Dã Phượng_Chap 8.1

24 Th11

 

Dã Phượng

Chap 8.1

 ♥ Edit: Sechan

♥ Beta: TĐHS

Bình Thường mua nước tương xong, không biết vì sao đầu đau từng cơn, hắn nhíu mi, bước nhanh xuyên qua đường lớn, vội vàng về nhà, được nửa đường thì có người gọi lại.

“Này, Bình Thường, vội vã đi đâu ?”

Hắn nhìn lại, ngây ngẩn cả người.

Hạ Vũ Hoa? Người này đột nhiên lúc này xuất hiện nơi đây, thực có chút gì đó bất thường.

“Nhìn dáng vẻ ngươi, quả đúng là người hầu của Lý Tùy Tâm!” vẻ mặt Hạ Vũ Hoa mỉa mai, đánh giá chai nước tương trong tay hắn.

“Nếu anh tìm Tùy Tâm……” Hắn khẽ chau mày, đối với giọng điệu khiêu khích của hắn ta tương đối không vui.

“Không, ta là tới tìm ngươi, Bình Thường.” Hạ Vũ Hoa gọi  trực tiếp tên của hắn, tựa như đã quen biết hắn rất lâu .

“Tìm tôi? Có chuyện gì?” Thái độ thù địch của hắn ta khiến Bình Thường âm thầm đề cao cảnh giác.

“Ta đến đánh thức ngươi.”

“Đánh thức tôi?” Bình Thường nhướm mày.

“Đúng, bởi vì ngươi hiện tại đang chìm đắm trong mộng , làm ‘Hữu Bật đại nhân’ không nên mơ mộng.” Hạ Vũ Hoa chậm rãi tới gần, lạnh lùng đáp.

“Mộng? Hữu Bật đại nhân? Anh rốt cuộc đang nói cái gì?” Bình Thường khó hiểu nhìn hắn ta.

“Chậc chậc chậc, không ngờ năng lực của máu phượng hoàng mạnh như vậy, ngươi quả là cái gì cũng không nhớ rõ, cũng không nhận ra ta .” Hạ Vũ Hoa khoát một tay lên trên vai hắn.

“Mời anh nói rõ ràng, Hạ tiên sinh.” Hắn nghiêm mặt gạt tay hắn ta ra.

“Hạ tiên sinh? Hừ, thật sự là bất kính a! Không nghĩ tới ngươi lại dùng khẩu khí này xưng hô với ta?” Hạ Vũ Hoa cười phẫn nộ.

“Lời nói của anh mới chính là kỳ quái, thứ lỗi tôi không thể phụng bồi.” Bình Thường đã bắt đầu không kiên nhẫn, Lí Tùy Tâm đang chờ hắn trở về, hắn cũng không muốn miễn cưỡng tán dóc cùng người có thể được gọi là “Tình địch” này.

“Ngươi đứng lại đó cho ta! Ngươi là tên làm càn!” Hạ Vũ Hoa xoay mình nắm lấy áo hắn, kéo mạnh cánh tay hắn trở lại, lớn tiếng quát mắng.

“Anh đang làm gì vậy?” Hắn cũng bị chọc điên.

“Ngươi dám yêu Lí Tùy Tâm, dám đụng vào nàng ư? Các ngươi ngày ngày  ân ái khoái hoạt, nhưng lại không biết, các ngươi yêu nhau căn bản xúc phạm luật pháp, là phạm tội, là dơ bẩn!” Hạ Vũ Hoa cắn răng gầm nhẹ.

“Nhẫn nại của tôi luôn có giới hạn, buông tay!” Thấy hắn ta nắm tay mình, khiến lửa giận Bình Thường bùng lên.

“Ngươi nghe ta nói cho rõ ! Con phượng hoàng hoang dã kia không phải là thứ mà ngươi có thể chạm vào. Nàng bỏ chạy đã ngàn năm, ngươi phụng mệnh truy bắt nàng, lý ra phải đem nàng mang về, không ngờ ngươi ngược lại bị tẩy hồn, chẳng những mê luyến yêu thương nàng ta, còn vô cùng thân thiết ở bên nhau cùng nàng…… Ngươi phải bị tội gì?” trong mắt Hạ Vũ Hoa tỏa ra đố kị, gương mặt nhã nhặn vặn vẹo biến hình.

“Tôi thật không hiểu anh đang nói cái gì, buông tay!” Bình Thường không hề khách khí. Vặn tay thoát khỏi hắn ta, đẩy hắn ta ra.

“Ngươi hiện tại không hiểu, tuy nhiên chờ một chút ngươi sẽ hiểu, ta sẽ cho ngươi biết ……” Hạ Vũ Hoa nói xong đột nhiên vung tay lên, một đạo hào quang trong tay hắn ta bắn vào chính giữa ngực Bình Thường.

Bình Thường kinh hãi, căn bản không kịp né tránh, liền cảm thấy như có một luồng sét nổ tung lồng ngực, đau đến nội tạng cơ hồ lệch khỏi vị trí.

“Ô……” Hắn ôm lấy ngực, lui về sau ba bước.

Hạ Vũ Hoa vẫn chưa dừng tay, tiến tới ba bước, đấm một quyền thật mạnh, Bình Thường bị đánh, không thể nhịn được nữa, lập tức đỡ lấy quyền thứ hai, sau đó, ngay tức thì triển khai phản kích. Nhấc chân, đá ngang, động tác gọn gàng hoàn mỹ, không khác gì một người luyện võ. Hạ Vũ Hoa cùng Bình Thường so chiêu, kẻ tám lạng người nửa cân, thân thủ bất phàm.

“Hừ, không sai, ngươi tuy rằng đã quên thân phận chính mình, thân thể ngươi lại còn nhớ rõ cách dùng võ thuật tự bảo vệ mình……” Hạ Vũ Hoa cười lạnh.

“Hạ Vũ Hoa, tôi không biết tại sao anh lại ra tay với tôi, rốt cuộc muốn gì?” Bình Thường không hiểu sao bị hắn ta công kích, vừa tức lại vừa hoang mang.

“Ngươi còn dám hỏi ta muốn gì? Ngươi chểnh mảng cương vị của mình, vi phạm thiên luật, không tuân thủ lễ nghĩa cấp bậc……” Hạ Vũ Hoa trong phút chốc cuồng nộ vừa nói vừa vung tay lên, một đạo ánh sáng chói lòa lại quét về phía mặt hắn, hơn nữa mỗi một tội danh được thốt ra, chùm tia sáng lại càng mạnh gấp đôi.

Bình Thường kinh hãi muốn né tránh, nhưng hai chân lại bị gắn chặt trên mặt đất một cách thần bí, chỉ có thể mặc cho Hạ Vũ Hoa dùng chùm tia sáng kia điên cuồng càn quét, hắn càng lúc càng không chống đỡ được, bị đánh đến toàn thân chồng chất vết thương, ý trí chống đỡ không nổi ngã xuống đất.

Hạ Vũ Hoa khẽ lắc người, tiến tới gần nắm lấy đầu hắn, bắt hắn phải ngẩng đầu.

“Đau không? Đây chỉ là khiển trách nho nhỏ, chân chính thống khổ còn ở phía sau.” Hạ Vũ Hoa kề sát gần hắn, lạnh lùng nói.

“Anh…… Đừng quá quá đáng……” lửa giận của hắn tăng cao, pháp lực bị niêm phong trong cơ thể rục rịch khởi động.

“Ta quá đáng? Ngươi dám nói ta quá đáng? Ta đối đãi ngươi không tệ, ngươi lại hồi báo ta như vậy? Cho dù ngươi mất trí nhớ, nhưng ta tuyệt đối không tha thứ ngươi, lại càng không thể bỏ qua cho con dã phượng đã phản bội ta hết lần này đến lần khác…..” Gương mặt Hạ Vũ Hoa càng lúc càng dữ tợn.

Bình Thường cố gắng tổng hợp những câu nói rời rạc ấy để hiểu được ý đồ của hắn ta, tuy nhiên, khi hắn hiểu ý hắn ta nhắc tới “Dã phượng” chính là Lý Tùy Tâm, trong lòng không khỏi sợ hãi.

“Anh…… Anh muốn làm gì Tùy Tâm ?”

“Yên tâm, ta sẽ không trực tiếp đối phó với nàng ta, điều kia không có ý nghĩa gì, nếu nàng yêu ngươi, ta sẽ lợi dụng ngươi trừng trị nàng ta, ta muốn nàng sống không bằng chết, ta muốn nàng đau đến đứt gan đứt ruột, ta muốn nàng thống khổ dày vò……” Hạ Vũ Hoa âm hiểm cười lạnh.

“Anh là tên điên! Không chiếm được tình yêu cô ấy, liền muốn trả thù cô ấy sao?” Bình Thường trừng mắt nhìn hắn, vừa sợ vừa tức.

“Ngươi dám mắng ta? Ngươi thật to gan!” Trên mặt  Hạ Vũ Hoa nổi bão tố, vung quyền đấm vào mặt hắn.

Hắn nhấc tay mình, đỡ lấy quyền ấy, đôi mắt vì tức giận mà sáng rực lên.

“Tôi sẽ không để anh chạm vào cô ấy dù chỉ một cọng lông.” Hắn kinh lãnh nói.

“Phải không? Ngươi cho là ngươi còn bảo hộ được nàng ta sao? Thật sự là rất buồn cười …… Ha ha……” Hạ Vũ Hoa lớn tiếng cười quái dị.

“Tôi đương nhiên có thể bảo hộ cô ấy, hơn nữa, tôi cũng sẽ không cho phép bất luận kẻ nào chia rẽ tôi cùng cô ấy.” Hắn nói  như chém đinh chặt sắt.

“Thật thú vị…… Ngươi cho là ai sẽ chia rẽ các ngươi?” Hạ Vũ Hoa kéo hắn lại gần, nham hiểm liếc nhìn hắn, cười đến độ khiến da đầu người ta run lên, nói tiếp: “Chia rẽ các ngươi không phải là ta, cũng không phải bất luận kẻ nào, mà là chính ngươi!”

“Cái gì?” Hắn nhếch mày.

“Ngươi, sẽ tự tay hủy đi thứ tình yêu buồn cười kia của các ngươi, sau đó, ngoan ngoãn đem nàng mang về đến trước mặt ta, tùy ý ta xử lý.” Hạ Vũ Hoa thông báo.

“Không có khả năng!” Hắn tức giận bác bỏ.

“Không có khả năng sao? Hừ, ngươi đã quên hết thảy mọi chuyện trước đây mà yêu Lí Tùy Tâm, kế tiếp, ngươi cũng sẽ quên hết thảy mà lại lần nữa đối địch với nàng ta, chuyện tiếp theo sẽ khiến tình yêu của người tan biến không còn một mảnh, ta sẽ chống mắt lên nhìn, cái gọi là tình yêu của các ngươi, có bao nhiêu chắc chắn, có khả năng chống đỡ được bao lâu……” Hạ Vũ Hoa mỉa mai nói.

“Tôi không muốn nghe anh nhiều lời, tránh ra.” Bình Thường lấy một tay đẩy hắn ta ra, quyết định không để ý tới hắn ta, xoay người đi trở về đường lớn.

“Ngươi còn muốn chạy? Cũng không dễ dàng như vậy.” Hạ Vũ Hoa lạnh lùng quát, khẽ lắc mình một cái đã đến trước mặt hắn, ngăn chặn đường đi của hắn.

“Ngươi……” Hắn giận đến nhăn mày, không thể nhịn được nữa, năng lượng hội tụ trong lòng bàn tay, nhất thời, trường cung ẩn ẩn hiện hiện.

“Sao? Ngươi dám dùng trường cung đối phó ta?” Hạ Vũ Hoa cả giận nói.

Bình Thường ngẩn ngơ, bị cung ảnh xuất hiện trong tay mình làm hoảng sợ.

Này…… Là cái gì? Vì sao trong tay hắn vô cớ hiện ra trường cung? Càng làm hắn khó hiểu hơn, nắm lấy trường cung này lại quen thuộc thuận tay như thế…..

“Hử? Pháp lực của ngươi đang khôi phục…… Chẳng lẽ…… Ngươi lại đã uống máu phượng hoàng một lần nữa?” Lông mày Hạ Vũ Hoa nhăn lại thành một đường thẳng, khóe miệng cong lên.

“Máu phượng hoàng? Ngươi rốt cuộc……” Bình Thường mê man muốn hỏi rõ ràng, tuy nhiên, hắn vừa cử động thì toàn thân cứng đờ, trường cung lại lần nữa ẩn lui, toàn bộ đầu hắn nhất thời đau đớn kịch liệt.“A –”

Hạ Vũ Hoa nhìn hắn, xoay mình cười ra tiếng. “Hắc…… A…… Thì ra là thế, căn bản không cần ta ra tay, ngươi cũng đã tự động thức tỉnh rồi……”

“Ư…..” Bình Thường ôm lấy đầu, chỉ cảm thấy trong đầu như có cái chùy nặng nề đập vào, đau đến mức khiến hắn quỳ rạp xuống đất, nói không ra lời.

Đúng lúc này, thân ảnh Lí Tùy Tâm xuất hiện ở cách đó không xa, vẻ mặt nàng đau thương đầy hoảng sợ, vừa nhìn thấy Bình Thường, lập tức chạy vội tới.

“Bình Thường!” Lí Tùy Tâm vội vàng đến bên Bình Thường, thấy hắn thống khổ đau đớn không chịu nổi, nóng vội đỡ lấy vai hắn.

“Tùy Tâm…… Tùy Tâm……” Bình Thường khàn khàn gọi tên nàng.

“Anh làm sao vậy? Bình Thường? Bình Thường!” Nàng lớn tiếng la lên.

“Hắn đại khái rất thống khổ……” Vẻ mặt Hạ Vũ Hoa vui sướng khi người gặp họa nói.

Lí Tùy Tâm ngẩng đầu, mới phát hiện ra Hạ Vũ Hoa, ngạc nhiên nói: “Hạ Vũ Hoa?Anh……đang làm gì ở đây?”

“Ta là đến xem các ngươi sẽ có kết cục như thế nào.” Hạ Vũ Hoa châm chọc nhìn nàng chằm chằm, trong lòng lúc này nàng chỉ có Bình Thường, đối với hắn ta làm như không thấy khiến hắn ta buồn bực.

“Anh…… Có ý tứ gì?” Nàng trong lòng run sợ.

“Đừng tưởng rằng tẩy sạch hồn hắn, hắn liền vĩnh viễn sẽ không thanh tỉnh, cho dù tính toán của ngươi tinh vi, cũng không thoát khỏi số mệnh của ngươi được.” Hạ Vũ Hoa lạnh lùng nở nụ cười.

“Anh……” Nàng khiếp sợ trừng lớn hai mắt. Hạ Vũ Hoa làm sao có thể biết việc này?

“Thân là súc sinh, dám mê hoặc ‘Hữu Bật đại nhân’, còn vọng tưởng ép bức hắn làm người hầu…… Giấc mộng này của ngươi không khỏi rất khoa trương đi?” Hạ Vũ Hoa khắc nghiệt trách mắng

Cả người nàng chấn động, sắc mặt chợt trắng bệch.

Người này …… Là bạn tốt nàng quen biết ba năm nay sao? Nam nhân yêu nàng, quan tâm nàng, không cầu hồi báo ở bên cạnh nàng sao? Vì sao lúc này nhìn mặt hắn ta lại cảm thấy xa lạ như thế?

“Làm sao vậy? Biểu tình ngươi như vậy là ý gì? Ngươi có vẻ rất sợ hãi……” Hạ Vũ Hoa đi đến gần nàng.

“Ngươi là ai? Ngươi rốt cuộc là ai?” Lí Tùy Tâm la to, trong ngực nổi lên một loại cảm giác chán ghét sợ hãi nói không nên lời.

Nàng cùng người kia…… Làm bằng hữu ba năm, dốc hết cõi lòng ra tâm sự, hết thảy mọi việc đều nói với hắn ta, không nghĩ tới hắn ta lại…… Có dụng tâm khác……

“Ta là ai? Rất tò mò sao ? Đáp án này, ta hy vọng Bình Thường sẽ trả lời cho ngươi.” Hạ Vũ Hoa xót xa nở nụ cười.

“Bình Thường? Anh ấy…… quen ngươi?” Nàng khiếp sợ không thôi.

“Hiện tại hắn đương nhiên đã quên, tuy nhiên, chờ hắn thức tỉnh, hắn sẽ nói cho ngươi biết ta là ai .” Hạ Vũ Hoa lại nói.

“Thức tỉnh?” Nàng hoảng sợ thở dốc kinh ngạc, cúi đầu nhìn Bình Thường, ngực sợ tới mức kinh hoàng.

“Bình Thường thân là Thừa Thiên cung Hữu Bật đại nhân, hắn bị ngươi sai bảo như người hầu, chẳng những tổn hại tôn nghiêm hắn, mà còn sai trái với luật pháp.” Hạ Vũ Hoa khinh bỉ trừng mắt nhìn nàng.

Tôi không có xem hắn như người hầu, tôi thương anh ấy!” Nàng tức giận bác bỏ.

“Yêu? Ngươi còn dám nói yêu? Đây là tội nghiệt lớn nhất của ngươi, ngươi luôn yêu thương người không nên yêu, luôn không nhìn tới sự tồn tại của ta, ngươi phản bội ta, coi ta như rác rưởi, ngươi còn dám ở trước mặt ta nói ngươi thương hắn?” Hạ Vũ Hoa đột nhiên phát hỏa nổi giận, vẻ mặt dữ tợn bắt lấy tay nàng.

Đừng…… Chạm vào cô ấy……” Bình Thường sử  dụng chút sức lực còn sót lại, muốn bảo vệ Lí Tùy Tâm.

“Ngươi cút ngay cho ta! Bình Thường!” Hạ Vũ Hoa vung tay lên, cường quang trong lòng bàn tay bắn ra, khiến cả người Bình Thường bay sang một bên, đập vào hàng cây bên đường, ngất đi.

“Bình Thường!” Lí Tùy Tâm kinh hãi thất sắc, đang muốn chạy tới gần, cả người lại bị Hạ Vũ Hoa kéo giữ.

“Ngươi lại đây cho ta!” Hắn ta nổi giận rống to.

Nàng căm giận xoay người, cổ tay phóng ra hỏa diễm.

Hắn ta bị lửa thiêu nóng buông tay, nàng thừa cơ chạy về phía Bình Thường.

“Hỏa diễm…… Ngươi chỉ là một con phượng hoàng lửa…… Dám dùng lửa làm bỏng ta……” Hạ Vũ Hoa thì thào nhìn vết thương trong lòng bàn tay chính mình, sắc mặt xanh mét.

“Tôi mặc kệ anh là ai, chỉ cần có người muốn thương tổn Bình Thường, tôi tuyệt đối không tha cho hắn!” Nàng trừng mắt nhìn hắn ta, lớn tiếng cảnh cáo.

“Sao? Phải không? Thật sự yêu hắn như vậy sao? Cũng tốt, ngươi càng yêu hắn, chờ đó sau này tổn thương càng nặng.” Hắn ta âm hiểm cười .

“Ngươi đừng nghĩ động vào được anh ấy, Hạ Vũ Hoa……” Tính tình ngang ngạnh của nàng dâng lên.

“Đối với đôi cẩu nam nữ không biết hổ thẹn các người căn bản không cần ta ra tay, cứ nhìn trạng thái của hắn, hắn đại khái cũng sắp tỉnh……” Hạ Vũ Hoa hừ lạnh nói.

“Không! Anh ấy sẽ không……” Nàng vội la lên.

“Muốn trách hãy tự trách chính bản thân mình lại để hắn uống máu phượng hoàng lần thứ hai? Đây là số mạng của ngươi ! Lí Tùy Tâm, tẩy sạch hồn phách của hắn là ngươi, làm cho hắn hồi hồn cũng là ngươi, kết quả là, giấc mộng tình yêu của ngươi chỉ là công dã tràng.” Hắn ta lạnh lùng châm biếm.

“Câm mồm! Ngươi đừng nói bậy……” Nàng run giọng hô to, trong lòng lại khó chịu bất an.

“Ta đã sớm đã cảnh cáo ngươi, đừng đùa với lửa kẻo có ngày tự thiêu bản thân, ngươi không tin ta, hết thảy những điều này, đều là ngươi tự tìm, ngươi liều mạng muốn chiếm được tình yêu, cuối cùng, lại bị chính tình yêu của mình phản lại…… Ha ha ha……” Hạ Vũ Hoa thỏa mãn nở nụ cười khoái chí.

Lí Tùy Tâm giật mình ngạc cúi đầu nhìn Bình Thường dần mất đi ý thức, tay không tự chủ bắt đầu phát run, bởi vì, tình trạng hắn lúc này, giống như đúc hai tháng trước khi nàng mang hắn trở về.

Toàn thân cứng ngắc, không nhúc nhích, cảm giác như Bình Thường đã chết……

Khi đó, hắn đã tái sinh, còn bây giờ? Hắn sẽ trở nên như thế nào?

Khi hắn tỉnh lại, hắn sẽ là người đàn ông yêu nàng đắm say, hay vẫn là…… “Hữu Bật đại nhân” luôn lùng bắt nàng?

Không, nàng không muốn như vậy, quá nhanh, nàng vừa mới nếm trải một chút tư vị hạnh phúc, ông trời đã cướp đi hết thảy trong tay nàng sao?

Nhưng mà, ngay khi nàng còn chưa chuẩn bị để đối mặt với mọi tình huống, Bình Thường ở trong lòng nàng đã mở mắt.

“Bình Thường, anh không sao chứ……” Nàng gọi tên hắn, vươn tay muốn chạm vào người hắn, tay vừa đụng người hắn đã bị nắm chặt lấy.

“Yêu nghiệt! Ngươi muốn làm gì?” Hắn lạnh lùng bài xích, trong mắt lãnh khốc gay gắt, không có chút nào nùng tình mật ý mà nàng đã quen thuộc, chỉ có hàn khí làm người ta run rẩy……

Mặt nàng cứng đờ nhìn hắn chằm chằm, trái tim, đã bị hai tiếng trả lời “Yêu nghiệt” thốt lên bóp nát vụn vỡ thành từng mảnh.

“Ha ha ha…… Xem, hắn đã quên ngươi …… Hoàn toàn đã quên ngươi……” Tiếng châm biếm của Hạ Vũ Hoa giống như thanh roi nhuyễn tiên, không lưu tình chút nào quất vào trái tim tràn ngập vết thương của nàng, hại nàng đau đớn cơ hồ muốn ngất.

Tại sao có thể như vậy? Những ngày tháng ngọt ngào ngắn ngủi nàng cùng Bình Thường bên nhau, trong trí nhớ hắn đã bị xóa sạch, không còn tồn tại nữa.

Thật sự……đã đúng như Phụng Thao Thiết nói, máu phượng hoàng lại một lần nữa có tác dụng, chẳng qua, lần này tẩy đi, không phải hồn phách của hắn, mà là tình yêu của nàng……

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: