Đứng riêng

Dã Phượng_Chap 2.1

5 Th10

Editor: Sechan

Beta: ss Hoài Phạm

Nguồn: hainguyetcung.wordpress.com

Lý Tùy Tâm trừng mắt nhìn chính mình trong gương, sắc mặt tái nhợt, tóc dài hỗn độn rối bời, dáng vẻ vốn xinh đẹp đã trở nên tiều tụy không chịu nổi, mắt to thâm quầng đen bầm nhắc nhở nàng, nàng đã ba ngày ba đêm không thể ngủ say, một mũi tên kia của Bình Thường lực bắn mãnh liệt, quả thực bức nàng không còn hình người.
“Bình Thường đáng chết!” Nắm chiếc gối gấm quăng thẳng vào mặt kính, nàng giận dữ gầm khẽ.
Vết thương trên cánh tay phải sâu đến tận xương, có thể thấy được sức lực Bình Thường có bao nhiêu mạnh mẽ, lòng có bao nhiêu ngoan độc.
Không hổ là kẻ quyết định kỷ luật trong cung Thừa Thiên – “Hữu Bật đại nhân”, Bình Thường lãnh huyết vô tình đã sớm có tiếng, chỉ hỏi đúng sai, không hỏi trắng đen. Trong mắt hắn, chỉ có pháp luật, không có nhân tình. Hắn tựa như một thanh thước thẳng, dùng độ chia chuẩn xác trên đó cân nhắc hành vi mỗi người, đúng cùng sai, phân rành mạch, không dung nổi một ly sai lệch.
Họ Bình tên Thường…… Hừ, một chút cũng không “Bình Thường”! Người kia, chẳng những mặt như cương, tâm lại như thiết, cả người cứng rắn tựa như đá hóa thành, vĩnh viễn lấy đúng sai phán đoán tình hình, ai phạm luật, ai phải xử phạt, tuyệt đối không có câu thứ hai.
Năm đó ở Tòng Dung Vân Tiên động, nàng thường nghe vài thị nữ đàm luận về vị thần quan quân luật như núi này, mỗi người khi nhắc tới hắn, bất tri bất giác sẽ nao núng, dường như ngay cả tên của hắn cũng tràn ngập quyết đoán khiếp người, mỗi người đều lòng mang kính ý, vô cùng cẩn thận.
Thừa Thiên cung có bốn vị thần quan,“Tả phụ” Bát Nhã chủ quản chính sự, “Hữu Bật” Bình Thường chưởng phong kỉ luật, “Võ khúc” Thủ kiếm thống lĩnh quân phù,”Quan tinh” Tòng Dung nhìn sao đoán vận, bọn họ là bốn thủ hạ Ngọc Hoàng tin cậy nhất, bốn người là bốn trụ cột của Thừa Thiên cung, quyền cao chức trọng, thân phận bất phàm.
Mà trong bốn người, mọi người kính sợ nhất chính là Bình Thường, làm việc có nề nếp, thái độ cương trực công chính. Hắn sở dĩ rất được Ngọc Hoàng coi trọng bởi vì hắn trung, trung với Ngọc Hoàng, trung với luật pháp, trung với nghĩa lý.
Nhưng với Lý Tùy Tâm, loại người càng tận trung với công việc, càng khó ngửi, vô tâm không can, vô huyết vô lệ, cùng so sánh với hắn, nàng cảm thấy chính nàng còn có vẻ giống người, có mùi “người” hơn!
Oán hận trèo lên giường, vết thương đau đớn, khiến khuôn mặt nhăn nhúm khó coi.
Sau khi trúng tên, tốc độ thương thế chuyển biến xấu thật sự kinh người, nếu nàng không có năng lực tự hồi phục, chỉ sợ đã sớm mất mạng. Tuy nhiên, nàng vẫn nghĩ mãi không thông, Bình Thường làm sao có thể lại tìm tới nàng?
Tòng Dung mới là chủ tử của nàng, nếu muốn động thủ, thì cũng phải là Tòng Dung, vì sao Bình Thường xuất hiện?
Chẳng lẽ, Thừa Thiên cung xảy ra chuyện gì?
Đang trầm ngâm, một âm thanh rất nhỏ vang lên ở phòng khách, nàng cảnh giác bật dậy, vọt đến cạnh cửa, dán tai vào ván cửa lắng nghe động tĩnh bên ngoài.
Có người xâm nhập.
Là ai? Gian phòng này của nàng ở trên tầng mười sáu của một khu chung cư cao cấp, không những lầu một quản lý được bảo vệ chặt chẽ, mà muốn đi thang máy lên lầu còn phải đọc vân tay, có thẻ từ, chưa kể là cửa lớn đặc chế đã được chính bản thân nàng cài mật mã, ngay cả giọt nước cũng khó lọt, người bình thường chưa có sự cho phép của nàng không có khả năng đi vào, trừ phi……
Trừ phi không phải phàm nhân!
Trong đầu nàng nhớ tới bộ mặt Bình Thường giống sai nha khoái bộ đi lùng bắt tù nhân, nét cười trầm xuống.
Là hắn sao? Tới thật mau, chẳng lẽ là muốn thừa dịp nàng bị thương đến truy bắt nàng?
Hừ lạnh một tiếng, chịu đựng cơn đau từ vết thương, nàng cẩn thận khẽ hé một khe cửa nhỏ, hòng xem xét thân ảnh vị khách không mời mà đến. Phút chốc, một bóng đen bên ngoài cửa vọt đến, đạp rơi cánh cửa phòng ngủ, nàng cả kinh, giơ tay lên, lòng bàn tay hỏa diễm còn chưa kịp thoát ra, tay trái liền lập tức bị đối phương chế trụ.
“Lâu như vậy không thấy, đây là cách tiếp khách của ngươi sao? Phượng Nhi.” Ngữ khí ngả ngớn, giọng nói quen thuộc, nàng ngẩng đầu vừa nhìn, liền giật mình.
Trước mắt nàng là một dung nhan khôi ngô, nam tử đẹp trai tuấn tú này, không phải là một trong tứ thú, Phụng Thao Thiên từng bỏ chạy năm đó sao!(Anh Phụng Thao Thiết này là nhân vật chính của bộ Ác Điêu rất hay, cũng là người kết thúc câu chuyện về số phận của tứ thú. Cóa ai có hứng ed bộ này cho bợn đọc không, bộ này hay nhắm )
“Là ngươi……” Nàng kinh ngạc nhìn hắn, nhưng lại nhất thời nói không ra lời.
Đã bao lâu rồi? Phải vài ngàn năm!
Dạo trước khi tứ thú trốn thoát hạ phàm, liền chia tách bốn phía, như là cố hết sức để tránh giáp mặt nhau, ngay cả ngẫu nhiên gặp lại cũng chưa từng, tuy rằng có chút tin tức, nhưng bọn họ chưa từng chủ động hỏi thăm nhau, tựa như chưa từng gặp nhau ở lồng giam đó, bởi chẳng ai muốn nhớ lại diện mạo chân thật của bản thân là gì. Trong lòng mỗi người đều biết, cho dù ở nhân gian gặp lại, cũng chỉ như người xa lạ……
Nhưng lúc này, Điêu nhi đột nhiên tìm tới cửa, khiến nàng dâng lên một nỗi mê man phảng phất đã cách mấy đời, một thứ cô tịch ai oán ngàn năm, như nỗi niềm khi gặp lại người thân, không duyên cớ mà trào dâng trong lòng.

“Làm sao vậy? Ngươi bị hù dọa?” Phụng Thao Thiên nhíu mày, một bên khóe miệng cong lên, ánh mắt thâm trầm lóe ra ánh sáng màu hổ phách.

Advertisements

4 phản hồi to “Dã Phượng_Chap 2.1”

  1. Ngọc Lam - Lin jiang Tháng Mười 5, 2012 lúc 08:12 #

    temmmmmmmmm!!!!!!!!!!!!!!!!!!

    • sechan Tháng Mười 5, 2012 lúc 08:14 #

      **hàng hiệu đóa nha** tem giá trị ngàn đô không cho*giựt lại*

      • Ngọc Lam - Lin jiang Tháng Mười 5, 2012 lúc 08:20 #

        *giựt* Ko chơi như thế nhá …Em cất công nhảy vào đây chỉ vì thế này thôi đấy >”<

  2. sechan Tháng Mười 6, 2012 lúc 02:02 #

    đặt còi chống trộm, mai mốt cô này tới chôm tem là phải đào bẫy chuột trước mới được*cười tự kỉ*

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: