Dã Phượng_Chap 5.1

23 Th11

Dã Phượng

Chap 5.1

20x

♥Edit: Sechan

Lí Tùy Tâm ngồi ở bàn ăn, nhìn Bình Thường đem bữa sáng đến nàng trước mặt, ánh nắng sớm bên ngoài cửa sổ chiếu vào trong nhà vừa vặn rọi lên lưng hắn, tựa như khảm trên người hắn một lớp kim quang, khiến hắn càng thêm chói mắt.

Gương mặt toát lên nét cương nghị, bờ vai dày rộng, cánh tay thon dài, lưng thẳng người rắn chắc, động tác không nhanh không chậm, lưu loát hữu lực……

Không biết bắt đầu từ khi nào, ánh mắt nàng không thể dời khỏi người hắn.

“Đến đây, ăn nào!” Bình Thường đặt dao nĩa lên.

“Anh đút tôi.” Nàng ngẩng mặt lên, làm nũng yêu cầu.

“Cái gì?” Hắn ngẩn ra, thầm nghĩ, lại tới nữa.

“Tay tôi vẫn còn đau a! Lần trước bị nắm thiếu chút nữa vặn gãy, đến bây giờ cũng chưa tốt……” Nàng vươn tay phải, chỗ cổ tay bị Tôn Nam Vinh nắm vẫn còn vết đỏ.

“Làm sao có thể nghiêm trọng như vậy? Đã ba ngày ……” Hắn cau mày.

“Chính là a –đau chết được, đến bây giờ vẫn chưa thể cầm dao……” Nàng xoa xoa cổ tay, đôi mắt to nhìn thẳng dõi theo hắn.

“Dùng thìa cũng được mà.” Hắn chìa chiếc thìa.

“Tôi cũng không thể dùng thìa.” Nàng vẫn nhìn hắn.

Bình Thường cau mày, biết rõ ý nàng chính là ép hắn không thể không đút nàng.

Cũng không biết có phải do sợ hãi tại bữa tiệc rượu kia, thái độ nàng đối với hắn đột nhiên biến đổi một trăm tám mươi độ, từ tư thái nữ vương, biến thành một tiểu nữ nhân, động chút lại làm nũng, quả thực khiến hắn không sao hiểu nổi.

Không những đút cơm, càng khủng bố hơn là, quần áo nàng còn càng mặc càng ít ỏi, trước mặt đại nam nhân như hắn, có khi chỉ là chiếc váy ngủ bằng sa mỏng, rách nát tựa hồ không mặc……

Không hề có lời nói ác ý , không châm chọc khiêu khích, trước đây luôn tỏ vẻ khắc nghiệt, hai ngày qua khuôn mặt lại nhẹ nhàng tươi cười, thân thiết quá đáng.

Thành thật mà nói, hắn thấy hoài nghi nàng có phải đang bị bệnh, nếu không, làm sao có thể trở nên kỳ quái quỷ dị như thế?

“Anh rốt cuộc có đút tôi hay không? Tôi đói bụng !” Nàng sẵng giọng.

Hắn thở dài một hơi, đành phải ngồi xuống bên cạnh nàng, vô cũng nhẫn nại giúp nàng cắt thịt xông khói cùng trứng ốp la, đút từng chút cho nàng.

“Ăn rất ngon!” Nàng hai tay chống cằm, lông mi dày rậm chớp chớp, phóng điện với hắn.

Sắc mặt Bình Thường càng khó coi.

Xem ra vấn đề còn nghiêm trọng hơn so với hắn nghĩ, bởi vì miệng lưỡi đặc biệt điêu ngoa của Lí Tùy Tâm đối tài năng nấu nướng hắn luôn không lưu tình gắt gao chê bai, không ngờ bây giờ lại ca ngợi hắn.

“Tiểu thư……” Hắn yên lặng nhìn nàng, muốn nói lại thôi.

“Ừ?” Lí Tùy Tâm chờ mong nhìn hắn, đoán hắn muốn nói gì.

Cũng nên có phản ứng đi? Nàng thầm nghĩ.

Có lẽ do hành động che chở cho nàng của hắn trong buổi tiệc đã khiến nàng thấy xúc động, nên sau khi trở về, trong đầu nàng càng thêm quyết tâm muốn nắm được trái tim hắn. Vì thế ba ngày qua, nàng đã triển khai tất cả các chiêu thức cũng như mị lực của mình, nàng thầm nghĩ nếu là nam nhân bình thường ắt sớm luân hãm .

“Cô……”

“Như thế nào?” Nàng thản nhiên mỉm cười.

“Cô có muốn đi kiểm tra một chút……” Hắn nghiêm túc nói.

“Không cần, tay của tôi rất tốt……” Nàng nói rất nhanh, trong lòng đối với sự quan tâm của hắn còn rất cảm động .

“Tôi là muốn chỉ đầu cô, tiểu thư.” Hắn nói hết câu.

“Cái gì?” Lúc này đổi lại là nàng ngây dại.

“Đầu của cô có phải là bị thương?” Hắn vẻ mặt lo lắng.

“Đầu tôi?”

“Đúng vậy! Cô ba ngày qua này trở nên không bình thường, một chút cũng không giống cô, tôi nghĩ, cô có lẽ đi thầy thuốc kiểm tra một chút sẽ tốt hơn.” Hắn nghiêm mặt nói.

Mặt nàng tái xanh, dụ hoặc nửa ngày, đối với hắn đều bị trở thành “bất bình thường”?

Quả là khúc gỗ chết tiệt!

“Đầu của tôi thật sự rất tốt!” Nàng tức giận nói.

“Nhưng tôi cảm thấy cô không bình thường, ngày đó, có thể hay không cũng thương đến đầu……” Hắn lo lắng nói.

“Anh mới không bình thường! Người bình thường gặp được tình huống này, cơ bản không ai phản ứng giống anh, anh với xác chết không khác gì nhau, anh rốt cuộc có thần kinh hay không a?” Nàng thở phì phì trừng mắt hắn, rốt cuộc không nhịn được tức giận, cao giọng mắng to.

Tuy nói sớm đã có chuẩn bị tâm lý, muốn dụ hoặc Bình Thường là công việc có độ khó cao, song nàng không thể tưởng tượng được hắn quả thật cứng như đá thạnh ngàn năm, đá vô tri, đá bất động, chỉ tổ tự làm chính mình bị thương……

Đáng giận!

Nhọc công nàng còn thay hắn giải quyết chuyện làm Tôn Nam Vinh bị thương, Tôn gia nguyên bản muốn làm đơn kiện, sự tình xôn xao dư luận, song nàng vốn quen biết không ít quý nhân tai to mặt lớn, ra mặt thay nàng chủ trì công đạo, mới áp chế toàn bộ sự kiện, nếu không, hắn còn nghĩ rằng hắn động thủ đánh người mà không có việc gì sao?

“Ừm, bây giờ nhìn thấy cô tức giận tôi liền yên tâm .” Hắn ăn mắng lại còn nở nụ cười.

“Cái gì?” Nàng ngẩn ra, lửa giận muốn thiêu đốt toàn thân.

“Hơi động một chút liền  tức giận, đối với tôi hô to gọi nhỏ, thế này mới giống cô.” Hắn đã an tâm hơn.

“Anh……” Nàng thiếu chút nữa liền đem mặt bàn đập vào mặt hắn, nhưng một giây trước khi bùng nổ, sự quật ngạo háo thắng bên trong lại mạnh mẽ ngăn trở nàng.

Không, không thể phát giận, làm như vậy khác nào kiếm củi ba năm thiêu một giờ, nàng biết rất rõ ràng hắn không phải ngu ngốc, có lẽ, hắn không phải không hiểu, mà đang âm thầm phân cao thấp cùng nàng, nàng nếu nhanh như vậy liền lộ tẩy, không phải là bại dưới tay hắn?

Nàng không thể dễ dàng nhận thua vậy được, chờ coi, Bình Thường, trò hay còn phía sau!

Thì ra, ở trong mắt anh, tôi là người hay giận hờn……” Nàng đùa cợt hừ hừ nói.

“Đúng vậy, nhất là đối với tôi.” Hắn cười một cái, đứng dậy đi đến bên người nàng, giúp nàng rót một ly cà phê nóng vừa pha.

Nàng nhìn cà phê, đột nhiên trong lòng nảy ra một kế, đưa tay nhận lấy, nhưng lại cố ý làm trượt, toàn bộ cà phê nóng đổ ra, tràn lên tay cùng với ngực nàng.

“A! Nóng quá!” Nàng kêu sợ hãi một tiếng.

“Ai nha! Có nóng không?” Hắn vội la lên, rất nhanh dời ly cà phê đi.

“Đau quá…… Đau chết……” Nàng vung vẩy tay, kéo kéo chiếc váy ngủ, cố làm ra vẻ muốn khóc thét.

“Tôi xem xem, nóng ở đâu?” Hắn nắm tay nàng, cẩn thận kiểm tra.

“Nóng ở đây……” Nàng chỉ vào mu bàn tay sưng đỏ, tiếp theo, lại chỉa chỉa ngực chính mình, dịu dàng nói:“Còn có chỗ này nữa.”

Hắn nhìn xem tay nàng cùng ngực, cũng không nghĩ nhiều, trực tiếp liền lôi kéo nàng về phía phòng tắm.“Không được rồi, phải nhúng nước lạnh.”

Vào phòng tắm, hắn vội cầm lấy vòi hoa sen, trực tiếp phun vào tay nàng, nàng mỉm cười, thanh âm mềm mại khẽ nhắc nhở,“Bình Thường, ngực tôi cũng nóng nha!”

“Ừ, mau cởi quần áo.” Hắn không nói hai lời, phun nước vào ngực nàng, trong đầu  chỉ nghĩ đến điền đầu tiên cần làm khi bị bỏng hướng dẫn trên TV: Dội nước, cách ly vết thương(*), ngâm nước lạnh, vệ sinh, băng bó.

(*) Đây là chữ 脱(thoát) cũng có thể hiểu là cởi quần áo hơm ta?

Nghe hắn nói vậy, nàng có chút kinh hỉ, cười thầm, ngay trước mặt hắn cởi hết quần manh áo rách ra, toàn thân nàng chỉ còn sót lại chiếc quần lót, ngay cả áo ngực cũng không mặc, dáng người diễm lệ nhất thời lộ không sót gì.

Bình Thường ngẩn ra, có chút há hốc mồm.

Vị trí bị phỏng ngay tại bộ ngực sữa đầy đặn, một mảng hồng cùng da thịt trắng nõn tượng phản, chiếc áo ngủ mỏng dính sát càng hiện rõ những đường cong quyến rũ, bên trên đỉnh núi màu hồng phơn phớt, tựa như đào tiên thơm ngon, hấp dẫn người ta mơ màng thèm nhỏ dãi.(Máu mũi phun ướt màu hình ~~)

“Nơi này…… Cũng đau……” Nàng kề lại gần, kéo tay hắn, dán sát vào khe ngực mình.

Trong lòng hắn chợt thấy rùng mình, giật tay lại,  giao vòi hoa sen cho nàng, xoay người tránh ra,“Cô tự xử lý trước, tôi đi lấy hòm thuốc.”

“Tôi không tự xử lý được.” Nàng giữ chặt tay hắn nhẹ giọng kêu.

“Chỉ cần cứ xả nước vào đó, cho đến khi hồng ấn mất đi.” Hắn hướng mặt về phía cửa, đưa lưng lại với nàng dặn dò.

“Không được, tôi muốn anh giúp tôi.” Nàng từ phía sau dứt khoát ôm lấy thắt lưng hắn, bướng bỉnh nói.

“Tiểu thư, cô làm cái gì vậy?” Hắn nhăn mày, không để ý đến đường cong linh lung của nàng dán sau lưng hắn.

“Tôi mới muốn hỏi anh làm sao vậy? Làm sao vội vã đào tẩu giống gặp quỷ?”Nàng oán giận nói.

“Tiểu thư, phi lễ chớ thị a!” Hắn nói xong khẽ ngọ nguậy, thầm muốn nhanh đi ra khỏi phòng tắm.

“Là thời đại nào rồi, đầu óc anh còn cổ hủ như vậy?” Nàng ôm chặt lấy hắn, không cho hắn đi.

“Cô nói tôi cổ hủ? Tiểu thư, cô là chủ nhân của tôi, tôi là người hầu của cô, tất nhiên phải biết bổn phận……” Hắn dùng sức gỡ bàn tay như vòi bạch tuộc của nàng đang quấn lấy người mình ra, bước nhanh ra khỏi phòng tắm.

“Cái gì bổn phận với không bổn phận ? Tôi tuy là chủ nhân của anh, nhưng tôi dù sao vẫn là phụ nữ, anh chẳng lẽ đối tôi  một chút cảm giác cũng không có?” Nàng đuổi tới, toàn thân trần trụi, tay chống nạng, lớn tiếng chất vấn.

Hắn chậm rãi quay đầu, ánh mắt dừng trên mặt nàng, nghiêm mặt nói:“Tôi đương nhiên là có cảm giác……”

“Phải không?” Nàng vui vẻ.

“Tôi có cảm giác, cô tốt nhất đi thay quần áo, bằng không nhất định cảm lạnh.” Hắn nghiêm trang nói, sau đó, quay đầu bước trở về phòng hắn.

Nàng ngây người ước chừng vài giây, nỗi thất vọng cùng ngọn lửa phẫn nộ truyền tới đại não.

“Anh là đồ đầu heo –” Nàng cầm dép lê, ném mạnh vào cửa phòng.

Còn có điều gì làm người ta chán nản hơn khi mi lực cỡ này vẫn còn thất bại? Quả thực là đàn gảy tai trâu!

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: