Dã Phượng_Chap 7.1

24 Th11

Dã Phượng

Chap 7.1

Edit: TĐHS (Tư Đồ Hiểu Sa)

Chương này các bé nào chưa đủ độ tuổi đi tù đề nghị không nên ham hố không lại bảo mềnh đầu độc các mầm non tương lai của đất nước.

Sau khi trải qua một đợt hỗn loạn trong PUB, cùng với một màn diễn tuồng vừa rồi, Lí Tùy Tâm về nhà, vẫn đắm chìm trong giây phút rung động mãnh liệt kia, cả người lơ lửng giữa không trung không chạm đất.

Nhưng Bình Thường vừa bước chân qua cửa, liền hối hận tại sao bản thân lại làm ra chuyện như vậy. Vì nông nổi nhất thời, vì tự tôn, hắn thế nhưng lại hủy đi sự cân bằng giữa hắn với Lí Tùy Tâm, hắn ảo não tự trách, tâm tình nhất thời như rơi xuống đáy cốc.

“Bình Thường, ngươi lại ngây ngốc cái gì vậy? Sao còn không vào?” Lí Tùy Tâm nhìn hắn đứng sững ở cửa, tươi cười sáng lạn khẽ gọi.

Hắn ngẩng đầu đối diện với dung mạo chếch choáng say rượu xinh đẹp của nàng, trong lòng lại chợt rung động.

Hắn làm sao vậy? Vì sao lại xúc động như vậy? Lí Tùy Tâm là chủ nhân của hắn, hắn sao có thể vượt qua giới hạn, phá hỏng quy củ…. Rất không nên! Rốt cuộc là ma quỷ nào đang quấy phá, mới khiến cho hắn không thể chịu được những người đàn ông khác tùy tiện chạm vào Lí Tùy Tâm? Thậm chí, không thể chịu đựng được nàng nằm trong lòng người đàn ông khác?

Chẳng lẽ, hắn yêu nàng?

Không! Hắn kinh hoàng thầm nhủ trong lòng, lập tức phủ định hoàn toàn khả năng này.

Thân phận nào sẽ có phận sự đó, không nên vi phạm, không nên trái lệ, tuy rằng không nhớ rõ chuyện trước kia, nhưng tiềm thức hắn luôn luôn nhắc nhở chính mình, đây là nguyên tắc của hắn. Mà đã là nguyên tắc thì tất nhiên phải tuân thủ.

Trải qua một phen chỉnh đốn tâm tình, hắn trong mê loạn tìm lại ý chí của mình, cảm thấy thư thái hơn, đi vào phòng khách.

“Cả một đêm không ngủ, cô hẳn là đã mệt mỏi, tiểu thư, mời đi nghỉ ngơi!” Hắn dùng giọng cung kính nói.

“Anh làm sao vậy? Vừa về nhà anh liền trở lại làm người hầu sao?” Nụ cười của Lí Tùy Tâm trầm xuống, mi tâm khẽ nhíu, không ưa nổi thái độ quá mức giữ lễ của hắn.

 “Tôi vốn là người hầu của cô.” Hắn nghiêm mặt.

“Người hầu nhưng vừa rồi lại hôn tôi?” Vẻ tươi cười của nàng rơi xuống, cảm giác giống như bị dội nước lạnh, vốn dĩ toàn thân còn đang bay bay, lại nhanh chóng té ngã.

“Chuyện vừa rồi…. chỉ là vì muốn mang cô về…. cô đừng hiểu lầm….” Hắn né tránh mắt ánh mắt sáng ngời như muốn thiêu đốt người khác của nàng, cố giải thích cho hành vi không thể khống chế được của bản thân.

“Hiểu lầm? Nụ hôn đó… chỉ là hiểu lầm?” Sắc mặt nàng biến đổi, khó khăn nói ra từng từ.

“Tôi chỉ muốn trấn an cô…..”

“Lại nữa, lại bắt đầu viện cớ, anh đùa giỡn tôi sao?” Nàng trừng mắt nhìn hắn, sự tức giận thật vất vả mới ổn định lại bị châm ngòi.

“Tiểu thư, tôi không có!”

“Đủ! Đừng gọi tôi là tiểu thư, tên tôi không phải “tiểu thư”, gọi tôi là Lí Tùy Tâm!” Nàng giận dữ kêu lên.

“Vâng, cô tên Lí Tùy Tâm, tôi biết, tuy nhiên hiện tại cô đã mệt mỏi, đi tắm rửa trước, rồi ngủ….” Hắn biết cảm xúc của nàng không tốt, khuyên nàng đi nghỉ ngơi.

Nàng tức giận không chịu nổi, không đợi hắn nói xong, xông lên phía trước ôm lấy hắn, trực tiếp hôn hắn.

Nàng muốn xác nhận, hai cánh môi lạnh lùng khiến cho nàng đau lòng lúc này, cùng với đôi môi nóng rực làm nàng rung động ở PUB kia, có phải là của cùng một người hay không?

Nàng muốn biết, hắn vừa mới hôn nàng tùy tiện điên cuồng như vậy, bộc trực như vậy, có phải là ảo giác của nàng hay không?

Hắn kinh hãi, sửng sốt mất một giây, lập tức đem nàng đẩy ra, lớn tiếng khiển trách: “Tiểu thư, cô làm gì vậy?” Nàng lảo đảo lui lại mấy bước, trợn to hai mắt, ngây dại.

Hắn…. một chút cũng không thích nàng sao? Không chút động tâm nào sao? Hơn một tháng này, nàng đều là uổng phí công sức sao?

Bình Thường thấy ve mặt nàng bi thương, có chút không đành lòng, vội vàng nói, “Thực xin lỗi, tôi…..”

“Anh đã chán ghét tôi, vì sao còn muốn mang tôi trở về? Tôi không ở đây, anh không phải càng thoải mái?” Nàng hét lớn, hốc mắt không chịu nổi mà đỏ lên.

Có được tình yêu của hắn, thật sự khó như vậy sao? Trước kia, nàng đều có thể không tốn chút tâm tư khiến cho những người đàn ông khác tự nguyện hiến dâng chân tình, vì sao hắn lại khó chinh phục như thế?

Mà khiến cho nàng tức không chịu nổi là hắn càng kháng cự, nàng lại càng để ý, để ý cơ hồ muốn phát điên, để ý đến quên tự hỏi, đây đến tột cùng là trả thù, hay vô tình sa vào lưới tình….

Hắn nhếch miệng, cố gắng chế ngự kinh hoảng không chịu sai khiến trong lồng ngực, không biết nên nói cái gì, không biết…. nên làm cái gì.

“Anh muốn vĩnh viễn làm người hầu, thì cứ làm như anh muốn đi! Lí Tùy Tâm ta có hàng đống đàn ông xếp hàng chờ, cũng không phải bắt buộc phải là ngươi….” Nàng cắn môi dưới, nuốt xuống ủy khuất đang tràn ngập cõi lòng, đi thẳng tới cửa lớn.

Hắn rất nhanh bắt lấy tay nàng, vội la lên: “Cô muốn đi đâu?”

“Anh quản tôi đi đâu làm gì?” Nàng phẫn nộ gạt hắn ra.

“Chẳng lẽ, cô muốn đi tìm người đàn ông họ Hạ kia?” Hắn nhíu mi, lòng đố kị đánh thẳng vào ngực.

“Đúng, tôi muốn đi tìm anh ấy, ít nhất, anh ấy còn quý trọng tôi hơn so với tên khốn như anh….” Nàng trừng mắt nhìn hắn, oán hận nói, rồi xoay người bước đi.

“Không cho phép đi!” Hắn theo bản năng bật thốt lên thành tiếng hô, hơn nữa, vọt đến trước mặt nàng, ngăn nàng lại trước cửa.

Thấy hắn ngăn cản, lửa giận sớm thiêu đốt trong lòng nàng nhất thời bùng nổ.

“Anh dựa vào cái gì ngăn cản tôi? Cút ngay!” Nàng hô to, dùng sức đẩy hắn ra.

Hắn dựa vào cái gì? Vấn đề này hắn đã từng tự hỏi qua, nếu hắn vẫn kiên trì tử thủ giữ lấy giới hạn, vậy hắn có tư cách gì ngăn cản nàng?

Tuy nhiên, hắn lại vẫn không muốn để mặc cho nàng rơi vào vòng tay của Hạ Vũ Hoa, hắn không thích người đàn ông kia dùng ánh mắt sủng ái nhìn Lí Tùy Tâm, không thích tay hắn ta tùy ý động chạm Lí Tùy Tâm, không thích hắn ta dùng tư thái chiếm hữu ôm Lí Tùy Tâm….

Lúc này, nhớ lại những cảnh tượng này trong PUB, hắn vẫn như cũ không thể chịu đựng được, cho nên, hắn càng không để để nàng cứ như vậy rời đi.

“Tôi bảo anh tránh ra! Cút— ” Lí Tùy Tâm thất thanh rống bên tai hắn, lại như thế nào cũng không đẩy được thân hình cao lớn vững tựa bàn thạch của hắn.

“Không, cô không thể ra khỏi cửa, cô nên đi ngủ.” Hắn nhíu chặt hai hàng lông mày, cứng rắn kéo nàng trở lại trong phòng.

“Anh…. Anh không dám yêu tôi, lại không muốn thả tôi đi, anh rốt cuộc muốn như thế nào?” Nàng ra sức giãy dụa, vào lúc này, nàng đã tức giận đến sắp hộc máu, hắn còn có thể bảo nàng đi ngủ?

“Buông tay! Anh là tên đáng giận, buông tay!” Nàng dùng sức thoát khỏi tay hắn, ngay sau đó, dùng sức tát lên mặt hắn một cái.

“Ba!” Tiếng bàn tay thanh thúy kêu lên, hai má Bình Thường hiện lên dấu nắm ngón tay.

Bình Thường bị tát ngẩn người ra, cảm nhận rõ ràng sự tê rát trên gương mặt, kích thích từng dây thần kinh căng như dây đàn của hắn, trong chốc lát sự bình tĩnh của hắn cháy rụi .

Đủ loại quy phạm, lễ giáo, cố kỵ trói buộc hắn, đè nén tầng tầng lớp lớp bây giờ ngược lại trở thành chất bắt cháy, một khi giải phóng, càng khiến ngọn lửa bùng cháy dữ dội….

“Đừng có chống đối tôi nữa!”

Lí Tùy Tâm còn chưa phát hiện sự khác thường giãy thoát khỏi hắn, thân người muốn bước khỏi cửa lớn.

Nhưng tay nàng còn chưa chạm vào chốt cửa, cả người đã bị áp chế, dựa sát vào cửa.

“Anh….” Nàng đang muốn mở miệng mắng to, mới mở miệng ra, thanh âm vốn có cũng không thoát ra.

Môi của nàng đã bị Bình Thường hoàn toàn phong tỏa, bị hơi thở nóng rực của hắn chiếm giữ, nàng ngay cả cơ hội hít thở cũng không có, đã trở thành tù nhân của hắn….

Hắn hôn đột ngột lại vội vàng, phảng phấtt như khát nước ngàn năm mới thấy được dòng suối, cuồng dã hút lấy, liếm liếm cắn cắn, đầu lưỡi càng tham lam tiến vào trong miệng nàng triền miên, nhu muội cuồng dung, không biết điểm dừng.

Nụ hôn cuồng nhiệt mãnh liệt của hắn khiến nàng thiếu chút nữa thì tắt thở, đột nhiên đẩy hắn ra, thở gấp trừng mắt, tức giận ép hỏi:

“Vì sao lại hôn tôi? Lần này, anh lại muốn lấy cái cớ gì? Anh nói a! Anh hôn tôi là vì cái gì?”

Hắn thở hồc hộc nhìn nàng chằm chằm, hai ngọn lửa nơi đáy mắt phập phùng, khiến cho khuôn mặt hiện lên nét cuồng nhiệt xao động.

Có thể lấy lí do gì giải thích  tâm tình này của hắn? Hắn kỳ thật đã sớm hiểu được, trái tim của mình đã sớm bị nàng lấy đi từ cuộc sống hàng ngày từng chút từng chút một, từ  từng giây từ phút hai người ở chung, nàng xâm nhập vào từng tế bào của hắn, suy nghĩ của hắn, ngấm vào trong máu hắn.

Hắn cũng thể nào phủ định, đây chính là yêu…..

“Bởi vì, anh không muốn người đàn ông nào khác chạm vào em…. Bởi vì…. Anh yêu em.” Tiếng nói trầm thấp của hắn thổ lộ đáp án chân thực nhưng lại thủy chung bị hắn bác bỏ này.

Nàng mở to hai mắt, trái tim gần như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, hắn….. rốt cuộc thừa nhận tâm ý của hắn!

Một luồng nhiệt khí xông lên mắt khiến nước mắt nàng tức thì chảy ra, ngay lúc ấy hắn lại lần nữa hôn nàng. Nàng vui mừng như điên nhắm mắt lại, lửa giận vừa rồi còn ngập tràn trong lồng ngực, lập tức hóa thành tiếng than nhẹ đầy thỏa mãn.

Đây là điều nàng muốn a! Một nụ hôn chân thành thật ý, một nụ hôn cuồng dã nồng nhiệt, một vòng ôm không hề có ngăn cách, nhưng đồ ngốc này lại khiến cho nàng chờ lâu như vậy mới nguyện ý bày tỏ.

Nàng ôm lấy sau gáy hắn, nhiệt tình đáp lại nụ hôn của hắn, thật hy vọng hắn cứ như vậy hôn nàng, vĩnh viễn không dừng lại.

Hắn cho dù muốn ngừng cũng không ngừng được, tâm linh một khi gông xiềng đạo đức bị phá,  dục vọng như mãnh thú không thể giam cầm, hơn nữa, đầu lưỡi ẩm ướt của nàng không ngừng khiêu khích, ý thức của hắn đã sớm thất lạc, thật sâu luân hãm trong hương vị hơi thở ngọt ngào của nàng.

Lửa tình, không bộc phát sẽ bị dập tắt, mà đã bộc phát thì không cách nào dập tắt…..

Câu nệ hạn chế bình thường biến mất, giờ phút phút này đã bị dục vọng chi phối, hắn trở thành một người đàn ông bình thường vì yêu mà si mê.

Không cần tới ngôn ngữ dư thừa, bọn họ cái gì cũng không nói, chỉ lấy nụ hôn cuồng nhiệt khó thỏa mãn mà thể hiện tấm lòng.Nụ hôn kéo dài từ cửa vào phòng khách, trong sự hòa quyện của hơi thở, dục hỏa dần dần kéo đến, cơ thể hai người dán vào nhau, đôi vú tròn trịa căng đầy cách tầng áo mỏng manh cọ sát vào ngưc hắn , giống như củi khô bốc lửa, hắn thét lớn một tiếng, đứng thẳng không nổi, ôm nàng song song ngã xuống sàn.

Bọn họ chặt ché dây dưa, quay cuồng, nàng dỡ áo sơ mi của hắn xuống, hắn kéo rách lớp áo mỏng manh của nàng. Quần áo của hai người không biết từ khi nào thì cởi bỏ, đôi môi hoàn toàn chưa từng tách rời. Cuối cùng, hắn đặt nàng ở dưới thân, nồng nhiệt hôn dọc theo chiếc cổ tuyết trắng của nàng dọc xuống phía dưới, lướt qua xương quai xanh xinh đẹp của nàng, hướng đến khe ngực làm người ta mê loạn.

“A….” Đôi môi đỏ mọng của nàng phát ra tiếng rên rỉ, cánh tay mềm mại không xương ôm lấy đầu hắn đang vùi vào trong ngực mình.

Hắn tham lam hạ những dấu hôn ướt át xuống đỉnh núi tuyết phủ trắng noãn của nàng, hai tay thăm dò thân thể của nàng. Đầu ngón tay mơn trớn từ eo nhỏ tới mông, thoát đi chiếc quần dài của nàng, lần dò trở lại vùng bụng bằng phẳng, tiếp theo, không chút do dự xâm nhập bí cảnh nữ tính giữa hai chân nàng.

“Bình Thường…..” Nàng kinh hô, toàn thân mẫn cảm rướn lên.

“Trời….” Hắn thì thào thở dốc, cơ hồ bị sự nóng ẩm từ đầu ngón tay truyền tới khiến cho hồn phách thất lạc. Hắn chưa bao giờ trải nghiệm qua điều này, lần đầu tiên chạm tới này liền lập tức nghiện. Vì thế, càng không ngừng nhanh tay làm người chăm hoa, khiến nàng càng lúc càng đẹp hơn, càng thêm mê người than nhẹ.

“A…. Tay….. A” Nàng được hắn âu yêm, tâm hồn say mê, trong chốc lát đã quên cuộc chiến giữa nàng và hắn, hoàn toàn sa ngã, thầm muốn hóa thành đóa hồng trong tay hắn, mặc hắn hái xuống.

“A…. Bình Thường…. Không thể…. Mau dừng…..” Nàng luống cuống đưa cánh tay, mất hồn khẽ kêu, cả thân người, cả linh hồn đều run rẩy.

Nàng bất an mấp máy, loại rung động này đặc trưng cho tín hiệu nguy hiểm, căn cứ vào kinh nghiệm trong quá khứ, cổ  thuật trong người kết hợp với lửa phượng hoàng sẽ bùng cháy!

Giống như trước kia, một đoạn cảm tình không bệnh mà chết, mỗi khi nàng động chân tình, mỗi nàng nàng muốn cùng tình nhân tiến thêm một bước kết hợp lại, thân thể sẽ tự động bốc cháy, thiêu hủy tình yêu của nàng, dọa chạy mất thứ gọi là người yêu của nàng.

Nàng không hy vọng giẫm lên vết xe đổ, không muốn dọa chết Bình Thường, bởi vì, nàng không muốn mất đi hắn….

Nhưng mà, Bình Thường lại mắt điếc tai ngơ trước cảnh báo của nàng, hắn chẳng những không dừng dùng đầu lưỡi chơi đùa, vỗ về nàng, mà lại càng thêm tích cực trêu trọc nàng, mê luyến thật sâu hương thơm lạ lùng toát ra trên người nàng. Làn hương như xuân dược cực mạnh, làm cho hắn rốt cuộc không thể khống chế, dục vọng trong cơ thể bắt đầu lan ra càng lúc càng lớn, thôi thúc hắn chiếm lấy nàng…..

Hắn muốn nàng! Không hề để ý tới gì gì quy phạm với nguyên tắc, không hề khắc chế khát vọng từ lâu đã xâm nhập vào từng tế bào. Giờ phút này, trong mắt hắn nàng đã không còn là chủ nhân, mà là một người phụ nữ, một người phụ nữ hắn không thể không có.

“A…..” Nàng cũng bị hắn trêu trọc khiến dục hỏa khó nhịn, tay chân mềm nhũn tê dại, bàn tay đáng lẽ phải đẩy hắn ra, ngược lại càng nắm chặt lấy tóc của hắn.

Vì thế, hắn khởi động thân trên, ôm lấy thân hình mảnh mai của nàng, đem phần cứng rắn của mình tiến công như muốn xé rách cơ thể ẩm ướt ấm áp của nàng.

“A….” Nàng kêu lên đau đớn, sắc mặt khẽ biến.

Hắn cả kinh, lập tức lặng yên bất động, hoảng sợ nhìn nàng.

Một con người đầy điều tiếng trên tình trường, Lí Tùy Tâm cuồng dã phóng đãng ….. lại là xử nữ?

Nàng bị hắn nhìn vừa thẹn thùng vừa gấp gáp, thở phì phò nói: “Biểu tình của anh là có ý gì?” Hắn không trả lời, chỉ mỉm cười.

Không được phép giễu cợt em…..” Nàng tức giận trừng mắt hắn.

“Anh không hề giễu cợt, anh chỉ cảm thấy bản thân thật vinh hạnh.” Hắn nhìn gò má ửng hồng của nàng, trái tim rung động, gần như không thể hô hấp.

“Cái gì vinh hạnh? Anh này….”

Nàng đang muốn mắng hắn, nhưng hắn lại cũng không cho nàng có cơ hội mở miệng, mãnh liệt khống chế chiếc miệng nhỏ nhắn, cũng bắt đầu chậm rãi co lại trong cơ thể nàng.

“Ư…..” Sự mẫn cảm của nàng bị khơi dậy, không nghĩ tới đau đớn vừa rồi sau khi biến mất, lại chuyển thành khoái cảm kinh hồn như thế.

Tốc độ hắn càng nhanh hơn, ở trong thông đạo bóng bỏng của nàng thật nhanh ra vào, ma sát mãnh liệt kia dụ dỗ nàng đi theo hắn luật động, thân hình hai người kết hợp hoàn mỹ một chỗ, giống như bọn họ nguyên bản chính là nguyên hình đầy đủ, giống như, ở lúc khai thiên lập địa thật lâu về trước là một.

Cuối cùng, cao trào như phóng túng đột kích, trong ánh sáng huyễn hoặc chớp sáng, Bình Thường ngạc nhiên phát hiện, thân thể Lí Tùy Tâm toát ra một tầng lửa hồng mỏng manh, hơi nóng, cũng không cháy người, ngọn lửa kia chui vào trong cơ thể hắn, đưa hắn cùng nàng chặt chẽ sát lại, dẫn dắt bọn họ, đưa bọn họ vào nơi tiên cảnh mê ly thần bí nhất của vương quốc tình yêu……

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: