Dã Phượng_Chap 10.2

25 Th11

Dã Phượng

Chap 10.2

 ♥ Edit: Sechan+ TĐHS

536589_359438360785500_236554071_n

Ngọc hoàng đến nhanh hơn so với Bình Thường dự đoán, hắn cùng Lí Tùy Tâm vừa nghỉ ngơi trong chốc lát, cỗ khí mạnh mẽ kia liền thổi tan vạn vật trong trời đất mà đến.

Lí Tùy Tâm cơ hồ đồng thời bừng tỉnh, sắc mặt nàng tái nhợt ngồi dậy, nhìn ra ngoài cửa sổ tầng mười sáu.

“Hắn ta đang đến đây……” Nàng căng thẳng nói.

“Ừ.” Bình Thường ôm lấy nàng, trấn định hôn nàng.

“Phải làm sao bây giờ?” Nàng hỏi.

“Dù sao trốn cũng không thoát, không bằng trực diện giáp chiến.” Bình Thường biết rõ, cho dù trốn tới chân trời góc biển, ngọc hoàng cũng sẽ không buông tha bọn họ.

“Nhưng căn bản không hề có phần thắng.” Nàng thở dài. Không phải phượng hoàng, nàng giờ phút này chỉ là một thiếu nữ tay trói gà không chặt, hoàn toàn không giúp được gì.

“Cùng lắm cùng chết, nàng sợ sao?” Hắn cầm tay nàng.

“Không sợ, phải chết, liền cùng chết.” Nàng tiến sát vào trong lòng hắn.

Bình Thường bao bọc lấy nàng, mi tâm hiện lên một tia lo lắng, với hiểu biết của hắn đối ngọc hoàng, có lẽ ngay cả ước muốn cùng chết bên nhau ngọc hoàng cũng sẽ không cho phép.

Bên ngoài tòa chung cư, ngọc hoàng dẫn một đoàn thiên binh thần tướng, cưỡi mây tới gần.

“Bình Thường, Lệ Phi, các ngươi ra đây cho quả nhân!”

Bình Thường cùng Lí Tùy Tâm dắt tay cùng nhau đi ra ban công, không hề sợ hãi nhìn ngọc hoàng.

Ngọc hoàng thấy vẻ mặt bọn họ vô cùng thân thiết, nhất thời ghen ghét dữ dội, cắn răng gầm lên: “Các ngươi là đôi cẩu nam nữ, nghĩ chạy trốn tới Nhân Giới  là có thể bình an vô sự sao?”

“Chúng ta cũng không muốn chạy trốn, chúng ta chính là……‘Về nhà’.” Bình Thường bình tĩnh đáp.

Ngọc hoàng trừng mắt nhìn hắn, oán hận nói: “Xem ra, ngươi đã nhớ chuyện hai tháng kia……”

“Đúng vậy.”

“Quả nhân nói cho các ngươi biết, quãng thời gian kia chỉ là một giấc mộng, ngươi không nên, cũng không xứng mơ mộng.” trong mắt Ngọc hoàng tràn ngập sát khí.

“Đó là suy nghĩ của ngươi, đối với ta mà nói, hai tháng ấy mới chính là chân thực nhất .” mặt Bình Thường không đổi sắc.

“Ngươi…… Ngươi đã thay đổi, Bình Thường, vì một nữ nhân, ngươi dám phản nghịch quả nhân?” Ngọc hoàng phẫn nộ không thôi.

“Ta không thay đổi, ta vẫn trung thành, chẳng qua, đối tượng trung thành của ta đã thay đổi” Hắn nói xong nhìn Lí Tùy Tâm bên cạnh.

Lí Tùy Tâm mỉm cười nhìn hắn, lúc này vẻ hiền dịu xinh đẹp rạng rỡ của nàng khiến người khác nín thở.

Ngọc hoàng quả thực ghen tị phát cuồng, phi tử hắn yêu nhất lại đứng ở bên thần tử hắn, cười hạnh phúc ngọt ngào, trong khi nàng cho tới bây giờ chưa từng cười với hắn ta như vậy.

“Các ngươi thật lớn mật…… Quả nhân tuyệt đối không tha các ngươi…… Ngươi cùng Lệ Phi, quả nhân nhất định sẽ làm các ngươi sống còn thống khổ hơn chết!” Ngọc hoàng ngoan độc hô to, vung tay lên, binh tướng bên cạnh liền ùa lên.

Bình Thường đẩy Lí Tùy Tâm vào phòng trong, “Nàng ở trong này chờ ta……”

“Được.” Lí Tùy Tâm gật gật đầu.

“Nếu……” Hắn muốn nói lại thôi.

“Nếu chàng chết, ta tuyệt đối không sống một mình.” Nàng vẻ mặt không ngại hiểm nguy.

Hắn cảm động không nói nên lời, thâm tình liếc nhìn nàng một cái, lập tức xoay người lao ra ban công, duỗi tay, trường cung lập tức hiện lên, hắn nhanh chóng cài tên, tên bắn ra như tia chớp, khiến địch nhân đổ xuống rào rào tầng tầng lớp lớp.

Lí Tùy Tâm lẳng lặng nhìn thân thủ mạnh mẽ của hắn, ngực hơi hơi nóng lên.

Bình Thường chủ động bay ra giữa không trung, đại triển thân thủ, sử dụng hết tất cả võ nghệ của mình, một mình địch trăm người, lại vẫn bình tĩnh chắc chắn, không chút hốt hoảng nào.

Ngọc hoàng không thể không sợ hãi than, dĩ vãng đây là thần tử hắn ta coi trọng nhất, Bình Thường quả thật là nhân tài kiệt xuất, nhưng, cũng bởi vì hiểu biết hắn bất phàm, nên một khi đã trở thành đối thủ, càng không thể lưu hắn lại.

“Thủ Kiếm!” Hắn ta xoay mình hét lớn một tiếng.

Một đại tướng thân trang phục khôi giáp, trên mặt đội bán tráo mặt nạ phút chốc xuất hiện ở hắn phía sau. “Có Thần.”

“Bình Thường giao cho ngươi .” Ngọc hoàng dứt lời, tiếp theo liền tiêu dật vô tung.

“Vâng.” Đứng đầu tứ đại thần quan  “Võ khúc” Thủ Kiếm lĩnh mệnh, nhún chân một chút, như quỷ mỵ tiến tới gần Bình Thường.

Bình Thường vừa thấy Thủ Kiếm, sắc mặt không khỏi trầm xuống .

Thủ Kiếm là võ tướng, công phu vào hàng đầu trong tứ thần, trong tay một thanh tinh thạch thần kiếm rèn được từ trong Thiên Hỏa. Kiếm này kiến huyết phong hầu (rút khỏi vỏ là phải thấy máu), kiếm khí bức người, kiếm hợp nhất cùng Thủ Kiếm, mọi tấn công đều bị khắc chế, bách chiến bách thắng.

Bởi vậy, Tên “Võ khúc đại nhân”, cũng không sai, tuy rằng……

Nàng là nữ nhân.

“Không nghĩ tới, có ngày chúng ta trở thành địch nhân.” Bình Thường nhìn chằm chằm Thủ Kiếm.

“Ta cũng không nghĩ tới, trung thành và tận tâm, chưởng quản thiết kỉ như ngươi lại sẽ vì một nữ nhân phản bội ngọc hoàng, tình yêu, thực sự quan trọng như vậy sao?” Trong mắt Thủ Kiếm lóe tia trào phúng xuyên qua lớp mặt nạ.

“Nói, ngươi cũng sẽ không hiểu, chỉ có tự mình gặp gỡ, mới có thể minh bạch.” Bình Thường nghiêm mặt nói.

“Ta đây chỉ sợ vĩnh viễn cũng không sẽ minh bạch, bởi vì, tình yêu là thứ vụn vặt ta không bao giờ rảnh để ý.” Thủ Kiếm cười lạnh, không muốn tranh cãi vô nghĩa, trường kiếm rời bao, tung người nhảy đến trước mặt hắn chém xuống.

Bình Thường dùng cung đối kháng, cẩn thận ứng chiến, thực lực hắn cũng không kém, nhưng đối thủ kiếm pháp hiếm có. Kết quả, một kẻ không cố kị tình cảm xưa, một người  không còn đường lui mà buông tay nhất bác, trong khoảng thời gian ngắn cân sức ngang tài.

Lí Tùy Tâm nhìn đến xuất thần, không chú ý bóng đen phía sau, một cái bàn tay to đột ngột ghìm chặt gáy ngọc nàng.

“A!” Nàng kinh hô một tiếng.

Bình Thường rùng mình, quay đầu nhìn nàng, vừa phân tâm, mũi kiếm Thủ Kiếm nhân cơ hội xẹt qua cánh tay phải hắn, đánh rơi trường cung trong tay hắn, do không kịp né tránh, ngực liền nhận một kiếm.

“Bình Thường –” Lí Tùy Tâm thất thanh kêu.

“Hừ, ngươi cho là hai người các ngươi thoát được ra lòng bàn tay quả nhân sao?” Ngọc hoàng kéo nàng lại gần, cúi đầu cười giận bên tai nàng.

“Đừng đụng vào ta!” Nàng chán ghét liều mạng giãy dụa .

“Buông nàng ra!” Bình Thường không để ý vết thương máu tuôn như suối, vội vã lao tới.

“Đối thủ của ngươi là ta, Bình Thường.” Thủ Kiếm đảo người nhảy tới, ngăn chận hắn, trường kiếm chỉa thẳng vào cổ hắn.

“Đừng đả thương hắn!” Lí Tùy Tâm lớn tiếng cầu xin.

Thủ Kiếm xoay kiếm dừng lại, nàng quay đầu liếc Lí Tùy Tâm, rồi dời ánh mắt về phía vương hoàng, chờ chỉ thị hắn ta.

“Đừng giết hắn, Thủ Kiếm, đem hắn trói lại!” Ngọc hoàng ra lệnh.

Thủ Kiếm thu kiếm, vung tay lên, thuộc hạ của nàng lập tức tiến lại gần Bình Thường, lấy dây thừng buộc chặt chân tay, trình hình chữ đại bị đinh ở giữa không trung.

Lí Tùy Tâm khẽ thở phào, ngọc hoàng lập tức lạnh nhạt mỉa mai: “Như thế nào, ngươi không nỡ nhìn hắn bị thương? Ngươi đã quên khi hắn dùng tên bắn ngươi, chưa từng thay hắn nghĩ tới cảm giác hắn khi đó. Bây giờ, đổi lại ngươi hãy thể nghiệm tư vị này đi……”

“Ngươi muốn như thế nào?” Nàng hỏi ngọc hoàng, ánh mắt lại nhìn chằm chằm cả người Bình Thường toàn máu, tâm vừa sợ lại vừa đau.

“Yên tâm, quả nhân sẽ không lập tức sẽ giết hắn, quả nhân chính là phải trước mặt ngươi, lăng trì hắn……” Ngọc hoàng âm ngoan nở nụ cười.

Ngực Lí Tùy Tâm nhói đau, đột nhiên có dự cảm không tốt.

“Ngươi sẽ biết, sự hồ đồ của ngươi sẽ hại thảm nam nhân ngươi âu yếm……” Ngọc hoàng nói xong mở lòng bàn tay ra, một ngọn lửa màu xanh lập tức bùng lên, hắn ta ác liệt cười, nâng tay lên cao hỏi. “Biết đây là cái gì không?”

Lí Tùy Tâm trừng mắt nhìn yêu quỷ chi hỏa kia không thể đoán được đó là cái gì, nàng chỉ biết là, đó cũng không phải phượng hoàng chi hỏa.

“Cái này gọi là Thiên Sơn minh hỏa, nhiệt độ nó hơn gấp trăm lần phượng hoàng chi hỏa, thêu cháy bất cứ thứ gì, bao gồm phàm nhân thần phật, vạn vật chi linh thể hồn phách…… Chỉ cần một đốm lửa, có thể đem hết thảy đốt thành hư vô.” Ngọc hoàng cười rầu rĩ, lại nói tiếp: “Nhưng chỗ đáng sợ nhất của nó, là trước khi hồn phách tan biến, sẽ bị nó thiêu đốt trong ba ngày ba đêm……”

“Không……” Nàng nuốt xuống một hàn khí, toàn thân nhân sợ hãi run rẩy.

“Quả nhân muốn cho Bình Thường nếm thử, trước khi hồn phách hôi phi yên diệt còn phải chịu tra tấn ba ngày ba đêm đau khổ cùng cực.” Hắn ngoan độc nói xong, sau đó, cầm ngọn lửa xanh trong tay đầu ném về phía Bình Thường,

“Đừng –” Nàng lớn tiếng hét lên, vội vã ngăn cản, nhưng đã muộn.

Ngọn lửa xanh kia như linh xà bàn bò lên người Bình Thường, nháy mắt vây quanh thân thể hắn. ngọn lửa như miệng yêu ma mở lớn, không ngừng công kích hắn, xé rách hắn.

“Ư –” Bình Thường bị vây bên trong, Thiên Sơn minh hỏa thiêu cháy tàn phá quần áo, sợi tóc cháy đen, nháy mắt làn da sưng đỏ bong ra, nhưng hắn vẫn là cắn chặt răng, không kêu lên đau đớn, không muốn làm cho Lí Tùy Tâm khổ sở.

Lí Tùy Tâm trừng lớn hai mắt, nhớ tới lời thề lúc trước Bình Thường nói với nàng —

Nếu ta vi phạm lời thề, ta liền chịu liệt hỏa chi hình, hóa thành tro tàn!

Lời thề kia…… Thành thực! Quả nhiên thành thực!

Nước mắt nàng tuôn trào, trái tim co rút cực hạn, loại đau đớn này, so với chịu đựng bốn mươi chín tên còn càng sâu sắc hơn ngàn lần.

“Ha…… Mở to hai mắt ra nhìn đi, Lệ Phi, đây là kết cục cho sự phản bội quả nhân! Chờ hắn thành cát bụi, hóa hư ảo, quả nhân sẽ nhốt ngươi tại đỉnh Nam Hải, đến lúc đó, một sinh, một diệt, ngươi liền vĩnh viễn không thể cùng hắn cùng một chỗ ……” Ngọc hoàng giữ chặt tay nàng cuồng tiếu.

Vĩnh viễn không thể cùng một chỗ sao?

Ai nói ? Nàng kinh ngạc nhìn chằm chằm ánh lửa xanh, đột nhiên mỉm cười, dùng sức thoát khỏi bàn tay ngọc hoàng, phi thân vào ngọn lửa đang bốc cháy.“Không! Lệ Phi, trở về –”

Ngọc hoàng sợ hãi rống lên, bàn tay to chụp tới, muốn giữ lấy nàng, lại chỉ kịp kéo một mảnh quần áo nàng, cả người nàng đã nhào vào bên trong minh hỏa, ôm chặt lấy Bình Thường.

Minh hỏa nháy mắt càng dữ dội hơn, điên cuồng thêu rụi mọi thứ. Ánh lửa lóa mắt cùng nhiệt độ cực nóng kia ngăn trở tất cả những kẻ nào tới gần. Bất luận là ai cũng chỉ có thể trơ mắt nhìn ngọn lửa nuốt lấy nàng cùng Bình Thường, ngay cả hồn phách đều hóa thành tro tàn……

Ngọc hoàng ngây dại nhìn ngọn lửa, bất cứ lời cũng không thốt nên được.

Nữ tử hắn ta ưu ái yêu thương nhất, thế nhưng cũng không thể lưu lại được……

Advertisements

9 phản hồi to “Dã Phượng_Chap 10.2”

  1. Ngọc Lam ≧◡≦ Vua cười gian (▰˘◡˘▰) Tháng Mười Hai 2, 2012 lúc 11:09 #

    *tung bom* Hoàn rồi a ~
    Chúc mừng tỷ Sechan nhá 😉

    • sechan Tháng Mười Hai 2, 2012 lúc 12:08 #

      chiện =D Ta đã ra tay là thóc thàng gạo 😉

      • Ngọc Lam ≧◡≦ Vua cười gian (▰˘◡˘▰) Tháng Mười Hai 2, 2012 lúc 12:56 #

        Tinh thần cao quá =))))
        Ko biết truyện kia thì sao đây 😉

        • sechan Tháng Mười Hai 2, 2012 lúc 12:58 #

          Thiên thời địa lợi nhân hòa sẽ cho kết quả tốt =D

          • Ngọc Lam ≧◡≦ Vua cười gian (▰˘◡˘▰) Tháng Mười Hai 2, 2012 lúc 12:59 #

            Đến khi nào thì thời địa mới nhân hòa đây??
            *ngửa mặt lên trời*

          • sechan Tháng Mười Hai 2, 2012 lúc 13:01 #

            **Trời đen như mực**_Trích Tắt đèn =D

  2. darkeye1712 Tháng Mười Hai 2, 2012 lúc 13:34 #

    còn một đoạn nữa cơ mà??? sao sechan không edit?

    • sechan Tháng Mười Hai 2, 2012 lúc 14:02 #

      bạn đã nhấn vào chữ hoàn chưa? đoạn cuối đó mình để trong đóa đóa

  3. Dế Mèn Tháng Một 15, 2013 lúc 11:30 #

    Ôi đến đây là kết rồi àh? Buồn cho 2 ng này quá. Thanks

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: