Dã Phượng_Chap 9.1

25 Th11

Dã Phượng

Chap 9.1

♥ Edit: Sechan + Nam Cung Kiếm Khách

308046_207734045955933_2075265_n

Thiên giới

“A –”

Một tiếng gào thét thê lương phá vỡ nơi Thừa Thiên cung yên tĩnh, tiếng thét kia tựa còn thống khổ hơn cả chết, vang vọng khắp mọi bức tường xà nhà nơi thâm cung, khiến bất cứ ai nghe thấy đều bị kinh hãi.

Lí Tùy Tâm bị bắt về Thừa Thiên cung đã bốn mươi chín ngày. Hôm nay là lần chấp hình thứ bốn mười chín thứ, vẫn là tên nhọn xuyên tim, vẫn là liệt hỏa đốt người, vẫn là đớn đau tan nát cõi lòng……

Mấy ngày qua, mỗi ngày nàng đều chết đi trong tay Bình Thường, sau đó  tái sinh trong biển lửa, hình phạt này đúng là sống không bằng chết. Lệ, sớm đã khô cạn, hy vọng, sớm đã tan biến. Nàng vốn mất hết tất cả lý do để tiếp tục sống, nhưng lại không thể chết. Cơ thể bất tử này giống một cơn ác mộng vô tận, tàn phá linh hồn nàng, ăn mòn cõi lòng nàng.

Nàng không biết, đến bao giờ hết thảy cực khổ kia mới có thể chấm dứt?

Nàng chỉ chờ đợi có người vì tình yêu của nàng mà gạt mối hận trước mắt, đến đây đoạt đi sinh mệnh của nàng.

Hỏa khởi, hỏa diệt, tái sinh……(Lửa cháy, lửa tàn, tái sinh…)

Nàng vừa sống sót sau một lần hỏa hình, mệt mỏi chỉ còn lại chút hơi tàn ngã gục xuống trong chiếc lồng chim khổng lồ Ngọc Hoàng đặc chế cho riêng nàng. Bên ngoài chiếc lồng, Bình Thường tay cầm trường cung, lẳng lặng đứng yên, vẫn như dĩ vãng muôn đời, trên mặt không có cảm xúc gì.

“Tốt lắm, hôm nay biểu diễn đến đây thôi, đi xuống đi!” Ngọc hoàng vung ống tay áo, khởi giá hồi tẩm cung.

“Vâng……” Bình Thường lên tiếng, cung tiễn ngọc hoàng xong mới xoay người bước đi.

“Bình Thường……” Lí Tùy Tâm cất tiếng gọi hắn.

Hắn đứng yên, không quay đầu.

“Nếu chàng còn có lòng từ bi…… Hãy đi hỏi Tòng Dung…… Phải như thế nào…… Mới có thể cho ta…… Một tên mất mạng…… Chấm dứt mọi chuyện……” Nàng theo dõi hắn bóng dáng, đứt quãng nói.

Lưng hắn cứng đờ, nhưng khẩu khí lạnh lùng vô tình.“Ngươi còn có chín trăm năm mươi mốt lần hành hình, đừng mong dùng cái chết trốn tránh.”

Nàng giật mình, đột nhiên nở nụ cười.“Ha…… Không hổ là Hữu Bật đại nhân chấp pháp như núi…… ngay cả một chút khoan dung cũng không cho……”

“Đừng lãng phí tinh thần, sớm nghỉ ngơi, ngày mai ngươi còn phải chịu khổ hình.” Giọng nói hắn lạnh lùng nói, cất bước muốn đi.

“Khổ hình này, chàng cảm thấy thú vị sao?” Nàng nhẹ giọng hỏi.

“Hình pháp Kỷ luật, không phải trò đùa.” Hắn lại dừng chân.

“Nhưng ta lại thấy, đây là đúng một trò khôi hài…… Một vở kịch khiến ta dở khóc dở cười, tình yêu của ta, lại là tội lỗi(*), chàng không cảm thấy thật đáng buồn sao?” Nàng chậm rãi gượng dậy, nhìn bờ vai rộng của hắn, lòng chợt chua xót.

(*) nguyên tội

Bờ vai vững trãi kia đã từ là bến đỗ nàng an tâm nhất, thế mà giờ đây lại gần trong gang tấc nhưng xa tựa chân trời.

“Ta chỉ phụ trách chấp pháp, không muốn bình luận.”

“Phải không? Thì ra…… Chàng còn ngoan độc hơn hơn ngọc hoàng……” Trên mặt nàng tuy cười, nhưng trái tim rỉ máu từng hồi.

Mỗi một tên của hắn, không hề chần chờ, cũng không nương tay, luôn vừa nhanh vừa chuẩn, không có một chút thương xót, không có một chút lưu luyến.

“Tùy ngươi muốn nghĩ như thế nào thì như thế ấy.” Hắn nhíu mày nói.

“Chàng có biết hình phạt này điều khiến ta thống khổ là gì không?” Nàng thì thào tự hỏi tự đáp: “Không phải tên nhọn xuyên tim, không phải liệt hỏa đốt người, mà là chàng……”

Trong tay áo, bàn tay cầm trường cung của hắn đột nhiên cứng đờ.

“Là mỗi ngày ngóng trông thấy chàng, sau đó được thoáng nhìn chàng trong chớp mắt, thì tự bản thân lại phải chứng kiến cảnh chàng không chút lưu tình bắn xuyên tim ta……” Giọng nói của nàng bắt đầu run run, thời điểm hắn phụng mệnh buông tên giết nàng, chính là lúc làm nàng đau đớn nhất.

Người Hắn chợt khựng lại, dường như không muốn nghe thêm nữa, đột ngột bước đi.

“Tình yêu của ta với chàng…… Kết quả là lại là hung khí tra tấn chính mình……” Nàng ngửa đầu tựa vào chấn song, tựa thanh âm mê sảng trong đêm đen yên lặng, lại tựa tiếng phượng hoàng than khóc bi ai.

Bình Thường làm như mắt điếc tai ngơ, tay hắn cầm trường cung, đi dọc theo hành lang dài, ra khỏi Thừa Thiên cung, một đường trở về “Chính Khí Các” của mình.

Nhưng mà, không ai nhìn ra, sắc mặt hắn tối tăm, ngực hắn như bị thiêu đốt, cước bộ hắn như chì ngàn cân, trường cung trong tay hắn, nặng nề cơ hồ không cầm được……

Bốn mươi chín ngày này, mỗi một mũi tên hắn bắn về phía Lí Tùy Tâm lại khiến trường cung hắn như nặng thêm một phần, đến bây giờ sức ép vô hình ấy đã vượt qua giới hạn của hắn. Mỗi lần kéo cung, tay lại phát run, rất sợ mất chính xác, lại cũng sợ ngắm chuẩn thì phải thấy cảnh nàng chìm trong biển lửa khiến thân thể hắn cũng như bị thiêu đốt. Nghe thanh âm đau đớn của nàng, cổ họng hắn nóng rát, có khi hắn hy vọng nàng đừng tái sinh. Có khi…… Lại cảm thấy may mắn rằng cơ thể nàng bất tử.

(Giành xé quá >__< , sao ka lại cứ trung thành với ông già dở hơi dở hám đóa =’’=.)

Toàn thân hắn đều không thoải mái, đau đớn vô hình cào xé trong từng tế bào, nhưng đau đớn nhất chính là trong tim.

Trái tim hắn như mắc bệnh từ khi bắt đầu bắn mũi tên đầu tiên về phía Lí Tùy Tâm. Nó thường xuyên đau nhói, có khi không thở nổi, lại có khi giống trăm ngàn mũi kim châm vào, mỗi bữa không thể nuốt trôi, từng đêm trằn trọc thao thức.

Giờ phút này, nghe những lời Lí Tùy Tâm nói trái tim hắn lại càng đau đớn gấp bội, thật vất vả mới có thể trở về Chính Khí Các, thân thể dường như sắp gục ngã.

Một bàn tay kịp thời đưa ra, đỡ lấy hắn.

“Bình Thường, ngươi không sao chứ?”

Hắn ngẩng đầu, nhìn biểu tình quan tâm của Tòng Dung, lập tức đứng thẳng lưng, cố tỏ ra vẻ khỏe mạnh. “Ta vẫn khỏe.”

“Đừng ỷ mạnh, ngươi không khỏe chút nào, ngươi bị bệnh.” Tòng Dung một thân bạch sam, yên lặng nhìn hắn.

“Ta không bệnh, ta chỉ thì hơi mệt chút……” Hắn phản bác.

“Trái tim, rất đau?” Tòng Dung đột nhiên nói.

“Cái gì?” Hắn rùng mình.

“Trái tim của ngươi, đang đau đớn.” ánh mắt Tòng Dung ấm áp nói.

“Ngươi ở nói bậy bạ gì đó? Tim ta tự ta biết quản, tin tưởng là nó bây giờ tốt lắm.” Hắn ninh mi, khẩu khí cường ngạnh.

“Nếu nó tốt, vì sao ngươi khóc?”

Hắn hơi lặng đi, lập tức trách mắng: “Ngươi đừng náo loạn!”

“Trái tim của ngươi đang rơi lệ, chỉ là bản thân ngươi nhìn không thấy.” Tòng Dung thở dài,

“Ta không hiểu ngươi đang nói cái gì.” Hắn không vui  trừng mắt nhìn hắn ta.

“Đầu óc ngươi không rõ, nhưng trái tim ngươi hiểu được, bởi vì trí óc ngươi đã quên, nhưng  trái tim ngươi vẫn còn nhớ rõ……”

“Đêm khuya ngươi tới tìm ta chính là muốn nói những lời vớ vẩn đó sao?” Hắn có chút tức giận.

“Không, ta đến, là chữa bệnh cho ngươi.” Tòng Dung mỉm cười.

“Ta nói, ta không bệnh!” Hắn không hiểu tại sao đêm nay vị lão hữu này lại đáng ghét như vậy.

“Nếu vậy, có muốn nghe ta kể một câu chuyện xưa?” Tòng Dung đổi đề tài.

“Ta mệt mỏi, muốn nghỉ ngơi ……” Hắn không có tâm tình nghe chuyện xưa.

“Có một cô gái từ nhỏ trổ mã diễm lệ tuyệt luân, nàng sinh ra ở tiên gia, cá tính tranh cường háo thắng, tự phụ cao ngạo, thông minh, cũng rất háo thắng. Ngọc hoàng tình cờ nhìn thấy nàng, giật mình, không để ý kháng cự của nàng, dùng hết phương pháp bức nàng vào cung……” Tòng Dung vẫn tự mình kể.

“Ta không muốn nghe chuyện Lệ Phi.” Bình Thường hừ lạnh.

“Cô gái vào cung, ngạo khí khinh người, nàng kiêu căng, phát cáu, không để ngọc hoàng vào mắt, không cho ngọc hoàng chạm vào nàng, nhưng nàng càng như thế, ngọc hoàng liền càng thích nàng, sủng nàng, theo đuổi nàng, lấy lòng nàng……” Tòng Dung tìm ghế đá ngồi xuống, tiếp tục nói.

Bình Thường không hé răng, đây đúng là nguyên nhân hắn không có cảm tình với Lệ Phi.

“Mặc dù được sủng ái, cô gái ấy ở trong cung không hề vui vẻ. Nàng muốn được sống tự do tự tại, không ngờ lại bị nhốt ở trong cung, vì thế nàng dần dần trở nên  sa sút tinh thần, rầu rĩ không vui, cho đến ngày nàng gặp một nam tử trong cung……” Tòng Dung dừng một chút.

Bình Thường nghiêm mặt đông lạnh, Lệ Phi quả nhiên đối ngọc hoàng bất trung, cho nên mới phản bội ngọc hoàng, những điều sau này đều là nàng gieo gió gặt bão.

“Nam tử kia thường xuyên tiến cung, vẻ mặt nghiêm khắc, lời ăn tiếng nói thận trọng , thái độ công chính cương trực cùng cá tính nhẫn nại, khiến cho nàng vô cùng ái mộ. Sau, nàng mới biết được, thì ra nam tử kia chính là thần quan chưởng quản pháp luật và kỷ luật Thừa Thiên cung……”

Bình Thường nghe hắn ám chỉ mình, biến sắc.

Tòng Dung, ngươi nói bậy bạ gì đó……” Hắn kinh sợ quát to.

“Nàng vốn thầm mến nam tử kia, nhưng hiềm nỗi thân phận của mình, chỉ có thể tương tư thành bệnh.”

“Câm mồm!” Hắn giận dữ quát. Lệ Phi trước kia ái mộ hắn? Điều Này rất khoa trương !

“Nàng bị bệnh, bệnh không nhẹ, ngự y lo lắng, ngọc hoàng cũng lo lắng, lúc này nam tử này vào cung bẩm tấu, ngọc hoàng triệu hắn đến Lệ Phi điện, bẩm trình phê tấu chương tại chỗ, cô gái rốt cục nhìn thấy người mình nhớ thương, bệnh lập tức tốt  hơn phân nửa……”

“Tòng Dung!” Bình Thường càng nghe càng kinh hãi.

“Cô gái ấy đã từng lén lút đến đây, nàng thường xuyên tránh ở góc khuất nhìn nam tử kia, càng lúc càng chìm đắm, không thể thoát ra…”

“Đừng nữa nói!” Bình Thường rống lên, nắm lấy vai Tòng Dung.

“Đã đến trọng điểm, ngươi hãy nghe hết đã!” Tòng Dung cười, lại nói tiếp:“Cô gái đem tình cảm của mình chôn chặt ở trong lòng, nàng nghĩ sẽ không ai biết, nhưng trong cung tai vách mạch rừng, tâm sự của nàng, vẫn bị người nào đó phát giác, vì thế, ngày đó đệ đệ ngọc hoàng ‘Lệ vương’ làm phản, có người lén đưa tờ giấy, lấy tên nam tử kia, ước hẹn gặp mặt nàng ở cửa đông Thừa Thiên cung……”

“Không!” Bình Thường cả người chấn động, kinh hãi mở to hai mắt

“Cô gái ấy trúng kế, hưng phấn đến chỗ ước hẹn, lại bị bắt gặp tại trận, tội danh là tư thông cùng ‘Lệ vương’, đồng mưu làm phản. Ngọc hoàng giận dữ, truy bắt chủ mưu ‘Lệ vương’,‘ tổng quản Cấm vệ quân’,‘ cung thị Thừa Thiên’, hạ ngục cùng với cô gái đáng thương kia, phán rủa hình ác liệt, vì thế bọn họ biến thành tứ thú, bị tước đoạt trí nhớ, vô lão bất tử, bất sinh bất diệt, không rơi luân hồi, trọn đời bị biếm hạ làm ‘Phi nhân.” Tòng Dung nói tới đây, ngừng lại.

Bình Thường ngạc nhiên đứng sừng sững, tứ thú đắc tội là do hắn điều tra xác nhận, ngọc hoàng phán định, Tòng Dung thi pháp, hắn nghĩ hắn so với bất cứ ai là người hiểu rõ nhất tội nghiệt bọn họ, nhưng sự việc liên quan Lệ Phi, hắn đúng là lần đầu tiên nghe nói.

Càng làm hắn khiếp sợ chính là Lệ Phi hóa ra hàm oan trúng kế, mà gián tiếp hại nàng, lại là hắn……

“Lệ Phi Vô tội ngay cả cơ hội biện giải cũng không có. Biến thành phượng hoàng Lí Tùy Tâm, nàng quên đi hết thảy, quên cả ngươi, nhưng  khát vọng tình yêu trong thâm tâm nàng vẫn chưa hề biến mất. Vì thế, mấy ngàn năm qua, nàng luôn luôn ngóng tìm tình yêu của nàng, tìm kiếm bóng dáng ngươi……” Tòng Dung nhẹ giọng nói.

Bình Thường sững người sợ hãi, tràn ngập chua xót trong lòng, Lệ Phi tính cách của Lệ phi cùng tội danh tạo phản làm cho hắn đối với Lệ Phi có thành kiến nghiêm trọng, mặc dù nàng hóa thành phượng hoàng, hắn cũng xem nàng như yêu nghiệt hại quốc, hóa ra tất cả hoàn toàn ngoài dự đoán từ đầu tới đuôi, đều là hiểu lầm nghiêm trọng?

“Ngươi biết nàng oan uổng, vì sao không nói?” Hắn vẫn khó có thể tin được, hơn nữa không thể lý giải sự giấu diếm của Tòng Dung.

“Ta sau khi biến nàng thành phượng hoàng, phát hiện nghi vấn trong trí nhớ nàng, mới tra ra chân tướng, mà chân tướng lại liên lụy đến toàn bộ Thừa Thiên cung. Sự tình vô cùng nghiêm trọng, ta không tiện vạch trần, hơn nữa, khi đó, cũng đã quá muộn.” Tòng Dung bùi ngùi nói.

“Rốt cuộc là ai giả mạo tên ta……” Hắn nhíu mày.

“Sự tình đã phát sinh, truy cứu vô ích, trước mắt quan trọng nhất là chuyện phượng hoàng.” Tòng Dung nhẹ nhàng gạt đề tài này đi.

“Ngươi tại sao lại lo lắng cho phượng hoàng nàng ta như vậy? Ta chợt nhận ra…… Trong tứ thú ngươi vẫn đặc biệt từ bi với phượng hoàng, cũng đặc biệt quan tâm……” Tâm tư Bình Thường phập phồng dao động, nhớ lại ở Vân Tiên Động Thiên, Tòng Dung luôn khoan dung vài phần với phượng hoàng kia.

“Lí Tùy Tâm là người bị hại, số mệnh của nàng, bắt đầu do ngươi, cũng nên kết thúc từ ngươi, Bình Thường.” Tòng Dung đứng dậy, nhìn hắn.

“Ta?” Hắn ngẩn ra.

“Lần này tấu thỉnh ngọc hoàng, lệnh cho ngươi đi thu phục nàng, nguyên nhân là vì tình duyên các ngươi chưa dứt. Ở Nhân Giới, nàng cả lần đều yêu thương ngươi, rốt cục làm xúc động trái tim ngươi. Tình yêu của hai ngươi đều đã sớm định……” Lời của Tòng Dung tựa như thiên cơ định sẵn.

“Ta yêu thương nàng ta khi nào?” Hắn cả giận nói.

“Hiện tại!”

“Hiện tại?”

“Hiện tại, lòng ngươi chất chứa bao nhiêu đau đớn chứng tỏ ngươi yêu nàng bấy nhiêu.” Tòng Dung hy vọng có thể đánh thức hắn.

Hắn ngây ngẩn cả người.

Đau đớn nơi Đáy lòng khiến hắn ngay cả thở dốc cũng không thể, là yêu sao?

Không! Không có khả năng! Hắn làm sao có thể yêu nàng? Nàng là Lệ Phi của ngọc hoàng !

Lý trí Hắn liều mạng phủ nhận.

“Hai tháng ở Nhân Giới, các ngươi điên cuồng yêu nhau, ngày tháng kia không thể biến mất, nó chỉ là bị che mờ, bị sự ngoan cố của ngươi che mờ.” Tòng Dung thở dài .

“Đó nhất định là do máu phượng hoàng quấy phá.” Hắn cãi chày cãi cối.

“Được rồi! Ngươi muốn lý giải làm sao ta cũng không phản đối, tuy nhiên, thời điểm hành hình ngày mai, ngươi tốt nhất nên suy nghĩ kĩ……” Tòng Dung cố ý tạm dừng lại.

“Nghĩ cái gì?” Hắn trừng mắt nhìn Tòng Dung.

“Phượng hoàng cũng không phải lần nào cũng có thể tái sinh, nguyền rủa của tứ thú sẽ giải trừ khi bọn họ hồi phục trí nhớ. Đến lúc đó, bọn họ không còn trường sinh bất tử, chỉ cần một tên, lập tức bị mất mạng.” Tòng Dung cảnh cáo.

Hắn ngây dại, nếu, vạn nhất, khoảnh khắc hắn bắn tên Lí Tùy Tâm đột nhiên thanh tỉnh, trở lại hình người như cũ……

Vừa nghĩ tới cảnh ấy, trái tim hắn chợt đau đớn kiệt liệt, gương mặt bình tĩnh ở trong phút chốc băng giải.

“Tuy nhiên, có lẽ như vậy đối với ngươi cùng Phượng Nhi mà nói, lại chính là giải thoát. Muốn làm thế nào liền tự mình suy nghĩ đi Bình Thường.” Tòng Dung dứt lời, phe phẩy quạt lông, rất nhanh rời đi.

Đôi chân của Bình Thường run run vô lực, ngã ngồi nơi sàn đá đại điện rộng lớn, cúi đầu nhìn bàn tay phải chính mình , mù mịt thất thần.

Hai tay này, còn phải bắn ra chín trăm năm mươi mốt mũi tên nhọn. Mỗi tên đều bắn thủng trái tim Lí Tùy Tâm, liệu hắn có thể chống được bao lâu?

Lí Tùy Tâm…… Có năng lực chống được bao lâu?

Chẳng lẽ chỉ cái chết, mới có thể giải thoát sao?

Hắn giật mình trọng, trong đầu không tự chủ hiện lên ánh mắt diễm lệ đầy tuyệt vọng của Lí Tùy Tâm……

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: