Đứng riêng

Dã Phượng_Chap 2.2

11 Th10

Dã Phượng

Chap 2.2

Editor: Sechan ti toe tập edit

Beta: ss Hoài Phạm[iu nhắm]♥

Khuôn mặt tươi cười có chút tà khí làm cho nàng nhớ tới ngân điêu thông minh tuyệt đỉnh lại xảo quyệt khó chơi năm nào, hắn không phải là người có thể kết bạn, hắn đến, tuyệt đối không có chuyện tốt.

Ngươi vào bằng cách nào?” Nàng lấy lại tinh thần, rút tay ra khỏi tay hắn, bỗng nhiên cảnh giác.

Cứ như vậy vào thôi! Lăn lộn ở Nhân Gian lâu như vậy, những khoa học kĩ thuật tiên tiến nhất này căn bản không làm khó được ta.” Hắn cười tự phụ.

Nhưng ngươi thế này, rõ ràng là xâm nhập gia cư bất hợp pháp.” Nàng hừ lạnh.

Hà, bạn cũ đến thăm, ngươi sao lại lạnh nhạt như thế?” Hắn nói khoa trương.

Mấy ngàn năm không có một câu ân cần thăm hỏi, đây cũng coi như bằng hữu?” Nàng lạnh giọng khẽ gắt.

Tứ thú căn bản không có cái gọi là hữu nghị cùng giao tình, bọn họ cá tính dị biệt, đều đeo đuổicon đường và suy nghĩ riêng của bản thân, điểm duy nhất giống nhau, cũng chỉ là một đoạn kí ức cùng bị giam cầm trong chiếc lồng kim cương kia, chỉ như thế mà thôi.

Nghe khẩu khí của ngươi, dường như oán giận ta không đến thăm ngươi?” Hắn nửa đùa nửa thật trêu chọc.

“Được rồi, đừng nhiều lời, ngươi tìm đến ta khẳng định là có việc, nói thẳng đi!” Nàng tập tễnh đi về sô pha da màu trắng, vô lực ngồi đổ xuống

Chậc chậc chậc, nhìn ngươi xem, thương thế ra thành thế này, gần đây đã xảy ra chuyện,đúng không?” Phụng Thao Thiên ngồi xuống đối diện nàng, nhìn chằm chằm vào vết thương trên cánh tay phải của nàng.

Không có gì……” Nàng không muốn nói nhiều.

Ngay cả Hữu Bật đại nhân thiết diện vô tư của Thừa Thiên cung cũng đã xuất thủ, ngươi còn nói không có gì?” Hắn nhịp nhịp chân, cười lạnh.

Nàng rùng mình, nhìn chằm chằm hắn.“Ngươi đã biết……”

Ta đương nhiên biết, từ khi La Ẩn gặp chuyện không may, ta bắt đầu chú ý động tĩnh bên Thừa Thiên cung, vì thế ta phát hiện,‘Tả phụ đại nhân’ Bát Nhã tự mình hạ phàm chuyển sinh, ý đồ thuần phục Cao Duệ, mang hắn trở về, chỉ là không nghĩ tới hai người sau này lại vì thế mà yêu nhau, xúc phạm thiên luật, kết quả là cả hai đều bị Bình Thường bắn chết……” Phụng Thao Thiên một tay xoa cằm, nói nhẹ nhàng bâng quơ. (Đôi lời nhiều chuyện về hệ liệt, La Ẩn là bộ của Tuấn Hồ đã được nhà vô ảnh la sát ed, còn Bát Nhã và Cao Duệ là bộ Kiêu Khuyển không biết cóa ai ed chưa ^^)

Bình Thường ngay cả với Bát Nhã cũng……” Nàng kinh hãi.

“Đúng vậy, hắn đối với người một nhà cũng không chút nào khoan dung.”

Vậy Cao Duệ và Bát Nhã sau đó ra sao ? Bọn họ thật sự biến thành ……” Nàng vẫn rất muốn biết, tứ thú thân bất tử, một khi tan rã, hồn phách sẽ đi con đường nào?

Sau? Ngươi hẳn là phải biết mới đúng, sau đó ngươi xuất hiện, hơn nữa còn lấy trọng sinh chi hỏa của ngươi cứu bọn họ, giúp bọn họ không bị hồn phi phách tán, có thể hạ phàm chuyển sinh làm người, lại tiếp tục tiền duyên.” Hắn hài hước nói.

“Ta?” Nàng ngẩn người.

“Đúng vậy, chính là ngươi, chẳng lẽ ngươi đã quên sao?”

“Ngươi nói bậy bạ gì đó? Từ khi chạy thoát khỏi nơi đó, ta không có trở về……” Nàng vội la lên, nửa chừng chợt nhớ đến lời kết án mạnh mẽ khi nãy của Bình Thường, khuôn mặt thoáng chốc thay đổi.

Đây là chuyện gì? Chẳng lẽ có người giả mạo nàng cứu Cao Duệ?

“Vậy chứng tỏ, có người giả mạo ngươi ra tay cứu bọn họ! Nhưng, vấn đề là ai mới có bản

lĩnh luyện ra ‘Phượng hoàng chi hỏa’?” Phụng Thao Thiên nheo mắt.

Nàng bị hỏi ngẩn ra, trong đầu hiện lên một khuôn mặt…… Một khuôn mặt thản nhiên tự tại,không giống như người phàm tục……

“Ngươi và ta, hẳn là cùng nghĩ đến một người, đúng không?” Hắn sắc bén nhìn chằm chằm nàng.

“Nhưng, ta nghĩ không ra lý do hắn ta làm như vậy.” Nàng nghiêm nghị nói.

Chủ tử của bọn họ – Tòng Dung, đến tột cùng là muốn làm gì?

“Còn cần lý do gì? Hắn ta biến chúng ta thành thứ quỉ đức hạnh này, khốn khổ trong hình hài súc vật này. Cho dù chúng ta chạy thoát, mấy ngàn năm hắn ta cố ý không truy không hỏi, cũng không phải là có hảo tâm gì, hắn chính là tra tấn chúng ta, muốn chúng ta sống trong nỗi sợ hãi bị không biết khi nào thì bị bắt về……” Phụng Thao Thiết cười lạnh.

“Nhưng hắn ta lại cứu Cao Duệ cùng La Ẩn, thả bọn họ……” Nàng lẩm bẩm, trong lòng cảm thấy một cơn ghen tị.

Cao Duệ và La Ẩn đã thoát khỏi bể khổ, còn nàng? Nàng sẽ phải chịu đựng bao lâu?

“Phóng thích? Đừng quá ngây thơ, Lý Tùy Tâm, ngươi còn không hiểu sao? Hắn ta làmuốn trục xuất! Trục xuất bọn họ xuống nhân gian, vào vòng luân hồi, từ nay về sau, đừng bao giờ hòng bước vào thiên đình.” Phụng Thao Thiết hừ nhẹ.

“Điều đó, cũng không có gì là không tốt……” Nàng yếu ớt thở dài.

“Ngươi sao lại nói những lời ngu xuẩn như Cao Duệ ? Chúng ta khốn khổ mấy ngàn năm,cuối cùng còn phải cảm tạ hắn tha cho chúng ta sao?” Hắn quắc mắt đứng dậy, vẻ mặt âm lạnh.

“Bằng không thì sao? Chẳng lẽ ngươi muốn chống lại hắn ta? Ngươi đủ năng lực sao?”Nàng châm chọc.

Phụng Thao Thiên cười lạnh, khom người cầm cánh tay phải của nàng, một luồng khói trắng nổi lên, bao lấy vết thương của nàng, không đến vài giây, miệng vết thương nhanh chóng kín miệng,chỉ để lại một vết sẹo nhàn nhạt.

“Ngươi…… Từ khi nào đã tu luyện được lợi hại như thế?” Nàng ngạc nhiên nhìn theo hắn.

“Ta không tu luyện, ta chỉ gỡ bỏ một phần nguyền rủa, sau đó từng chút từng chút lấy lại pháp lực vốn có.” Hắn buông nàng ra, cười lạnh.

“Pháp lực vốn có?” Nàng cam thấy mù mịt.

“Trước kia ta từng hoài nghi, vốn dĩ tứ thú chúng ta là con người, bị biến thành thú, đó chính là sự trừng phạt. Bây giờ, thân phận thật sự của Cao Duệ sáng tỏ, đã chứng thực phỏng đoán của ta.” Hắn nói khẽ.

“Thân phận thật sự của Cao Duệ? Là cái gì?” Nàng ngẩn ra.

“Ngươi nhất định không thể tưởng tượng được, Cao Duệ nguyên là nhất phẩm đới đao hộ vệ trong Thừa Thiên cung của Ngọc Hoàng, hắn lại là tổng quản toàn bộ cấm vệ quân thiên đình!” Hắn nhìn về phía nàng, ngữ khí châm chọc.

“Cao Duệ là…… Tổng quản cấm vệ quân?” Nàng khiếp sợ trừng lớn hai mắt.

“Đúng vậy, hắn từng là tổng quản cấm vệ quân được coi trọng của Thừa Thiên cung, nhưng bị giáng hạ đến mức bị nguyền rủa, trở thành một con chó…… Ngươi chẳng lẽ không tò mò, năm đó đã xảy ra chuyện gì? Không hiếu kỳ thân phận thật sự của chúng ta là gì sao? Ngươi có từng tự hỏi qua, ta là ai? Ngươi là ai chưa?” Hắn ánh mắt thâm trầm nhìn nàng.

Trong lòng nàng căng thẳng, người cũng giật mình.

Nếu theo như dựa theo lời suy đoán của Phụng Thao Thiên về tình huống này. Mấy ngàn năm trước, nàng cũng có thể là một “người” nào đó sao?

Như vậy, nàng…… Thực ra là ai? Là loại người nào?

“Chúng ta có lẽ chỉ là vật hy sinh, toàn bộ chuyện này ta tin rằng Tòng Dung là kẻ rõ ràng nhất, mà ta nhất định sẽ bắt hắn phải phun ra câu trả lời, tuy nhiên, trước tiên ngươi phải giúp ta.” Hắn nở một nụ cười lạnh lùng.

“Giúp ngươi? Giúp thế nào?” Nàng nhìn hắn chăm chú.

“Ngươi hãy giải quyết tên Bình Thường đầu óc không bình thường kia đi, sau đó cùng ta liên thủ đối phó với Tòng Dung.”

“Bình Thường? Pháp lực hắn quá mạnh mẽ, ta không phải là đối thủ của hắn……” Mày nàng khẽ nhíu, theo bản năng xoa lên miệng vết thương đã khép lại, vẫn không quên được đau đớn đáng sợ của mũi tên bắn găm sâu vào xương tủy.

“Ngươi quá coi thường chính mình, Lý Tùy Tâm, nếu thật muốn tìm người có thể đối phó được Bình Thường, trừ ngươi e rằng không còn ai có thể!” Phụng Thao Thiên nghiêm mặt nói.

“Ta?” Nàng hơi ngây ngốc.

“Đúng vậy, ngươi đã quên ngươi là phượng hoàng bất tử sao?”

“Thì sao?” Nàng nhíu mi hỏi lại.

“Ngươi có được sức mạnh phục sinh! Máu của ngươi cũng có tác dụng ‘tẩy hồn’, chỉ cần để Bình Thường uống máu ngươi, hồn phách tâm linh của hắn toàn bộ sẽ bị tẩy trắng,Tòng Linh Khai Thủy (bắt đầu từ số không)…… Ừ, chiếu theo cách nói nhân loại, chính là ‘Mất trí nhớ’……” Khóe miệng hắn cong lên.

“Phải không? Ngươi chắc chắn?” Mắt nàng lóe lên.

“Hoàn toàn chắc chắn.”

“Nếu hắn đã quên hắn là ai, vậy……” Nàng hứng thú nở nụ cười.

“Nếu hắn đã quên hắn là ai, vậy hắn sẽ không thể gây ra bất cứ đe dọa nào, hơn nữa có thể ngoan ngoãn mặc chúng ta định đoạt.” Hắn độc ác cười.

“Ngươi nói thì đơn giản, nhưng làm sao lại gần hắn để ép hắn uống máu ta?” Nàng cảm thấy đây mới là vấn đề đau đầu nhất, tiếp cận Bình Thường thật sự quá khó khăn.

“Yên tâm, chỉ cần có ‘Định tiên phấn’ này, sẽ kìm chân được hắn .” Hắn nói xong, đem bọc nhỏ bột phấn giao cho nàng, lạnh lùng cười.

“Ngươi còn có ‘Định tiên phấn’?” Nàng kinh hỉ, bột phấn này là vũ khí lợi hại đã giúp tứ thú bọn họ năm đó có thể chạy thoát khỏi Vân Tiên động thiên! Chỉ cần một ít bột phấn, có thể làm cho tiên nhân đứng bất động như đá, kìm chế hành động của đối phương, tranh thủ thời gian.

“Năng lực Bình Thường, đại khái chỉ có thể kìm được ba phút, nhưng ta nghĩ bằng ấy cũng đủ để ngươi tiếp cận hắn? Đến lúc đó, ngươi phải phát huy mị lực của ngươi thật tốt, ta dám cam đoan, hắn tuyệt đối trốn không thoát nổi lòng bàn tay ngươi.” Phụng Thao Thiên cười nhẹ vì lời ám chỉ.

“Ta không dám chủ quan, cho dù hắn bị tẩy hồn, muốn dụ hoặc khối đá cứng rắn kia sợ cũng không dễ dàng.” Nàng liếc mắt nhìn hắn một cái, hừ lạnh.

“Càng khó khăn, càng có tính khiêu chiến, không phải sao? Hắn tốt xấu gì cũng là một nam nhân, ngươi chẳng lẽ không muốn nhìn bộ dáng hắn quỳ gối ở dưới chân ngươi?” Hắn nhìn nàng, cười cợt nhả.

Thuần phục Bình Thường?

Nàng tưởng tượng ra vẻ mặt Bình Thường cao ngạo bị nàng dẫm nát dưới lòng bàn chân, cầu xin nàng ưu ái, cảnh tượng kia xác thực quá sức hả hê.

Nhưng, dễ dàng sao?

Không, không dễ dàng, nhưng bởi vậy sẽ càng thú vị……

“Được rồi! Hắn để đó cho ta thuần phục, nhưng, ngươi tốt nhất đừng giở trò bịp bợm, Phụng Thao Thiên.” Nàng biết rõ Phụng Thao Thiên cá tính khó dò, bản thân không thể không phòng bị.

“Yên tâm, chúng ta là đồng chí cùng chung lập trường! Ngẫm lại, năm đó ta đã cũng dốc hết sức suy tính biện pháp để mọi người chạy thoát khỏi nhà giam……”Khuôn mặt tuấn tú của Phụng Thao Thiên nổi lên một nụ cười mỉm tranh công tà mị.

“Hừ, đừng cho là ta không biết, Phụng Thao Thiên, ngươi lúc ấy chỉ ‘thuận tiện’ mà thả chúng ta, cũng không phải bởi vì hảo tâm, mà là muốn tạo ra hỗn loạn, để ngươi càng dễ dàng đào thoát thôi, phải không?” Ánh mắt tuyệt đẹp của nàng ánh lên ý châm chọc.

“A…… Bất luận là gì đi chăng nữa, dù sao mọi người cũng đã tự do, không phải sao?”

Phụng Thao Thiên không trả lời thẳng vào vấn đề chính, nhưng trong lòng đã âm thầm khen ngợi Lý Tùy Tâm sâu sắc.

“Tự do? Thoát khỏi nhà giam, liền thật sự tự do sao?” Nàng thần sắc vừa chuyển, lại có chút u oán.

“Ngươi đó, đừng suy nghĩ quá nhiều, ta khuyên ngươi nên hưởng thụ thật tốt những ngày tiêu dao này, đừng học Cao Duệ và La Ẩn để tâm vào chuyện vụn vặt, tự làm khổ bản thân.” Phụng Thao Thiên nói xong bèn đứng dậy.

Sắc mặt nàng khẽ biến, ngẫm nghĩ câu nói của hắn.

“Ta đi rồi, nhớ kỹ nhiệm vụ của ngươi, một khi thu phục xong Bình Thường thì tìm cơ hội trừ bỏ hắn, trăm ngàn lần đừng chần chờ.” Hắn dặn lại một lần, xoay người chần chừ đi ra ngoài, đóng sầm cánh cửa nặng nề lại.

Trong phòng chỉ còn một mình Lý Tùy Tâm, bốn phía yên tĩnh, phảng phất như chưa hề có ai tới.

Nàng đơn độc ngồi ở sô pha, ngẩn ngơ nhìn bốn vách tường phòng khách, đột nhiên cảm thấy một cơn buồn bực đến hít thở không thông.

Nơi đây… Dù nàng đã tỉ mỉ bài trí từng chút nhưng giờ phút này cũng chẳng khác là bao với lồng giam trước đây của nàng, chỉ có chút khác biệt, trước kia nàng bị giam cầm trong tù ngục,còn nay nàng bị giam cầm trong chính bản thân……

Nàng sợ hãi co rúm lại, như sợ chính mình sẽ bị khoảng hư không vô tận này nuốt chửng, vì thế đứng dậy vọt vào phòng ngủ, ngồi phịch xuống trước tấm gương bàn trang điểm.

Tấm gương chiếu rọi hình ảnh tinh tế tái nhợt của nàng. Nàng nhìn vào chính bản thân trong gương, lẻ loi đơn độc, cho dù có vô cùng xinh đẹp, cũng không giấu được nỗi cô tịch tràn đầy……

Đây hết thảy là lỗi của ai? Là ai hại nàng thê lương như thế?

Một cơn phẫn nộ thiên đình nhất thời cuồn cuộn dâng lên, không ngừng hoán chuyển trở thành hận ý với Bình Thường, bọn họ tự cho mình là tiên nhân luôn luôn đúng, bây giờ cũng nên chịu một chút giáo huấn .

Chờ coi, lần này, nàng tuyệt đối không dễ dàng hãy bỏ qua Bình Thường, lẩn trốn mấy ngàn năm nay, nàng không hề chạy thoát. Nhưng bây giờ nàng muốn tìm đến chân tướng, tìm về chính bản thân mình, nàng phải biết rằng, nàng đến tột cùng là ai……

Advertisements

6 phản hồi to “Dã Phượng_Chap 2.2”

  1. Hoài Phạm Tháng Mười 11, 2012 lúc 18:09 #

    Cái ava cũ đẹp hơn, nhìn cái là mún bắt nạt.
    Cái ava mới không phù hợp với hình tượng con người em, sao ss cứ cảm thấy “…” như em ko nên có 1 cái ava dịu dàng như này nhỉ =.=

    • sechan Tháng Mười 11, 2012 lúc 23:56 #

      =.= ss thật là….e cũng là một mỹ nhưn(tự phong) chứ bộ.

      • hoaiphamvn Tháng Mười 12, 2012 lúc 04:35 #

        ” …” khog phai la hung du nhe =.=
        Thu tinh, bua, day than kinh to. Um, day than kinh tho hop voi em nhat =)))))

        • sechan Tháng Mười 12, 2012 lúc 14:39 #

          =.= dây thần kinh cóa kích thước hoàn toàn bình thường chứ bộ. Cái này người ta gọi là “tự tin” đóa ss 😉

          • Hoài Phạm Tháng Mười 12, 2012 lúc 16:02 #

            Ừ, tự tin =.=
            Tự kỷ thì có =.=

          • sechan Tháng Mười 13, 2012 lúc 13:39 #

            tự kỷ là chơi một mình mà ss. E chơi quá chừng người, sao ss nỡ “vu khống” e tội đóa >.<

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: