Dã Phượng_Chap 6.2

24 Th11

Dã Phượng

Chap 6.2

♥ Edit: Sechan + Apakcha

394984_357819964314778_101325458_n

Bình Thường đi qua đi lại trong phòng khách, sắc mặt trầm ngưng sầu lo.

Lí Tùy Tâm ra ngoài từ buổi sáng, đến bây giờ đã ba giờ sáng ngày hôm sau, suốt mười bảy mấy giờ, không biết tung tích, ngay cả một cú điện thoại cũng không có.

Mới đầu, hắn còn có thể giữ được bình tĩnh, vẫn như thường lệ chuẩn bị bữa trưa cùng cơm tối, làm tròn bổn phận của hắn, chờ nàng trở về.

Nhưng đã qua bữa trưa, qua cơm tối, thậm chí cũng đã qua giờ ngủ, nàng vẫn không có tin tức. Hắn cố gắng bảo trì bình tĩnh, tự nhủ không có gì, nàng là nữ tử trưởng thành, cho dù muốn qua đêm bên ngoài cũng là tự do của nàng, không cần thay nàng lo hão.

Nói cho cùng, nàng là chủ nhân, hắn là kẻ hầu, nàng muốn đi đâu, làm chuyện gì, hắn cũng không nên hỏi. Nhưng thời gian cứ từng giây từng phút trôi qua, hắn bắt đầu khó ngồi yên tại chỗ, tinh thần bấm loạn, miên man suy nghĩ.

Nàng…… không phải đã xảy ra chuyện gì chứ?

Hai hàng lông mày nhíu lại, hắn quyết định chủ động gọi điện thoại cho nàng, nhưng điện thoại của nàng lại tắt máy. Hắn thử nghĩ xem hỏi những người khác, bỗng nhiên phát hiện nàng không có bằng hữu nào.

Trong nhà điện thoại chưa ghi lại số điện thoại nào, cũng chưa từng có người nào đến thăm viếng nàng. cẩn thận nghĩ lại, hắn không thể nhớ ra nàng có bạn bè nào tri tâm. Nàng luôn luôn một mình, độc lai độc vãng, không bao giờ xuất hiện bên ngoài với người khác, người đồng hành duy nhất, cũng chỉ có hắn.

Suy nghĩ này làm hắn giật mình hồi lâu, hắn không khỏi có chút đau lòng, Lí Tùy Tâm nhìn mày mày tươi cười diễm lệ, nhưng âm thâm bên trọng lại chính là một người phụ nữ cô độc.

Tính tình thất thường, không van cầu người, tự mình cười, tự mình khóc, tự mình đau, tự mình chữa thương cho bản thân……

Nghĩ đến cảnh nàng tức giận rời đi, hắn không khỏi mình ngẫm lại, mấy ngày nay, hắn đối nàng có thể quá mức khắc nghiệt hay không? Nàng cậy mạnh không nói đạo lý có lẽ là hy vọng hắn quan tâm nàng nhiều một chút. Nàng chỉ có một mình hắn có thể nói hết thảy tất cả, nhưng hắn lại đẩy nàng ra xa.

Rõ ràng là chính mình định lực không đủ, mới có thể sinh ra ý nghĩ xấu xa không nên có với nàng, hắn lại đem trách nhiệm toàn bộ đặt lên người nàng, trốn tránh nàng, mới khiến nàng bỏ nhà đi…(Anh này thật là con người cuồng ngược =.=’’)

Ai! Biết rõ nàng tùy hứng hơn thua, vì sao không đi theo nàng?

Hắn rốt cuộc đang sợ cái gì? Sợ nàng? Hay vẫn là sợ chính mình?

Hắn ảo não thở dài, đi qua đi lại, căn bản không cách nào ngủ được.

Đang không biết nên làm thế nào cho phải, điện thoại của hắn đột nhiên vang lên, hắn lập tức cầm lên nghe, câu đầu tiên liền kêu lên:“Tiểu thư, cô rốt cuộc chạy đi nơi đâu ? Cô có biết tôi như thế nào……”

“Tùy Tâm say, cô ấy cùng tôi ở PUB Lí, anh đến đón cô ấy đi!” Một giọng nam xa lạ cắt ngang lời hắn.

Hắn ngẩn ngơ, trong lòng nháy mắt hiện lên một tia ghen tuông không rõ, pha chút tức giận.

Người đàn ông kia là ai? Hắn lo lắng cho nàng đến gần phát cuồng, nàng lại ở PUB lý hỗn tạp bên cạnh người đàn ông khác đến hừng đông?

Cau mày, hắn gập điện thoại lại, lao ra cửa, lập tức lao tới PUB người kia nói.

Khi hắn đến, PUB Lí còn không ít người, toàn bộ không gian lộn xộn tràn đầy mệt mỏi sau một đêm ăn chơi chè chén, hắn liếc mắt một cái liền thấy Lí Tùy Tâm. nàng chính ngả vào lòng một người đàn ông khoảng bốn mươi tuổi, mắt nhập nhèm say lờ đờ nhìn vài tên trẻ tuổi đang chọc ghẹo.

Kiểu dáng y phục khêu gợi, cổ áo trễ thấp, chất vải sa mỏng, lúc này đang mỉm cười quyến rũ, yêu dã mê người, khiến hai con mắt của hai thanh niên trẻ tầm hai mươi dán chặt vào trên người nàng. Thế nhưng nàng lại dường như không chút để ý.

Hắn mặt lạnh như tiền đi qua, đứng trước mặt  nàng, vẻ mặt lãnh đạm nghiêm túc, nhưng tâm lại cuồng thiêu.

“Hi, Bình Thường, nhanh như vậy ?” Lí Tùy Tâm vừa nhìn thấy hắn, khoa trương vẫy tay.

“Đi thôi! Trở về đi!” Hắn kiềm chế cơn giận đang dâng cao, thấp giọng nói.

“Này, làm sao có thể đi? Cô ấy đang nói chuyện với chúng tôi……” Một thanh niên trẻ tuổi kháng nghị.

Hắn quay đầu, nghiêm nghị trừng mắt, nhóm tiểu tử  sợ tới mức giọng nói ngưng bặt.

“Tùy Tâm, ‘Người hầu’ em đã đến đây, em trở về đi thôi!” Hạ Vũ Hoa dìu nàng đứng lên, cố ý tăng thêm ngữ khí Hai chữ “Người hầu”.

Ánh mắt Bình Thường nhìn chăm chú hắn ta, nhận ra người đàn ông này chính là kẻ gọi điện thoại, hơn nữa, người này đối với hắn không hề có thiện ý…..

“Tôi là bằng hữu Tùy Tâm, Hạ Vũ Hoa, anh chính là Bình Thường?” Hạ Vũ Hoa lịch sự vươn tay, nhưng ánh mắt lại mang nét căm giận.

“Cám ơn anh đã gọi điện cho tôi biết.” Bình Thường cầm tay hắn ta đáp lai, coi như khách khí, nhưng mà gương mặt lãnh gần như kết sương.

“Là Tùy Tâm bảo tôi gọi, anh mau đưa cô ấy về, cô ấy có chút say.” Hạ Vũ Hoa nói

xong sủng ái vén lên sợi tóc hỗn độn của Lý Tùy Tâm.

Trái tim Bình Thường bỗng dưng co lại, giống như là bị vật bén nhọn gì đó xẹt qua, hắn đột nhiên có loại ý nghĩ muốn xông lên ngăn cản động tác của Hạ Vũ Hoa.

“Tôi không có say, tôi còn có thể uống……” Lí Tùy Tâm ôm Hạ Vũ Hoa, lớn tiếng làm

nũng,

“Tùy Tâm, ngoan, mau cùng ‘Người Hầu’ của cô trở về.” Hạ Vũ Hoa lại nói.

Bình Thường lông mày nhăn lại, cảm thấy hai chữ “Người hầu” kia rất chói tai, đâm vào người khiến hô hấp hắn cứng lại.

A…… Người hầu, đúng a, mọi người, đến đây tôi giới thiệu, hắn là người của tôi, tên là Bình Thường……” Nàng mượn rượu giả điên, chế nhạo hô to với toàn bộ PUB.

“Thật hay giả? Hắn là người hầu của cô sao?” Nhóm thanh niên trẻ cùng kêu lên hỏi,

tò mò vô cùng.

“Đúng vậy! Không sai? Hắn rất thích quét dọn phòng a! Hơn nữa rất chịu khó, kêu

hắn làm cái gì hắn cũng sẽ làm, chưa bao giờ cãi lời……” Lí Tùy Tâm cười khoa trương.

“Woa! Bây giờ người hầu cũng có bộ dạng ngay thẳng như vậy a?” Người trẻ tuổi huýt

Có phải bảo hắn làm cái gì cũng có thể hay không? Thế kêu hắn bắt chước chó sủa thì sao?” Tên còn lại giễu cợt theo.

“Nếu chúng ta nói hắn cũng sẽ a, nhưng tôi cũng chưa thử qua……” Lí Tùy Tâm che miệng cười, ánh mắt nhìn về phía Bình Thường.

Bình Thường biết nàng là cố ý nhục nhã hắn, để trả đũa hắn đối với nàng lơ là lãnh đạm,

loại chuyện như này nàng rất lành nghề rồi.

Này, ngươi bắt chước chó sủa kêu xem……” Một gã thanh niên trẻ tuổi lớn mật vỗ vỗ bả vai Bình Thường.

mặt Bình Thường lạnh lùng, xoay người bắt lấy tay người thanh niên, một cái vặn tay, gọn gàng ép hắn ghé vào mặt bàn, bình rượu trên bàn bị rơi xuống đất .

“A –” Người thanh niên đau đến khóc kêu trời.

“Này, anh làm gì –” Đồng bạn tên kia  tiến đến bênh vực, bị ánh mắt sắc bén của Bình

Thường làm kinh sợ lùi từng bước.

khí thế lạnh lùng của Hắn làm cho người ta run sợ nhịn không khỏi rùng mình, hết thảy đều ớn lạnh.

Lí Tùy Tâm cũng hiển nhiên ngây ngẩn cả người, từ lúc Bình Thường bị tẩy hồn tới nay,

nàng cũng chưa từng thấy qua hắn có loại vẻ mặt nghiêm khắc của “Hữu Bật đại nhân” như này……

“Chơi đã chưa? Có thể đi trở về chứ?” Bình Thường ngoảnh lại nhìn nàng, vẻ mặt âm trầm giận dữ.

“Không! Tôi còn chưa muốn trở về.” Nàng hờn dỗi quát, trong lòng vô cùng tức giận.

Nàng cả một ngày đều nghĩ đến hắn, hắn lại trưng ra cái vẻ mặt như là muốn dẫn tội

phạm quay về, hắn không thể biểu hiện lo lắng một chút, để ý nàng một chút sao?

Phải không? Vậy cô cứ tiếp tục chơi.” Hắn nói xong buông tên thanh niên kia ra, xoay

người bước đi. Nếu không đi, hắn  không chừng sẽ ra tay đem tất cả những người đàn ông đang vây quanh Lí Tùy Tâm đánh một trận,

Nàng ngây dại, hắn cứ như thế đi? Mặc kệ nàng ?

“Đứng lại! Tôi có nói anh có thể đi sao?” Nàng đẩy Hạ Vũ Hoa ra, bước một bước dài về phía trước quát.

Bình Thường mắt điếc tai ngơ, tiếp tục đi về phía cửa chính.

Nàng vừa tức vừa hoảng, càng đề cao âm lượng rống to: “Bình Thường, anh đứng lại đó cho tôi!” Bình Thường vẫn chưa dừng bước chân, nàng dưới tình thế cấp bách, bật thốt mắng to: “Anh lại muốn chạy trốn sao? Anh không phải đàn ông, anh sợ tôi như vậy sao? Không cho phép đi! Tôi không cho phép anh đi!”

 

Bình Thường mặt sa sầm, cơn tức dần dần tăng lên, nhưng mà hắn vẫn không để ý

tới nàng.

Lúc này, Hạ Vũ Hoa bỗng nhiên cao giọng hô to:“Này, chủ nhân của anh không cho phép anh đi, anh còn không dừng lại?” Lửa giận ở nháy mắt dần dần châm lên, hung bạo bùng phát!

Bình Thường đứng lại xoay mình, hít một hơi mãnh liệt.

Khi vừa bước vào cửa, nhìn Lí Tùy Tâm dựa vào người đàn ông khác, cùng những tên tiểu tử đang tán tỉnh, cảm xúc bắt đầu sôi trào. Giây phút nàng gào thét, hắn quả thực sắp phát điên, tên họ Hạ này còn luôn cố tình xưng hô “Chủ nhân”,“Người hầu” châm chọc hắn, tất cả kích động hội tụ thành một cỗ lực phá hoại cường đại, phá hủy sự bình tĩnh của hắn, làm tan rã lý trí hắn, vì thế, hắn bỗng nhiên xoay người, bước trở lại trước mặt Lí Tùy Tâm.

Lí Tùy Tâm giật mình kinh ngạc nhìn hắn, không rõ hắn muốn làm cái gì thì hắn đã đưa tay nâng mặt của nàng, cúi đầu hôn lên môi nàng.

Tất cả mọi người ngây ngẩn cả người, việc này…… Đây không phải là việc một người hầu có thể làm a?

Lí Tùy Tâm còn ngạc nhiên hơn so với bất luận kẻ nào, Bình Thường…… Cử chỉ ấy quả khó có thể giải thích được, con người cứng rắn tựa đá tảng, thế nhưng trước mắt bao người…… Hôn nàng?

Tuy nhiên nàng nhanh chóng bị mất tinh thần, đáy lòng dần dần bị xúc cảm bao phủ. Môi lưỡi Bình Thường nóng rực hút lấy tất cả suy nghĩ của nàng, hắn  tức giận mãnh liệt chiếm lĩnh, làm lòng của nàng cuống cuồng kinh sợ nhảy lên, thần trí như say, không tự chủ đáp lại nụ hôn nồng nhiệt của hắn, không tự chủ …… rơi vào thật sâu một phút mộng ảo này.

Nàng rốt cục hiểu được, nguồn gốc chủ yếu khiến nàng phiền muộn trong lòng, chính là hắn. Sự lãnh đạm né tránh thờ ơ của hắn, chính là nguyên nhân khiến nàng thống khổ nôn nóng. Thứ  nàng muốn, bất quá chỉ là một nụ hôn của hắn, một chút quan tâm của hắn đến sự hiện diện của nàng…..

Mà bây giờ hắn hôn nàng, liền dễ dàng liền hóa giải đi tức giận của nàng, khiến từng tế bào gân cốt của nàng hết thảy đều phục tùng theo.

Bình Thường làm càn cướp đoạt đôi môi đỏ mọng của Lí Tùy Tâm, cố ý công khai biểu thị chủ quyền của hắn trước mặt mọi người, đối với Hạ Vũ Hoa cũng như những người đàn ông khác  ……

Lí Tùy Tâm là người phụ nữ của hắn! Ai cũng đừng hòng chạm vào nàng……

Toàn bộ PUB Lí mọi người ngây ngốc nhìn hai người hôn nhau, bị mối quan hệ bọn họ muốn làm hồ đồ . Bọn họ…… Thật là chủ tớ sao?

Chỉ thấy sắc mặt Hạ Vũ Hoa tối sầm, hắn ta thâm trầm im lặng trừng mắt nhìn Bình Thường, ánh mắt rét lạnh khiếp người.

Không biết qua bao lâu, Bình Thường mới ngẩng đầu, nhìn chằm chằm đôi mắt phủ sương mờ của Lí Tùy Tâm, cường thế nói:“Đừng náo loạn nữa, theo tôi trở về.”

“Được……” Nàng ngẩng khuôn mặt tuyệt lệ nhỏ nhắn, không còn nữa hung hãn như trước, mềm mỏng nhẹ giọng đáp như một chú cừu non.

Bây giờ, đừng nói về nhà, cho dù hắn muốn nàng cùng hắn đi đến chân trời góc biển, nàng cũng gật đầu.

Mặt hắn không chút thay đổi, không để ý tới ánh mắt kinh ngạc người ngoài, cầm tay nàng, tựa như cậu chủ mang theo người hầu, bước đi ra PUB.

Mọi người thế này mới biết, khi nãy nhà gái luôn mồm tuyên bố nhà trai là người hầu, thì ra chỉ là đôi tình nhân đấu khí cãi nhau!

Tuy nhiên, trong vương quốc tình yêu, rốt cuộc ai mới là chủ nhân? Ai là kẻ hầu ?

Có lẽ, người yêu càng sâu đậm, lại càng là kẻ hèn mọn, là người thua cuộc……

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: