Dã Phượng_Chap 5.2

24 Th11

Dã Phượng

Chap 5.2

♥ Edit: Sechan

Lí Tùy Tâm chính vì thế tâm tình cả một ngày không tốt, buồn bực ngồi trong phòng xem những đoạn phim quay cảnh Bình Thường bị nàng sai khiến để phát tiết cơn giận. Những thứ đó nàng đã vụng chộm lưu lại để ngày sau chúng trở thành bằng chứng chứng minh bản thân mình đã chinh phục được Bình Thường.

Nhưng lúc này định nghĩa“Chinh phục” của nàng đã thay đổi, nhìn hắn duy trì dáng vẻ “người hầu”, nàng cũng không cao hứng nổi.

Thứ nàng muốn không phải sự phục tùng, mà là trái tim của hắn.

Chẳng qua, hiện tại nàng bắt đầu hoài nghi hắn không có tim.

Có lẽ nào…… Phượng hoàng máu không chỉ tẩy đi hắn linh hồn trí nhớ, ngay cả thất tình lục dục hắn cũng thanh trừ?

Hay là hắn trời sinh sẽ không hiểu được tình yêu là gì?

Hoặc…… Hắn chỉ có hứng thú đối với đàn ông? Có Khả năng không? Ngày trước ở Vân Tiên Động Thiên, nàng thường xuyên thấy hắn đi tìm Tòng Dung……

Nàng trừng mắt, một mình ở trong phòng miên man suy nghĩ cả buổi sáng. Mãi đến khi Bình Thường gõ cửa, nàng vẫn còn tức giận đến độ không thèm đáp lại.

“Tiểu thư, ăn cơm trưa .” Bình Thường ở ngoài cửa hô.

Còn ăn? Ăn không khí cũng no rồi. Trong lòng nàng nói thầm, tay chẳng buồn nhúc nhích, lười biếng không đáp lại.

“Tiểu thư?” Bình Thường lại gõ cửa một lần nữa.

Nàng vẫn giận dỗi, ngồi ở bên giường không nói lời nào.

“Tiểu thư?” Hắn đẩy cửa ra, lại không đi vào, đứng ở cạnh cửa nhìn nàng.“Cô có khỏe không? Chỗ bị phỏng đã bôi thuốc chưa?”

Nàng ngửa đầu nhìn trần nhà, không để ý tới hắn.

“Tiểu thư……”

“Ầm ỹ đã chết, tránh ra.” Nàng quay đầu trừng hắn.

“Miệng vết thương của cô…..”

“Cứ để nó thối ra đi.” Nàng hờn dỗi trêu ngươi.

“Cô vẫn còn giận sao?” Hắn thở dài một hơi. Tác phong Lí Tùy Tâm thâm sâu khó dò, nhưng có khi vẫn là rất trẻ con.

Hừ, nhìn ra được nàng đang tức giận, coi như còn có thể cứu chữa. Nàng ở trong lòng hừ lạnh.

“Tôi thật sự không hiểu cô tức giận cái gì……” Đại tiểu thư này tính tình quà là khó nắm bắt.

Vừa nghe đến hắn nói như vậy, cơn giận vừa mới xuôi xuống của nàng lại bùng cháy.

“Anh là đồ khốn, đừng đến gây chuyện với tôi, đi ra ngoài!” Nàng tức giận đến nhảy dựng lên, giống người đàn bà chanh chua chống hông quát to.

Hắn thoáng ngạc nhiên, không hiểu nổi bản thân đã nói gì chọc nàng càng thêm tức giận, vuốt mũi đang muốn thối lui, lại chợt thấy da thịt nơi cổ áo lộ ra vết phỏng đỏ ửng lên, lòng lại mềm nhũn, đứng yên tại chỗ, đần mặt nhìn nàng.

“Tuy rằng tôi không rõ ràng lắm làm sao chọc giận cô, thôi nhưng cứ như vậy đi, cô muốn tôi làm như thế nào mới có thể nguôi giận?” hai tay Hắn đút vào túi quần bò, thành ý mười phần hỏi.

“Tôi nói gì anh đều làm?” Nàng lạnh lùng liếc nhìn hắn một cái.

“Đương nhiên, cô là chủ nhân của tôi.”

“Tốt, vậy bây giờ anh lại đây hôn tôi.” Nàng khiêu khích nâng cằm lên.

“Cái gì?” Hắn ngây dại.

“Tôi muốn anh hôn tôi, bây giờ, lập tức.” Nàng lập lại một lần nữa.

“Này……”

“Như thế nào? Anh không dám, đúng hay không?” Nàng châm biếm nhìn hắn.

“Việc này  không ra thể thống gì ……” Hắn nhíu mày nói, đối yêu cầu kỳ lạ của nàng vừa không thể hiểu được vừa sợ hãi. quan hệ Hắn cùng nàng rõ ràng là chủ tớ, làm sao có thể có động tác phi lễ!

“Tôi không thể hiểu làm sao khai thông được bộ não của anh, anh chẳng lẽ không nghĩ tới trước kia chúng ta có thể là một đôi tình nhân sao? Tôi nói chúng ta là chủ tớ, anh sẽ tin ? Vậy nếu tôi nói chúng ta là anh em anh cũng không hoài nghi sao? Ngu ngốc!” Nàng tức giận chửi ầm lên.

Hắn bị nàng mắng một trận cảm thấy mơ hồ, đồng thời cũng có chút kinh hãi.

Ý nàng là gì? Chẳng lẽ mối quan hệ của hai người họ không phải chủ tớ?

“Anh không giống giống người khác chút nào, không có ai bảo hôn tôi mà không có can đảm, anh cũng là đàn ông sao?” Nàng lửa giận cuồng thiêu, vớ lấy gối bên cạnh giường, lia lịa ném về phía hắn.

“Ách…… Tiểu thư……” Hắn đỡ lấy một chiếc gối, chắn một cái khác, còn chưa nắm bắt được ý nàng muốn nói gì, lơ ngơ ra, liền ăn một gối vào mặt.

Đau…… Hắn ôm chóp mũi, trừng mắt nhìn nàng nổi cơn điên, tâm tình sóng yên biển lặng chợt bị khoáy động.

Nữ nhân này thật không thể nói lý!

“Biến đi!Anh đúng là đồ chậm tiêu! Biến……” Nàng quăng gối xong vẫn chưa nguôi cơn tức, tay lại chụp lấy chiếc lược trên bàn trang điểm.

Nhưng nàng còn chưa kịp ném, hắn đã bước một bước dài vọt tới trước mặt nàng, nắm lấy tay nàng, quát khẽ:“Đủ, cô đừng náo loạn!”

“Anh dám quản tôi? Buông tay, anh là tên khốn!” Nàng dùng sức tránh xoay, giơ tay lên kia muốn tát hắn.

Hắn thoáng bối rối, gắt gao nắm lấy tay nàng, rốt cuộc không thể nhịn được nữa, cắn răng nói:“Cô im lặng một chút được không?”

hai tay Nàng bị khống chế, cơn tức càng dâng cao, há mồm thất thanh hét lớn: “ Xú gia hỏa Vô lễ, còn không buông? Mau buông tay –”

hai hàng lông mày Hắn nhăn lại, cơ hồ đấu tranh tư tưởng dữ dội, rồi cúi đầu, trực tiếp ngăn chặn miệng của nàng.

Toàn bộ thế giới…… Như trong phút chốc im lặng……

Nàng bởi quá mức kinh ngạc, trừng lớn hai mắt, cả người ngây ra như phỗng.

Bình Thường…… Thật sự hôn nàng……

Tên đầu gỗ này…… Chủ động hôn nàng……

Lửa giận ở nháy mắt bị dập tắt, trái tim nàng chợt đập mạnh, bình bịch, bình bịch vang vọng toàn bộ lồng ngực. Nàng Khiếp sợ rung động, còn chưa kịp phản ứng, nụ hôn ngắn gọn đã chấm dứt.

Mau đến nỗi khiến người ta nghĩ  nụ hôn vừa rồi chỉ là cái ảo giác.

Bình Thường ngẩng đầu, nhìn vẻ mặt nàng ngây ngốc, có điểm xấu hổ, lại thoáng nghi hoặc lo lắng,“Tôi không có làm sai chứ? Cô không phải muốn tôi làm như vậy?”

“Tôi……”Đại não Nàng trống rỗng, không thốt nên được nửa lời.

“Tôi chỉ vì muốn cô bình tĩnh một chút, bởi cô vừa rồi rất “nguy hiểm” như bị bệnh tâm thần .” Hắn sợ nàng lại tức giận, rất nhanh giải thích.

Chỉ là…… để nàng im lặng? Thì ra đây chính là nụ hôn trấn an nữ nhân bệnh tâm thần?

Nhưng thần trí nàng rất nhanh trở về vị trí cũ, nỗi buồn nháy mắt tan biến thành hư ảo.

Tức chết đi được, người này, phải dạy dỗ lại……

“Muốn trấn an một nữ nhân bệnh tâm thần, loại trình độ hôn này căn bản chưa đủ……” Nàng áp chế tức giận, nheo mắt lại, quyết định cho hắn một trừng phạt nho nhỏ.

“Cái gì?” Hắn sửng sốt, còn chưa hiểu ý tứ của nàng, tay nàng đã quấn lấy cổ hắn.

“Khi làm một nữ nhân tức giận nổi điên,anh phải hôn như vậy mới được……” Nàng nói xong nhón mũi chân, dán sát vào người hắn, trực tiếp trao một nụ hôn nồng nhiệt như lửa.

Hắn hoảng sợ muốn tránh né, nhưng đã quá muộn, đầu lưỡi mềm mại của nàng đã nhanh chóng tiến công vào trong miệng hắn, cuồng dã mút lấy môi hắn, cuộn tròn  trong miệng hắn, khiêu khích, giống nữ yêu xâm nhập, chẳng những muốn hút hết hơi thở hắn, mà còn cả tâm hồn của hắn……

Trên người nàng thoang thoảng một mùi hương ngọt ngào làm hắn mê loạn, hai cánh môi cọ sát giao triền dây dưa như ngọn lửa mạnh mẽ thiêu rụi đinh lực của hắn. Hắn cảm thấy toàn thân nóng lên, cảm thấy khó thở, cảm thấy trong cơ thể một con mãnh thú đáng sợ đang ở thức tỉnh……

Lí Tùy Tâm vốn chỉ muốn trừng phạt hắn, nhưng như một loại ngôn ngữ không lời quấn lấy nhau, nàng đắm say hôn lên cánh môi đầy đặn vụng về của hắn. Hoàn toàn khác với những người đàn ông khác nàng đã từng biết, đôi môi Bình Thường vừa không hoa lệ, kĩ thuật hôn cũng không hề có kỹ xảo, nhưng, bờ môi hắn làm cho người ta một loại cảm giác chắc chắn an toàn, dày rộng mà ấm áp, tươi mát không thuộc về nhân gian.

Nàng nhắm mắt lại, tận lực hút lấy, không muốn buông ra, cũng không nguyện ý ngừng lại.

Bình Thường bị nàng hôn tâm thần câu loạn, cơ hồ không thể chống đỡ được, trong trí nhớ có hạn của hắn, hắn tựa hồ chưa bao giờ có cử chỉ thân mật mãnh liệt  với bất cứ người phụ nữ nào như vậy, cũng chưa từng bị người nào làm dao động thế.

Nụ hôn này…… Rất nguy hiểm……Đột nhiên, hắn ý ý thức được nụ hôn càng lúc càng mê đắm hơn, tất cả cảnh vật xung quanh như dần mờ đi, hắn dùng chút lý trí còn xót lại, từ trong bờ vực mê loạn mạnh mẽ đẩy nàng ra, giải thoát chính mình khỏi nụ hôn đoạt hồn đó.

Nàng kinh ngạc nhìn hắn, thở gấp không ngớt.

hơi thở Hắn cũng hỗn loạn, ngực phập phồng.

Hai người, nhất thời đều không mở miệng được, lâm vào không khí  nặng nề ngượng ngùng khó mở lời.

Sau một lát, Lí Tùy Tâm mới phá tan im lặng, cố ý trêu chọc nói:“Như thế nào? Trải qua sự dạy dỗ của tôi, bây giờ anh đã biết thế nào là hôn phụ nữ chưa?”

“Biết thì đã biết, nhưng…… Tôi không thích như vậy.” Hắn nhếch mày, nỗi chộn rộn bồi hồi nơi đáy lòng kia làm hắn cảm thấy bất an, tay nắm chặt thành quyền.

“Cái gì?” Lòng của nàng như bị những lời đó giáng một đòn nặng nề.

“Đàn ông cùng phụ nữ chưa kết hôn mà lại hôn nhau như vậy, là hành động vi phạm lễ nghĩa. Nhất là phụ nữ, tốt hơn vẫn nên tự ái tự trọng, do vậy về sau tiểu thư đừng nên bảo tôi làm chuyện này nữa……” Hắn nhịn không được khuyên bảo.

Sắc mặt nàng biến đổi, quả thực không thể lý giải đầu óc hắn chỉ dùng để làm cái gì, nàng đã biểu đạt đến mức này, hắn còn không hiểu?

“Tuy nhiên, mặc kệ, chỉ cần cô có thể nguôi giận là tốt rồi……” Hắn nói tựa như hắn bất đắc dĩ lắm mới nhận nụ hôn này, giống như…… Hắn phải hy sinh biết bao nhiêu.

“Đi ra ngoài! Đi ra ngoài!” Nàng giận tím mặt, dùng sức đẩy hắn ra khỏi phòng.

“Tiểu thư, cô làm sao…..” Hắn đứng ở ngoài cửa, ngây ngốc ngạc nhiên nhìn nàng.

Nàng không đợi hắn nói xong, trực tiếp đóng sập lại cánh cửa nặng nề.

Tôi mà lại để ý anh, tôi chính là heo!

Nàng nổi trận lôi đình rừa xả chính bản thân mình.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: