Dã Phượng_chap 2.5

14 Th10

Dã Phượng

Edit: Sechan

Beta: ss Hoài Phạm[iu iu]

Nguồn: https://hainguyetcung.wordpress.com

Hắn chán ghét lông mày nhíu lại, khó chịu trước dáng vẻ làm bộ làm tịch của nàng, dứt lời lập tức nhảy về phía sau, kéo cung bắn tên.

Tên cũng như người, mạnh mẽ dũng mãnh xé gió bay tới, hướng thẳng vào ngực nàng —

Nhưng Lí Tùy Tâm đã sớm có chuẩn bị, nàng xoay người lẩn tránh, thừa thế tới gần Bình Thường, giơ tay lên, một đám bột phấn trắng tinh như bụi phủ kín mũi miệng Bình Thường.

Trong nửa giây Bình Thường sợ run, theo bản năng né tránh, nhưng đã muộn, lớp bụi phấn kia đã chạm đến mặt hắn, cả người hắn tưởng chừng như bị hạ ma chú, nháy mắt không thể động đậy.

“Đây chẳng lẽ là……” Hắn kinh sợ trừng mắt nhìn nàng, trong lòng thầm sợ hãi

“Đúng vậy, đây là Định Tiên Phấn, nó có thể chế trụ hành động tiên nhân các ngươi, tri giác các ngươi vẫn bình thường không ảnh hưởng. Đây chính là phát minh đắc ý nhất của Phụng Thao Thiên!” Nàng cười híp mắt vuốt ve bột phấn còn sót lại trong tay.

“Hừ! Nghe nói năm đó các ngươi nhờ cậy thứ đồ hạ lưu này khống chế được truy binh, mới có thể đào thoát, không ngờ bây giờ lại bổn cũ soạn lại……” Mắt hắn bốc hỏa, vô cùng khinh thường hành vi tiểu nhân của nàng.

“Dùng thứ hạ lưu để đối phó với kẻ hạ lưu, có gì không đúng? Thứ này chế tạo ra chính là chuyên dùng để đối phó các ngươi.” Nàng lạnh lùng nhạo báng, áp sát vào người hắn, một tay bám lấy gáy hắn, tay kia thì cố ý vuốt ve trên người hắn.

Ai, người này vóc dáng thật là cao lớn! Bờ vai rộng, lồng ngực rắn chắc, dù cách một lớp quần áo, đường cong cơ thể cứng như thép kia vẫn như cũ có thể nhìn thấy rõ ràng, cường tráng, rắn chắc, quả thực như một thân cây đại thụ vĩnh viễn không bao giờ đổ….

Tiếc rằng, chỉ một chút nữa thôi, cây đại thụ này sẽ không còn cách nào để có thể tiếp tục kiêu ngạo vươn cành.

Lòng nàng âm thầm cười lạnh.

“Ngươi rốt cuộc muốn làm gì? Hỗn trướng! Bỏ tay ngươi ra!” Hắn giận tím mặt, rất muốn vung quyền đẩy nàng ra, nhưng thân thể nặng như chì, không thể cử động.

“Hỏi ta muốn làm gì? Ta ư…… Chính là muốn cho ngươi trở nên ‘Bình Thường’ một chút…… Trở nên…… Giống phàm nhân……” Nàng nói xong lấy răng cắn đầu ngón tay, lại dùng lực ép máu chảy ra, cánh môi nàng vốn màu đỏ tươi, nay được bôi thêm một lớp máu đỏ trơn bóng càng thêm phần yêu dã kinh người.

Ngươi……” Mơ hồ đoán ra ý đồ nàng, sắc mặt Bình Thường đại biến.

Máu Phượng Hoàng……

“Thật làm khó cho ngươi đã phải đáp ứng lời mời của ta, để đáp lại thịnh tình ta sẽ tặng ngươi một lễ vật nhỏ! Bình Thường……” Nàng cười quỷ mị, cả người dán sát vào hắn, mũi chân nhón lên, ngẩng mặt, đôi môi màu đỏ chậm rãi hướng lại gần miệng hắn.

Làm càn! Ngươi cút cho ta –” Hắn kinh sợ rống to.

Nàng không để hắn mắng tiếp, trực tiếp bịt miệng hắn lại, đôi môi dính đầy máu tươi dán vào miệng của hắn.

Bình Thường hoảng hốt, hắn cố sức ngăn cản, nhưng ngay cả yết hầu cũng không nghe sai sử, chỉ có thể thúc thủ vô sách (bó tay chịu trói) tùy ý để từng giọt từng giọt chất lỏng nóng hổi kia chảy vào trong cơ thể hắn.

Nhưng nàng còn không dễ dàng bỏ qua như vậy, quyết tâm khiến hắn hoàn toàn nhục nhã, bèn dùng hết sức điên cuồng mê hoặc hắn, mút lấy hai cánh môi nguội lạnh như thủy tinh kia, xác định xem chúng có băng hàn như nàng tưởng tượng hay không……

Bình Thường tức giận đến sắc mặt như sương, hắn trừng lớn hai mắt, con ngươi phả ra ngọn lửa nóng bừng bừng, tựa hồ hận không thể đem nàng bầm thây vạn đoạn.

Nụ hôn mất hồn nồng nhiệt dù không thể hòa tan được Bình Thường, nhưng Lí Tùy Tâm cũng không để ý, mục đích chính của nàng là muốn chọc giận hắn, đùa giỡn hắn, hắn càng tức giận, nàng càng thích thú.

Ước chừng hôn hắn một lúc lâu, nàng mới buông hắn ra, tay nhẹ lau vết máu miệng hắn, cười nói: “Thế nào? Máu Phượng Hoàng tư vị không tệ chứ?”

Đôi môi Bình Thường dính đầy huyết sắc, ánh mắt như kiếm, nhìn chằm chằm vào nàng, càng thêm vài phần nghiêm nghị đáng sợ.

“Nghe nói, một khi uống xong máu của ta, sẽ mất hết trí nhớ, ta thật sự rất muốn nhìn xem ngươi đến lúc đó trở nên như thế nào……” Nàng chớp mắt đùa dai với hắn.

“Ta sẽ không bỏ qua cho ngươi.” Hắn gằn từng tiếng nặng nề còn hơn cả đao chém.

Tốt, có bản lĩnh thì đối phó ta đi, chỉ là, ta bắt đầu tò mò, một khi ngươi cái gì cũng không nhớ rõ, ngươi dựa vào năng lực gì mà hành động……”Nàng nói xong, mắt đẹp thoáng nhìn, khóe môi cong lên.

“Ngươi……” Hắn vừa sợ vừa giận, nếu máu phượng hoàng đúng như trong truyền thuyết có thể tẩy hồn, kia hắn chẳng những không thu phục được yêu phượng này, còn có thể bị nhốt ở Nhân Gian.

“A…… Thế nào? Không nghĩ tới tới một chút máu của ta có thể giải quyết được ngươi?” Nàng đắc thắng nhìn hắn.

“Ngươi chỉ là……” Hắn cắn răng giận mắng.

Vừa nghe hắn tức giận muốn mắng, tính nhẫn nại trong nàng bỗng nhiên biến mất, không vui níu lấy tóc hắn, cắt ngang lời hắn.

“Nhớ kỹ, tên của ta là Lí Tùy Tâm, đừng có lúc nào cũng yêu nghiệt, cầm thú nọ kia, như vậy rất vô phép .”

“Buông tay.” Hắn rít qua kẽ răng.

“Ta – Không – Buông.” Nàng ngả ngớn vỗ vỗ mặt hắn, dõi theo ngũ quan lãnh khốc của hắn, cảm thấy cực kỳ thống khoái.

Sau này, nàng sẽ khiến cho khuôn mặt này từng chút từng chút một tiêm nhiễm thú vui trần tục, từng bước từng bước sa đọa, trầm luân theo nàng.

“Bỏ bàn tay bẩn thỉu của ngươi ra!” Hắn nổi giận.

“Chậc, tính tình vẫn cứng rắn như vậy, được rồi! Hôm nay chỉ đùa giỡn đến đây, tương lai, chúng ta còn rất nhiều cơ hội tiếp xúc……Tuy nhiên, ta nghĩ, chúng ta nên giao thủ trước, ngươi tốt nhất nên học bơi đi……” Nàng nói xong cười ác ý, một tay đẩy hắn xuống bồn tắm.

Bình Thường trừng lớn hai mắt, toàn bộ thân thể cứng ngắc ngã xuống, rầm một tiếng, rơi vào trong nước, bọt nướcbắn tung tóe .

Làn nước lạnh lẽo rất nhanh làm mắt hắn ướt sũng, trút vào mũi miệng hắn, bao phủ hắn……

Dù kinh sợ, hắn vẫn như cũ ương ngạnh muốn kháng cự không để nước xâm nhập vào, nhưng nước vẫn nhanh chóng co rửa khắp người qua thất khiếu (thất khiếu – 7 lỗ trên cơ thể, hai mắt hai lỗ mũi, miệng, hai tai), phảng phất như muốn hoàn toàn gột sạch ý thức của hắn, không lưu một khe hở.

Cảm giác thiếu dưỡng khí đau đớn ở ngực lan truyền khắp toàn thân, hắn sắp cận kề cái chết……

“A……Cảm nhận cho tốt đi! Đấy chính là giây phút đấu tranh sinh tử của phàm nhân, hoan nghênh ngươi đến với Nhân Gian, Bình Thường…… Đến khi ngươi tỉnh lại một lần nữa, ngay cả chính ngươi là ai e rằng ngươi cũng không thể nhớ rõ ……” Khi sắp chìm vào vô thức, hắn mơ hồ nghe thấy tiếng cười trào phúng thanh thúy của nàng, mà xuyên qua mặt nước gợn sóng, con ngươi hắn không thể nhắm lại, trừng mắt hung ác nhìn nàng giờ phút này đang tươi cười khinh miệt lại đắc ý.

Đáng chết, hắn nhất định sẽ nhớ nàng thật kỹ…… Tuyệt đối không quên……

Lí Tùy Tâm mỉm cười thắng lợi, cúi đầu chăm chú nhìn Bình Thường dần dần chìm xuống, trong lòng lạnh lùng suy nghĩ.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: