Mở đầu

21 Th10

Chồng, anh thật xấu

♥ Edit: Apakcha

“Gả cho anh ấy, gả cho anh ấy đi……” Bên tai là tiếng hò hét của tất cả mọi người, hòa cùng với tiếng la hét và tiếng huýt sáo.
Lâm Mông luống cuống nhìn Cố Cẩn Bạch cầm nhẫn quỳ gối  trước mặt mình, hôm nay cô sinh nhật hai mươi tuổi, nhưng cô vạn vạn lần không nghĩ tới, anh lại lựa chọn ngày hôm nay cầu hôn cô . cô chưa từng nghĩ tới việc cùng Cố Cẩn Bạch kết hôn,  hơn nữa cô mới hai mươi tuổi.
Cô giương mắt nhìn về Âu Dương Tuấn đứng phía sau Cố Cẩn Bạch, muốn nhìn ra được chút biểu tình gì trên mặt anh. Nhưng mà trên mặt anh lại là nụ cười ấm áp, càng như là một loại cổ vũ không lời. Lòng của cô bắt đầu trầm xuống, anh cái gì cũng không hiểu.
“Không phải là đợi cậu của bạn gật đầu, bạn mới dám đáp ứng . Nhanh lên, chân Cố thiếu chúng tôi đã mỏi nhừ .”  Đám bạn của Cố Cẩn Bạch cất tiếng trêu chọc, mọi người một trận cười vang, tầm mắt đều nhao nhao hướng về phía Âu Dương Tuấn.
Tâm Lâm Mông hoảng hốt, sợ bị người nhìn ra điều gì, đưa tay gần như là đoạt lấy chiếc nhẫn trong tay của Cố Cẩn Bạch . Hành động đột ngột này lần nữa kéo tầm mắt mọi người trở về  .
Cố Cẩn Bạch cười khẽ đứng lên, ngay cả trong ánh mắt đều tràn đầy ý cười. Cầm nhẫn cầu hôn ở trong tay cô nắm chặt, đeo lên trên ngón tay giữa.
“Thì ra vội vã muốn gả cho anh!” Hơi trêu tức trêu đùa ở bên tai của cô,  mặt cô thoáng cái liền đỏ. Đột nhiên cũng ý thức được những gì vừa xảy ra, nhìn chiếc nhẫn vững chắc trên ngón tay giữa của mình, như là một  đạo luật không có khả năng phản kháng trở thành sự thật hung hăng đè ép cô, nước mắt liền như thế chảy xuống, như thế nào cũng không ngừng.
“Anh sẽ đối tốt với em cả đời .” Cố Cẩn Bạch đưa tay nhẹ nhàng giúp cô lau đi nước mắt trên mặt, tiếng vỗ tay hòa cùng lời chúc phúc hướng về phía cô là biểu thị cho lời hứa nặng nhất kiếp này .
Âu Dương Tuấn đạm cười ra khỏi đám người, mấy năm làm việc ở quân đội làm cho anh có chút không thể hòa nhập được giữa khung cảnh náo nhiệt như thế này. Lại có lẽ là vì cái gì khác, anh không muốn suy nghĩ. Chỉ cần cô hạnh phúc, là tốt rồi.
Sinh nhật Tiểu Mông, anh đặc biệt xin nghỉ vội trở về. Hiện tại cô được hạnh phúc vây quanh, thiếu anh, hẳn là không có gì đi.
Đợi mãi cho đến khi chuông đồng hồ trên tường điểm12 giờ, cửa đối diện như trước không hề có tiếng động. Anh có chút bất an đứng dậy mở cửa, sau đó xuống lầu.
“Uông thúc, tiểu Mông trở  về chưa?”
“Tiểu thiếu gia, Tôn tiểu thư vẫn chưa về” Lão quản gia  đáp lại Âu Dương Tuấn.
“Còn chưa có trở về.” Anh nghi hoặc nói, hiện tại cũng đã 12 giờ đêm, Cố Cẩn Bạch còn không đưa tiểu Mông về. Thời gian qua anh ta đều là đưa Tiểu Mông về trước 10 giờ, cho dù tình huống đêm nay đặc biệt, cũng không nên trễ quá 12 giờ .
“Tiểu thiếu gia, ngài cũng đừng lo lắng, hôm nay là sinh nhật hai mươi tuổi của Tôn tiểu thư, khó tránh khỏi sẽ trở về trễ một chút, hơn nữa có Cố thiếu gia, hẳn là không có chuyện gì ?” Quản gia cười nói, tiểu thiếu gia là đặc biệt vì sinh nhật Tôn tiểu thư vội trở về, nhưng mà đêm nay lại trở về sớm như vậy. Hẳn là cũng vì  muốn chừa chút không gian riêng tư cho vợ chồng son kia.
“Cẩn, hiện tại anh cùng một chỗ với tiểu Mông ư?”
“Trước 10 giờ tôi liền đưa cô ấy trở về rồi, làm sao? Cô ấy chưa trở về?” Cố Cẩn Bạch có chút nghi hoặc hỏi, anh lúc trước rõ ràng đưa cô đến cửa nhà. Vốn là muốn theo cô đi vào, nhưng cô nói thời gian quá muộn , anh cũng không miễn cưỡng, nhìn cô vào cửa chính, anh liền rời đi .
“Cô ấy chưa trở về.” Âu Dương Tuấn có chút hoảng loạn nói, đã trễ thế này, cô ấy sẽ đi chỗ nào a?
“Chúng ta phân công nhau tìm xem.”
“Được.”
Tắt điện thoại, Âu Dương Tuấn cả người đều hoảng, cô luôn luôn không chạy loạn, đã trễ thế này, còn có thể đi chỗ nào? Lái xe con ở trên đường nhìn một vòng, trong đầu đột nhiên hiện ra một chỗ.
Cuối cùng, khi anh tới bờ biển bọn họ thường đi, phát hiện thân ảnh của cô.
“A lô, Cẩn, tôi tìm được cô ấy …… Không có việc gì, anh không cần lại đây, chúng tôi lập tức trở về…… Tốt lắm, bye bye.” Tắt điện thoại, Âu Dương Tuấn đi tới chỗ cô.
“Đã trễ thế này, còn đứng ở đây, cháu chẳng lẽ không biết chúng tôi sẽ lo lắng ư?” Anh vừa nói vừa ngồi xuống bên cạnh cô, trong giọng nói mang theo nhiều điểm trách mắng. Nơi này trước kia bọn họ thường xuyên đến, bình thường mỗi khi tâm tình cô không vui, anh mang cô đến đây giải sầu.
Đêm nay cô tới nơi này làm gì, lại một mình trễ như vậy.
Nhìn bình rượu nhỏ, anh không vui nhíu nhíu mày, cô lúc nào thì học uống rượu ?
Nghe vậy Lâm Mông ngẩng đầu nhìn anh, khóe miệng không tự giác giơ lên, cô chỉ biết anh sẽ tìm tới.
“Chúng ta về nhà .” Âu Dương Tuấn lấy chai bia trong tay cô, lại nâng cô dậy. Người đầy mùi rượu, thật không biết uống bao nhiêu. Hôm nay vui vẻ, cũng không thể uống thành như vậy.
Lâm Mông giãy dụa , Âu Dương Tuấn khẽ thở dài một hơi liền buông cô ra.
“Làm sao vậy?” Anh hỏi cô, chẳng lẽ sau khi anh đi, bọn họ trong lúc đó xảy ra chút chuyện không vui
Lâm Mông không nói chuyện, chỉ cúi đầu.
“Về nhà , được không?” Anh ngồi xổm xuống, vừa thương lượng vừa dụ dỗ cô.
Lâm Mông ngẩng đầu híp lại mắt, mắt say lờ đờ mê ly nhìn anh, mượn lực anh nâng cô dậy. Hai tay thuận thế kéo lại cổ anh, kiễng mũi chân, hôn lên môi anh. Cảm giác lành lạnh trên môi, cùng với hương thơm đặc biệt của cô mang theo, nhanh chóng quanh quẩn anh.
Mới đầu chỉ là nhẹ nhàng đụng chạm, thấy anh không có phản ứng gì đặc biệt. Cô càng thêm lớn mật, nhắm mắt lại, đầu lưỡi chậm rãi ở trên môi anh di chuyển, mô tả khiêu gợi bờ môi anh.
“Tiểu Mông, cháu uống say.” Âu Dương Tuấn mạnh mẽ đẩy cô ra, kinh ngạc nhìn cô, liên tục lui về phía sau vài bước.
“Cháu không có say, Cháu rất tỉnh. Nhưng mà cho dù cháu say, cháu cũng biết người trong lòng cháu là ai? Người trong lòng cháu là cậu, vẫn đều là cậu a. Tại sao cậu luôn làm bộ không biết, tại sao muốn đem cháu đẩy ra a?” Lâm Mông từng bước tới gần, mấy năm nay cô luôn luôn ám hiệu cho anh, thế nhưng anh nhất định không rõ. Giờ phút này, cô mới biết được anh không phải không rõ, mà là đang giả bộ hồ đồ.
“Ta là cậu cháu.” Âu Dương Tuấn đột nhiên lớn tiếng nói, như là đang nhắc nhở một sự thật, nhắc nhở cô, cũng là nhắc nhở anh.
Đây là khoảng cách không thể vượt qua, không thể vi phạm.
“Nhưng mà chúng ta không có một chút quan hệ huyết thống.” Cô lớn tiếng nói, hòa với âm thanh lên xuống của thủy triều, leng keng mạnh mẽ dừng ở trong lòng anh. Cô chán ghét bọn họ có loại hữu danh vô thực, lại chẳng biết tại sao có quan hệ. Mà bọn họ liền bị loại quan hệ đau khổ này trói buộc , thoát không ra.
Âu Dương Tuấn trầm mặc không nói, tay nắm chặt thành nắm đấm, cúi người. Giống như chỉ có như vậy, anh mới có thể ngăn chặn tình cảm của mình sắp phá tan lồng ngực mà tuôn trào.
“Đây là nguyên nhân cậu không tiếp nhận cháu, vẫn giả bộ không hiểu, một lòng đem cháu. Đem cháu đẩy vào một người khác, chỉ vì một lý do vô lý như vậy.” Nước mắt rơi như mưa, cô nhìn anh, trong mắt bi thương khó có thể che dấu. Chỉ vì một lý do vô lý như vậy, anh liền lập tức cự tuyệt cô, sau đó đem cô cho người ta.
“Mặc kệ có quan hệ huyết thống hay không, cháu cũng là cháu gái ngoại của ta, đây là sự thật không thể thay đổi.” Âu Dương Tuấn mặt không chút thay đổi trầm giọng nói.
Sự thật, chuyện gì thật, cháu biết sự thật chính là cậu yêu cháu, nhưng mà cậu không dám thừa nhận.” Cô nhìn thẳng mắt anh, cô biết anh yêu cô. Cô có thể cảm giác được, kia không phải một trưởng bối yêu thương, mà là một người đàn ông đối một cô gái yêu thương.
Nhưng mà đêm nay, nhìn người khác hướng cô cầu hôn, anh cũng có thể dễ dàng như thế rời bước đi. Cô thật sự không rõ, trong lòng anh là nghĩ như thế nào ? Cô đối với anh là thật sự không quan trọng sao? Nhưng mà cô rõ ràng có thể cảm giác được anh đối với cô có cảm tình, nhưng anh đã từ chối thừa nhận.
“Tiểu Mông, cháu đã không còn là đứa nhỏ, phải chịu trách nhiệm cho những gì mình đã làm.” Đêm nay cô đã đáp ứng Cẩn cầu hôn rồi, như vậy mọi điều đã qua đều nên buông xuống. Hơn nữa Cố gia cũng không phải nơi bọn họ có thể trêu chọc , hiên giờ chỉ có thể tiến về phía trước, không có đường lùi lại phía sau.
“Kia không phải cháu muốn.” Lâm Mông đau khổ che mặt, cô làm sao có thể biết đêm nay anh ta sẽ hướng cô cầu hôn. Cùng Cố Cẩn Bạch ở chung một chỗ chỉ là ngoài ý muốn, cô chưa bao giờ thích anh ta, cô cũng không nghĩ muốn cùng anh ta ở chung cả đời. Cô vẫn muốn tìm một cơ hội đem sự hiểu lầm này giải thích rõ ràng, nhưng mà không nghĩ tới cuối cùng càng ngày càng hỏng, hoàn toàn loạn thành một đoàn.
Đêm nay Cố Cẩn Bạchcầu hôn cô , cô mới thật sự hoảng, cô không thể tiếp tục như thế này, không thể làm cho hiểu lầm này càng lúc càng lớn.
“Đừng náo loạn, chúng ta về nhà, đã khuya rồi.” Trầm mặc hồi lâu, anh cuối cùng mở miệng nói.
Lâm Mông bình tĩnh nhìn anh, không chớp mắt, thật sự rất muốn từ trong ngụy trang của anh nhìn ra gì đó không đồng nhất. Đáng tiếc, anh che dấu thật quá tốt, cô cái gì đều nhìn không tới. Cô cúi đầu, im lặng dưới đáy lòng trách mắng dưới mười lần, sau bước đi, đi về phía xe. Quên đi, cần gì phải dồn ép anh chứ. Nhìn anh khó chịu, cô cũng không cảm thấy có chút gì vui vẻ.
Âu Dương Tuấn thấy thế, thật dài thở phào nhẹ nhõm một hơi, nhưng mà tâm lại càng thêm nặng trĩu. Anh cố gắng thuyết phục chính mình, anh làm như vậy là đúng. Cố Cẩn Bạch là bạn tốt nhất của anh, tiểu Mông là người quan trọng nhất của anh, bọn họ cùng nhau, anh nên là chúc phúc.
Đến nhà, Lâm Mông lần đầu tiên không để ý đến Âu Dương Tuấn, từ trên xe đi xuống, lập tức rời đi.
Âu Dương Tuấn xuống xe, từ phía sau ôm lấy cô, gắt gao đem cô ôm ở trong lòng anh, luyến tiếc buông ra. Có lẽ đây là lần cuối cùng, một lần cuối cùng .
Lâm Mông đứng không nhúc nhích, nhưng mà nước mắt nhanh chóng vòng qua vành mắt. Cô không biết ý anh là gì, anh gần đây rất giỏi kìm nén chính mình, đem bản thân mình chôn thật sâu, sâu không lường được.
“Tiểu Mông, chúng ta cứ đứng ở nguyên tại điểm này, không nên bắt đầu. Bởi vì không chỉ là tự chúng ta không thể, cho nên chúng ta không thể đi thương tổn người thân bên cạnh chúng ta, bạn bè. Hảo hảo cùng Cẩn cùng một chỗ, anh ta là người đàn ông tốt đáng giá để cháu giao pho cả đời.” Nói xong liền buông cô ra, sau đó cũng không quay đầu lại rời đi nhanh.
Hãy để tất cả mọi thứ ở lại một chỗ, không cần thay đổi, bởi vì bọn họ không thể chống đỡ hậu quả sau sự thay đổi này.
Lâm Mông nhìn bóng dáng anh dần dần biến mất ở cửa, lại mất đi dũng khí đuổi theo.
Cố Cẩn Bạch rất tốt, đối với cô, thật sự tốt, nhưng mà cô thật sự không có biện pháp cùng anh chung sống. Không thể thương tổn những người khác, sau đó cô làm gì? Tất cả của cô đều bị hi sinh giữa mối quan hệ kỳ lạ này.
Cô không muốn gả cho Cố Cẩn Bạch, cô không thương anh. Cô thật sự không có biện pháp tưởng tượng cùng một người mình không thích chung sống cả đời.
Thì ra, yêu nhau đôi khi là một loại sai lầm, không thể quay trở lại, sai lầm không thể sửa chữa được. Chôn ở đáy lòng ngược lại tốt đẹp hơn, nói ra sẽ chỉ làmcả hai càng chạy ra xa……
Advertisements

6 phản hồi to “Mở đầu”

  1. HuongNguyen Tháng Mười Hai 7, 2012 lúc 15:40 #

    Văn án hay quá mong truyện nhà nàng

  2. ––––๖ۣۜBơ– Tháng Bảy 22, 2013 lúc 19:51 #

    Hon nhan khong tinh yeu khong hanh phuc. (*^____^*)

    • sechan Tháng Bảy 22, 2013 lúc 22:23 #

      (Y) bà ed chiện này bả lặn mất hút rồi bùn ghê TT_TT

      • ––––๖ۣۜBơ– Tháng Bảy 23, 2013 lúc 09:15 #

        Sechan nói chiện dzui ghê. =]] Chủ nhà nào cũng thoải mái, dzui tính như thế này dzô miết.

        • sechan Tháng Bảy 23, 2013 lúc 11:01 #

          ^_^ cảm ơn bạn đã chọn sản phẩm của chúng tôi, chúng tôi cam đoan chúng tôi chỉ cóa sản phẩm tốt và tốt nhất thôi (nhưng là quảng cáo thì ko tin được đâu :v)

  3. Be_cutie Tháng Bảy 23, 2013 lúc 20:36 #

    thanks nang, doc den day roi lai muon doc tiep … va doc tiep …. 🙂

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: