Dã Phượng_Chap 7.2

24 Th11

Dã Phượng

Chap 7.2

 ♥ Edit: TĐHS383236_417515808311088_1611586725_n

Lĩ Tùy Tâm nhìn Bình Thường nằm ở bên cạnh mình, trên mặt không tự giác hiện lên tươi cười mềm mại.

Từ ngày đó nổ súng ngoài ý muốn, sau khi Bình Thường cuồng mãnh chiếm lấy nàng, tường rào chủ tớ giữa bọn họ đột nhiên biến mất, hắn không hề che dấu tình cảm đối với nàng. Nàng cũng tinh tường cho hắn hiểu được tình yêu của nàng, quan hệ hai người cấp tốc nâng lên một bậc cao hơn, biến thành một đôi tình nhân chân chính.

Cho nên, một tuần này, bọn họ trôi qua thật sự ngọt ngào, ban ngày hạn chế ra ngoài cửa, cả gần hầu như ở trong phòng, ngoại trừ ăn cơm, ngủ, chính là càng không ngừng làm tình, giống như muốn đem quãng thời gian lãng phí đều bù lại, hận không thể vĩnh viễn dính cùng một chỗ, vĩnh viễn không xa rời nhau.(Đê tiện….mấy người làm mềnh tốn đã chục lít máu. )

Giống như vừa rồi, hai người mệt mỏi vì hoan ái kịch liệt, mới ngủ một chút, toàn thân nàng đau nhức mà không ngủ được, một mình ngồi dậy, ngẩn ngơ ngây ngốc.

Nhớ tới Bình Thường ở trên giường cuồng dã nhu tình, lại không khỏi đỏ mặt, thì ra, bề ngoài hắn bình tĩnh kiềm chế, cũng có một bộ mặt dã thú như vậy. Lúc trước nàng còn hoài nghi hắn không phải đàn ông, kết quả, với những biểu hiện của hắn, so với đàn ông lại càng muốn đàn ông a!(Anh BT đúng BT cấp độ không bt!!)

Không ngừng đòi hỏi thân thể của nàng, lần lượt chiếm lĩnh toàn bộ nàng, giống như thú hoang không biết chừng mực, vĩnh viễn ăn nàng không đủ ….

Người này trước đó còn nói hắn không biết phụ nữ làm sao ăn hắn, hiện tại lại hiểu được làm thế nào để đối phó với nữ nhân.

Nàng liếc nhìn hắn một cái, miệng cười trộm, nhưng trong lòng lại thỏa mãn, vui sướng, bởi vì, không chỉ hắn có được nàng, nàng cũng đã có được hắn, lồng ngực rộng lớn của hắn, vòng tay mạnh mẽ hắn, đúng là chạc cây vững chắc mà nàng luôn luôn tìm kiếm để xây tổ, cho nàng một cuộc sống thoải mái, vì nàng che mưa chắn gió.

Hắn, đúng là phu quân nàng luôn luôn chờ đợi…..

Chính là, nàng vẫn không hiểu, vì sao nàng không tự bốc cháy?

Mấy ngàn năm nay, chỉ cần bất cứ người đàn ông nào âu yếm, lửa phượng hoàng của nàng sẽ bùng lên, thiêu đốt chính nàng cùng toàn bộ mọi thứ, trải qua đau đớn liên tiếp, sau đó lại lần lượt tái sinh.

Nhưng vì sao đối với Bình Thường, ngọn lửa khó có thể nắm bắt kia lại bình tĩnh không chút xao động?

Là tình yêu của nàng không đủ sao? Hay vẫn là…. Lời nguyền đã biến mất?

Nàng kinh ngạc nghi ngờ, vốn nên cảm thấy may mắn, lại không biết vì sao trong lòng lại dấy lên một tia bất an.

Bình Thường đột nhiên giật mình, xoay người đưa lưng về phía nàng, chăn bị kéo xuống, lộ ra tấm lưng rộng lớn rắn chắc của hắn. Nàng vươn tay, trân ái vuốt ve bờ vai cường tráng kia của hắn, trái tim lại một lần nữa khẽ khàng rung động.

Vốn là một trận chiến vô hình giữa nàng và hắn, lại như không thể nghĩ tới có thể biến thành kết quả như vậy. Bởi thần tình yêu ra tay quấy nhiễu, ý niệm trả thù trong đầu không biết từ khi nào đã bị ném sau đầu, hiện tại, nàng không hề chấp nhất thắng thua, nàng chỉ cần hắn vĩnh viễn ở lên bên nàng.

Thân là tiên nhân, hắn hẳn cũng giống như nàng, tấm thân bất tử, chỉ cần hắn không nhớ ra những chuyện trước kia, chỉ cần nàng giữ miệng không nói, bọn họ sẽ có thể bên nhau thiên trường địa cửu…..

Đang tính toán, bàn tay vuốt ve chợt bị giữ lấy, Bình Thường không biết từ khi nào đã tỉnh lại, xoay người, một tay kéo nàng qua, nằm ngã úp sấp trên người hắn.

“Ai nha!” Nàng duyên dáng kêu to một tiếng.

“Vụng trộm sờ soạng anh, suy nghĩ gì?” Hắn buồn cười xem xét nàng.

“Cái gì gọi là vụng trộm? Em chính là quang minh chính đại sờ soạng.” Nàng nói xong dùng sức đấm vào ngực hắn một cái.

“Này, em muốn đánh chết anh a?” Hắn nhíu mày.

“Như vậy đã bị em đánh chết, anh yếu như vậy sao?” Nàng nói xong lại muốn đấm xuống nắm đấm thứ hai.

Hắn rất nhanh bắt lấy tay nàng, khẽ lật mình đem nàng đặt ở dưới thân, áp sát mặt nàng cười nói: “Ở trước mặt em, ai có thể mạnh mẽ cho được?”

“Đáng giận, anh là đang mắng em hung hãn sao?” Nàng giả bộ cả giận nói.

“Không…. Anh là đang nói em rất đẹp, đẹp đến mức khiến cho người ta xương cốt mềm nhũn….” Hắn nhẹ nhàng vuốt ve mặt nàng, thở dài. Hắn không biết trước kia chính mình như thế nào mà đến ngồi vững trong lòng không loạn? Không, có lẽ, hắn không phải không loạn, mà là cố ý làm như không thấy, bởi vì nhan sắc diễm lệ quyến rũ của nàng, hắn mới càng phải khắc chế cẩn thận hơn!

“Gạt người, anh không phải mới là có  cốt khí “xương cứng” sao?” Nàng chỉ chỉ chiếc mũi cao thẳng của hắn.

“Xương cứng của anh cũng đã sớm bị em mang đi hầm thành canh.” Hắn cười khẽ, nhẹ hôn miệng nàng.

“Thật sự rất ngạc nhiên, anh này tảng đá gian ngoan không hơn lại có thể biết được đùa giỡn ?” Nàng nháy mắt mấy cái, khẽ thổi khí lên mặt hắn.

“Anh đang cố gắng học tập.” Hắn nói xong, tay đột nhiên không an phận xoa bóp bộ ngực đẫy đà của nàng.

“Anh…. Không khỏi học được quá nhanh đi?” Nàng hít sâu một hơi, đẩy tay hắn ra.

“Nhanh quá sao? Em không vui sao?”Tay hắn thuận đà dời xuống, nhẹ nhàng tham nhập bí huyệt giữa hai chân nàng.

“Anh…. A….” Nàng kẹp chặt hai chân, mạnh mẽ thở gấp, rốt cuộc nói không nên lời.

Hắn thích nhìn bộ dáng nàng xuân tâm nhộn nhạo ở trong lòng hắn, lúc này toàn thân nàng giống như mơ hồ tỏa ra một tầng diễm hỏa, tựa một đóa hoa hồng bị thiêu đốt, xinh đẹp mặc người đến hái.

Cúi đầu, hắn đem môi đặt lên đôi môi đỏ mọng của nàng, lại một lần nữa độc chiếm đóa hồng chỉ vì hắn mà hé nở này.

Kế tiếp, lại một hồi mây mưa thất thường, ở giữa những tiếng thở dốc dày đặc, tâm hai người gắt gao buộc chặt, cùng lao tới ánh sáng chói lòa như  pháo hoa bùng nổ…..

Sau, bọn họ đều đói thảm, đơn giản rửa mặt chải đầu, thay quần áo, bắt đầu chuẩn bị bữa tối. (Người ngồi đọc cũng đói thảm….theo cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng..)

Bình Thường thuần thục chuẩn bị lại nguyên liệu nấu ăn, nàng bám trên người hắn, nhìn hắn tay chân bận bịu, đột nhiên vùng dậy.

“Này, em giúp anh thái rau?”

“Em làm được không?” Hắn hoài nghi nhìn nàng.

“Làm sao? Anh chưa từng thấy em cầm dao sao?” Nàng trừng hắn.

“Em chưa !Anh chưa từng nhìn thấy em dùng đao bao giờ.” Hắn mím môi, cười giễu cợt.

“Thật sự là quá coi thường người khác, đem thức ăn lấy lại đây, em hôm nay sẽ khiến cho anh mở mang kiến thức về sự lợi hại của em.” Nàng mở miệng, cầm lấy dao nhỏ vung vài cái.

“Này, cẩn thận một chút, đừng làm tay bị thương.” Hắn vội nói.

“Yên tâm! Em cũng không phải là cô nhóc.” Nàng ngạo nghễ nắm lấy một ít rau xanh, đặt ở trên cái thớt gỗ, thái thái.

Hắn cúi đầu nhìn nàng , khóe miệng hiện lên tia mỉm cười thể hiện tình cảm chân thành.

Có thể chung sống cùng người con gái mình yêu, hạnh phúc đến nhường nào. Hắn chân thành hy vọng, hạnh phúc như vậy có thể kéo dài vĩnh viễn, chỉ là, đối với ký ức bị lãng quên của mình, hắn vẫn rất để ý.

Kí ức bị lãng quên này, rốt cuộc như thế nào? Tuy rằng Lí Tùy Tâm không hề quan tâm, nhưng nếu hắn không tìm ra được đáp án, nghi vấn này sẽ vẫn giống như bóng ma lảng vảng trong lòng hắn.

 “Tùy Tâm……”

“Dạ?”

“Em trước kia đã từng quen biết anh sao? Anh trước kia là người như thế nào? Ở nơi nào? Thân phận ra sao ? Em có thể nói cho anh biết không?” Hắn nhịn không được hỏi.

Trong lòng nàng cả kinh, dao trong tay đột nhiên cắt trượt, cắt nát chỉ tay, máu trên ngọn rau xanh biếc đập vào mắt người ta.

“A….”

“Này, em sao lại không cẩn thận như vậy? Anh xem xem….” Hắn hoảng hốt, nhanh chóng cầm lấy tay nàng, chỉ thấy trên ngón trỏ xuất hiện một vết cắt sâu, máu đang từ miệng vết thương nhỏ ra. Hắn không chút nghĩ ngợi, trực tiếp đem đầu ngón tay của nàng ngậm vào trong miệng cầm máu.

Nàng kinh ngạc nhìn hắn, bối rối nghĩ, lại một lần nữa uống máu phượng hoàng, hắn có thể lại lãng quên tất cả hay không?

Hay nhớ lại tất cả?

Nếu là…. Hắn nhớ lại thân phận “Hữu Bật đại nhân”, còn có thể dùng biểu tình quyến luyến dịu dàng như vậy đối với nàng sao? Còn có thể yêu nàng sao?

Một thoáng kinh hoảng bao trùm lòng nàng, nàng đột nhiên rút tay về, ưu sầu nói: “Bình Thường, anh…. Không thể không nhớ tới thời gian trước kia sao? Bây giờ không phải đã tốt lắm sao? Hai người chúng ta thật tình yêu nhau, vĩnh viễn bên nhau, như vậy còn chưa đủ sao?”

“Tùy Tâm?” Hắn kinh ngạc không thôi, không rõ nàng vì sao lại trở nên kích động như vậy.

“Đáp ứng em, đừng nghĩ tới chuyện đó nữa, anh chỉ cần nhìn em, yêu em, vĩnh viễn ở lại bên cạnh em, có thể chứ?” Nàng ngẩng đầu lên, hoảng sợ hỏi.

“Em làm sao vậy? Anh đương nhiên sẽ ở bên cạnh em.” Hắn cúi đầu nhìn nàng, mỉm cười nói.

“Thật sự? Em muốn anh thề.” Nàng yêu cầu. Tịch mịch mấy ngàn năm, thật vất vả tìm được tình yêu đích thực, nàng không muốn cứ như vậy buông hắn đi, không muốn để cho bất kỳ kẻ nào hay  bất kỳ chuyện gì phá đi mọi thứ tốt đẹp này.

“Em rốt cuộc làm sao vậy? Anh giúp em bôi thuốc trước ….” Hắn kéo nàng đi về phía phòng khách.

“Không, anh thề trước đi em mới bôi thuốc.” Nàng quật cường đứng tại chỗ.

Hắn sửng sốt một chút, thấy nàng tính tình lại nổi lên ương bướng, lắc đầu thở dài.

“Được, anh thề, anh sẽ vĩnh viễn ở lại bên cạnh em, vĩnh viễn yêu em, nếu anh vi phạm lời thề, anh sẽ chịu hình phạt hỏa thiêu, hóa thành tro tàn.” Hắn dứt lời còn hôn hôn trán nàng tựa như đóng dấu lời thề của mình.

Hình phạt hỏa thiêu…. Vì sao cố tình lập loại thề độc này?

Sắc mặt nàng trắng xanh, hắn chẳng những không có làm tan biến bất an của nàng, ngược lại càng làm trái tim nàng e ngại lo sợ.

“Tốt rồi, mau tới đây bôi thuốc.” Hắn kéo nàng ngồi xuống sô pha, thay nàng bôi thuốc, dán băng OK.

Nhìn bộ dáng hắn dịu dàng bảo bọc, căng thẳng, lo âu bất an trong lòng nàng tan thành mây khói, ôm nhanh lấy hắn, chỉ hy vọng hạnh phúc nho nhoi của nàng đừng biến mất quá nhanh.

“Em yêu anh.” Nàng nhíu mi lại thấp giọng nói, tham lam hít lấy hơi thở nam tính ấm áp trên người hắn.

Hắn mỉm cười, cũng ôm lấy nàng, hôn lên sợi tóc của nàng, khẽ đáp : “Anh biết em yêu anh, tuy nhiên, thức ăn đang sôi trong nồi, có thể cho anh đi nấu ăn trước được không?”

“Ô.” Mặt nàng đỏ lên, buông hắn ra.

“Em ở đây nghỉ ngơi, bữa tối để anh làm là được rồi.” Hắn cười trở lại phòng bếp.

Nàng ôm gối ngồi trên sô pha, dõi theo bóng dáng cao lớn của hắn bận rộn ở trong bếp, trong lòng yên ổn hơn.

Không có gì phải sợ, Bình Thường sẽ không rời xa nàng, nàng căn bản không cần lo lắng nhiều, hắn bị máu phượng hoàng tẩy hồn, tái sinh mọi chuyện quá khứ hắn không có khả năng có thể nhớ lại.

“Tùy Tâm, không có nước tương, em coi chừng nồi canh trong bếp, anh đi siêu thị một chút.” Bình Thường từ trong bếp thong thả đi ra.

“Được, đi nhanh về nhanh, em rất đói.” Nàng làm nũng đáp.

“Đã biết, anh lập tức trở về.” Hắn vội vàng ra khỏi cửa lớn, đi ra ngoài.

Đây là thứ mà nhân loại gọi là đời sống vợ chồng thường ngày chăng? Nàng che miệng cười, đang chuẩn bị đi vào phòng bếp, bỗng nhiên, một hồi chuông điện thoại reo vàng, Lí Tùy Tâm nhíu nhíu mày,  cầm lấy điện thoại.

“Alo?”

“Mọi việc tiến hành coi như thuận lợi chứ? Lí Tùy Tâm.” Đầu bên kia điện thoại vang lên thanh âm Phụng Thao Thiên.

“Ngươi….. Tìm ta có chuyện gì?” Lòng của nàng khẽ loạn một chút.

“Ta có một chuyện quan trọng muốn nói với ngươi.” Phụng Thao Thiên nói tiếp.

“Ta đang có việc, hiện tại không rảnh….” Nàng hạ giọng, bây giờ một chút cũng không muốn cùng hắn nói chuyện.

“Ngươi tốt nhất nghe xong lời ta, nếu không ngươi nhất định sẽ hối hận.” Hắn  ta cảnh cáo.

“Có ý gì?”

“Ta khuyên ngươi đừng bị tình yêu làm cho u mê đầu óc, thừa dịp Bình Thường còn chưa khôi phục trí nhớ, lập tức giải quyết hắn đi.” Phụng Thao Thiên lạnh lùng nói.

“Cái gì….” Nàng thay đổi sắc mặt. Phụng Thao Thiên….. đã biết?

“Ngươi chưa quên mục đích ban đầu của ngươi chứ? Trong cuộc chiến giữa nam và nữ, ai dâng hiến trái tim của mình trước, liền biết rõ ai sẽ thảm bại, ngươi tỉnh lại đi!” Phụng Thao Thiên không chút khách khí trách cứ.

“Ta….” Nàng không có từ nào để nói lại.

“Hơn nữa, Bình Thường là kẻ địch của chúng ta, ngươi yêu một địch nhân mất trí nhớ, quả thực chính là chơi đùa với lửa, chẳng lẽ ngươi không sợ hắn sau khi tỉnh lại sẽ trở mặt?” Một lời hắn ta như vạn tiễn xuyên tâm

“Anh ấy sẽ không tỉnh lại, chỉ cần ngươi đừng đến quấy nhiễu chúng ta, ta cùng anh ấy có thể vĩnh viễn bên nhau….” Nàng vội la lên.

“Vĩnh viễn bên nhau? Ngươi quá ngây thơ rồi! Bình Thường là người thiên giới, ngươi cho là Tòng Dung trơ mắt đứng nhìn chuyện này?” Hắn ta cười lạnh.

“Ta sẽ nghĩ biện pháp trốn bọn họ, không để Bình Thường bị họ tìm thấy…..” Nội tâm nàng phấp phỏng kinh hoàng, nhưng ngoài miệng lại vẫn cường ngạnh.

“Ngươi quá coi thường Tòng Dung, ta nghe nói Thừa Thiên cung đã phái nhân mã tìm kiếm “Hữu Bật đại nhân”, ngươi giữ được hắn sao?’ Phụng Thao Thiên hừ lạnh.

Nàng ngậm miệng lại, trái tim từng đợt từng đợt co rút đau đớn.

Muốn  ở bên người đàn ông mình yêu mãi mãi, khó khăn như vậy sao?

“Con nhỏ ngốc, ngươi hiện tại yêu Bình Thường, cũng không phải Bình Thường chân chính, nhớ lại một chút sự lãnh khốc vô tình nguyên bản của hắn, loại người như vậy làm sao có thể yêu ngươi? Một khi hắn thức tỉnh, tình yêu của ngươi sẽ tan biến.”

“Ta đây sẽ vĩnh viễn không để cho anh ấy thức tỉnh.” Nàng quả quyết nói.

“Phải không? Ngươi phòng được sao? Trừ bỏ việc không rõ pháp lực của hắn đến bao giờ sẽ loại bỏ năng lượng máu phượng hoàng của ngươi, ngươi còn phải cẩn thận, lần đầu tiên máu phượng hoàng có thể tảy hồn, lần thứ hai có thể hồi hồn, chỉ cần hắn lại uống máu của ngươi, như vậy, trí nhớ hắn lập tức khôi phục….”

“Ngươi nói cái gì?” Sắc mặt nàng đại biến.

Lần thứ hai uống máu phượng hoàng sẽ làm cho Bình Thường tỉnh táo lại?

Vẻ mặt sợ hãi cúi đầu nhìn miệng vết thương trên đầu ngón tay mình, nàng nhớ tới vừa rồi Bình Thường cầm máu cho nàng, lưng lập tức không khỏi rùng mình….

Không……

“Cho nên, đừng vì tư tình nữ nhi làm hại chính mình, Phượng nhi, tiên hạ thủ vi cường, giải quyết Bình Thường, đồng nghĩa với việc bỏ đi một địch thủ, nếu không, một khi hắn thanh tỉnh…..” Phụng Thao Thiên lớn tiếng khuyên nhủ.

Nhưng nàng đã không còn tâm trạng nghe tiếp, nhớ là Bình Thường ra khỏi cửa, nghĩ tới hắn có thể đột nhiên thanh tỉnh ở bên ngoài, nàng liền sợ hãi, bỏ ống nghe lại, trực tiếp lao ra khỏi cửa.

Nàng phải tìm Bình Thường, nhanh chóng tìm được hắn, mặc kệ Phụng Thao Thiên đe dọa nàng hay không, nàng cũng không hy vọng chuyện này xảy ra.

Nàng không có dũng khí lại đối mặt với Bình Thường trước kia, nàng chỉ cần Bình Thường bây giờ với lời thề vĩnh viễn yêu nàng, cho nên, nàng không phép hắn lại nhớ lại, tuyệt đối không cho phép….

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: