Dã Phượng_Chap 4.1

17 Nov

Dã Phượng

Chap 4.1

♥Edit: Apakcha + Sechan

Bình Thường đi theo Lí Tùy Tâm đi vào một cửa hàng trang phục danh tiếng của nhà thiết kế hàng đầu, Chủ tiệm vừa thấy vị khách quý như nàng, lập tức nhiệt liệt nghênh đón.

“Lí tiểu thư, hôm nay cần y phục gì?”

“Ta muốn giúp hắn tìm một bộ trang phục đàng hoàng, luôn cả giầy.” Lí Tùy Tâm chỉ vào Bình Thường ở phía sau.

“Là tham gia dịp gì?” Chủ tiệm lễ phép nhìn Bình Thường, chuyên nghiệp hỏi.

“Một tiệc rượu khai mạc của tập đoàn, giúp hắn tạo phong cách chỉnh chu hơn.” Nàng dặn dò .

“Vâng, xin chờ chút.” Chủ tiệm vừa mang cà phê tới, lập tức đi chọn lựa quần áo.

“Tiệc rượu là nơi sang trọng, anh đừng làm cho tôi mất mặt.” Nàng nhấp một ngụm cà phê, căn dặn.

“Vâng.”

Bình Thường đã cùng nàng tham gia không ít hoạt động, dần dần phát hiện danh tiếng của nàng không nhỏ, ra vào đều là nơi thượng lưu, có khi tiệc tùng cá nhân, có khi là sự kiện giới thiệu sản phẩm, nghề nghiệp của nàng rất khó xác định, nhìn như chơi bời lêu lổng, nhưng có khi lại cực vì bận rộn, nếu phải dứt khoát xếp loại, hẳn là chính là cái đương thời gọi là “Quan hệ xã hội”, hoặc là “Nữ hoàng thời trang” linh tinh. Có mỹ mạo, có tiền, có nhàn nhã, có thưởng thức, hiểu biết phải ăn mặc như thể nào để thể hiện chính mình, nàng như là mục tiêu hướng tới, chỉ cần có nàng trình diện, phong cách thời trang ấy sẽ được đề cao, bởi vậy, nàng có thể nói được hoan nghênh nhiệt liệt ở mọi nơi.

Hắn đối với những nơi này kỳ thật cũng không thích thú gì, nhưng nàng lại cố tình mỗi lần như vậy đều phải mang theo hắn đồng hành, giống như cố ý bức bách buộc hắn đối mặt đám đông, cố ý khoe ra hắn là một người hầu……

Hắn thật hoài nghi, mục đích chân chính của nàng có lẽ chỉ cần làm cho hắn nhận rõ hắn là nhân vật —

Một người hầu.

Không thể cùng ngồi cùng ăn, vĩnh viễn chỉ có thể đứng sau lưng ở nàng, vĩnh viễn thấp hơn nàng một bậc.

Tuy rằng nàng không nói ra, nhưng thực rõ ràng nàng chính là ý tứ này. Ánh mắt nàng dõi theo hắn tràn đầy ác ý ngầm, trăm phương ngàn kế muốn tra tấn hắn, không để hắn được yên.

Vì sao? Hắn không chỉ một lần tự hỏi, lại vẫn không thể tìm ra đáp án.

Chẳng lẽ, trước khi hắn mất trí nhớ từng đắc tội nàng đi?

Hắn lẳng lặng phỏng đoán, bắt đầu tò mò, trước đây hắn cùng nàng như thế nào lại ở chung? Một nam một nữ lấy mối quan hệ chủ tớ cùng sống dưới một mái nhà, quả có chút quái dị……

Ba phút sau, Chủ tiệm chọn mấy bộ tây trang, muốn Bình Thường thử mặc.

Bình Thường mặc vào bất kì bộ âu phục nào, Lí Tùy Tâm cũng lần lượt lắc đầu, đều cảm thấy không hài lòng, cảm giác giống như thiếu điểm gì. Nàng nhíu mày, bản thân vì hắn chọn lựa, tìm kiếm trong một loạt tây trang.

“Những bộ đó sao không có chút gì đặc biệt?” Nàng không quá cao hứng nhìn này đồng khoản quần áo.

“Trang phục của nam vốn ít biến hóa……” Chủ tiệm vội vàng giải thích.

“Nhưng là ta cảm thấy những bộ kia đều rất bình thường ……”

“‘Bình Thường’ cũng không có gì không tốt.” Bình Thường xoay mình xen mồm, một lời hai ý. (Anh này đang cố tình hay vô ý khen mềnh ấy nhở ~~)

Nàng ngẩn ngơ, không nghĩ tới hắn cũng có máu hài hước, tức giận trừng hắn liếc mắt một cái, móc mỉa : “Một người đã đủ ‘Bình Thường’, đương nhiên ăn mặc phải đặc biệt một chút.”

Hắn không đáp lời, nhưng là Chủ tiệm đã nhịn không được thay Bình Thường nói chuyện .

“Làm sao có thể Bình Thường được? Lí tiểu thư, bạn trai của người bộ dạng rất tuấn tú nha! Diện mạo đoan chính trong sáng, tỉ lệ dáng người lại rất chuẩn, không thua gì người mẫu nam, tôi cho rằng kiểu dáng càng đơn giản lại toát ra vẻ……”

Lí Tùy Tâm lạnh lùng trừng mắt nhìn Chủ tiệm liếc mắt một cái, mới nói: “Hắn không phải bạn trai tôi.”

“Vâng, thật có lỗi, bạn là nam.” Chủ tiệm cười cười ái muội, lập tức sửa miệng, tuy nhiên trên mặt lại lộ vẻ không tin.

“Ông lại lầm, hắn cũng không phải là bằng hữu cùa tôi, hắn là người hầu của tôi.” Nàng lãnh miệt nói.

“Ách?” Lời này khiến chủ tiệm ngẩn người, rất nhanh hướng lại nhìn Bình Thường, như muốn xác định điều gì.

“Tiểu thư nói được đúng, cô ấy là chủ nhân của tôi.” Hắn phụ họa nói.

Chủ tiệm run sợ vài giây, đột nhiên cười ra tiếng.

“Ôi, được rồi, hai người đừng náo loạn ……” Đánh chết cũng không tin tưởng được người đàn ông tuyệt vời trước mắt này lại là người hầu, lại nói, bọn họ hai người bề ngoài xứng đôi như vậy, mặc cho ai nhìn đều đã cho rằng bọn họ là một đôi vách tường nhân.

Lí Tùy Tâm lười giải thích, trực tiếp chỉ vào bộ tây trang màu xám trong tủ kính,“Tôi muốn bộ đồ kia.”

“Vâng, cô thật có mắt nhìn, đó là mẫu mới nhất của cửa hàng chỉ mới trưng bày ba ngày” Chủ tiệm không dám chậm trễ, lấy bộ tây trang, giao cho Bình Thường.

“Đi mặc vào.” Nàng ra lệnh.

“Vâng.” Bình Thường cầm quần áo đi vào phòng thay đồ.

Lúc này, ba người phụ nữ hợp thời trang đi vào cửa tiệm, các cô vừa thấy đến Lí Tùy Tâm, sắc mặt khẽ biến, nhưng lập tức lại đổi thành nụ cười xã giao.

“Thực khéo a, này không phải tiểu thư Lí Tùy Tâm sao? Cô sao có thể ở trong này? Chẳng lẽ thay bạn trai chọn quần áo a? Đêm nay lại là người đàn ông nào bị cô mê hoặc?” Trong đó một bộ dạng nữ tử đẫy đà chủ động chào hỏi nàng, nhưng lời vừa ra khỏi miệng liền tràn ngập khiêu khích ý tứ hàm xúc.

“Tôi quen cô sao?” Lí Tùy Tâm lạnh lùng liếc mắt một cái, dùng một câu ngắn ngủn phản đem nàng nhất quân.

Nữ nhân Kia ngẩn ngơ, không ngờ rằng còn chưa kịp triển khai công khích đã đạp phải cái đinh nhọn, nhất thời không biết phải phản ứng như thế nào.

“Cô ấy là con gái của chủ tịch tập đoàn Đại Lực-Tôn Nam Quyên, thanh danh người ta cũng không nhỏ so với cô đâu.” Một phụ nữ khác lập tức thay bằng hữu báo thượng danh hào.

Tập đoàn Đại lực? Sao, họ Tôn ? Thì ra cô là em gái của loại người háo sắc phong lưu như Tôn Nam Vinh……” Lí Tùy Tâm ra vẻ giật mình, nhưng lời nói ra lại chanh chua không chút nể mặt.

“Cô……” Tôn Nam Quyên sắc mặt đại biến, tức giận đến nói không ra lời.

Chủ tiệm đứng một bên khó xử, không biết có nên xen mồm khuyên can, trong lòng thầm nghĩ Lí Tùy Tâm là nhân vật ngoan độc, ngay cả tôn gia đại tiểu thư tâm cao khí ngạo như Tôn Nam Quên cũng không phải đối thủ của nàng.

“Người này thực không lễ phép!” Cô gái thứ ba tức giận chỉ trích.

“Lễ phép? Hai chữ Này từ  miệng các cô nói ra thật đúng là buồn cười, tôi dám cá là các cô ngay cả viết hai chữ này như thế nào cũng không biết.” Nàng châm chọc cười lạnh.

“Lí Tùy Tâm, cô đừng quá đáng……” Tôn Nam Quyên đã sớm có ác cảm đối với Lí Tùy Tâm, dĩ vãng ở bất cứ bữa tiệc chiêu đãi nào, cô đều trở thành tiêu điểm. Nhưng từ khi Lí Tùy Tâm xuất hiện, mọi tiếng tăm đều bị nàng ta cướp sạch, chẳng những ánh hào quang của cô chạy theo nàng ta, ngay cả nam nhân cô thích cũng ở trong đám đông theo đuổi nàng ta, nhìn nàng ta mà vừa hận vừa ghen.

“Tôi quá đáng? Chuyện thật sự quá đáng tôi còn chưa bắt đầu đâu!” Lí Tùy Tâm bắt chéo ngồi ở trên sô pha, ngón chân khẽ nhúc nhích.

 “Cô……”

“Quên đi, Nam Quyên, đừng để ý cô ta, chúng ta đi, người đàn bà này ác danh khắp nơi, nói chuyện với cô ta chỉ làm bẩn miệng.” bạn bè Tôn Nam Quyên lôi kéo nàng tránh ra.

Nghe nói cô lần trước làm anh trai tôi nhục nhã, hại anh tôi tâm trạng chịu ảnh hưởng không ít, cô đừng nghĩ sẽ không có chuyện gì……” Tôn Nam Quyên không nghĩ như vậy bỏ qua, riêng nhắc tới cũ trướng.

“Như thế nào?Anh trai cô phái cô đến đây trút giận thay sao? Thì ra hắn so với tôi tưởng còn tệ hơn.” Lí Tùy Tâm xinh đẹp mi nhẹ nhàng một điều, nhẹ giọng châm biếm.

“Câm mồm! Không cho phép cô cười nhạo anh tôi, cô thì là cái gì? Chỉ biết dựa vào khuôn mặt giả nai lừa bịp, câu phong dẫn điệp, cứ nghĩ có thể câu được kim quy tế, cô chờ đi! Đàn ông cũng chỉ là chơi đùa với cô mà thôi, không ai thật tình thích cô…..” Tôn Nam Quyên bị kích động không để ý đến tác phong mắng to.

Bình Thường vừa vặn lúc này từ phòng thay đồ bước ra, một thân tây trang cao cấp khí lực cường tráng, trong sự mạnh mẽ mang theo một nét tuấn nhã bất phàm, Tôn Nam Quyên cùng hai người phụ nữ đi cùng nhìn thấy đều ngẩn ra, thu hồi lời nói nóng giận, nhất thời an tĩnh lại.

Thật sự là cực phẩm nam nhân! Ánh mắt Các cô đồng thời sáng ngời.

“Trời ạ! Quần áo này thật sự rất thích hợp với anh, tiên sinh, quả thực chính là thiết kế cho riêng anh ……” Chủ tiệm ca ngợi.

Bình Thường không có khái niệm gì đối trang phục, ngược lại là ở ý ở phòng thay quần áo lý nghe thấy được tiềng ồn ào, không khỏi liếc mắt Tôn Nam Quyên một cái.

Mắng Lí Tùy Tâm, hẳn là này nữ nhân đi? Hắn có chút lo lắng cho kết cục của cô ta. Lấy hiểu biết của hắn đối Lí Tùy Tâm, người nào phàm đắc tội với nàng, nàng ta tuyệt đối không bỏ qua.

Ba người Tôn Nam Quyên bị hắn nhìn chợt một phen hoảng hốt, vội vàng nặn ra nụ cười gợi cảm, thẳng thắn lưng, sửa sang lại trang phục, bảo trì hình tượng ở trước mặt hắn.

“Hắn đang nhìn cô nha! Nam Quyên, đến hỏi hỏi hắn buổi tối có rảnh hay không đi?  Đến mời hắn làm bạn trai tối nay của cô đi!” Bạn bè cô ta thúc giục.

“Này…… Không tốt lắm đâu……” Tôn Nam Quyên lời tuy nói vậy, nhưng trong lòng có bao nhiêu động tâm.

Tiệc rượu Đêm nay nếu có người đàn ông xuất sắc như vậy đi cùng, khẳng định mặt mũi mười phần rạng rỡ.

“Đến hỏi hỏi xem thôi! Nói không chừng có cơ hội……” bạn bè cô ta tiếp tục giựt giây.

Tôn Nam Quyên hít một hơi, đi tới gần Bình Thường, tươi cười lấy lòng, đang muốn mở miệng: “Xin hỏi……” Đúng lúc này, đôi giày cao gót dưới chân Lí Tùy Tâm không biết vì cái gì đột nhiên bay ra ngoài, đúng ngay trước mặt Tôn Nam Quyên, khiến cô ta sợ đến độ ngậm miệng.

“Bình Thường, giầy của tôi rớt.” Lí Tùy Tâm lẳng lơ tà mị ngồi ở trên sô pha, ngữ khí cường thế lười biếng nói.

Bình Thường nhìn nàng, lại nhìn chiếc giày cao gót, đi qua, nhặt giầy lên, cầm lại đến trước mặt nàng.

“Đây, giầy của cô.”

“Giúp tôi mang vào.” Nàng giơ bàn chân trắng ngần lên, ra lệnh nói.

Bình Thường biết nàng cố ý, nhưng, hắn vẫn nghe lời cúi người, đan chân quỳ xuống đất, tự tay giúp nàng đi chiếc giày vào.

Một màn này, chẳng những Tôn Nam Quyên đám người nhìn há hốc mồm, ngay cả Chủ tiệm cũng ngây dại.

Giống như nữ vương cùng nô bộc trung thành, một chiêu này của Lí Tùy Tâm đã đủ lợi hại, biểu thị công khai rõ ràng mối quan hệ bọn họ, cũng dập nát vọng tưởng nho nhỏ của Tôn Nam Quyên.

Khốc ca này, lại là người đàn ông của Lí Tùy Tâm?

Tôn Nam Quyên đen mặt, cùng bạn bè tám mắt nhìn nhau, tự giác thấy thảm bại cùng chật vật.

“Thời gian không còn sớm, chúng ta đi thôi!” Lí Tùy Tâm ngạo nghễ đứng dậy, ngay cả  cũng không thèm nhìn tới đám kia nữ nhân liếc mắt một cái, trực tiếp thanh toán trướng, sau đó ôm lấy Bình Thường cánh tay, đi ra danh điếm.

Tôn Nam Quyên cũng chỉ có thể trơ mắt nhìn nàng mỉm cười thắng lợi rời đi, vừa tức vừa hận.

Người đàn bà ngu xuẩn, có người đàn ông đối xử thật lòng là như thế nào? Chỉ là đem nhân vật như Bình Thường ra biến thành đối nàng duy mệnh là từ lấy nhân, liền đủ nàng khoe ra . Lí Tùy Tâm ở trước cửa quay đầu thoáng nhìn, ở trong lòng cười lạnh.

“Có tất yếu làm như vậy sao? Vừa rồi, cô gái xinh đẹp kia hình như có chuyện muốn nói với tôi.” Bình Thường đi một đoạn rồi mới mở miệng nói.

“Như thế nào? Chẳng lẽ anh thích được loại phụ nữ đó tiếp cận?” Lông mày Nàng cong lên, trong lòng cảm thấy không vui.

“Cái gì kêu là tiếp cận?” Hắn khó hiểu.

Trên thực tế, tỉnh lại sau, hắn cảm thấy hắn thấy thế giới rất này rất xa lạ, chẳng những người, sự, vật thoạt nhìn dị thường, còn có rất nhiều từ ngữ hắn nghe cũng chưa nghe qua.

“Chính là nữ nhân không quen biết tìm anh nói chuyện phiếm, muốn cùng anh làm bằng hữu.” Nàng tức giận giải thích.

“Các cô ấy vì sao muốn tìm tôi nói chuyện phiếm? Cùng tôi làm bằng hữu?” Hắn vẫn là không rõ, hắn vốn không quen biết những cô gái đó.

“Anh là thực không hiểu vẫn là giả ngu? Nữ nhân tiếp cận anh là vì nguyên nhân còn muốn tôi nói cho anh sao?” Nàng phút chốc đứng định, bỏ ra tay hắn.

“Tôi là thật sự không biết mới hỏi.” Hắn nghiêm mặt nói.(Cái này thì đúng thật là…..)

“Anh……” Nàng chán nản.

Chẳng lẽ nói hắn không biết hắn mặc vào một thân tây trang Armani kia sau mị lực tăng cao luỹ thừa số bao nhiêu sao?

Trừng mắt nhìn vẻ mặt mờ mịt kia của hắn, nàng lập tức thầm nghĩ.

Được rồi! Hắn hẳn là không biết, bởi vì vài ngày nay ở chung nàng liền phát hiện, Bình Thường căn bản không chú trọng quần áo bề ngoài, hắn ít khi soi gương, không cần nàng cho hắn mặc cái gì, không cần biết người khác thấy hắn thế nào, càng đáng giận hơn nữa, hắn cũng chưa bao giờ chú ý tới nàng.

Hắn đem nàng trở thành chủ nhân, tự xác nhận cho bản thân là một nhân vật “Người Hầu”, cho nên cũng chưa có hành động vượt quá khuôn phép, lại không hề có chút tư tưởng không an phận. Đối với cá tính như vậy của hắn, nói hắn không biết nguyên nhân Tôn Nam Quyên đến gần hắn, nàng tuyệt đối tin tưởng.

Nhưng, nàng vẫn rất bực tức.

Nghĩ đến hắn bị nữ nhân khác mơ ước, nàng liền không hiểu sao một bụng đầy hỏa.

“Nói cho anh biết, có những nữ nhân chỉ cần nhìn thấy đàn ông đẹp trai một chút là chủ động câu dẫn, anh tốt nhất cẩn thận một chút, ở thế giới này, có những người phụ nữ hung mãnh hơn cả dã thú ……” Nàng đi nhanh về phía trước, tức giận cảnh cáo.

“Cô nói ‘Đàn ông đẹp trai một chút’ là chỉ tôi sao?” Hắn ngẩn người.

“Đúng vậy, vừa rồi biểu tình Tôn Nam Quyên kia chính là muốn ăn anh, lại hồn nhiên không biết, thật sự là ngu ngốc……” Nàng thở phì phì mắng.

“Kỳ quái, ta không biết cô ấy muốn ăn ta như thế nào?” Hắn càng khó lý giải .

“Anh…… Anh thật sự là……” Nàng quả thực bị chọc giận, quay đầu trừng hắn, giày cao gót cũng không cẩn thận vướng vào rãnh hở nơi lối đi, cả người nhào về phía trước, kinh hô một tiếng.“Ôi!”

“Cẩn thận!” Thân thủ hắn rất nhanh đỡ lấy nàng, dùng sức kéo, cả người nàng ngã vào lòng hắn.

Nàng rơi vào vòng tay hắn, ngây dại.

Hơi thở nam nhân đặc chưng dày đặc cùng với lồng ngực rắn chắc, đột nhiên nhiễu loạn hô hấp nàng, kích động giác quan của nàng……

“Tiểu thư, cô khỏe không?” Hắn đỡ lấy nàng, cúi đầu quan tâm hỏi.

Nàng ngẩng đầu, kinh ngạc nhìn hắn, mày rậm tuấn mục, mái tóc ngắn nhẹ nhàng khoan khoái, trên mặt cương nghị ngay thẳng, tựa dù trời sập vẫn có thể kiên nghị đứng vững, hơn nữa thân hình cao lớn, nghị lực như tường đồng vách sắt đủ sức để bảo vệ hết thảy……

Lòng của nàng xôn xao, một loại ham muốn chiếm giữ kỳ lạ nháy mắt nảy sinh.

Không được! Quang đem hắn trở thành phó dong còn chưa đủ. Nàng còn muốn có cả trái tim hắn, chỉ khi thể xác và tinh thần hắn đều trở thành của nàng, đó mới là  thực sự chinh phục, mới là chân chính trả thù.

“Làm sao vậy?” Thấy nàng sợ run, hắn lại hỏi.

“Không có việc gì, chỉ là đầu có hơi choáng váng, anh đỡ tôi đến bãi đỗ xe đi.” Nàng giả bộ suy yếu, lại bả đầu dựa vào hồi hắn trong lòng, thấp giọng nói.

“Vâng.” Hắn không suy nghĩ nhiều, dìu nàng đến bãi đỗ xe.

Nàng dựa sát vào người hắn, cúi đầu quỷ mị nở nụ cười.

Bình Thường a Bình Thường, muốn biết nữ nhân như thế nào ăn nam nhân sao? Tôi rất nhanh sẽ cho anh biết……

3 phản hồi to “Dã Phượng_Chap 4.1”

  1. Tư Đồ Hiểu Sa Tháng Mười Một 18, 2012 lúc 12:20 #

    like cái hình, hoa bỉ ngạn quả là rất rất rất x 10000000000000000………… đẹp!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: