẫn không ngừng rơi, bởi vì rốt cục nàng hiểu được thời khắc tự do mà nàng mong ước chính là hồi kết của tình yêu chính mình.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: