Dã Phượng_Chap 6.1

24 Nov

Dã Phượng

Chap 6.1

156530_436933606320526_237766197_n

♥Edit : Sechan

Lí Tùy Tâm không hề nghĩ tới nụ hôn kia chẳng những không đạt được hiệu quả nàng mong muốn mà ngược lại còn sinh ra một ít tác dụng phụ.

Bình Thường trở nên càng câu nệ hơn so với lúc trước, càng thêm giữ tôn nghiêm đúng mực. Đặc biệt khi đứng gần bên nàng, ngấm ngầm bảo trì khoảng cách nhất định tựa hồ phân rõ biên giới rạch ròi. Hơn nữa, trừ phi tất yếu, hắn sẽ không nói chuyện với nàng, sẽ không chủ động nói chuyện, thậm chí…… Không nhìn nàng.

Hắn trở nên càng nhàn chán, càng lúc tĩnh lặng, càng không thú vị, cũng càng làm người khác tức giận.

Có thể không giận sao? Chiêu này nguyên bản là Lí Tùy Tâm chuẩn bị dùng để đối phó hắn, không ngờ hắn lại đánh đòn phủ đầu, không nhìn đến sự tồn tại của nàng, cái bộ mặt người hầu đúng mực kia khiến nàng không thể không tiến tới chỉnh đốn.

“Này, Bình Thường, anh làm cái gì vậy? Anh đang trốn tôi sao?” Nàng giữ chặt cây chổi đang chuẩn bị quét tước phòng của hắn, vẻ mặt tàn khốc.

Bình Thường không trả lời, nhưng khi tay nàng chạm vào hắn, lập tức hắn rụt tay lại tựa như điện giật. Động tác ấy quả thực vũ nhục người tới cực điểm!

Nàng vừa sợ ngạc lại tức giận, còn có một tia…… Bi ai.

xú gia hỏa Này chẳng lẽ là đề phòng nàng sao? Hắn nghĩ nàng là người háo sắc bất cứ lúc nào cũng bổ nhào vào đàn ông, là thứ phụ nữ chơi bời vừa không tự trọng vừa không lòng tự ái?

“Tôi hiện tại bề bộn nhiều việc, xin đừng quấy rầy tôi dọn dẹp.” Bình Thường cúi đầu, lãnh đạm tránh né.

Nàng trừng mắt nhìn hắn, nụ cười nhạt đi.

Mấy ngàn năm đến, từ nàng biến thành hình dạng con người này, chưa có người đàn ông nào dám ghét bỏ nàng. Bọn họ tất cả đều thích nàng, ái mộ nàng, luôn đảo tới vây quanh nàng vì vẻ bề ngoài quyến rũ kiều diễm mê hồn ấy.

Nhưng Bình Thường lại hoàn toàn khác, hắn như hận không thể cách xa nàng càng tốt. Hắn thực sự không hiểu, những người đàn ông khác hâm mộ hắn biết bao khi có thể ở cùng nàng, không hiểu tạp chí bên ngoài bàn luận xôn xao, viết hắn quả may mắn biết bao mới có được ưu ái này của nàng, không hiểu Lí Tùy Tâm nàng không phải thứ phụ nữ tùy tùy tiện ai cũng có thể dụ dỗ.

Nàng cũng có kiêu ngạo cùng tự tôn của riêng mình, cho dù nàng là vì mục đích mới sắc dụ hắn, song cũng không thể để mặc hắn tỏ vẻ coi thường khinh bỉ.

Huống chi, hắn có gì tư cách đối với nàng như vậy? Muốn áp dụng loại thái độ này thì cũng chỉ có thể là nàng mới đúng, chỉ nàng mới có tính khí đùa bỡn này mới phải…..

“Anh không cần cố ý trốn tránh tôi, tôi sẽ không ăn thịt anh đâu, không, phải nói, người anh xương cứng, da dày thịt dai, căn bản dẫn khônggợi  nổi hứng thú nơi tôi.” Nàng lớn tiếng châm chọc.

Bình Thường quay đầu nhìn nàng, đang muốn mở miệng, khi thoáng nhìn đôi môi nàng đỏ mọng, ngực đột nhiên chấn động, lại lập tức ngó đi chỗ khác.

Cũng không biết là tật xấu gì, hắn hai ngày này ngực luôn đập nhanh rất khó chịu, đặc biệt khi đối mặt Lí Tùy Tâm, bệnh tình liền đặc biệt nghiêm trọng. Mỗi lần chỉ cần nhìn nàng nói chuyện, ánh mắt hắn liền nhịn không được sẽ dừng lại ở đôi môi nàng, sau đó tim đập rộn ràng, máu huyết chảy ngược, không thể hô hấp bình thường……

Càng làm hắn sợ hãi là hắn thường không tự chủ được nhớ tới hơi thở của nàng. Hương vị hoa hồng ngọt ngào trên cổ nàng, quả thực tựa linh xà chỉ cần sơ hở một chút liền len lỏi vào hơi thở, mạch máu hắn, xâm nhập trái tim của hắn, nắm lấy trái tim đập liên hồi của hắn, thậm chí cả suy nghĩ của hắn.

Hắn thật sự điên rồi……

Trước đây hắn đối với diện mạo, thân thể của nàng đều không có cảm giác gì.Tuy nhiên từ sau nụ hôn nóng bỏng nồng nhiệt kia, hắn giống như bị hạ rủa, bắt đầu ý thức được nàng là một phụ nữ, bắt đầu chú ý đến đôi mắt sáng ngời của nàng, cánh môi phấn nộn, bộ ngực sữa đầy đặn, còn cả đôi chân thon dài……

Cảm giác trì độn cũng đột nhiên trở nên sâu sắc, để ý nhất cử nhất động của nàng, nhất nhăn mày cười, lưu tâm dùng hết năng lực tự chủ bản thân cũng không thể đè nén những ý nghĩ xấu xa kia. Mà nàng lại ở chung với hắn dưới một mái nhà, trốn cũng không được, trách cũng không xong, biện pháp duy nhất, chính là lạnh lùng chống đỡ, bảo trì khoảng cách, để khỏi bản thân tâm loạn thần mê.

“Anh vì sao không nói lời nào? Vì sao không nhìn tôi? Anh đến tột cùng có vấn đề gì? Anh nói đi!” Lí Tùy Tâm nhìn hắn di chuyển tầm mắt, lửa giận dâng cao, trực tiếp vọt tới trước mặt hắn, chống hông chất vấn.

Hắn có thể nói cái gì đâu? Loại cảm giác này ngay cả hắn đều không thể giải thích, sao có thể nào mở miệng nói với nàng?

“Tôi không có vấn đề……” Hắn hít một hơi, gượng ép bản thân nhìn thẳng vào nàng.

Phải không? Đó là tôi có vấn đề ?” Nàng nhíu mi, xinh đẹp con ngươi lóe lửa giận.

“Tiểu thư, cô đừng náo loạn……” Hắn thở dài một hơi.

“Tôi nháo cái gì? Chính là mới anh làm loạn? Nhìn thấy tôi thì buồn bực, xem tôi như yêu ma quỉ quái, không dám lại gần tôi…..” Nàng ngẩng mặt nhìn chằm chằm hắn, cổ trắng nõn rướn cao.

“Tôi không có……” Hắn cúi đầu tránh ánh mắt nóng bỏng của nàng, nhưng tầm mắt hạ xuống, lại vừa lúc thoáng nhìn thấy khe ngực sâu hun hút, nhất thời, trong đầu tự động hiện ra hình ảnh ngày đó nàng cởi quần áo trước mặt hắn. Hắn lập tức nhớ tới bộ ngực trần trụi trắng noãn mê người, đẫy đà hấp dẫn người ta muốn cắn lên……

Lòng Hắn thoáng rung động, hít sâu một hơi, hốt hoảng chật vật xoay người.

“Xin cô tránh ra, đừng ngăn cản tôi, tôi còn phải làm việc……” Hắn đưa lưng về phía nàng, ngữ khí gấp gáp.

Nàng bị động tác hắn làm tổn thương nặng, khuôn mặt kiều diễm toàn bộ trắng xanh.

“Được tôi đi, anh thích quét rác lắm sao? Vậy cứ quét cho đủ đi!” Nàng rống giận, rồi thở phì phì linh cầm xắc da lao ra cửa lớn, bấm thang máy xuống lầu.

Nàng không hiểu, nàng tại sao cứ phải ở nhà chịu trận với hắn? Cùng ở chung với tên đầu gỗ kia không hề có lạc thú đáng nói, mà nàng cứ như vậy hao tổn với hắn hơn một tháng?

Quên đi, đáng lẽ ngay từ đầu sẽ không nên nghe Phụng Thao Thiên nói chuyện ma quỷ, nàng nên phải sớm biết muốn dụ hoặc Bình Thường nào là chuyện dễ dàng như vậy, đều do chính nàng ương ngạnh xem thường hắn, mới hại bản thân khổ sở……

Khổ sở?

Đợi chút, nàng tại sao lại khổ sở vì Bình Thường lãnh đạm xa cách đối với nàng, nàng có phải thật sự điên rồi hay không? Đối với kẻ địch, nàng cần gì phải để ý hắn như vậy?

Quay đầu nhìn tấm gương trong thang máy, khuôn mặt nàng phản chiếu trong gương kia đầy hậm hực, ai oán dọa người.

Đây là biểu tình gì vậy? Vì sao lại có một bộ dạng khổ sở vì tình ? Chẳng lẽ……

Dụ hoặc người, không ngờ ngược lại bị người dụ hoặc sao?

Khiếp sợ tự hỏi chính bản thân, nàng cũng không dám tự mình thành thật trả lời. Vội vàng xua những ý nghĩ đó, nàng đi vào bãi đỗ xe, cưỡi chiếc xe thể thao màu đỏ của nàng chạy ra khỏi tòa cao ốc.

Ở cùng với loại người đầu gỗ ngu ngốc như Bình Thường, cảm xúc nàng như sắp muốn nổ tung, nàng phải tìm người cùng nàng phát tiết một chút mới được.

Nàng suy nghĩ đoạn trực tiếp gọi điện thoại Hạ Vũ Hoa, hẹn hắn ta gặp mặt

Vẫn như ngày trước, Hạ Vũ Hoa hẹn là tới. Hai giờ sau, hắn đã cùng nàng  ăn cơm trưa ở một nhà hàng cao cấp kiểu Nhật.

“Em không phải đang vội vàng cùng ‘Người hầu’ của em chơi đùa sao? Sao lại còn tìm tôi?” Hạ Vũ Hoa hơi ghen ghét nói.

“Tên kia không hiểu phong tình, rất không thú vị .” Nàng oán giận phun ra khẩu khí thật lớn.

“Thế, nhanh như vậy đã chơi đùa xong?” Hắn ta cười khẽ, vẻ mặt hiện lên một tia an tâm người khác khó có thể lý giải.

Hạ Vũ Hoa đã sớm biết, Lí Tùy Tâm không có khả năng sẽ thích người nào trước, vẫn tỏ vẻ nàng sẽ lại ở bên hắn ta.

“Anh ta căn bản là đầu gỗ, ở trước mặt anh ta cởi hết quần áo, anh ta còn sợ tôi cảm lạnh.” Nàng tức giận gắp một khối sushi cá ngừ bỏ vào trong miệng.

“Em cởi sạch quần áo trước mặt hắn?” Hắn cả kinh, sắc mặt khẽ biến.

“Đúng vậy! Đáng tiếc chuyện gì cũng chưa phát sinh, anh ta còn giống như thật vất vả lẩn trốn khỏi tôi!” Nàng bất đắc dĩ nở nụ cười.

“Phải không? Định lực hắn cũng thật mạnh……” Hắn ta rất khó tưởng tượng có người đàn ông nào có thể thờ ơ việc Lí Tùy Tâm lỏa thể, ở trong mắt người bình thường, nàng dù cho mặc quần áo đầy đủ cũng đã mị lực khó cưỡng.

“Hừ, tôi còn hoài nghi anh ta không chừng là gay!” Nàng xì một tiếng.

“Hẳn là không giống, ngày đó tôi đã thấy hắn ta rất cá tính, nam nhân vị mười phần.” Hạ Vũ Hoa cúi đầu ăn, trong mắt có suy nghĩ sâu xa.

Có lẽ, hắn ta không nên khinh thường mị lực người đàn ông kia, nhìn ánh mắt khi Tùy Tâm nhắc tới rất không tầm thường.

“Rất nhiều nam nhân vị mười phần nam nhân nhưng cũng không yêu phụ nữ.” Mắt Nàng trợn trắng.

“Như vậy cũng tốt, em cùng hắn ở cùng một chỗ tôi cũng yên tâm.” Hắn ta nặn ra một nụ cười cứng ngắc.

“Như thế nào? Chẳng lẽ anh cũng ghen tị?” Nàng nheo lại mắt, cố tình hỏi.

“Nói không là gạt người, em biết rõ tôi yêu em.” Hắn thản ngôn.

Nàng ngẩn ra, tiếp theo hít một ngụm dài khí.

“Phải, tôi biết anh yêu tôi, nhưng là……” Nàng nói còn chưa dứt lời, đã bưng chén rượu lên nhấp một ngụm.

Hạ Vũ Hoa yêu nàng, nàng rõ ràng hơn bất kì ai khác, song tình yêu của hắn ta không phải là thứ nàng mong muốn. Những lời này nếu là trực tiếp nói ra, quả rất đả thương người .

Hạ Vũ Hoa phẫn nộ ăn một miếng sushi, cũng không nói thêm nữa, sự yên lặng của nàng đã chứng minh hết thảy. Ăn xong cơm trưa, Lí Tùy Tâm lại lôi kéo Hạ Vũ Hoa đi dạo phố, từ mười hai giờ đến chiều muộn, mua một đống này nọ, Hạ Vũ Hoa đã rất nhanh thấm mệt, nàng lại vẫn sinh long hoạt hổ(sinh khí dạt dào), còn la hét đòi đi PUB nhảy nhót uống rượu.

“Đã khuya, em còn không trở về?” Hắn nhìn đồng hồ, đã tám giờ, nhưng nàng không hề có ý về nhà.(Hâm quá, tám giờ mà khuya cái gì ~>.<~)

“Không, tôi không muốn trở về nhìn xú gia hỏa mặt người chết kia, anh không theo giúp tôi, tôi tự mình đi.” Nàng vung đầu, tự mình tránh đi.

Hạ Vũ Hoa không có cách nào khác, rốt cuộc đành phải xả thân đi cùng, chở nàng đển một PUB để nàng xả hết điên loạn.

Lí Tùy Tâm ở PUB Lý lại nhảy nhót lại là điêng cuồng nốc rượu, chơi đùa suốt đêm, hưng trí nhìn như vui sướng cực độ, nhưng trong lòng lại thủy chung nặng trịch, cười lớn tiếng, nhảy nhót cuồng dã, cũng không thể làm dời đi được tảng đá nặng như chì trong tim kia.

Nàng không hiểu, mỗi lần nghe vui đùa như vậy đều có thể xua đi mệt mỏi bất an, vì sao lần này lại không được?

PUB Lý nhiều người như vậy, nàng lại vẫn là cảm thấy vắng lặng. Quanh mình nhiều người đàn ông tuấn tú như vậy, nàng lại thầm nghĩ đến gương mặt trầm lặng đần độn nghiêm trọng kia……

Nghĩ xem hắn bây giờ đang làm gì? Nghĩ xem hắn có thể hay không lo lắng nàng? Nghĩ hắn…… có nhớ nàng hay không?

Thì ra cũng không phải cứ càng nhiều người bầu bạn sẽ không thấy cô đơn, tịch mịch. Kì thật chính xác chỉ cần một người, một hồi đáp từ một người……

Một trận chua xót bỗng trào lên, hết thảy cảnh huy hoàng này đều như trở nên không còn thú vị. Hốc mắt nàng nóng lên, lao xuống vũ đài thượng, vô lực đổ xuống sô pha, cảm thấy bị cảm giác trống rỗng trong lòng ép tới không thể hô hấp .

“Tùy Tâm, em làm sao vậy?” Hạ Vũ Hoa quan tâm hỏi.

“Không có gì.” Nàng cắn môi dưới, nắm bình rượu lên dốc thẳng vào miệng.

“Đủ rồi, em đã uống nhiều lắm!” Hắn một phen thưởng nhắm rượu bình.

“Ta cảm thấy rất buồn, rất nhàm chán!” Nàng vén mái tóc gầm nhẹ.

Không nhận được hồi đáp từ một người, làm sao lại có thể khổ tâm như vậy? Tâm trạng nàng trống rỗng hốt hoảng này, đến tột cùng là cái gì? Trước kia, muốn  đàn ông yêu thương nàng là việc dễ như trở bàn tay, vì sao mị lực của nàng gặp Bình Thường liền không có tác dụng gì?

Càng làm cho nàng bất an là, nàng không ảnh hưởng được tới hắn, lại chịu ảnh hưởng thật sâu bởi hắn. Cảm xúc của nàng hoàn toàn xoay quanh hắn, rõ ràng là nàng muốn hắn phục tùng, kết quả, ngược lại là nàng bị kiềm hãm……

“Đã gần ba giờ sáng, em say rồi, cũng đã mệt mỏi, tôi đưa em về.” Vẻ mặt Hạ Vũ Hoa bình tĩnh, hắn ta sao lại nhìn không ra căn nguyên nàng tâm phiền ý loạn?

Tuy rằng cùng hắn ta cùng một chỗ, nhưng nàng căn bản không hề yên lòng. lòng của nàng, ở tại trong căn nhà nàng, ở tại trên người tên hầu không mang theo kia……

Một cỗ lòng đố kị xông lên, dĩ vãng, Hạ Vũ Hoa nhận định lòng nàng sẽ không thuộc về bất cứ người đàn ông nào. bởi vậy, hắn ta cũng không bao giờ lo lắng, nhưng lúc này đây Hạ Vũ Hoa lại có cảm giác sắp mất đi nàng.

“Không…… Gọi anh ta tới đón tôi.” Lí Tùy Tâm mở huân đầy cảm giác say mắt to, đột nhiên nói.

“Cái gì?” Hắn hàm răng căng thẳng, lòng đố kị càng sí.

“Tôi muốn anh ta tới đón tôi, anh ta là người hầu của tôi, đây là nghĩa vụ của anh ta……” Nàng cầm điện thoại mở ra, giao cho Hạ Vũ Hoa, muốn hắn ta gọi cho Bình Thường.

Hạ Vũ Hoa tiếp nhận di động, nhìn trên màn hình hiện ra tên “Bình Thường”, trên mặt đột nhiên lộ ra hận ý.

Ngàn chọn vạn tuyển, lại đi yêu thượng này nam nhân, đây âu cũng số mệnh của ngươi a, Lí Tùy Tâm……

Hắn ta thì thào tự nói trong lòng, sau đó, bấm dãy số.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: